Nhạc nềnBroken

Bản Thiết Kế Bị Khóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa sắt rỉ sét của Nhà kho phế thải số 12 rên rỉ một tiếng khô khốc dưới lực đẩy của Vũ. Bên trong, bóng tối đặc quánh mùi dầu máy khét lẹt và bụi chì công nghiệp. Tiếng sủa điện từ rè rè của Lu – con chó robot ba chân – vẫn rít lên từng hồi chói tai, đôi mắt đỏ ngầu của nó xoay tít, chiếu thẳng một vệt sáng quét hồng ngoại vào đống phế liệu khổng lồ ở góc phòng.


Vũ siết chặt báng khẩu súng lục ổ quay nạp đạn điện từ tự chế. Lồng ngực anh co thắt dữ dội, phổi xơ hóa cấp 2 nặng rít lên từng nhịp thở nặng nhọc qua màng loa bị cháy sém của chiếc mặt nạ Lọc Bụi Số 7. Vết nứt bên má trái vẫn rò rỉ khí độc nhẹ, khiến anh ngửi thấy vị ngọt lịm chết chóc của sương mù Neon-Haze đang len lỏi vào phế quản.


- Đứng im. Đừng cử động, - Vũ trầm khàn ra lệnh, họng súng rỉ sét hướng thẳng vào bóng đen đang run rẩy sau đống vỏ robot dọn rác.


- Đại... đại ca! Là em! Lâm đây! Đừng bắn!


Một giọng nói thiếu niên lanh chanh, run rẩy vang lên. Bóng đen nhô ra khỏi đống sắt vụn. Ánh đèn pin yếu ớt của Cu Đen từ phía sau rọi tới, lộ ra khuôn mặt lấm lem nhọ nồi của Lâm "Cáp". Cậu nhóc mười bốn tuổi đeo chiếc kính thực tế ảo nứt một bên tròng, cổ quấn đầy các sợi cáp mạng đồng rỉ xanh, hai tay giơ cao, tay phải vẫn ôm khư khư chiếc máy tính bảng tự chế ghép từ ba màn hình điện thoại hỏng.


Vy "Kim" thở phào một tiếng đầy mệt mỏi, cô tựa sát vào bả vai Vũ, vết bỏng axit trên vai cô gặp nước cống bẩn bắt đầu rỉ dịch vàng khiến cô khẽ rên rỉ.


- Lâm? Sao nhóc lại ở đây? Không phải nhóc đang trốn ở ngõ Chợ Sắt sao? - Vy hỏi, giọng khản đặc vì sặc khói hỏa hoạn.


- Phòng khám của chị bị đốt, cả khu Đất Thải đang loạn cào cào! Drone tuần tra bay như ruồi trên trời, em không trốn vào đây thì bị xách cổ vào trại cải tạo lâu rồi! - Lâm "Cáp" mếu máo, hạ hai tay xuống rồi vội vàng chạy lại gần Vũ. - Đại ca, anh cướp được bộ đàm của Nguyễn Khánh thật à? Em nghe lén được sóng ngắn thấy bọn chúng báo cáo mất thiết bị ở ngõ 5!


Vũ không trả lời bằng lời. Anh lầm lì rút chiếc bộ đàm tuần tra bọc cao su dính bùn cống ra từ túi áo măng-tô sờn rách, đặt mạnh lên một chiếc thùng phi sắt rỉ sét làm bàn.


- Giải mã nó đi. Tìm tung tích của Mai. Chúng ta không có nhiều thời gian, - Vũ ra lệnh, giọng nói khàn đặc qua màng lọc rách nát.


Lâm "Cáp" sáng mắt lên. Cậu nhóc lập tức ngồi bệt xuống đất, lôi từ trong túi áo ra chiếc Thiết bị bẻ khóa tần số tuần tra cầm tay – một hộp điện tử chắp vá đầy dây nhợ do chính cậu chế tạo. Lâm cắm sợi cáp đồng từ máy tính bảng vào cổng dữ liệu bọc chì của chiếc bộ đàm tuần tra.


- Để em dùng Kỹ thuật bẻ khóa tần số sóng ngắn analog bẻ gãy tường lửa của nó. Bọn bảo an Dome-Corp dùng thuật toán mã hóa động, nhưng chiếc bộ đàm này là của Nguyễn Khánh, quyền truy cập cấp chỉ huy nên sẽ có kẽ hở!


Ngón tay gầy gò của Lâm lướt thoăn thoắt trên màn hình nứt vỡ. Những dải sóng âm màu xanh lá cây bắt đầu nhấp nháy loang lổ trên màn hình CRT của máy tính bảng. Vũ quỳ một gối bên cạnh, nhãn quang nano bên mắt trái bị lỗi quét liên tục hiển thị các dải sọc nhiễu đỏ ngầu do thùy trán bị kích thích bởi sương độc rò rỉ. Anh phải dùng bàn tay run rẩy ép chặt lớp lót cao su của mặt nạ vào má để ngăn cơn ho phế quản đang chực chờ bùng phát.


Vy "Kim" đứng canh bên cửa hầm, đôi mắt sắc sảo đầy lo âu nhìn ra màn sương hồng tím ngoài kia. Cô khẽ liếc nhìn Vũ, nhớ lại phản ứng máu kỳ lạ của anh dưới lòng cống ngầm. Kháng thể nano thế hệ 0... Một kẻ mang dòng máu bị tập đoàn khai tử từ mười năm trước tại sao lại sống sót ở đây với một ký ức trống rỗng?


*Tít... Tít... Cạch!*


Màn hình máy tính bảng của Lâm chợt chuyển sang màu đỏ rực, hiển thị một tệp dữ liệu mật được giải mã.


- Được rồi! - Lâm khẽ reo lên. - Bản ghi âm lịch trình chuyển viện mật của Trại giam số 9 Đất Thải! Đại ca... chị Mai... chị ấy có tên trong danh sách này!


Lâm quay màn hình về phía Vũ. Trên dòng chữ quét kỹ thuật số nhấp nháy: *"Mẫu thí nghiệm Mai - Chỉ số tương thích sương mù: 85% - Chuyển lên phòng thí nghiệm vô trùng Tầng Kính Lọc lúc bình minh."*


- Thí nghiệm? - Vy "Kim" nghiến răng, gương mặt nhợt nhạt hằn lên sự căm phẫn. - Trần Minh... gã tiến sĩ điên đó lại muốn dùng người tỉnh giấc làm pin sinh học lọc khí cho tháp trung tâm! Chúng ta phải cướp xe áp giải trước khi trời sáng!


- Không thể cướp xe trên đường lớn, - Vũ trầm giọng, tư duy thám tử cũ trong ký ức cơ bắp thức tỉnh. - Trại giam số 9 bọc thép kiên cố, chúng ta cần đột nhập vào lòng Phân khu lọc khí số 3 trước.


- Tại sao lại là nhà máy lọc khí phụ? - Lâm "Cáp" gãi đầu hoang mang.


- Phòng khám của Vy bị đốt, toàn bộ thuốc trung hòa nano đã cháy thành tro. Phổi của tôi đang xơ hóa cấp 2 nặng, nếu không có Dung dịch phân tách nano thô từ Phân khu 3 để Vy pha chế mẻ huyết thanh mới, tôi sẽ chết ngạt trước khi chạm vào cửa trại giam. Và quan trọng hơn... - Vũ dừng lại, mắt trái rực lên tia sáng đỏ từ nhãn quang lỗi quét. - Sơ đồ hệ thống thông gió của Phân khu 3 kết nối trực tiếp với đường ngầm dẫn vào Trại giam số 9.


- Nhưng Phân khu lọc khí số 3 đầy rẫy cảm biến áp suất và súng phun lửa tự động! - Lâm "Cáp" rụt cổ sợ hãi. - Ai vào đó cũng bị thiêu thành than trong một nốt nhạc. Trừ khi... anh có bản thiết kế phân phối khí áp suất cao của tháp lọc.


- Ai giữ bản vẽ đó? - Vũ gặng hỏi.


- Kỹ sư Huy, - Vy "Kim" lên tiếng, đôi mắt cô tối sầm lại. - Cựu kỹ sư vận hành tháp lọc phân khu 3. Gã bị sa thải ba năm trước vì để rò rỉ khí độc, hiện đang trốn tránh sự truy quét của tập đoàn tại một căn phòng ngập rác công nghệ ở ngõ 5. Gã là một kẻ cực kỳ nhút nhát, ích kỷ và nghiện sương mù Neon-Haze nặng để trốn tránh thực tại.


- Dẫn đường, - Vũ dứt khoát đứng dậy, mặc kệ chân cơ khí giả phát ra tiếng kèn kẹt khô khốc do bị nước axit cống ngầm ăn mòn.


***


Ngõ 5 Chợ Sắt là một mê cung của những vách tôn rỉ sét xếp chồng lên nhau, nơi sương mù Neon-Haze hồng tím tích tụ đậm đặc như một lớp thảm nhầy nhụa sát mặt đất. Nhóm Vũ lặng lẽ luồn lách qua các khe hẹp, tránh né những vệt sáng quét của drone tuần tra tầm thấp đang rà soát trên các mái nhà.


Họ dừng lại trước một cánh cửa sắt bọc lưới điện chắp vá, xung quanh ngổn ngang những linh kiện bo mạch hỏng và vỏ chai chất trung hòa rỗng.


*Rầm!*


Vũ không thèm gõ cửa, anh dùng gót chân cơ khí đạp mạnh vào chốt khóa rỉ sét. Cánh cửa đổ sụp vào trong, bụi bặm và hơi sương độc tràn ra ngoài.


Bên trong căn phòng chật hẹp, ngập tràn rác thải công nghệ và những chiếc bóng đèn neon nhấp nháy đỏ, một người đàn ông gầy gò, đeo kính cận dày cộp nứt góc đang cuống cuồng lùi lại phía sau. Gã mặc chiếc áo thun in logo Dome-Corp rách nát, tay phải cầm khẩu súng hàn plasma tự chế phát ra những tia lửa xanh lét, run rẩy hướng về phía cửa.


- Ai... ai đó? Đặc vụ tuần tra à? Tôi không có gì cả! Đi ra đi! - Kỹ sư Huy hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn tột độ.


- Huy, hạ súng xuống. Là tôi, Vy "Kim" đây, - Vy bước lên trước, hạ kính bảo hộ xuống để lộ khuôn mặt đầy vết muội than.


Huy nhìn thấy Vy, nhưng khẩu súng hàn trên tay gã vẫn không hề hạ xuống. Ánh mắt gã dại đi, đồng tử co rụt lại dưới tác động của sương độc – dấu hiệu của một kẻ có Tương thích sóng não dưới 10%, thùy trán đã bị tê liệt hoàn toàn.


- Vy... Vy "Kim"? Phòng khám của cô bị đốt rồi! Nguyễn Khánh đang săn lùng các người! Các người đến đây để kéo tôi chết chùm đúng không? Biến đi! - Huy điên cuồng vung vẩy khẩu súng hàn, những tia lửa plasma nóng rực sượt qua vách tường tôn phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.


Vũ lầm lì bước lên một bước. Bản năng chiến đấu của một cựu đặc vụ an ninh thức tỉnh trong tích tắc. Anh không rút súng. Khi Huy vừa vung súng hàn sang bên phải, Vũ lách người cực nhanh vào góc chết má trái của gã.


Bằng một động tác bẻ khớp cận chiến nhẹ nhàng nhưng chuẩn xác, Vũ dùng tay trái khóa chặt cổ tay cầm súng của Huy, ấn ngược khớp xương gã ra sau. Khẩu súng hàn plasma rơi bịch xuống nền đất ẩm, tắt ngấm tia lửa.


- Á! Đau! Thả tôi ra! Tôi không biết gì hết! - Huy hét lên đau đớn, toàn thân run rẩy như cầy sấy.


Vũ buông tay, đẩy Huy ngã ngồi xuống chiếc ghế gỗ mục nát. Anh rút chiếc bộ đàm tuần tra cướp được từ Nguyễn Khánh, đặt mạnh lên bàn máy tính bám đầy bụi của Huy.


- Nhìn cái này đi, - Vũ trầm giọng qua màng loa mặt nạ. - Tôi đã hạ gục phó tuần tra Long và cướp được bộ đàm của chúng. Nguyễn Khánh không còn kiểm soát được toàn bộ khu vực này nữa.


Huy nhìn chằm chằm vào chiếc bộ đàm bọc cao su có logo Dome-Corp vàng rực, đôi môi gã run bần bật:


- Điên rồi... Các người điên thật rồi! Cướp đồ của đặc vụ... Nguyễn Khánh sẽ dẫn Nhóm Tuần Tra 7 đến thiêu rụi cả cái ngõ này! Hắn sẽ treo cổ cả nhà tôi lên cột điện cao áp! Tôi không giúp! Tôi không muốn chết!


Vũ cúi thấp người xuống, đôi mắt trái rực sáng đỏ nhạt dưới kính quét đa phổ dí sát vào khuôn mặt đầy mồ hôi lạnh của Huy:


- Tôi cần sơ đồ phân phối khí áp suất cao của Phân khu lọc khí số 3. Đưa nó cho tôi, hoặc tôi sẽ để Nguyễn Khánh tìm thấy chiếc bộ đàm này ngay dưới gầm giường của anh.


- Anh... anh tống tiền tôi? - Huy trợn mắt, căm hận nhìn Vũ.


- Tôi có thể trả tiền cho anh, - Vũ nói, tay rút chiếc spoofed ID chip chứa 10.000 điểm công dân Credit cướp được từ lính tuần tra. - Điểm công dân chính quy của tập đoàn. Đủ để anh mua oxy sạch trong một năm.


Huy nhìn chiếc chip, rồi bỗng cười bitterly, một nụ cười méo mó đầy tuyệt vọng:


- Điểm công dân? Ha ha! Tài khoản công dân hạng F của tôi đã bị Dome-Corp phong tỏa vĩnh viễn từ ngày tôi bị thải loại rồi! Giờ tôi dùng thẻ lậu, nạp tiền vào là hệ thống an ninh tự động báo động đỏ ngay lập tức! Tiền của các người là rác rưởi đối với tôi!


Cuộc đàm phán rơi vào bế tắc. Huy ôm đầu, co rúm người lại trên ghế, kiên quyết từ chối hợp tác. Thời gian đang trôi đi, mỗi giây phút chậm trễ là thời hạn di chuyển của Mai lại ngắn lại.


Đúng lúc đó, Vy "Kim" bước lên. Cô đặt bàn tay bọc băng gạc dính máu lên bả vai Huy, giọng nói cô chợt trầm xuống, đầy vẻ lạnh lùng nhưng tàn nhẫn:


- Huy. Anh có biết tại sao Nguyễn Khánh lại ra lệnh càn quét phòng khám của tôi không?


Huy ngước mắt lên, hoang mang.


- Tập đoàn đang chuẩn bị kích hoạt dự án nâng cấp sương mù Neon-Haze lên phiên bản khóa não vĩnh viễn ở phân khu 3. Để làm được điều đó, chúng sẽ tăng gấp đôi nồng độ sương độc xả xuống Tầng Đất Thải trong vòng ba ngày tới. Phòng khám của tôi bị đốt vì tôi đang chế tạo chất trung hòa bẻ khóa tần số của chúng.


Vy cúi xuống, chỉ tay vào chiếc lồng sắt nhỏ treo ở góc trần nhà, nơi một đứa bé trai khoảng sáu tuổi đang nằm co quắp dưới tấm chăn mỏng, hơi thở khò khè rít lên từng hồi nặng nhọc.


- Đứa con trai của anh... nó đang bị xơ hóa phổi giai đoạn đầu đúng không? Với nồng độ sương mù tăng gấp đôi, phế quản của nó sẽ bị bít kín hoàn toàn bởi các hạt nano trong vòng hai mươi bốn giờ. Nó sẽ chết ngạt ngay trước mắt anh, Huy ạ. Và lúc đó, sương mù ngọt ngào của tập đoàn sẽ khiến anh mỉm cười hạnh phúc khi nhìn xác con mình phân hủy.


Những lời nói của Vy như một nhát dao găm đâm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu kín nhất của Huy. Gã kỹ sư co rúm người lại, đôi mắt trợn trừng nhìn đứa con trai nhỏ đang thoi thóp trong lồng sắt. Sự ích kỷ và hèn nhát của gã bắt đầu nứt vỡ trước bản năng làm cha.


- Không... không... tôi không muốn nó chết... - Huy lẩm bẩm, nước mắt chảy ròng ròng trên gò má xám xịt vì nhiễm độc kim loại.


Vũ bước lên một bước, đặt bàn tay bọc giáp titan nhẹ lên vai Huy, giọng nói anh tuy trầm khàn nhưng mang một sức nặng cam kết không thể lay chuyển:


- Đưa tôi bản thiết kế. Tôi sẽ đột nhập vào Phân khu 3 cướp hóa chất thô để Vy chế thuốc cứu con trai anh. Và sau khi giải cứu được Mai, tôi cam kết sẽ dùng khẩu súng điện từ này để bảo vệ con đường trốn thoát cho gia đình anh lên Tầng Kính Lọc. Ở đó không khí sạch hơn.


Huy nhìn Vũ, nhìn khẩu súng lục tự chế giấu dưới lớp măng-tô, rồi nhìn đứa con trai đang ho khục khặc. Gã nuốt nước bọt, bờ vai sụp xuống hoàn toàn.


- Được... tôi đưa...


Huy run rẩy đứng dậy, đi đến góc phòng, dùng tay cạy một mảng tôn rỉ sét sát nền đất. Gã rút ra một chiếc hộp sắt nhỏ bám đầy bụi dầu máy, mở khóa số cơ học và lấy ra một chiếc ổ đĩa mềm cổ điển màu đen dính đầy keo dán chịu nhiệt.


- Bản vẽ sơ đồ phân phối khí chi tiết của Phân khu lọc khí số 3... tôi lưu nó trong này dưới dạng dữ liệu analog để tránh bị hệ thống AI của tập đoàn quét sạch, - Huy thều thào, trao chiếc đĩa mềm cho Vũ.


Vũ nhận lấy chiếc đĩa mềm, cảm giác mát lạnh của lớp vỏ nhựa cổ điển truyền qua những ngón tay chai sần.


- Nhưng tôi cảnh báo anh, - Huy ngước khuôn mặt đầy lo sợ nhìn Vũ, giọng gã run lên bần bật. - Van xả áp số 12 là lối vào duy nhất bỏ qua hoàn toàn các cảm biến laser mặt đất. Nhưng đó là địa ngục. Chu kỳ xả khí nóng của nó là mười mốt giây một lần. Nhiệt độ khí nén lên tới tám mươi độ C, sương mù đậm đặc gấp mười lần bên ngoài. Chỉ cần anh hít thở lệch nhịp dù chỉ một giây... phổi anh sẽ bị thiêu rụi và tan rã hoàn toàn ngay lập tức. Anh sẽ chết ngạt trước khi kịp chạm vào bảng điều khiển.


Lời cảnh báo của Huy dội vào không gian căn phòng một sự im lặng đến rợn người. Vũ siết chặt chiếc đĩa mềm trong lòng bàn tay. Anh biết, đây không phải là một phi vụ đột nhập thông thường, mà là một canh bạc sinh tử bằng chính hơi thở của mình.


*Rè rè... Rè rè...*


Đột nhiên, chiếc bộ đàm tuần tra của Nguyễn Khánh đặt trên bàn phát ra những tiếng rè rè chói tai của sóng ngắn analog. Tiếng còi báo động đỏ từ xa vọng lại, dội qua vách tôn rỉ sét của căn phòng.


Một giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Nguyễn Khánh vang lên xé toạc sự im lặng:


- *Tất cả các tiểu đội tuần tra chú ý! Phát hiện tín hiệu định vị ngược của thiết bị chỉ huy tại khu vực ngõ 5 Chợ Sắt! Kích hoạt chế độ phong tỏa toàn diện Phân khu 3! Thiết lập hàng rào laser rà quét nhiệt! Kẻ nào tàng trữ hoặc che giấu thiết bị sẽ bị xử tử tại chỗ!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!