Nhạc nềnBroken

Vết Xước Trên Bê Tông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương hồng tím của Neon-Haze đặc quánh như một thứ nhựa lỏng, nuốt chửng những bước chân đơn độc của Vũ khi anh tiến sâu vào Phân khu 3. Dưới ánh đèn đường cao áp chập chờn, những hạt nano lơ lửng phát ra thứ ánh sáng ma mị, bám chặt lấy lớp vải sờn rách của chiếc áo măng-tô măng đen bụi bặm.


"Kèn kẹt... rít..."


Tiếng van cơ khí trên chiếc mặt nạ "Lọc Bụi Số 7" rít lên từng hồi nặng nhọc, vang vọng trong con hẻm hẹp rác rưởi. Trên góc kính quét đa phổ, vạch pin chỉ số năng lượng nhấp nháy sắc đỏ đầy đe dọa: 7%. Luồng khí ấm, mang theo vị ngọt lịm của oải hương hóa chất, vẫn đều đặn lách qua vết nứt rỉ sét bên má trái mặt nạ, châm chọc vào da thịt Vũ. Mỗi ngụm khí rò rỉ là một lần phế quản anh nóng rát, kích hoạt cơn đau âm ỉ của chứng xơ hóa phổi cấp 1. Vũ siết chặt quai đeo, cố kiềm chế một cơn ho đang chực chờ bùng phát. Anh không được phép gây tiếng động. Chung cư mục nát "Bình Minh" đang nằm ngay trước mặt anh.


Tòa nhà mười tầng bê tông xám xịt hiện ra như một cái xác không hồn giữa lòng Đất Thải. Những mảng tường bong tróc để lộ ra khung thép rỉ sét, quấn chặt lấy các đường ống dẫn khí nén công nghiệp chạy dọc ban công. Nơi đây từng là khu tập thể của công nhân nhà máy hóa chất, nay bị Dome-Corp phong tỏa và xả sương mù nồng độ cao để ngăn chặn mọi nỗ lực thâm nhập.


Vũ luồn qua sảnh chung cư ngập rác công nghệ. Những vỏ màn hình CRT vỡ nát, các sợi dây cáp đồng rách nát nằm ngổn ngang dưới đất cát ẩm. Anh không đi thang bộ chính diện mà lách qua lối thoát hiểm phụ phía sau. Cầu thang bê tông nứt vỡ bám đầy rêu độc phát sáng màu hồng nhạt. Càng lên cao, sương mù càng đặc.


Đến hành lang tầng 4, Vũ dừng lại. Không gian im lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở ban công nứt.


Anh hít một hơi nông để tiết kiệm lượng oxy ít ỏi, rồi kích hoạt nhãn quang nano bên mắt trái. Nhãn cầu sinh học lỗi quét khẽ rung lên, một luồng ánh sáng đỏ rực bao phủ tầm nhìn của Vũ. Qua lăng kính đa phổ, màn sương mù hồng tím bỗng chốc phân rã thành hàng triệu điểm sáng chuyển động hỗn loạn. Vũ khom người xuống, bắt đầu áp dụng kỹ thuật tái tạo hiện trường từ vết xước cơ học.


Trên mảng tường gạch mục nát sát cửa phòng cũ của Mai, những vết xước sâu hoắm cắt ngang lớp sơn bong tróc. Vũ đưa ngón tay đeo găng rách chạm nhẹ vào vệt rãnh. Vết xước còn rất mới, mạt gạch đỏ vẫn chưa bị gió thổi bay hoàn toàn.


"Vết xước sâu 2 milimét, kéo dài từ độ cao 1 mét rưỡi xuống đất..." Vũ lẩm bẩm, bộ não thám tử tự động dựng lại mô phỏng 3D trong đầu. "Đây là vết cào của móng vuốt bọc thép đặc chủng trên giáp tuần tra bảo an. Có sự giằng co dữ dội ở đây. Mai đã cố bám vào gờ tường này trước khi bị nhấc bổng lên."


Nhãn quang nano của anh quét tiếp xuống nền đất cát ẩm. Một vệt kéo lê dài góc 45 độ hướng thẳng ra phía lan can cầu thang. Ngay sát cạnh đường ống nước rỉ sét, một vật thể nhỏ phản chiếu ánh sáng neon yếu ớt lọt vào tầm mắt anh.


Vũ quỳ hẳn xuống đất. Trái tim anh thắt lại khi nhận ra chiếc kẹp tóc hình bướm của Mai—món đồ chơi bằng nhựa rẻ tiền dán đầy keo nến mà cô bé luôn cài trên tóc. Chiếc kẹp bị gãy đôi, nằm trơ trọi cạnh một vệt chất lỏng sẫm màu đã khô quánh.


Vũ dùng ngón tay run rẩy nhặt chiếc kẹp lên. Nhãn quang nano xác nhận vệt tối trên nền xi măng chính là máu khô. Máu của Mai.


Một ngọn lửa căm phẫn bùng lên trong lồng ngực Vũ, nóng rực và điên cuồng hơn cả hơi nóng của sương độc. Anh cẩn thận cất chiếc kẹp tóc vào túi trong áo măng-tô, ngay sát lồng ngực mình. Nó là mỏ neo tinh thần, là lời nhắc nhở rằng anh không được phép gục ngã.


"Cách..."


Một tiếng động nhỏ của kim loại va chạm vang lên từ bóng tối phía cuối hành lang. Ngay sau đó là tiếng rít trầm đục của một thiết bị quét nhiệt đang hoạt động.


"Không ngờ gã thám tử điên đeo mặt nạ rách lại mò đến đây nhanh thế."


Một bóng người từ từ bước ra từ góc khuất của dãy ban công đổ nát. Hắn mặc chiếc áo khoác da đen bóng, tóc vuốt ngược kiêu ngạo dưới ánh đèn neon lập lòe. Khác với cư dân Đất Thải, gã đeo một chiếc kính râm hồng ngoại bản rộng và ngậm một chiếc tăm điện tử liên tục phát ra ánh sáng xanh lam nhạt. Trên tay hắn là khẩu súng quét nhiệt cầm tay dòng 'Sói Đêm-01', họng súng đang đỏ rực năng lượng.


Phong "Sói".


"Phong," giọng Vũ trầm khàn qua màng loa mặt nạ, mang theo tiếng rít cơ khí lạnh lẽo. "Mày bám theo tao?"


"Bám theo mày?" Phong Sói cười khẩy, nhả một ngụm khói điện tử xanh lè. "Tao nhận hợp đồng tìm con bé đó trước mày. Nhưng khi tao đến thì người của Dome-Corp đã gom hàng xong rồi. Tao chỉ định ở lại nhặt vài mảnh linh kiện phế liệu, không ngờ lại gặp mày. Mảnh giấy ghi biển số xe tuần tra của Nguyễn Khánh... đưa nó cho tao. Tao có thể bán nó cho các băng đảng Chợ Sắt để lấy vài nghìn điểm công dân thăng hạng. Với một gã phổi sắp rữa ra như mày, giữ nó cũng chẳng để làm gì."


"Cút đi, Phong," Vũ hạ thấp trọng tâm cơ thể, tay phải đặt hờ lên báng khẩu súng lục điện từ tự chế dắt bên hông. "Đừng để tao phải bẻ gãy cánh tay còn lại của mày."


"Để xem cái phổi tàn của mày trụ được bao lâu!"


Phong Sói bất ngờ nâng súng quét nhiệt. Một luồng đạn nhiệt lượng đỏ rực xé toạc màn sương mù, bắn thẳng về phía Vũ.


Vũ không hề lùi lại. Bản năng đặc vụ cũ thức tỉnh trong tích tắc. Anh lộn vòng sang bên phải, luồn qua khe hẹp của một cánh cửa sắt đổ nát để né tránh. Luồng đạn nhiệt bắn sượt qua vai trái Vũ, đốt cháy một mảng vải áo măng-tô và để lại một vết bỏng rát nóng bỏng trên bả vai.


Khẩu súng lục điện từ tự chế của Vũ bị kẹt đạn do bụi rỉ sét bám chặt vào ổ xoay từ trận chiến dưới gầm cầu, anh không thể nổ súng trả đũa. Vũ lập tức vứt bỏ ý định dùng súng, áp dụng quy tắc di chuyển lướt hẻm tối để biến mất vào góc khuất cầu thang bộ.


"Mày chạy không thoát đâu! Kính quét hồng ngoại của tao đã khóa chặt thân nhiệt của mày rồi!" Tiếng bước chân của Phong Sói dồn dập đuổi theo, tiếng súng quét nhiệt bắn phá liên tục làm vỡ vụn những mảng bê tông rêu phong trên tường.


Vũ nép mình sau một cột trụ bê tông nứt vỡ. Nhãn quang nano của anh hiển thị tia laser hồng ngoại từ kính của Phong đang quét sát qua mép cột. Chỉ cần anh thò người ra, luồng đạn nhiệt sẽ găm thẳng vào ngực anh.


"Pin mặt nạ còn 5%... Phổi bắt đầu co thắt..."


Cơn đau thắt ngực dữ dội ập đến do Vũ phải vận động mạnh trong môi trường thiếu khí. Anh biết mình chỉ có đúng một cơ hội.


Vũ cắn chặt răng, kích hoạt kỹ thuật nín thở bùng nổ. Anh khóa hoàn toàn van thở của mặt nạ lọc khí, dồn toàn bộ lượng oxy dự phòng còn lại trong máu vào cơ bắp, đồng thời áp sát lưng vào mảng tường bê tông lạnh buốt, bôi lớp bùn hóa chất lạnh ngắt dưới nền đất lên bả vai bị bỏng để triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt của cơ thể.


Trên màn hình quét hồng ngoại của Phong Sói, vệt nhiệt lượng màu đỏ của Vũ đột ngột biến mất, hòa lẫn hoàn toàn vào nhiệt độ lạnh giá của mảng tường bê tông đổ nát.


"Cái gì? Biến mất rồi?" Phong Sói khựng lại giữa hành lang, hoang mang điều chỉnh tiêu cự kính râm hồng ngoại.


Ngay khoảnh khắc đối thủ mất cảnh giác, Vũ lao ra từ góc khuất cầu thang như một bóng ma. Tốc độ bùng nổ của anh nhanh đến mức Phong Sói không kịp bóp cò. Vũ áp sát mục tiêu trong vòng nửa bước chân, tay trái gạt phăng họng súng quét nhiệt của Phong hướng lên trần nhà, trong khi tay phải tung một đòn bẩy vật lý hiểm hóc khóa chặt khớp vai trái của gã thám tử đối thủ.


"Rắc!"


"Á!!!"


Phong Sói hét lên đau đớn khi khớp vai bị bẻ ngược ra sau. Khẩu súng quét nhiệt rơi leng keng xuống đất. Vũ không dừng lại, anh quật ngã Phong Sói xuống nền bê tông ẩm ướt, dùng gối đè chặt lên lồng ngực gã, tay phải rút khẩu súng lục điện từ tự chế gí thẳng vào màng lọc mặt nạ của Phong.


Tiếng rít điện từ của khẩu súng tự chế vang lên chói tai sát bên tai Phong Sói. Ánh mắt đỏ rực từ nhãn quang nano của Vũ nhìn xoáy vào mặt đối thủ qua lớp kính bảo hộ.


"Nói," Vũ rít lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí. "Chiếc xe tuần tra biển số 03-DOME-07 thuộc về đội nào? Nguyễn Khánh đang ở đâu?"


Phong Sói run rẩy dưới thân hình nặng nề của Vũ, mặt nạ của gã bị gí sát xuống nền đất đầy nước axit ăn mòn. Gã hổn hển cầu xin: "Đừng... đừng bắn... Tao nói! Chiếc xe đó... nó thuộc về đội tuần tra cơ động số 7 của Nguyễn Khánh... Gã... gã không có ở đây... Khánh đang dẫn quân càn quét toàn bộ Chợ sắt Đất Thải để bắt bớ những người tỉnh giấc... Chúng định gom tất cả về Trại giam số 9..."


"Kèn kẹt... xèo..."


Chiếc mặt nạ "Lọc Bụi Số 7" của Vũ bỗng phát ra một tiếng kêu rệu rã. Vết nứt bên má trái rộng thêm một chút do chấn động từ cú vật ngã vừa rồi. Luồng sương mù hồng tím đậm đặc ngoài hành lang tràn vào phế quản Vũ, mang theo cơn co thắt phổi dữ dội khiến anh suýt nữa khuỵu xuống.


Nguy cơ ngạt thở đang cận kề, lượng pin mặt nạ đã chạm mốc 4%. Sương độc đang bắt đầu len lỏi sâu vào phế quản anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!