Sau Cơn Lũ Axit
Nước của Kênh xả thải Nano nóng hổi, sực mùi lưu huỳnh và các hợp chất hữu cơ phân hủy, sủi bọt bong bóng màu hồng tím rực rỡ dưới bóng tối của vòm kính Khánh Hội. Vũ ngoi đầu lên khỏi dòng nước độc, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm đang đâm thẳng vào da thịt. Bộ áo măng-tô sờn rách của anh nặng trịch, sũng nước axit, bốc lên làn khói mỏng màu xám nhạt khi chất lỏng ăn mòn bắt đầu gặm nhấm những sợi vải thô.
Anh dùng cánh tay trái rách cơ đang rỉ máu bám chặt vào một tảng bê tông rỉ sét bên bờ kênh. Khớp cơ khí của chiếc chân giả bên trái rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc rồi kẹt cứng hoàn toàn. Axit từ dòng kênh đã lọt vào các khe bánh răng, ăn mòn lớp mỡ bôi trơn cuối cùng và làm biến dạng các vòng đệm cao su bảo vệ. Vũ không thể co duỗi chân được nữa. Anh chỉ có thể kéo lê ống thép rỉ sét ấy trên nền đất đá lổn nhổn của Bãi rác điện tử bờ sông, tạo nên một vệt dài vệt xước kim loại chói tai.
Ngay bên cạnh anh, Vy "Kim" cũng đang vật lộn để bò lên bờ. Chiếc áo blouse trắng của cô loang lổ những vết ố vàng của hóa chất và nhọ nồi đen kịt từ trận hỏa hoạn ở tháp lọc. Vết bỏng axit trên bả vai trái của cô gặp nước kênh bẩn thỉu bắt đầu loét ra, khiến cô rít lên từng hồi đau đớn qua kẽ răng. Nhưng đôi bàn tay gầy gò của cô vẫn ôm khư khư bình Dung dịch phân tách nano thô bọc thép nặng gần ba mươi ki-lô-gam, không để nó rời nửa bước.
- Vũ... gượng dậy... Chúng ta phải rời khỏi bờ kênh ngay... - Giọng Vy khàn đặc, đứt quãng vì sặc khói nhẹ. Cô cố gắng dùng vai đẩy bình hóa chất lên một bệ sắt rỉ.
Vũ muốn trả lời, nhưng ngay khi anh mở miệng, một cơn co thắt phổi tột cùng ập đến. Trạng thái Xơ hóa phổi cấp 3 đang tàn phá cơ thể anh một cách tàn nhẫn. Nhịp tim dồn dập do tác dụng phụ của ống tiêm kích thích tuyến thượng thận từ trận chiến trước bắt đầu sụt giảm đột ngột, để lại một khoảng trống kiệt quệ khủng khiếp. Phế quản anh bỏng rát, co thắt kịch liệt như thể có ai đó đang đổ chì nóng vào lồng ngực. Anh quỵ rạp xuống đống phế liệu, ho rũ rượi, khạc ra những búng chất nhầy xám xịt dính đầy vào mặt kính lọc nứt vỡ của chiếc Mặt nạ lọc khí "Lọc Bụi Số 7" rỉ sét.
*RÍT... RÍT... RÍT...*
Chiếc mặt nạ rít lên hồi chuông cảnh báo đỏ chói tai. Lớp vỏ thép bọc sợi carbon ngoài đã bị vỡ nát hoàn toàn sau cú va chạm với giáp nặng của Bình "Tường Sắt". Màng lọc thô bên trong bị nước axit ăn mòn rách nát, không còn khả năng lọc độc. Từng luồng sương mù Neon-Haze hồng tím nồng nộ cao ngoài bãi rác lách qua các vết nứt vỡ, xộc thẳng vào phế quản đang tổn thương của anh. Vũ cảm thấy đầu óc quay cuồng, nhãn quang nano bên mắt trái nhấp nháy liên tục những vệt nhiễu sọc đỏ rực, cảnh báo lượng oxy trong máu đang tụt dốc không phanh.
Máu từ vết rách sâu trên bắp tay trái của anh rỉ ra, chảy dọc theo cánh tay rồi nhỏ xuống nắp bình chứa hóa chất thô bọc thép mà Vy đang ôm.
Vy "Kim" nhìn thấy cảnh đó qua cặp kính bảo hộ hàn bám đầy nhọ nồi. Đôi mắt cô trợn trừng kinh ngạc. Những giọt máu của Vũ có màu đỏ tươi nhưng lại xen lẫn những vệt xám nhạt của kim loại rỉ sét. Ngay khi những giọt máu ấy chạm vào làn hơi hóa chất mỏng manh thoát ra từ kẽ van của bình Dung dịch phân tách nano thô, một phản ứng hóa học kỳ lạ xảy ra. Dòng máu bỗng sủi bọt xèo xèo, phát ra tiếng xèo nhẹ và tỏa ra một làn khói màu xanh lam nhạt, sau đó đông tụ lại thành một chất keo cứng bịt kín kẽ hở của van.
- Máu của anh... nó đang tự động bẻ gãy liên kết nano của hóa chất thô? - Vy thầm thì trong kinh ngạc, nhưng cô không có thời gian để suy nghĩ sâu hơn. Vũ đã hoàn toàn mất đi khả năng tự thở, lồng ngực anh phập phồng một cách tuyệt vọng.
- Vũ! Nghe tôi này! Đừng hít thở sâu! - Vy hét lên. Cô vội vàng đặt bình hóa chất xuống, quỳ bên cạnh Vũ. Tay cô run rẩy rút chiếc kìm y tế từ túi đồ nghề dính đầy dầu máy.
Cô biết mặt nạ của anh đã bị khóa chặt van nạp khí tự động do hệ thống nhận diện màng lọc bị hỏng hoàn toàn. Nếu không thông thoáng phế quản ngay lập tức, Vũ sẽ chết ngạt trong vòng chưa đầy ba mươi giây. Vy dùng kìm y tế, luồn mũi kìm thép vào khe hở của van nạp khí đã nứt vỡ bên má trái mặt nạ Lọc Bụi Số 7. Cô dồn tàn lực, nghiến răng bẩy mạnh.
*CẠCH! RÍT...*
Tiếng kim loại gãy gập vang lên. Vy đã cạy mở cưỡng bức van nạp khí, tạo ra một khe hở nhỏ để Vũ có thể lấy được chút khí thở mỏng manh từ bình oxy khẩn cấp giấu trong lớp lót áo măng-tô. Vũ hít vào một hơi nông, vị kim loại rỉ sét và hơi axit nồng nặc tràn vào phế quản làm anh ho sặc sụa, nhưng ít nhất đầu óc anh đã tạm thời thoát khỏi cơn hôn mê do thiếu oxy.
Đúng lúc đó, mực nước cống từ kênh xả thải bỗng dâng cao đột ngột do tháp lọc phía trên xả áp suất dư. Những làn sóng nước axit màu hồng tím tràn lên bờ kè, cuốn theo những luồng hơi axit đậm đặc ăn mòn trực tiếp vào phần màng lọc trong suốt còn lại của mặt nạ Vũ. Lớp nhựa bảo vệ bắt đầu mờ đục và rạn nứt dưới tác động của axit.
*UỲNH... UỲNH...*
Từ phía đại lộ chính phía trên bờ kè, ánh đèn pha quét nhiệt màu đỏ rực rỡ của xe tuần tra bọc thép Nguyễn Khánh bắt đầu rọi xuống bãi rác. Tiếng động cơ phản lực tầm thấp của các drone tuần tra rít lên đều đặn, quét những tia laser xanh lá cây qua từng đống phế liệu sắt rỉ.
- Chúng ta bị phát hiện rồi! - Vy "Kim" hoảng hốt nói, cô cố gắng kéo Vũ đứng dậy nhưng cổ tay phải bị bong gân nặng của Vũ sưng vù, xanh tím, khiến anh không thể tạo lực đẩy.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vũ nhìn thấy một vệt quét laser xanh đang tiến sát về phía họ. Bản năng đặc vụ cũ trong anh trỗi dậy. Anh biết, nếu không di chuyển ngay, cả hai sẽ bị Nguyễn Khánh bắt sống.
- Vy... bám chặt... - Vũ khàn giọng ra lệnh.
Anh khóa chặt van thở của mặt nạ, kích hoạt kỹ thuật "Nín thở bùng nổ". Luồng điện sinh học cuối cùng từ chất kích thích tuyến thượng thận ép ngược vào cơ bắp chân. Vũ gầm lên một tiếng trầm đục qua màng loa mặt nạ, dùng cánh tay trái còn lành lặn ôm chặt lấy eo Vy, tay phải dùng ba ngón tay lành lặn bấu chặt vào quai bình hóa chất thô.
Anh dùng sức mạnh bộc phát kéo lê chiếc chân giả kẹt cứng, thực hiện cú nhảy vọt liều lĩnh, lao thẳng vào sâu trong hốc tối của một ngọn núi phế liệu được tạo thành từ hàng ngàn vỏ màn hình CRT vỡ nát và khung máy tính cũ rỉ sét.
*RẦM! BÙM!*
Ngay khi họ vừa khuất sau ngọn núi phế liệu, một luồng đạn xung lực điện từ từ drone tuần tra bắn trúng vị trí họ vừa nằm bên bờ kênh, kích nổ dòng nước axit thành những tia nước bắn tung tóe rực rỡ.
Vũ đổ gục người vào trong không gian chật hẹp, tối tăm của hầm phế liệu. Khói bụi kim loại nặng lơ lửng trong hầm khiến phổi anh đau đớn như bị xé rách. Anh ho ra một búng máu xám xịt dính đầy mặt kính lọc. Oxy khẩn cấp trong bình thở dẹt của anh chỉ còn chưa đầy mười lăm phút.
Vy "Kim" vội vàng dùng keo dán áp suất chịu nhiệt bôi một lớp dày lên vết nứt van thở vừa bị cạy của Vũ để ngăn sương độc rò rỉ thêm. Gương mặt cô nhợt nhạt, bả vai trái rỉ dịch vàng qua lớp gạc mỏng, nhưng cô vẫn cố mỉm cười:
- Chúng ta tạm thời an toàn rồi, thám tử...
Nhưng sự yên lặng không kéo dài được lâu. Từ trong bóng tối sâu thẳm của ngách hầm phế liệu, phía sau một chiếc máy phát điện công nghiệp rỉ sét khổng lồ, vang lên tiếng bước chân nhỏ nhẹ và tiếng sột soạt của dây cáp đồng.
Vũ nín thở, tay trái bấu chặt vào chiếc dao mổ laser quân dụng còn dưới mười phần trăm pin bên hông. Nhãn quang nano bên mắt trái của anh cố gắng điều chỉnh tiêu cự qua màn sương mù tối tăm.
Một bóng người nhỏ nhắn, gầy nhom đột ngột nhô ra khỏi đống phế liệu sắt rỉ sét. Chiếc kính thực tế ảo nứt một bên tròng của cậu nhóc nhấp nháy ánh sáng xanh lam nhạt, và những sợi cáp mạng đồng quấn quanh cổ cậu kêu lên lách tách.
- Anh Vũ! Chị Vy! Là em đây! - Giọng nói lanh chanh, run rẩy của Lâm "Cáp" vang lên cắt ngang bầu không khí nghẹt thở.
Cậu nhóc ôm khư khư chiếc máy tính bảng tự chế ghép từ ba màn hình hỏng, gương mặt lấm lem nhọ nồi đầy vẻ hoảng sợ. Lâm lao về phía họ, thở hổn hển:
- May quá, em dò theo sóng điện từ rò rỉ của bộ đàm cướp được mới tìm thấy hai người! Nhưng không xong rồi... Nguyễn Khánh đã phát điên sau vụ nổ tháp lọc! Gã vừa ra lệnh cho đội tuần tra cắt toàn bộ nguồn điện phân phối của khu vực ngõ 5 để cô lập chúng ta! Không có điện, cỗ máy pha chế thuốc của chị Vy sẽ thành sắt vụn, và anh Vũ... anh sẽ chết ngạt vĩnh viễn!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!