Nhạc nềnBroken

Màn Sương Hồng Tím

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Neon-Haze tràn qua những khe nứt của vòm kính khổng lồ, đổ xuống Tầng Đất Thải như một thứ dung dịch màu hồng tím đậm đặc và nhớp nháp. Dưới gầm cầu Khánh Hội, bóng tối không bao giờ thực sự tồn tại. Nó luôn bị xé rách bởi những luồng ánh sáng neon lập lòe từ những biển quảng cáo ba chiều lỗi thời phía trên cao, hắt xuống dòng kênh xả thải đen ngòm đang sủi bọt axit. Mùi lưu huỳnh nồng nặc quyện với vị kim loại rỉ sét bốc lên, bóp nghẹt mọi khoang phổi không có sự bảo vệ.


"Kèn kẹt... rít..."


Tiếng rít cơ khí nặng nề phát ra từ chiếc mặt nạ lọc khí "Lọc Bụi Số 7" rỉ sét gắn chặt vào khuôn mặt Vũ. Mỗi hơi thở của anh là một cuộc chiến vật lý với bầu không khí đặc quánh hạt nano độc tố. Trên góc phải của kính quét đa phổ cũ kỹ, vạch pin chỉ số năng lượng nhấp nháy một sắc đỏ cảnh báo cô độc: 8%. Chiếc mặt nạ lọc khí này đã quá hạn bảo trì từ ba tháng trước, màng lọc sợi thủy tinh bên trong bắt đầu bị bít kín bởi bụi chì và các hạt nano kiểm soát tâm trí của tập đoàn Dome-Corp. Nếu pin cạn kiệt hoàn toàn, hệ thống van áp suất sẽ khóa chặt, và Vũ sẽ rơi vào Ngưỡng ngạt: Dưới 30 giây trước khi các hạt sương độc bám kín phế quản, tước đi ý chí tự do và biến anh thành một con rối cười ngu ngốc như hàng vạn cư dân ngoài kia.


Vũ siết chặt chiếc áo măng-tô sờn rách bám đầy bụi than, bước chân khom xuống để tránh luồng gió nén nóng rực xả ra từ đường ống kỹ thuật phía trên. Tay phải anh đặt hờ lên báng khẩu Súng lục ổ quay nạp đạn điện từ tự chế giấu dưới lớp lót áo. Đó là một khối thép phế liệu thô kệch, quấn đầy dây đồng cảm ứng, nhưng nó là thứ duy nhất giúp anh cảm thấy mình còn là một con người có quyền tự quyết giữa cái đáy xã hội này.


Anh luồn qua một khe hẹp bê tông nứt vỡ dưới chân cầu, nghiêng mình lách vào Căn hầm gầm cầu Khánh Hội. Đây là nơi trú ẩn ẩn dật của anh và Mai suốt hai năm qua, một không gian chật hẹp ngổn ngang những vỏ chai chất trung hòa rỗng và màng lọc khí cũ rách.


Nhưng hôm nay, căn hầm lạnh lẽo một cách bất thường.


Không có ánh lửa ấm áp từ chiếc bếp sưởi tự chế. Không có mùi cháo hành nóng sực mà Mai thường nấu bằng nước cất tinh khiết nghèo nàn. Chỉ có tiếng động cơ rệu rã của Rác-01, con robot dọn rác lỗi hình hộp rỉ sét mà Vũ nhặt về từ bãi rác bờ sông. Bóng đèn sợi đốt màu vàng trên đầu Rác-01 nhấp nháy liên tục, cánh tay kẹp sắt chắp vá của nó đang quét đi quét lại một đống mạt sắt vô nghĩa trên nền đất ẩm. Từ khoang ngực của nó, chiếc đầu đọc băng cassette analog cũ phát ra bản nhạc vàng hải ngoại rè rè, bị nhiễu sóng bởi tần số quét của vệ tinh an ninh tầm thấp từ tháp trung tâm Dome-Corp.


"Mai?" Vũ gọi lớn, giọng nói trầm khàn qua màng loa kim loại của chiếc mặt nạ lọc khí phát ra những âm thanh méo mó, lạnh lẽo.


Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng bản nhạc vàng rè rè và tiếng chổi quét của Rác-01 gõ lộp cộp vào vách bê tông.


Vũ cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Bản năng thám tử của một cựu đặc vụ an ninh—những ký ức cơ bắp và tư duy chiến thuật dù đã bị xóa sạch phần lớn—bỗng nhiên thức tỉnh như một chiếc lò xo bị nén chặt. Anh bước nhanh vào giữa căn hầm, nhãn quang nano từ nhãn cầu sinh học lỗi quét bên mắt trái bắt đầu nhấp nháy đỏ, tự động bóc tách các hạt bụi nano lơ lửng để tìm kiếm dấu vết bất thường.


Dưới nền đất cát ẩm ướt sát cạnh chiếc bếp sưởi, có những vết xước sâu kéo dài.


Vũ quỳ một gối xuống đất, dùng ngón tay đeo găng rách nát chạm vào vệt đất bị xới lên. Vết xước có góc nghiêng chính xác 45 độ, hướng thẳng ra phía lối cửa hầm hẹp. Đây không phải là dấu chân di chuyển bình thường. Đó là vết kéo lê cưỡng bức. Một người đã bị ghì chặt xuống đất và lôi đi bằng vũ lực. Đất cát xung quanh vẫn còn ẩm, chiếc bếp sưởi tự chế bằng vỏ tụ điện cũ vẫn còn tỏa ra hơi ấm yếu ớt dưới lớp tro tàn.


Bọn chúng chỉ mới đi chưa đầy mười lăm phút.


"Khốn kiếp!" Vũ rít lên qua kẽ răng.


Ngay khoảnh khắc anh định đứng dậy, một tiếng rít gió xé rách không khí ẩm ướt vang lên từ phía sau đống linh kiện đồng rỉ sét. Một bóng đen lao ra với tốc độ kinh hoàng, vung một thanh sắt rỉ thẳng vào đầu Vũ.


Kẻ tấn công không hề có tiếng thở của người đeo mặt nạ bình thường, chỉ có tiếng gào thét hoảng loạn, điên cuồng của một con thú bị dồn vào đường cùng.


Theo phản xạ tự nhiên của một đặc vụ được huấn luyện thực chiến đỉnh cao, Vũ không hề lùi bước. Anh nghiêng đầu sang phải một góc năm độ, thanh sắt rỉ quét sượt qua lớp vỏ thép bọc titan của chiếc mặt nạ "Lọc Bụi Số 7" tạo ra một đường tia lửa xanh loang lổ. Vũ bước một bước dài tiến vào góc chết của đối thủ, tay trái đưa lên như một gọng kìm bọc thép, khóa chặt cổ tay cầm thanh sắt của kẻ tấn công, đồng thời dùng chân phải móc vào gót chân đối phương, dồn trọng lực quật ngã bóng đen xuống đất.


"Rầm!"


Bóng đen ngã nhào trên đống phế liệu sắt rỉ, thanh sắt rơi leng keng xuống nền xi măng. Vũ lập tức áp sát, gối phải quỳ đè chặt lên ngực đối thủ, tay phải rút khẩu súng lục điện từ gí thẳng vào trán kẻ tấn công. Ngón tay anh siết nhẹ cò súng, cuộn dây đồng cảm ứng trên thân súng bắt đầu rít lên tiếng nạp điện cao thế trầm đục.


"Đừng bắn! Chú Vũ! Là cháu... Út Lượm đây!"


Tiếng khóc nghẹn ngào và hoảng loạn phát ra từ dưới thân hình Vũ. Dưới ánh sáng neon hồng tím rọi qua khe nứt gầm cầu, Vũ nhìn rõ khuôn mặt lấm lem nhọ nồi và nước mắt của cậu bé bụi đời mười tuổi. Út Lượm gầy trơ xương sườn, mặc chiếc áo thun rách nát bám đầy bụi than, hai mắt đỏ ngầu vì sợ hãi và sương độc. Cậu bé không đeo mặt nạ lọc khí, thùy trán của cậu đã xuất hiện những vệt màu xám nhạt—dấu hiệu của việc hít phải Neon-Haze nồng độ nhẹ kéo dài.


Vũ từ từ hạ họng súng xuống, nhưng không buông lỏng thế khóa tay. Giọng nói của anh qua màng loa mặt nạ vẫn lạnh lùng và cảnh giác: "Út Lượm? Tại sao cháu lại ở đây? Mai đâu?"


"Mai... chị Mai bị bắt đi rồi!" Út Lượm khóc nấc lên, lồng ngực gầy gò phập phồng dữ dội dưới gối của Vũ. "Họ mặc giáp đen... có logo màu vàng của Dome-Corp... Họ mang súng trường dài lắm... Họ kéo chị Mai đi từ phía lối sau chung cư Bình Minh..."


Đúng lúc đó, chiếc mặt nạ lọc khí của Vũ bỗng phát ra một tiếng "tít... tít..." chói tai kéo dài. Đèn cảnh báo pin đỏ rực nhấp nháy liên tục trên kính quét. Áp suất khí nén bên trong mặt nạ sụt giảm đột ngột. Một vết nứt nhỏ sát màng lọc bên má trái, vốn bị rỉ sét ăn mòn, bắt đầu rò rỉ dưới lực chấn động của cú tránh đòn vừa rồi.


Một luồng khí ngọt lịm, mang theo mùi hoa oải hương giả tạo của sương mù Neon-Haze len lỏi vào phế quản Vũ.


Ngay lập tức, lồng ngực anh thắt chặt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cơn co thắt phổi dữ dội ập đến. Vũ ngã quỵ xuống cạnh Út Lượm, một tay ôm chặt lấy lồng ngực đang rung lên bần bật, tay kia cố bám vào vách bê tông ẩm ướt để không bị ngã áp mặt xuống đất. Tiếng ho khan xé cổ họng vang lên kèn kẹt qua màng loa mặt nạ. Nhãn quang nano của anh nhòe đi, hiển thị hàng vạn điểm sáng màu tím xám đang nhảy múa điên cuồng trước mắt. Đó là các hạt nano độc tố đang cố gắng bám vào các phế nang phổi của anh, kích hoạt quá trình xơ hóa phổi cấp 1.


"Hự..." Vũ rên rỉ, đầu óc quay cuồng. Cơn thèm khát tháo bỏ chiếc mặt nạ để hít thở làn sương mù ngọt ngào giả tạo ngoài kia dâng lên như một ngọn sóng điên cuồng. Đó là sự cám dỗ của Neon-Haze—nó hứa hẹn xóa bỏ mọi nỗi đau, mọi ký ức dằn vặt, chỉ để lại một niềm vui vô thức vô lo vô nghĩ.


Nhưng hình ảnh Mai—cô em gái nuôi bướng bỉnh với chiếc áo denim cũ sờn bám đầy bụi than, người duy nhất giữ cho anh không tự sát trong những đêm mất trí nhớ hoảng loạn—bỗng hiện lên trong tâm trí như một chiếc mỏ neo tinh thần vững chắc.


Không được tháo mặt nạ. Nếu tháo ra, anh sẽ mất đi ý chí tự do vĩnh viễn. Anh sẽ quên mất Mai. Anh sẽ quên đi quá khứ mà anh đang tìm kiếm.


Vũ dùng hết sức bình sinh, dồn lực vào tay phải, đập mạnh báng súng lục điện từ vào khớp van xả áp suất của mặt nạ để ép van cơ khí bị kẹt hoạt động trở lại. Tiếng van rít lên một hồi dài, xả sạch luồng khí độc rò rỉ ra ngoài và bơm vào một ngụm oxy sạch nghèo nàn còn sót lại từ bình lọc dự phòng.


Cơn ho dịu đi, nhưng lồng ngực Vũ vẫn đau nhói như bị kim châm liên tục. Anh gượng đứng dậy, nắm lấy vai Út Lượm, kéo cậu bé vào sâu trong góc khuất của căn hầm, nơi Rác-01 vẫn đang phát ra bản nhạc vàng cũ kỹ chống nhiễu sóng não.


"Nói rõ cho chú nghe," Vũ khàn giọng, mắt trái nhấp nháy ánh đỏ rực rỡ dưới lớp kính bảo hộ. "Chúng đi bằng xe gì? Bao nhiêu tên?"


Út Lượm run rẩy, đưa bàn tay gầy gò dính đầy dầu nhớt vào trong túi áo rách, lôi ra một mảnh giấy nhỏ bị vo tròn bẩn thỉu. Cậu bé mở mảnh giấy ra bằng đôi tay run rẩy, trên đó có những nét chữ nghệch ngoạc được viết bằng than củi:


"Cháu... cháu trốn sau đống rác điện tử... Cháu thấy chiếc xe bọc thép tuần tra mang biển số 03-DOME-07. Đội trưởng của chúng là Nguyễn Khánh... gã đeo mặt nạ mắt đỏ. Cháu nghe gã nói qua bộ đàm là phải đưa chị Mai về khu chung cư Bình Minh để phong tỏa... Chú Vũ ơi, chung cư Bình Minh đang bị phong tỏa sương độc nồng độ cao lắm... Chú đừng đi... Vào đó không có mặt nạ đặc vụ là chết ngạt đấy chú ơi!"


Vũ giật lấy mảnh giấy, siết chặt trong lòng bàn tay bọc găng rách nát. Đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ đen nhọ nhem. Biển số xe của đội tuần tra an ninh Nguyễn Khánh. Kẻ chuyên đi săn lùng những người "tỉnh giấc" để đổi lấy điểm thăng hạng công dân lên tầng trên.


Lượng oxy dự phòng trong mặt nạ của anh chỉ còn đủ cho đúng 3 giờ di chuyển ngoài trời sương mù. Khẩu súng lục điện từ tự chế chỉ còn 6 viên đạn chì bọc đồng tích điện. Thể xác anh đang rệu rã do cơn xơ hóa phổi hoành hành.


Nhưng ánh mắt Vũ không hề có một chút do dự. Anh đút mảnh giấy vào túi trong áo măng-tô, gài khẩu súng lục vào thắt lưng, gõ nhẹ lên chiếc đầu rỉ sét của Rác-01 như một lời chào tạm biệt thầm lặng.


"Út Lượm, ở yên trong hầm. Đừng ra ngoài cho đến khi sương mù tan bớt."


Vũ bước ra khỏi khe hẹp bê tông, quay lưng lại với nơi trú ẩn an toàn cuối cùng, hướng thẳng khuôn mặt đeo chiếc mặt nạ rách nát rít lên từng hồi cơ khí nặng nề về phía màn sương hồng tím dày đặc đang bao phủ khu chung cư Bình Minh tăm tối phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!