Giao Dịch Hơi Thở
Tiếng xích sắt rít lên kèn kẹt từ chiếc xe tuần tra bọc thép ngoài đầu ngõ 5 dội vào vách tôn nghe buốt óc. Ánh đèn pha quét nhiệt màu đỏ rực bắt đầu rọi qua khe cửa nứt, cắt ngang căn phòng ngập rác công nghệ của Kỹ sư Huy. Vũ không tốn một giây do dự. Anh túm lấy cổ áo Lâm "Cáp", giật mạnh cậu nhóc lùi lại, đồng thời đẩy Vy "Kim" về phía nắp cống sắt đang mở toang dưới sàn nhà.
- Xuống! Mau! - Giọng Vũ khàn đặc, nghẹn lại sau màng loa của chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7.
Huy nhìn theo họ với đôi mắt dại đi vì sợ hãi, nhưng gã không chạy. Gã quỳ sụp xuống bên chiếc lồng sắt của đứa con trai, ôm chặt lấy nó như thể đó là lò sưởi duy nhất giữa mùa đông Đất Thải. Vũ là kẻ cuối cùng nhảy xuống lòng cống. Ngay khi anh kéo nắp sắt đóng sập lại, một tiếng rầm kinh hoàng vang lên phía trên. Lực lượng tuần tra của Nguyễn Khánh đã phá cửa.
Dưới Đường cống ngầm phân khu 3, dòng nước thải axit bốc mùi nồng nặc dâng cao đến bắp chân. Vy "Kim" loạng choạng suýt ngã, bả vai dính vết bỏng axit từ trận hỏa hoạn trước đó khẽ chạm vào vách cống rỉ sét khiến cô rít lên một tiếng đau đớn. Lâm "Cáp" run rẩy ôm khư khư chiếc máy tính bảng nứt vỡ, con chó robot Lu đi sau cùng liên tục phát ra những tiếng rè rè nhỏ để cảnh báo sóng điện từ của tuần tra đang quét xuống qua các khe nắp cống.
- Mặt nạ của anh hết pin rồi, Vũ! - Vy "Kim" hét khẽ, chỉ tay vào màn hình hiển thị tối đen trên quai đeo của anh.
Đúng vậy. Chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7 bọc titan cấp C của anh đã cạn kiệt năng lượng hoàn toàn sau trận chiến ở trại giam. Hệ thống van thở tự động đã khóa chặt để ngăn sương độc Neon-Haze tràn vào, buộc Vũ phải kích hoạt Bình thở oxy khẩn cấp giấu trong lớp lót áo măng-tô. Đồng hồ cơ học trên bình khí nén dẹt chỉ vào con số 15.
Mười lăm phút. Anh chỉ còn đúng mười lăm phút oxy sạch trước khi phổi anh – vốn đã bị tổn thương Xơ hóa phổi cấp 2 nặng – phải hít thở trực tiếp bầu không khí đầy nano độc tố ngoài kia.
- Vy, Lâm, hai người trốn ở ngã ba cống ngầm phía dưới xưởng rèn của Chú Tư. Lu sẽ gác cửa, - Vũ vừa nói vừa ho khan, chất nhầy xám xịt dính đầy kính quét đa phổ phát sáng đỏ. - Tôi phải lên Chợ sắt Đất Thải ngay bây giờ.
- Anh điên rồi! Phổi anh sắp nát rồi! - Vy giữ chặt tay anh, vết bỏng trên vai cô loét ra dưới ánh đèn pin tù mù. - Không có nước cất tinh khiết và carbon hoạt tính nano, tôi không thể pha chế mẻ huyết thanh mới. Nhưng anh không thể đi một mình trong tình trạng này!
- Nếu tôi không đi, cả ba chúng ta sẽ chết ngạt dưới lòng cống này trong nửa giờ nữa, - Vũ gạt tay Vy ra, dứt khoát leo lên những bậc thang sắt rỉ sét dẫn lên mặt đất. - Chờ tôi.
***
Vũ đẩy nhẹ nắp cống sắt ở rìa phía đông của Chợ sắt Đất Thải, luồn mình bước ra ngoài.
Bầu không khí của khu chợ ngột ngạt đến mức khiến người ta có cảm giác như đang hít thở dầu máy nung nóng. Dưới vòm tôn rỉ sét khổng lồ, sương mù Neon-Haze hồng tím bao phủ đậm đặc, trôi lờ lững như những dải lụa ma quái sát mặt đất. Ánh đèn neon đủ màu sắc từ các sạp hàng lậu nhấp nháy liên tục, phản chiếu xuống những vũng nước thải loang lổ dầu nhớt.
Cư dân ở đây di chuyển như những bóng ma. Những kẻ không có mặt nạ lọc khí chính quy đeo những mảnh vải thô tẩm hóa chất rẻ tiền quanh mũi, miệng liên tục ho khục khặc nhưng trên môi vẫn nở nụ cười hạnh phúc dại khờ – ảo ảnh dịu ngọt của Neon-Haze đang gặm nhấm thùy trán của họ, tước đi ý chí tự do để đổi lấy sự bình yên giả tạo.
Vũ kéo thấp chiếc mũ sờn rách của áo măng-tô, điều hòa nhịp thở nông nhất có thể để tiết kiệm lượng oxy khẩn cấp đang cạn dần. Đồng hồ chỉ còn 11 phút. Anh bước đi theo Luật im lặng Đất Thải – quy tắc sinh tồn tối thượng của thế giới ngầm này. Không hỏi tên thật, không nhìn thẳng vào mặt người đối diện, mọi giao dịch đều diễn ra chớp nhoáng trong bóng tối.
Anh đi thẳng đến sạp nước của Thịnh "Nước" ở ngã tư hẻm rác. Thịnh "Nước" ngồi sau một hệ thống ống lọc thẩm thấu màng gốm tự chế, bọc trong chiếc tạp dề cao su dính đầy bùn hóa chất.
Không một lời chào hỏi, Vũ đặt chiếc bao tải gai nặng nề lên bàn gỗ mục. Bên trong là toàn bộ số Linh kiện đồng rỉ sét, các đầu nối áp suất và van đồng thau anh tích lũy suốt mười ngày qua dưới gầm cầu Khánh Hội.
Thịnh "Nước" liếc nhìn đống đồng rỉ, dùng ngón tay gõ gõ vào một chiếc van áp suất để kiểm tra độ dày của kim loại. Gã gật đầu, thò tay xuống gầm bàn, lôi ra một chiếc bình thủy tinh nhỏ bọc chì bảo vệ, chứa đầy thứ chất lỏng trong suốt không một chút vẩn đục.
Nước cất tinh khiết pha thuốc. Ở cái đáy Đất Thải này, nước cất không nhiễm kim loại nặng còn đắt hơn cả máu người.
- Đủ dung môi cho ba mẻ thuốc, - Thịnh "Nước" khàn giọng nói qua màng lọc bọc vải đen.
Vũ nhận lấy bình nước cất, cẩn thận nhét vào túi trong áo măng-tô sát lồng ngực. Đồng hồ oxy khẩn cấp nhấp nháy con số 8.
Anh quay người, đi nhanh sang khu vực phế liệu công nghệ phía tây chợ, nơi Hoàng "Sẹo" đang ngồi trên một chiếc hòm sắt rỉ sét. Hoàng "Sẹo" có vết sẹo dài từ mắt trái xuống cằm, mặc chiếc áo khoác da báo rách nát, đôi mắt sắc lạnh nhìn Vũ qua làn sương hồng tím.
- Tôi cần hạt carbon hoạt tính nano, - Vũ nói trầm khàn qua loa mặt nạ, đặt nốt số linh kiện đồng còn lại lên bàn.
Hoàng "Sẹo" cười khẩy, dùng chiếc cân tiểu ly điện tử quét qua đống linh kiện của Vũ:
- Đống đồng nát này chỉ đáng giá một nửa túi hạt carbon thôi, thám tử. Carbon nano hoạt tính bẻ khóa sương mù là hàng cấm cấp S của tập đoàn, tuần tra an ninh vừa siết chặt nguồn cung sáng nay.
- Tôi không có thêm đồng, - Vũ nghiến răng, lồng ngực anh bắt đầu đau nhói do áp lực nín thở kéo dài. - Nhưng tôi có cái này.
Vũ đặt chiếc Spoofed ID Chip cướp được từ đặc vụ tuần tra lên bàn. Chiếc chip lấp lánh ánh kim dưới đèn neon.
Hoàng "Sẹo" sáng mắt lên. Gã nhanh tay chộp lấy chiếc chip, cắm vào máy quét cầm tay của mình. Khi màn hình hiển thị dòng chữ xác nhận quyền truy cập, Hoàng "Sẹo" gật đầu thỏa mãn, ném cho Vũ một túi nhỏ bằng nhựa bọc kín, bên trong chứa những hạt mịn màu đen óng ánh graphene.
Hạt carbon hoạt tính nano. Thứ nguyên liệu cốt lõi để Vy "Kim" gia cố màng lọc bẻ khóa thế hệ mới.
*Rè... Cạch...*
Một tiếng rít cơ khí chói tai chợt vang lên từ phía cổng chợ sắt.
Toàn bộ khu chợ bỗng chốc im bặt. Tiếng xì xào ngã giá biến mất, thay vào đó là tiếng bước chân dạt ra hai bên vách tôn của cư dân. Vũ lập tức ép mình vào bóng tối sau sạp hàng của Hoàng "Sẹo", nhãn quang nano bên mắt trái bị lỗi quét liên tục hiển thị các dải sọc nhiễu đỏ ngầu.
Qua màn sương mù hồng tím, một bóng người cao gầy bước vào. Gã mặc chiếc áo măng-tô rách nát dính đầy bùn đất, nhưng điểm đáng sợ nhất nằm ở hốc mắt trái của gã: một nhãn cầu sinh học màu đỏ rực lồi ra ngoài, liên tục xoay tròn và phát ra một tia laser hồng ngoại mỏng quét qua từng góc khuất.
Khoa "Mắt Đỏ". Gã thợ săn tiền thưởng nguy hiểm nhất Đất Thải.
- Nguyễn Khánh treo thưởng mười triệu Credit cho cái đầu của gã thám tử đeo mặt nạ rách, - giọng Khoa "Mắt Đỏ" vang lên qua bộ lọc khí, lạnh lùng và vô cảm như máy móc. - Nhãn cầu của tôi thèm khát vệt nhiệt lượng của hắn lắm rồi.
Tia laser đỏ rực từ mắt Khoa quét qua các sạp hàng, tiến dần về phía khu vực phế liệu của Hoàng "Sẹo".
Đồng hồ oxy của Vũ chỉ còn 3 phút. Thân nhiệt của anh đang tăng cao do sự co thắt phổi và nỗi căng thẳng tột độ. Nhãn cầu sinh học Mắt Quỷ-01 của Khoa "Mắt Đỏ" cực kỳ nhạy bén với sự dao động thân nhiệt; chỉ cần tia laser đỏ kia chạm vào người Vũ, danh tính của anh sẽ bị bại lộ lập tức.
Vũ đứng sau sạp hàng, cố gắng áp dụng phương pháp điều hòa nhịp thở nông để hạ nhiệt độ cơ thể xuống mức thấp nhất. Nhưng phổi anh đang gầm rú đòi oxy, lồng ngực đau nhói như bị kim châm.
Anh liếc nhìn đống phế liệu bên cạnh, nhanh tay bốc một nắm mỡ máy cũ lạnh ngắt, nhầy nhụa bôi thẳng lên bề mặt mặt nạ bọc titan và cổ áo măng-tô để ngụy trang bức xạ nhiệt. Lớp mỡ máy đen ngòm, lạnh buốt tạm thời ngăn chặn sự phát xạ nhiệt lượng từ cơ thể anh ra môi trường.
*Xoạt...*
Tia laser đỏ quét qua bả vai bôi đầy mỡ máy của Vũ. Nhãn cầu của Khoa "Mắt Đỏ" dừng lại một giây, nghi ngờ xoay nhẹ trục cơ học.
Thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Thịnh "Nước" đứng cách đó không xa bỗng cố tình dùng chân đạp đổ một thùng nước đá phế liệu dùng để làm mát ống lọc gốm. Nước đá lạnh ngắt dội thẳng vào đường ống xả thải nóng chạy ngầm dưới đất cát, lập tức bùng lên một màn sương lạnh buốt, trắng xóa bao phủ toàn bộ khu vực ngã tư.
Màn sương lạnh đột ngột làm bão hòa hoàn toàn cảm biến nhiệt lượng của nhãn cầu hồng ngoại. Khoa "Mắt Đỏ" gầm gừ một tiếng khàn đục khi màn hình hiển thị của gã bị nhiễu trắng xóa.
- Khốn kiếp! - Khoa "Mắt Đỏ" chửi thề, bước chân dồn dập tiến về phía sạp nước của Thịnh.
Tận dụng khoảng trống hai giây quý giá khi Khoa bị mất dấu tạm thời, Vũ lùi sâu vào bóng tối, lách mình qua khe hở của vách tôn rỉ sét và bước nhanh vào Hẻm Không Khí tối tăm bên cạnh khu chợ.
Nhưng ngay khi gót chân cơ khí của Vũ chạm vào nền đất ẩm của con hẻm, nhãn cầu sinh học của Khoa "Mắt Đỏ" phía sau bỗng lóe lên một tia sáng đỏ rực rỡ, xuyên qua màn sương lạnh đang tan dần. Gã quay ngoắt đầu, hướng thẳng ống kính hồng ngoại phát ra tiếng rít cơ khí chói tai về phía bóng tối nơi Vũ vừa biến mất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!