Nhạc nềnBroken

Kẻ Dẫn Đường Câm Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Hẻm Không Khí lùi dần lại phía sau, nhưng cảm giác ngột ngạt thì chưa bao giờ buông tha Vũ. Mỗi nhịp hít vào của anh giờ đây là một cuộc tra tấn thầm lặng. Dưới lớp vỏ thép bọc sợi carbon của chiếc mặt nạ "Lọc Bụi Số 7" chắp vá, màng lọc cấp D mới coóng – thứ màng lọc bẻ khóa mà Vy "Kim" vừa dùng số hạt carbon hoạt tính nano quý giá nâng cấp cho anh – đang phát ra những tiếng vo vo điện từ không ổn định. Nó đang phải gồng mình phân tách những hạt nano kiểm soát tâm trí Neon-Haze đậm đặc, nhưng bản thân lá phổi của Vũ đã không còn đủ sức để co bóp bình thường. Cơn hoại tử phế nang đã tiến triển đến giai đoạn Xơ hóa phổi cấp 3. Mỗi hơi thở của anh rít lên từng hồi kèn kẹt, khàn đặc và rát buốt như thể anh đang hít trực tiếp những mảnh thủy tinh nghiền vụn vào lồng ngực.


- Đi chậm lại, Vũ. Anh đang thở quá nhanh, màng lọc sẽ bị quá tải nhiệt đấy! - Vy "Kim" thì thầm qua màng loa mặt nạ bọc titan của cô.


Vy đi sát ngay sau lưng anh, một tay ôm khư khư hộp dụng cụ y tế, bả vai trái bọc băng gạc dính máu đã khô cứng sau trận hỏa hoạn thiêu rụi phòng khám. Nước cống axit từ các đợt rượt đuổi trước vẫn còn bám trên gấu áo blouse rách nát của cô, bốc lên mùi chua lòm, nồng nặc.


Vũ không trả lời. Anh chỉ khẽ siết chặt khẩu súng lục ổ quay nạp đạn điện từ tự chế bên hông, mắt trái nhấp nháy những vệt nhiễu sọc đỏ rực do nhãn quang nano bị tổn thương thị giác. Trước mặt họ, rào chắn điện từ màu vàng của tập đoàn Dome-Corp hiện ra dưới ánh sáng tím mờ ảo của sương mù. Tấm biển cảnh báo rỉ sét treo lủng lẳng trên sợi xích sắt: "VÙNG CẤM SỐ 9 - NỒNG ĐỘ ĐỘC CỰC CAO - NGHIÊM CẤM THÂM NHẬP".


Đây là Vùng Chết Số 9, phế tích của vụ nổ đường ống mười năm trước. Nơi đây không có bóng dáng của các đội tuần tra bảo an, bởi sương mù nén nồng độ hủy diệt ở đây có thể ăn mòn các màng lọc tiêu chuẩn của tập đoàn chỉ trong vòng mười phút. Nhưng đó cũng là con đường duy nhất giúp họ tiếp cận Phân khu lọc khí số 3 mà không bị hệ thống quét nhiệt vĩ mô của Nguyễn Khánh phát hiện.


Từ trong hẻm tối sát rào chắn, một bóng người gầy gò lướt ra không tiếng động. Gã mặc bộ đồ bảo hộ cao su loang lổ vết sẹo bỏng hóa chất xanh lục, đeo chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cũ nát với hai bình lọc khổng lồ gá sau lưng. Gã không nói, chỉ giơ bàn tay gầy guộc quấn đầy băng keo đen lên ra hiệu dừng lại.


Đó là Gã Câm - dị nhân sống sót duy nhất của Vùng Chết Số 9, kẻ mà Vy "Kim" đã phải dùng ba ống huyết thanh trung hòa nano thô để thuê dẫn đường.


Gã Câm nhìn Vũ bằng ánh mắt lạnh lùng, vô cảm của một kẻ đã quen sống chung với tử thần. Gã rút từ bên hông ra chiếc la bàn từ tính tự chế, kim la bàn xoay tít rồi chỉ thẳng vào tâm màn sương mù dày đặc phát sáng hồng tím rực rỡ phía trước. Gã khẽ gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho họ bám sát gót giày của mình, rồi luồn người qua khe hở của rào chắn điện từ đã bị gã dùng thanh gậy titan rỗng vô hiệu hóa tạm thời.


Vũ bước qua ranh giới. Ngay lập tức, một luồng áp suất không khí cực nặng đè sụp xuống bả vai anh. Sương mù ở đây không lơ lửng thành từng dải mà đặc quánh như một thứ dung dịch vô hình, bám chặt lấy lớp vỏ ngoài của mặt nạ Lọc Bụi Số 7. Kính quét đa phổ phát sáng đỏ của Vũ lập tức hiển thị hàng loạt cảnh báo nhấp nháy liên tục: "NỒNG ĐỘ NANO-HAZE: 450%. VƯỢT QUÁ GIỚI HẠN AN TOÀN. MÀNG LỌC CẤP D ĐANG HOẠT ĐỘNG Ở MỨC 98% CÔNG SUẤT."


Lá phổi xơ hóa cấp 3 của anh co thắt mạnh. Vũ phải quỵ một gối xuống nền đất ẩm ướt đầy vụn sắt rỉ sét, tay ôm chặt lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Cơn đau thắt ngực kéo đến như một nhát búa tạ nện thẳng vào phế quản. Anh ho khục khặc, chất nhầy xám xịt dính đầy màng lọc trong suốt bên trong mặt nạ.


- Vũ! Đừng nín thở đột ngột! Áp dụng thiền thở của Thích Trí mau! - Vy "Kim" đỡ lấy vai anh, giọng cô run lên vì lo sợ.


Vũ nhắm chặt mắt, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập lên tới 120 nhịp/phút. Anh áp dụng phương pháp thiền thở tiết kiệm oxy, nông và chậm rãi, ép nhịp tim giảm xuống dưới 50 nhịp/phút. Cơn đau dịu đi đôi chút, nhưng khớp cơ khí chân giả của anh bắt đầu phát ra những tiếng kêu kèn kẹt chói tai do hơi axit nồng nặc trong không khí đang ăn mòn các khớp nối kim loại.


Gã Câm đột ngột dừng lại phía trước. Gã không quay đầu, chỉ đưa tay trái ra sau ra hiệu dừng khẩn cấp.


Vũ cố gượng dậy, nhãn quang nano bên mắt trái nhấp nháy cố gắng quét hiện trường. Tuy nhiên, sương mù nén nồng độ cao ở đây đã bão hòa hoàn toàn dải tần số quét hồng ngoại của kính quét đa phổ, biến màn hình hiển thị của anh thành một dải sọc nhiễu từ tính vô dụng.


- Khốn kiếp, kính quét bị mù rồi, - Vũ rít qua kẽ răng màng loa.


Gã Câm cúi rạp người xuống sát mặt đất bùn xám. Gã nhặt một viên gạch vỡ bám đầy rêu độc phát sáng, dùng lực tay ném mạnh về phía trước khoảng mười mét.


*Uỳnh!*


Một tiếng nổ điện từ chói tai vang lên, xé toạc màn sương mù tĩnh mịch. Luồng xung điện màu xanh lam rực rỡ phóng ra từ một quả mìn điện từ ngầm bị kích nổ, quét qua không gian tạo thành những tia lửa điện lách tách. Sóng xung kích của vụ nổ đánh thẳng vào hệ thống cảm biến của kính quét đa phổ trên mặt Vũ, khiến màn hình hiển thị trong mắt trái anh nổ tung một loạt tia lửa nhỏ rồi tắt ngấm hoàn toàn.


Nhưng tệ hơn thế, sức ép từ vụ nổ mìn ngầm đã chấn động mạnh đến chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7 của Vũ. Vết nứt cũ ở góc má trái – vết thương từ cú quét báng súng của Khoa "Mắt Đỏ" ở tập trước – bị xé toạc ra thêm một đường dài hai centimet.


*Rít... rít...*


Tiếng gió rít rợn người vang lên ngay sát tai Vũ. Sương mù nén Neon-Haze nồng độ cực cao lập tức lách qua vết nứt, tràn thẳng vào phế quản anh.


- Khục... khục... - Vũ ho dữ dội, hai tay ôm lấy mặt nạ trong tuyệt vọng.


Chất độc nano nhanh chóng bám kín lấy các phế nang đang xơ hóa của anh. Thùy trán của Vũ tê dại đi lập tức. Một cảm giác vui vẻ giả tạo, dịu ngọt và êm ái bắt đầu xâm chiếm lấy tâm trí anh. Anh nhìn thấy hình ảnh mờ ảo của con gái Bé Thư đang đứng trong làn sương trắng, mỉm cười gọi: "Ba ơi, con không đau nữa rồi... Tháo mặt nạ ra đi ba..."


Ý chí tự do của Vũ lung lay dữ dội. Cánh tay anh run rẩy, ngón tay bám vào quai đeo mặt nạ, chuẩn bị giật phăng nó ra để chìm đắm vĩnh viễn vào ảo ảnh hạnh phúc không đau đớn kia.


- Vũ! Tỉnh lại mau! Anh nghĩ đến Mai đi! - Tiếng hét của Vy "Kim" như một gáo nước lạnh dội thẳng vào linh hồn đang mê muội của anh.


Vy lao tới, đè chặt hai tay Vũ xuống đất. Cô nhanh chóng mở hộp dụng cụ, rút ra tuýp Keo dán áp suất chịu nhiệt. Bằng những thao tác lâm sàng cực nhanh và chính xác của một bác sĩ đường phố, Vy bóp một lượng silicon dẻo màu xám đậm lên ngón tay, rồi trét mạnh vào vết nứt đang rò rỉ trên má trái mặt nạ của Vũ.


- Nín thở! Ba mươi giây! Đợi keo đông đặc! - Vy hét lên.


Vũ nghiến chặt răng, khóa hoàn toàn van thở. Lồng ngực anh căng nứt như muốn nổ tung dưới áp lực của chất độc đang tàn phá bên trong. Các đường gân máu trên cổ anh nổi rõ, chuyển sang màu xám xịt do thiếu oxy trầm trọng. Anh phải dùng ý chí sắt đá để xua tan hình bóng của Bé Thư, giữ chặt lấy hình ảnh chiếc kẹp tóc hình bướm của Mai trong túi áo măng-tô làm mỏ neo tinh thần cuối cùng.


*Xèo xèo...*


Lớp keo dán áp suất gặp nhiệt độ nóng ẩm của sương mù lập tức đông cứng lại, bịt kín hoàn toàn dòng khí độc đang tràn vào. Vũ bật người dậy, ho ra một búng máu xám đen dính đầy tấm silicon mới dán, hơi thở rít lên từng hồi nặng nhọc qua màng lọc cấp D mới hoạt động trở lại.


- Suýt chút nữa... - Vũ khàn giọng, mắt thường bên phải nhìn Vy đầy biết ơn.


- Đừng cảm ơn tôi. Phổi của anh đã xơ hóa đến giới hạn cấp 3 rồi. Nếu mặt nạ rách một lần nữa, tôi cũng không cứu được anh đâu, - Vy "Kim" lạnh lùng nói, nhưng đôi bàn tay cô vẫn còn run rẩy khi cất tuýp keo vào túi.


Gã Câm đứng bên cạnh quan sát toàn bộ cảnh tượng đó. Gã không hề có ý định cứu giúp, bởi luật sinh tồn của Vùng Chết Số 9 là kẻ yếu phải tự đào thải. Thấy Vũ đã tỉnh táo lại, gã nâng thanh gậy titan rỗng lên, gõ nhẹ ba nhịp xuống nền đất rỉ sét.


*Cộc. Cộc. Cộc.*


Âm thanh tần số thấp phát ra từ gậy titan truyền qua mặt đất. Gã Câm nhắm mắt, lắng nghe tiếng vọng phản hồi để xác định vị trí của các cảm biến rung động ngầm mà tập đoàn đã chôn giấu. Gã mở mắt, chỉ tay vào một con đường mòn nhỏ hẹp bám sát vách tường vòm kính rỉ sét, nơi các hạt bụi nano sắt lơ lửng xung quanh đang chuyển động theo một quỹ đạo xoáy tròn bất thường.


"Mìn ngầm cảm biến rung động ở ngay phía trước. Hãy bước đúng vào những dấu chân của tôi," Gã Câm ra hiệu bằng thủ ngữ đường phố một cách dứt khoát.


Vũ gật đầu, dìu Vy bước theo sát từng bước chân của Gã Câm. Khớp cơ khí chân giả của anh rên rỉ dưới áp lực của từng bước đi nặng nề, hơi axit từ lòng đất bốc lên gặm nhấm các mạch điện tự chế bên trong chân giả, khiến anh thỉnh thoảng bị khựng lại vì mất cảm giác tạm thời.


Họ di chuyển chậm rãi như ba bóng ma trong lòng Vùng Chết Số 9. Không gian im lặng đến rợn người, chỉ có tiếng rít gió trầm bổng của các hạt nano va chạm với màng lọc titan của mặt nạ Vũ. Nhờ Kỹ thuật lắng nghe tần số sương mù, Vũ có thể ước lượng được nồng độ độc tố đang giảm dần khi họ tiến sát về phía ranh giới của Phân khu lọc khí số 3.


Sau gần hai giờ hành quân nghẹt thở qua mê cung bẫy ngầm, Gã Câm đột ngột dừng lại dưới chân vách tường vòm kính khổng lồ bọc thép của phân khu.


Gã quay người lại, khuôn mặt sau lớp mặt nạ phòng độc quân sự cũ nát lộ ra một vẻ nghiêm trọng hiếm hoi. Gã nâng cánh tay gầy guộc lên, chỉ thẳng vào một chướng ngại vật khổng lồ đang sừng sững hiện ra trước mặt họ qua màn sương mù đang cuộn xoáy dữ dội.


Đó là một hệ thống Đường ống dẫn khí áp suất cao khổng lồ bằng thép rỉ sét, có đường kính rộng hơn hai mét, chạy thẳng đứng dọc theo tường vòm kính lên các tầng trên. Từ các khớp nối bọc titan của đường ống, những luồng hơi nóng áp lực cao lên tới gần 80 độ C đang xả ra định kỳ, phát ra những tiếng rít chói tai như tiếng thét của hàng vạn quỷ dữ dưới địa ngục.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!