Nhạc nềnPowder_Snow

Chiếc Quạt Miễn Tử Trước Họng Gươm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi đao Sát Ma lạnh buốt áp sát vào cổ họng Bùi Văn Dịch, mang theo một luồng sát khí đỏ lòm tanh nồng của máu và sắt rỉ. Vết xước rớm máu nhẹ từ ngày hôm qua trên cổ anh đột ngột nhói lên đau rát, như thể bị một dải băng tuyết cứa qua. Gió biên thùy Vân Mông gào rít qua những khe hở của mái che Trúc sương mù đổ nát, thổi bay những làn khói xám xịt còn sót lại sau trận náo loạn của con ma thú Dạ Hống. Xung quanh, hàng trăm kỵ binh thiết giáp hạng nặng của Tiền quân doanh Đại Việt đã khóa chặt mọi lối thoát, những họng giáo dài bọc sắt lạnh lùng chĩa thẳng vào sảnh chính của quán lẩu liên doanh.


Trong lòng Bùi Văn Dịch, một tiếng thét thất thanh vang dội đến mức muốn rách cả màng nhĩ: “Aaaa! Cứu mạng! Cha ơi, tổ tiên mười đời ơi! Con sắp bị gã võ phu này chém bay đầu thật rồi!”


Thế nhưng, bất chấp sự hoảng loạn tột độ đang gào thét trong tâm trí, cơ mặt của Dịch vẫn cứng đờ, không lộ ra một chút gợn sóng nào. Nhờ có Thuật ngụy trang cơ thể giả mà anh khổ luyện hằng ngày trước gương đồng, nhịp thở của anh vẫn được duy trì ở mức đều đặn sáu nhịp một phút. Đôi mắt anh hơi nheo lại, tĩnh lặng và thâm trầm như một mặt hồ không đáy giữa đêm đông. Dưới lớp áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm thảo mộc dịu nhẹ, xoa dịu làn da đang run rẩy của anh trước áp lực của một tu sĩ Luyện Khí cảnh.


Nguyễn Bá Đao – gã phó tướng tiền phong hung hãn – cưỡi trên lưng con chiến mã cao lớn, khuôn mặt đầy vết sẹo đao kiếm vặn vẹo trong một nụ cười đắc thắng. Gã ghì chặt đốc đao, nhìn chằm chằm vào con Dạ Hống khổng lồ đang ngoan ngoãn nằm rạp dưới chân Dịch như một chú cún con.


“Bùi Văn Dịch!” Giọng nói của Nguyễn Bá Đao ồm ồm vang lên, chấn động cả sảnh quán lẩu dột nát. “Chứng cứ rành rành ngay trước mắt! Ngươi là một dịch sứ hèn mọn của triều đình, vậy mà lại dám cấu kết với lũ quái vật Ma giới, lập ra cái quán lẩu quái gở này để nuôi dưỡng ma thú khổng lồ! Ngươi có biết tội phản quốc, thông đồng với ngoại bang sẽ bị phân thây làm trăm mảnh không?”


Bên cạnh Dịch, Phạm Đình Dũng và những binh lính tuần tra phàm nhân nghèo khổ của ải Vân Mông đều tái mặt. Họ muốn tiến lên bảo vệ Dịch, nhưng trước uy áp của hàng trăm kỵ binh thiết giáp và sát khí đỏ lòm của thanh đao Sát Ma, chân họ như bị đóng đinh xuống sàn gỗ.


Dạ Lục Sát – gã ma tướng khổng lồ chín thước – đứng cách đó không xa, đôi mắt rực lửa tím híp lại đầy nguy hiểm. Gã khẽ nhấc thanh đại đao rỉ sét khổng lồ lên, lẩm bẩm bằng cổ ngữ Ma tộc: “Lũ phàm nhân dơ bẩn này lại muốn dùng vũ lực sao? Dịch sứ, để ta băm vằn gã võ phu này ra làm hai nửa!”


“Tướng quân, xin dừng tay!” Dịch khẽ cất tiếng, giọng nói của anh cực kỳ nhỏ nhẹ nhưng lại mang một sự điềm tĩnh giả tạo đến đáng sợ. Anh liếc nhìn Dạ Lục Sát, lắc đầu nhẹ để ra hiệu cho gã ma tướng không được manh động. Nếu Dạ Lục Sát ra tay chém chết Nguyễn Bá Đao lúc này, chiến tranh toàn diện giữa hai giới sẽ bùng nổ ngay lập tức, và quán lẩu Vân Mông – biểu tượng hòa bình đầu tiên của anh – sẽ biến thành tro bụi.


Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị cay nồng của nước lẩu và mùi sả gừng ấm áp vẫn còn phảng phất trong không khí để trấn an tinh thần. Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt hung hãn của Nguyễn Bá Đao, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười thâm trầm bí ẩn.


“Phó tướng Nguyễn Bá Đao, ngài nói tiểu nhân phản quốc sao?” Dịch cất giọng, chậm rãi và đĩnh đạc, giống như một bậc thầy ẩn dật đang giảng giải đạo lý cho một kẻ ngu muội. “Ngài thật sự tin rằng một phàm nhân không có nửa điểm võ công như tiểu nhân, lại có thể tự mình thuần hóa một con ma thú thủ lĩnh cấp bốn hung dữ như Dạ Hống bằng một xô nước lẩu tầm thường?”


Nguyễn Bá Đao khựng lại một nhịp. Gã liếc nhìn con Dạ Hống khổng lồ đang nằm im thin thít, thỉnh thoảng còn khịt khịt mũi nịnh nọt bên chân Dịch. Sự vô lý này quả thật đã vượt qua mọi nhận thức của một võ giả thông thường. Gã hừ lạnh, ấn mạnh lưỡi đao sát vào da cổ Dịch, khiến một giọt máu tươi rớm ra rực đỏ.


“Bớt dùng cái lưỡi xảo quyệt của ngươi để ngụy biện!” Nguyễn Bá Đao gầm lên. “Dù ngươi dùng thủ đoạn gì, việc ngươi chứa chấp lũ quái vật Ma tộc hằng đêm tại đây là sự thật! Hôm nay, không ai cứu được mạng ngươi!”


“Tiểu nhân không cần ai cứu, bởi vì tiểu nhân đang thực thi mật chỉ tối mật của Hoàng thượng!”


Dịch đột ngột nâng cao giọng, áp dụng tuyệt chiêu Mượn gió bẻ măng một cách xuất thần. Lời nói của anh vang lên đĩnh đạc, chấn động cả sảnh quán.


“Mật chỉ?” Nguyễn Bá Đao cười lớn, nụ cười đầy vẻ chế giễu và khinh miệt. “Một kẻ dịch sứ nghèo kiết xác, bị triều đình ruồng bỏ đẩy ra biên thùy sương mù này, mà lại dám rêu rao mang mật chỉ của Hoàng thượng? Ngươi tưởng ta là đứa trẻ ba tuổi dễ bị lừa sao?”


“Nếu không có mật chỉ của Hoàng thượng, làm sao một phàm nhân như tiểu nhân dám liều mạng dựng quán lẩu liên doanh tại vùng phi quân sự Thung lũng Vô Vọng này?” Dịch không hề lùi bước, ánh mắt anh sắc sảo như muốn xuyên thấu tâm can đối phương. “Ngài nghĩ Hoàng thượng trẻ tuổi của chúng ta thật sự muốn nhìn thấy biên cương Vân Mông chìm trong khói lửa chiến tranh, bách tính lầm than, quốc khố cạn kiệt sao? Không! Hoàng thượng mang tầm nhìn vạn cổ, muốn dùng ‘Ngoại giao ẩm thực’ – dùng hương vị của nồi lẩu âm dương để sưởi ấm bao tử, xoa dịu sát khí của Ma tộc, từ đó subjugate Ma giới mà không tốn một binh một tốt! Con Dạ Hống này, chính là vật thí nghiệm đầu tiên cho kế sách vĩ đại ấy!”


Binh lính xung quanh nghe vậy, bắt đầu xôn xao bàn tán. Những lời ngụy biện bẻ lái của Dịch nghe thì điên rồ, nhưng khi nhìn vào con Dạ Hống đang ngoan ngoãn nằm rạp kia, họ lại cảm thấy có một sự hợp lý đến kỳ lạ. Ngay cả Dạ Lục Sát cũng trợn tròn mắt, thầm nghĩ: “Hóa ra phàm nhân Hoàng đế của họ lại có mưu đồ thâm sâu đến thế? Dùng lẩu để chinh phục Ma giới? Thật đáng sợ!”


Nguyễn Bá Đao thấy lòng quân dao động, sắc mặt gã tối sầm lại. Gã biết nếu để Dịch tiếp tục nói, gã sẽ mất đi cái thế chủ động quân sự hằng đêm. Gã nghiến răng, sát khí từ đao Sát Ma bùng phát dữ dội.


“Nói láo! Trịnh Bá tướng quân và Thái sư Lý Hùng ở kinh thành chưa từng nhận được bất kỳ mật chỉ nào về việc này!” Nguyễn Bá Đao hét lớn. “Ngươi chỉ đang hù dọa vô căn cứ hòng thoát tội! Đưa đầu ngươi đây!”


Lưỡi đao Sát Ma vung lên, chém xuống cổ họng Dịch với uy lực của một tu sĩ Luyện Khí cảnh sơ kỳ. Tiếng gió rít gào bên tai Dịch, cái chết cận kề trong gang tấc.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Dịch không hề né tránh, cũng không thể né tránh. Anh đưa bàn tay phàm nhân run rẩy, nhanh như chớp giật lấy chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' đang giắt bên hông áo dài vải thô.


“Xoạch!”


Dịch xòe mạnh chiếc quạt giấy ra trước mặt Nguyễn Bá Đao.


Chiếc quạt giấy thêu bằng tơ tằm ngọc bích rách nhẹ một góc, nhưng ngay khi nó được xòe ra hoàn toàn, một luồng ánh sáng vàng ròng ấm áp, rực rỡ đột ngột bùng phát từ bên trong những thanh tre bọc ngọc của khung quạt. Một luồng long uy tối cao, trang nghiêm và nặng nề như núi Thái Sơn từ ngự ấn hoàng gia ẩn giấu bên trong bộc phát, càn quét khắp không gian quán lẩu.


“Uỳnh!”


Luồng long uy hoàng kim va chạm trực tiếp với sát khí đỏ lòm của thanh đao Sát Ma. Trong chớp mắt, sát khí đỏ lòm bị tịnh hóa hoàn toàn, lưỡi đao của Nguyễn Bá Đao bị một lực lượng vô hình đánh lệch sang một bên, chém sượt qua vai Dịch và cắm phập xuống sàn đá, tạo ra một vết nứt lớn.


Tấm lụa Ma tơ mặc lót trong ngực Dịch phát sáng nhẹ, hấp thụ toàn bộ lực chấn động dư thừa, bảo vệ lồng ngực anh không bị tổn thương. Dịch chỉ bị cứa nhẹ thêm một vết xước rớm máu ở cổ do mũi gươm sượt qua, nhưng anh vẫn đứng vững, tay cầm chiếc quạt giấy tỏa hào quang vàng nhạt.


Nguyễn Bá Đao bàng hoàng nhìn vào tâm chiếc quạt giấy. Ở đó, một ấn ký hình chín con rồng vàng uốn lượn xung quanh hai chữ ‘Miễn Tử’ đang phát sáng rực rỡ. Đó là ngự ấn tối cao của Hoàng đế Lý Khánh An, chứa đựng quyền lực hoàng gia tuyệt đối có thể miễn tội chết cho bất kỳ ai hằng tuần.


“Cửu... Cửu Long Ngự Ấn! Miễn Tử Kim Bài!” Nguyễn Bá Đao run rẩy kêu lên, đôi mắt gã trợn trừng kinh hãi. Gã cảm thấy đầu gối mình mềm nhũn dưới áp lực của luồng long uy tối cao.


“Phó tướng Nguyễn Bá Đao!” Dịch dõng dạc hét lớn, tay giơ cao chiếc quạt giấy phát sáng. “Ngự ấn của Hoàng thượng đang ở đây! Ngài muốn kháng chỉ, muốn phạm thượng mưu phản ngay trước mặt hàng vạn binh sĩ sao?”


Toàn bộ kỵ binh thiết giáp của nhân tộc nhìn thấy ngự ấn hoàng gia, lập tức đồng loạt buông vũ khí, quỳ rạp xuống đất hốt hoảng:


“Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế!”


Nguyễn Bá Đao đứng chết trân giữa sảnh, khuôn mặt sắt đen sì giờ đây tái mét không còn một giọt máu. Gã nhìn chiếc quạt giấy trong tay Dịch, rồi nhìn thanh đao Sát Ma đang cắm dưới đất. Gã biết, nếu gã dám vung đao chém Dịch lúc này, gã và toàn bộ gia tộc sẽ bị khép vào tội mưu phản diệt môn ngay lập tức hằng tuần.


“Keng!”


Thanh đao ngắn Sát Ma rơi bộp xuống sàn đá. Nguyễn Bá Đao run rẩy quỳ sụp hai gối xuống đất, đầu cúi sát sàn nhà Trúc sương mù dơ bẩn, giọng nói run rẩy đầy nhục nhã:


“Mạt tướng... mạt tướng không dám! Xin Hoàng thượng bớt giận!”


Sự hả hê lan tỏa khắp sảnh quán lẩu. Phạm Đình Dũng và các binh lính nghèo khổ nhìn gã phó tướng hống hách thường ngày giờ đây phải quỳ lạy quy phục dưới chân một dịch sứ hèn mọn, lòng tràn đầy kính nể và phấn khích. Dạ Lục Sát cũng thu đao lại, cười khẩy đầy khinh miệt.


Dịch thở phào nhẹ nhõm, nhưng lưng áo anh đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh khẽ gập chiếc quạt giấy lại, hào quang vàng nhạt thu hồi, nhưng áp lực pháp lý vẫn đè nặng lên vai Nguyễn Bá Đao.


Đúng lúc cuộc đối chất chính trị đạt đến đỉnh điểm căng thẳng, từ phía ngoài thung lũng vang lên một tiếng hổ gầm chấn động núi rừng biên thùy.


“Tất cả dừng tay cho ta!”


Một luồng uy áp Trúc Cơ cảnh trung kỳ dũng mãnh tột cùng tràn vào quán. Đại tướng biên phòng Tạ Hoài Nam – chủ tướng của ải Vân Mông – cưỡi trên con chiến hổ khổng lồ, mặc chiến giáp hoàng kim lộng lẫy, oai phong lẫm liệt dẫn theo hàng ngàn thiết kỵ binh chính quy rầm rập tiến vào sảnh chính.


Tạ Hoài Nam bước xuống lưng hổ, đốc kiếm dài trấn biên chống xuống đất phát ra tiếng động nặng nề. Ánh mắt chính trực, sắc sảo của ngài quét qua Nguyễn Bá Đao đang quỳ lạy và con Dạ Hống đang ngoan ngoãn nằm kia.


“Nguyễn Bá Đao! Ai cho phép ngươi tự ý dẫn quân phong tỏa Quán lẩu liên doanh Vân Mông, phá hoại nỗ lực hòa đàm biên giới?” Tạ Hoài Nam gầm lên đầy giận dữ.


“Đại tướng quân! Mạt tướng... mạt tướng chỉ muốn bắt giữ kẻ cấu kết Ma tộc...” Nguyễn Bá Đao run rẩy giải thích.


“Câm miệng!” Tạ Hoài Nam cắt ngang lời gã. “Bùi Văn Dịch sứ thần là người do ta trực tiếp bảo lãnh để thực hiện sứ mệnh ngoại giao biên giới! Việc lập quán lẩu hòa bình này đã được ta phê duyệt từ trước để tránh cuộc huyết chiến vô nghĩa hằng tuần! Ngươi dám mang quân đến đây hăm dọa hành quyết sứ thần, cậy thế Trịnh Bá để làm loạn sao?”


Tạ Hoài Nam quay sang nhìn Dịch, khẽ gật đầu đầy tôn trọng, rồi dõng dạc công bố trước toàn quân:


“Nguyễn Bá Đao phạm quân kỷ, tự ý chuyển quân trái phép! Từ hôm nay, ta tước bỏ binh quyền tuần tra biên giới của ngươi, giam lỏng tại dinh thự chờ triều đình xử lý! Toàn bộ an ninh của Quán lẩu liên doanh Vân Mông sẽ do kỵ binh chính quy của ta trực tiếp bảo hộ vĩnh viễn!”


Nguyễn Bá Đao bàng hoàng ngẩng đầu, ánh mắt gã tràn đầy sự nhục nhã và căm thù tột độ nhìn về phía Dịch. Gã bị hai thiết kỵ binh áp giải lôi đi trong sự chứng kiến của vạn dân hai giới. Mối thù oán cá nhân giữa gã và Dịch giờ đây đã sâu sắc đến mức không thể hóa giải.


Dịch đứng im lặng, vết xước ở cổ vẫn rớm máu đau rát nhẹ, nhưng lòng anh đã nhẹ nhõm hơn nhiều. Anh biết mình vừa vượt qua một cuộc khủng hoảng sinh tử lớn nhất từ trước đến nay, nâng tầm uy tín ngoại giao ẩm thực của mình lên một tầm cao mới.


Từ trên vách núi xa xôi khuất sau màn sương mù Ma giới hoang dã, Dạ Hi Hoàng đứng lặng lẽ. Nàng thu chiếc ống nhòm đồng thau lại, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên thành một nụ cười quyến rũ đầy mê hoặc. Đôi mắt tím lóng lánh của nàng rực sáng một tia ngưỡng mộ sâu sắc trước ‘dũng khí phàm nhân’ của Dịch – người phàm duy nhất dám dùng một chiếc quạt giấy để đẩy lùi hàng trăm kỵ binh thiết giáp để bảo vệ hòa bình của hai giới hằng tuần.


Thế nhưng, áp lực mới lại bắt đầu đè nặng. Thái sư Lý Hùng ở kinh thành Thăng Long chắc chắn sẽ nhận được tin báo về việc ngự ấn xuất hiện hằng tuần, và một cơn giông bão chính trị khủng khiếp hơn đang chuẩn bị ập đến biên giới Vân Mông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!