Nhạc nềnBroken

Mắt Đỏ Trong Hẻm Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nhãn cầu sinh học của Khoa "Mắt Đỏ" rít lên một tiếng cơ khí chói tai, vệt sáng đỏ rực rỡ khóa chặt bóng lưng của Vũ ngay đầu hẻm tối.


Trong bóng tối ngột ngạt của Hẻm Không Khí, màn sương mù nano Neon-Haze hồng tím lơ lửng như những dải lụa ma quái, phản chiếu ánh đèn neon nhấp nháy từ phía Chợ Sắt vọng lại. Vũ đứng yên, không dám cử động mạnh. Trên bảng hiển thị võng mạc của anh, chỉ số bình thở oxy khẩn cấp giấu dưới lớp lót áo măng-tô đang nhấp nháy con số đếm ngược tàn nhẫn: hai phút năm mươi tám giây. Chiếc mặt nạ lọc khí "Lọc Bụi Số 7" rỉ sét của anh đã hoàn toàn kiệt pin, van thở tự động khóa chặt, biến anh thành một kẻ sống dựa vào từng ngụm khí nén nhân tạo cuối cùng.


Lớp mỡ máy cũ lạnh ngắt mà Vũ vừa bôi lên mặt nạ để ngụy trang nhiệt lượng bắt đầu chảy ra dưới hơi thở dồn dập, bốc lên mùi khét lẹt của dầu công nghiệp biến tính. Nhưng nó không đủ để che mắt gã thợ săn tiền thưởng lão luyện kia.


- Mày trốn kỹ đấy, thám tử, - giọng Khoa "Mắt Đỏ" vang lên qua màng loa méo tiếng của bộ lọc khí, trầm khàn và lạnh lùng như tiếng sắt cọ sát. - Nhưng lớp mỡ máy rác rưởi đó không che được vệt nhiệt lượng phát ra từ lá phổi đang hoại tử của mày đâu. Kính quét của tao nhìn thấy phổi mày đang rực lên như một khối than hồng.


Khoa "Mắt Đỏ" bước lên một bước, gót giày bọc thép nện xuống nền đất ẩm ướt dính đầy dầu nhớt phát ra tiếng cộp nặng nề. Tay gã lăm lăm khẩu súng trường xung lực Lôi Thần-03, một thứ vũ khí quân dụng bọc titan xám xịt, các cuộn dây đồng cảm ứng dọc thân súng bắt đầu nạp điện, phát ra tiếng rít tần số cao buốt óc. Nhãn cầu sinh học Mắt Quỷ-01 bên hốc mắt trái của gã lồi ra ngoài, xoay tròn liên tục, phóng ra tia laser hồng ngoại đỏ rực quét thẳng vào ngực Vũ.


*Rít...*


Không một lời cảnh báo, Khoa "Mắt Đỏ" bóp cò.


Một luồng xung lực điện từ màu xanh lam xé toạc màn sương hồng tím, lao thẳng về phía Vũ. Theo bản năng của một cựu đặc vụ, Vũ lộn người sang bên phải, lăn qua vũng nước thải axit.


*Đoàng!*


Luồng xung lực đánh trúng chiếc thùng rác sắt dày cộp mà Vũ vừa đứng né phía sau. Chiếc thùng sắt nổ tung thành trăm mảnh vụn, những mảnh kim loại rỉ sét bắn tung tóe găm vào bức tường tôn rỉ sét bên cạnh, tạo ra những tiếng động chói tai. Sức ép từ vụ nổ hất văng Vũ vào góc tường.


Cú va chạm mạnh khiến lồng ngực Vũ thắt lại. Cơn đau từ trạng thái Xơ hóa phổi cấp 2 bùng phát dữ dội, như thể có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua phế quản anh. Vũ ho khục khặc, chất nhầy xám xịt dính đầy màng lọc mặt nạ. Anh cố giữ chặt lớp cao su mặt nạ sát vào má trái, nơi vết nứt cũ đang rò rỉ một lượng nhỏ sương độc Neon-Haze ngọt lịm vào mũi.


- Khốn kiếp... - Vũ rít qua kẽ răng.


Anh rút khẩu Súng lục ổ quay nạp đạn điện từ tự chế từ thắt lưng, ngắm thẳng vào lồng ngực Khoa "Mắt Đỏ" và bóp cò. Viên đạn chì bọc đồng tích điện vạch một đường sáng xanh lam trong không khí, găm thẳng vào giáp ngực của gã thợ săn.


*Xẹt... xèo xèo...*


Dòng điện cao thế từ viên đạn lan tỏa khắp lớp giáp của Khoa, nhưng những tấm titan nhẹ bọc sợi carbon trên ngực gã lập tức phát ra những tia lửa nhỏ rồi phân tán hoàn toàn dòng điện từ trường. Khoa chỉ hơi lùi lại một nửa bước, nụ cười xảo quyệt hiện rõ sau lớp kính bảo hộ.


- Đạn tự chế của mày chỉ dùng để gãi ngứa cho tao thôi, Vũ! Nộp mạng để lấy mười triệu Credit đi! - Khoa gầm lên, tiếp tục nã thêm một phát súng xung lực.


Vũ biết mình không thể đọ súng tầm xa với một kẻ trang bị tận răng như Khoa trong khi khẩu súng của anh chỉ còn dưới ba mươi phần trăm pin. Anh phải đưa trận đấu về cự ly cận chiến.


Tận dụng màn khói bụi mù mịt từ vụ nổ thùng rác, Vũ kích hoạt kỹ năng "Di chuyển lướt hẻm tối (Parkour Đất Thải)". Anh chạy đà ba bước, đạp mạnh chân lên bức tường gạch đổ nát, mượn lực nhảy vọt lên lan can sắt rỉ sét của một căn hộ bỏ hoang ở tầng hai. Những thanh sắt mục rệu rã dưới sức nặng của anh, rít lên những tiếng kèn kẹt ghê người.


Khoa "Mắt Đỏ" quay ngoắt nhãn cầu sinh học lên phía trên. Nhãn cầu Mắt Quỷ-01 của gã lập tức chuyển sang chế độ quét đa điểm, tìm kiếm thân nhiệt của Vũ qua lớp sương mù dày đặc.


- Mày không thoát được đâu! - Khoa hét lớn, hướng nòng súng Lôi Thần-03 lên trên, nã đạn liên tục. Những phát đạn xung lực bắn nát các gờ tường bê tông, khiến gạch đá rơi rụng rào rào như mưa trút xuống đầu Vũ.


Lá phổi của Vũ đang gào thét đòi oxy. Đồng hồ khẩn cấp chỉ còn một phút bốn mươi giây. Cơn thiếu oxy khiến đầu óc anh quay cuồng, nhãn quang nano bên mắt trái bị lỗi quét liên tục hiển thị các dải sọc nhiễu đỏ ngầu, che mờ tầm nhìn.


"Phải nín thở. Phải triệt tiêu nhiệt lượng," Vũ tự ra lệnh cho bản thân.


Anh khóa chặt van thở của bình khẩn cấp, kích hoạt kỹ thuật "Nín thở bùng nổ". Toàn bộ lượng oxy ít ỏi còn lại trong máu được ép ngược vào cơ bắp chân và cánh tay. Nhịp tim của anh đột ngột giảm xuống, thân nhiệt bề mặt da hạ xuống tạm thời, khiến bóng dáng nhiệt lượng của anh biến mất hoàn toàn trên màn hình quét của Khoa "Mắt Đỏ" trong vòng vài giây quý giá.


Khoa "Mắt Đỏ" bỗng mất dấu mục tiêu. Nhãn cầu sinh học của gã xoay điên cuồng, phát ra những tiếng kêu kèn kẹt cơ khí đầy hoang mang.


Ngay phía trên đầu gã, Vũ đang đứng trên một xà nhà gỗ mục nát sát tường vòm. Dưới sự hỗ trợ của Nhãn quang nano, anh nhìn thấy rõ các hạt sương độc đang rẽ lối xung quanh cơ thể Khoa, để lộ ra khoảng không gian chuyển động của gã thợ săn. Vũ dồn toàn lực vào chân phải, đạp mạnh vào thanh xà gỗ.


*Rắc... uỳnh!*


Thanh xà gỗ khổng lồ mục nát gãy đôi, đổ sập thẳng xuống đầu Khoa "Mắt Đỏ". Gã thợ săn chỉ kịp ngước lên thì khối gỗ nặng nề đã đè sập xuống bả vai, khiến gã loạng choạng quỵ một gối xuống nền đất ẩm.


Từ trên cao, Vũ lao xuống như một bóng ma trong màn sương hồng tím. Anh đáp thẳng lên lưng Khoa, dùng hai chân kẹp chặt hông gã, tay phải vòng qua cổ khóa chặt bả vai trái của Khoa - nơi gã đang gồng lên để nâng khẩu súng trường.


- Khốn kiếp! Buông tao ra! - Khoa gầm rú, cố gắng vung báng súng trường bọc thép ngược ra sau để nện vào đầu Vũ.


*Bốp!*


Báng súng bọc thép của gã đập trúng phần má trái của mặt nạ Lọc Bụi Số 7. *Crack!* Tiếng nhựa bọc titan nứt vỡ vang lên khô khốc. Vết nứt cũ trên mặt nạ Vũ bị xé rộng thêm một mảng nhỏ ở góc trái lọc, sương độc Neon-Haze nồng nặc lập tức tràn vào phế quản. Vũ cảm thấy một vị ngọt lịm kinh tởm chạy dọc cuống họng, thùy trán anh tê dại đi trong tích tắc, ý chí tự do suýt chút nữa bị nhấn chìm vào ảo ảnh hạnh phúc dịu ngọt.


Nhưng nỗi đau từ lá phổi xơ hóa cấp 2 đã kéo anh trở lại thực tại tàn khốc. Vũ nghiến răng đến bật máu môi, dùng kỹ năng "Cận chiến triệt hạ khớp" đã thức tỉnh từ ký ức cơ bắp cũ. Anh dùng cả hai tay khóa chặt khớp vai trái của Khoa, bẻ ngược cánh tay cầm súng của gã ra sau.


*Rắc!*


Một tiếng xương gãy lìa giòn giã vang lên trong hẻm tối. Khoa "Mắt Đỏ" thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, khẩu súng trường Lôi Thần-03 rơi khỏi bàn tay vô lực của gã, rớt xuống vũng nước thải axit xèo xèo.


Vũ không dừng lại. Anh biết nhãn cầu sinh học của Khoa vẫn đang cố gắng quét nhiệt ở cự ly gần để kích hoạt hệ thống tự vệ trên giáp của gã. Nhãn quang nano của Vũ phát hiện ra một chi tiết chí mạng: nhãn cầu quét của Khoa có một điểm mù duy nhất ở góc 15 độ phía dưới má trái, hậu quả của một vết sẹo mổ cấy ghép cơ khí cũ đã bị xơ hóa.


Vũ lách người cực nhanh vào đúng góc khuất 15 độ đó. Khoa "Mắt Đỏ" điên cuồng xoay đầu nhưng kính quét của gã hoàn toàn mất dấu Vũ trong tích tắc.


Nhanh như cắt, Vũ gí sát nòng khẩu Súng lục ổ quay nạp đạn điện từ tự chế vào thẳng nhãn cầu sinh học màu đỏ đang xoay tròn của Khoa.


- Trò chơi kết thúc rồi, Khoa, - Vũ thì thầm qua màng loa mặt nạ đang rò rỉ khí.


Anh bóp cò ở cự ly dí sát. Kỹ thuật "Bắn súng điện từ đoản mạch" được kích hoạt.


*Đoàng!*


Một luồng điện cao áp nén mạnh phóng ra từ họng súng, găm thẳng vào tâm nhãn cầu sinh học Mắt Quỷ-01.


*Bùm! xèo xèo...*


Nhãn cầu sinh học của Khoa "Mắt Đỏ" nổ tung thành một cơn mưa tia lửa điện, những mảnh thủy tinh quang học và sợi cáp đồng rách nát bắn tung tóe. Chất dịch sinh học tổng hợp màu đen kịt chảy tràn ra ngoài hốc mắt gã như một dòng máu quỷ.


Khoa "Mắt Đỏ" gầm lên đau đớn, tiếng hét của gã méo mó qua bộ lọc khí, gã ngã nhào ra sau, ôm lấy hốc mắt trái đang bốc khói khét lẹt. Gã loạng choạng lùi lại, va rầm rầm vào những bức tường tôn rỉ sét xung quanh.


- Mặt nạ của tao... Mắt của tao! - Khoa gào thét trong điên loạn. Gã biết mình đã mất đi vũ khí săn mồi mạnh nhất và không còn khả năng chiến đấu với Vũ trong không gian hẹp này.


Vũ không truy đuổi để tiêu diệt gã. Anh biết tiếng súng điện từ vừa rồi chắc chắn đã thu hút sự chú ý của các drone tuần tra tầm cao của Dome-Corp. Anh cần phải rút lui ngay lập tức trước khi Nhóm Tuần Tra 7 ập đến.


Khoa "Mắt Đỏ" ôm khuôn mặt đầy máu đen và tia lửa điện, cố gắng lết thân xác tàn tạ của mình chạy trốn vào làn sương mù hồng tím dày đặc ở cuối hẻm Không Khí. Nhưng trước khi biến mất hoàn toàn vào bóng tối, gã ngoảnh lại, dùng một bên mắt thường còn lại nhìn Vũ đầy căm hận, rít lên một lời đe dọa khàn đặc:


- Mày... mày nghĩ mày thắng sao, Vũ? Nguyễn Khánh đã biết mày đang tìm cách đột nhập tháp lọc khí phụ phân khu 3 rồi... Toàn bộ lực lượng bảo an đã giăng bẫy chờ mày ở đó! Mày sẽ chết ngạt... chết ngạt trong chính màn sương do mày tạo ra!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!