Nhạc nềnPowder_Snow

Ma Thú Nổi Điên Và Bát Nước Lẩu Cứu Thế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sảnh chính của Quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông rơi vào một khoảng lặng chết chóc trước khi bùng nổ thành một cơn bão loạn. Khói lẩu nghi ngút từ những chiếc nồi đồng âm dương vẫn bốc lên, nhưng hơi ấm ngọt ngào ấy giờ đây đã bị xé toạc bởi sát khí lạnh buốt của binh đao.


Ngay dưới chân Bùi Văn Dịch, gã ma binh khổng lồ vẫn đang co giật dữ dội trên sàn nhà làm bằng Trúc sương mù. Miệng gã sùi bọt mép nhẹ, những mạch máu tím đen nổi lên cuồn cuộn trên làn da xám tro như những con giun đất đang quằn quại. Bát nước chấm chao màu đỏ sậm đổ nhào ra sàn, bốc mùi thơm nồng nàn đặc trưng của chao phàm trần trộn tỏi ớt Ma giới, nhưng lẫn khuất trong đó là một mùi hăng nhẹ kỳ lạ mà chỉ có khứu giác nhạy bén của Dịch mới nhận ra.


“Lũ phàm nhân dơ bẩn! Các ngươi dám bỏ độc vào nước chấm để mưu hại chiến binh Ma tộc hằng đêm!” Một ma binh trẻ tuổi gầm lên, đôi mắt rực lửa tím cuồng nộ. Gã lật nhào chiếc bàn lẩu đồng âm dương gần đó, khiến nước lẩu nóng bỏng bắn tung tóe. Những thanh đao xương sắc bén được tuốt ra khỏi vỏ, rít lên những tiếng ghê rợn.


“Nói láo! Các ngươi ăn lẩu quỵt tiền còn dám kiếm cớ gây sự đập phá quán!” Phạm Đình Dũng – gã lính tuần tra biên phòng nhân tộc – lập tức vung giáo dài bọc sắt lên phòng thủ. Hàng chục họng giáo của binh lính nhân tộc đồng loạt chĩa thẳng vào các ma binh đang gầm rú điên cuồng. “Bảo vệ Dịch sứ! Lũ quái vật này quả nhiên không thể giáo hóa!”


“Rút kiếm! Tiêu diệt lũ phàm nhân xảo trá!”


“Giết!”


Tiếng gào rú, tiếng kim loại va chạm chan chát vang lên. Chỉ cần một tia lửa nhỏ nữa, Thung lũng Vô Vọng sẽ biến thành một lò mổ đẫm máu.


Bùi Văn Dịch đứng chết trân ở giữa, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, ướt đẫm cả lưng áo vải thô màu lam nhạt sờn vai. Vết xước rớm máu nhẹ ở cổ họng – dấu vết từ mũi đao của Nguyễn Bá Đao hôm qua – lại nhói lên đau rát dưới áp lực của sát khí dồn dập. Anh khẽ siết chặt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' luôn giắt bên hông, cố gắng vận hành Thuật ngụy trang cơ thể giả để giữ cho đôi chân phàm nhân yếu ớt của mình không quỵ xuống vì sợ hãi. Dưới lớp áo thô, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám tỏa ra một luồng hơi ấm thảo mộc dịu nhẹ, bảo vệ lồng ngực anh khỏi sự ăn mòn của ma năng cuồng bạo xung quanh.


“Khoan đã! Tất cả bình tĩnh nghe ta giải thích!” Dịch hét lên, giọng nói khản đặc của anh hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng gầm thét của hai bên.


Đúng lúc cuộc tàn sát chuẩn bị bùng nổ, mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội.


“Ầm! Ầm! Ầm!”


Tiếng bước chân khổng lồ nện xuống vách đá ngoài thung lũng vang lên như sấm nổ. Một luồng sát khí hoang dã, tàn bạo tột cùng từ khoảng không sương mù xám xịt ập vào quán. Mái che bằng Trúc sương mù của quán lẩu bỗng chốc bị một lực lượng khổng lồ xé toạc ra, bắn tung tóe những mảnh tre vụn vào không trung.


Từ trên mái nhà đổ nát, một con ma thú khổng lồ cao hơn hai trượng lao xuống, nện hai chân trước đầy vuốt sắc xuống sàn nhà khiến cả cấu trúc nhà sàn tre nứt nẻ, rung rinh chực sụp đổ.


Đó là Dạ Hống – con ma thú thủ lĩnh mang hình dáng của một con sư tử đen khổng lồ nhưng lại sở hữu đôi cánh dơi rách nát, trên đầu có đôi sừng rực lửa tím cuồng loạn. Đôi mắt nó đỏ ngầu sát khí, nanh vuốt sắc bén rỏ xuống những giọt nước dãi màu tím đen bốc khói ăn mòn sàn gỗ. Nó gầm lên một tiếng chấn động màng nhĩ, luồng sóng âm mang theo ma năng cuồng bạo thổi bay toàn bộ bàn ghế, bát đĩa xung quanh.


“Dạ Hống hoang dã! Sao nó lại xuất hiện ở vùng phi quân sự này?” Dạ Tiểu Hắc hoảng hốt kêu lên, hai sừng nhỏ bọc đồng trên đầu run rẩy dữ dội. Gã trốn tọt sau lưng một chiếc cột tre lớn.


“Nó bị kích động bởi mùi máu và ma độc!” Dịch thầm nghĩ, đầu óc anh xoay chuyển cực tốc. Anh nhìn thấy trên cổ con Dạ Hống có những vệt máu tươi kỳ lạ – dấu vết của việc bị phe chủ chiến Ma tộc dùng máu kích độc tố để nổi điên.


“Lũ súc sinh phản loạn!” Dạ Lục Sát – gã ma tướng khổng lồ chín thước – gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Gã giật phăng chiếc bình rượu bằng da thú bên hông, tay vác thanh đại đao rỉ sét khổng lồ rực lửa tím, sầm sập bước lên. “Dám phá hoại bữa ăn ngon của ta! Ta sẽ chém nát đầu con thú hoang này làm mồi nhắm!”


“Tướng quân! Đừng chém!” Dịch hốt hoảng hét lên, lao ra chắn trước mũi đao của Dạ Lục Sát.


“Dịch sứ phàm nhân, ngươi điên rồi sao? Tránh ra để ta băm vằn nó!” Dạ Lục Sát trợn mắt, vết sẹo lớn rách nát trên vai trái gã rung lên theo từng lời nói.


“Tướng quân nghe tiểu nhân nói!” Dịch nuốt nước bọt, vận dụng Thuật đọc vị không ngôn từ để quan sát biểu cảm cuồng bạo của con Dạ Hống và Dạ Lục Sát. Anh lật nhanh ký ức từ cuốn Cổ Ma Ngôn Thư của cha mình. “Con Dạ Hống này bị trúng độc Ma Hồn Tán cực mạnh, oán niệm trong cơ thể nó đã đạt đến giới hạn nổ tung. Nếu ngài dùng bạo lực chém chết nó ngay tại đây, oán niệm tích tụ vạn năm trong máu nó sẽ bộc phát, kích hoạt một trận nổ lớn san phẳng toàn bộ quán lẩu và Thung lũng Vô Vọng! Khi đó, binh lính hai bên sẽ chết không toàn thây, chiến tranh diệt thế sẽ bùng nổ lập tức! Đây chính là bẫy rập của phe chủ chiến cài cắm hằng đêm!”


Dạ Lục Sát khựng lại, thanh đại đao rỉ sét dừng lại giữa không trung, đôi mắt rực lửa tím chớp chớp đầy hoài nghi: “Ngươi nói thật chứ? Con súc sinh này có thể tự nổ?”


“Tiểu nhân dùng cái đầu trên cổ bảo đảm! Ngài mau ra lệnh cho ma binh lùi lại bảo vệ thực khách, để tiểu nhân tìm cách giải độc!” Dịch hét lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.


Trong lúc Dạ Lục Sát còn đang do dự, con Dạ Hống nổi điên gầm rống, vung bộ vuốt sắt khổng lồ xé toạc chiến giáp phàm nhân của một binh sĩ gần đó, lao thẳng về phía Dịch.


“Dịch sứ, cẩn thận!”


Dạ Tiểu Nhị – gã chạy bàn Ma tộc khổng lồ giải ngũ – bất ngờ lao ra. Gã dùng thân hình hộ pháp bọc giáp sắt nặng nề của mình chắn trước mặt Dịch, tay bê chiếc mâm bằng thép đen Ma giới để đỡ cú vồ ngàn cân của con thú.


“Keng!”


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, Dạ Tiểu Nhị bị hất văng ra xa, va sầm vào vách tre khiến máu tươi trào ra khóe miệng. Nhưng nhờ sự hy sinh của gã, Dịch đã kịp thời lùi lại, thoát khỏi móng vuốt tử thần trong gang tấc.


“Tiểu Nhị!” Dịch hét lên đau xót. Anh biết mình không thể chần chừ nữa. Anh phải tìm ra thành phần chính xác của độc tố để pha chế thuốc giải khẩn cấp.


Dịch khập khiễng chạy xộc vào góc bếp sảnh chính, nơi lu nước chấm chao Nhất thống giang hồ khổng lồ đang bốc mùi hăng nhẹ kỳ lạ. Lê Tiểu Dược – dược sĩ trẻ tuổi xuất sắc từ y viện triều đình – đang ở đó, tay cầm chiếc thìa bạc thử độc liên tục đổi sang màu tím đen đậm đặc.


“Dịch sứ! Đây là Ma Hồn Tán, loại kịch độc ma giới kết hợp hỏa độc cực mạnh!” Lê Tiểu Dược hốt hoảng nói, khuôn mặt đầy vẻ bất lực. “Thìa bạc của ta đã bị ăn mòn hoàn toàn. Độc tố này phản ứng cực mạnh với ma năng, khiến Ma tộc nổi điên và phàm nhân bị hoại tử nội tạng hằng tuần. Ta không thể xác định tỷ lệ thảo dược để trung hòa nó nếu không biết rõ độ đậm đặc!”


“Để ta thử!” Dịch nghiến răng, đưa ngón tay phàm nhân run rẩy nhúng vào bát nước chấm chao màu đỏ sậm bọc độc tố hằng đêm.


“Dịch sứ, không được! Thể chất phàm nhân của ngài sẽ bị ăn mòn lập tức!” Lê Tiểu Dược hét lên ngăn cản.


Nhưng bản năng sinh tồn và lòng quyết tâm bảo vệ mọi người xung quanh đã lấn át nỗi sợ hãi hèn nhát thường ngày của Dịch. Anh đưa ngón tay bám dính nước chấm độc lên miệng, nếm thử một lượng nhỏ bằng đầu tăm.


“Ực...”


Một luồng luồng khí lạnh buốt như băng tuyết lập tức tràn vào cổ họng Dịch, theo sau đó là một cơn bỏng rát dữ dội như lửa thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Đầu óc anh quay cuồng, kinh mạch phàm nhân thắt chặt lại đau đớn tột độ. Anh quỵ xuống sàn bếp, ho sặc sụa, máu tươi rớm ra từ vết xước ở cổ họng.


Đúng lúc linh hồn anh tưởng chừng như sắp bị hỏa độc ăn mòn, một luồng năng lượng ấm áp từ Tấm lụa Ma tơ mặc lót trong ngực bỗng nhiên bùng phát. Luồng ấm áp ấy kết hợp với những kháng thể tự nhiên sản sinh nhờ việc ăn lẩu ma dược thảo mộc thường xuyên hằng ngày – chính thức kích hoạt sự đột phá của Kháng ma khí phàm nhân lên Cấp 2: Thảo dược kháng thể.


Một lớp màng sương mỏng màu lam nhạt bao bọc lấy kinh mạch Dịch, tịnh hóa và đẩy lùi hoàn toàn hỏa độc ra khỏi cơ thể phàm nhân của anh. Dịch thở dốc, mắt anh sáng lên rực rỡ. Nhờ nếm độc trực tiếp, khứu giác và vị giác của anh đã phân tích chính xác tỷ lệ hỏa độc Ma Hồn Tán.


“Ta biết cách giải rồi!” Dịch hét lên, bật dậy đầy dũng khí. “Lê hiền đệ, mau lấy toàn bộ số Cỏ Vân Mông tươi trong Hộp gia vị vạn năng của ta ra! Chúng ta sẽ áp dụng Kỹ thuật châm trà giải độc để pha chế nước lẩu tịnh hóa khẩn cấp!”


“Cỏ Vân Mông có tính hàn mát, có thể trung hòa hoàn toàn hỏa độc của Ma Hồn Tán!” Lê Tiểu Dược hiểu ra, nhanh tay bốc từng nắm cỏ Vân Mông tươi giã nát.


Dịch đổ nước khoáng Thác Ngược ấm nóng vào một chiếc xô đồng lớn, thả cỏ Vân Mông giã nát cùng nhân sâm phàm trần và một ít hoa sen tuyết tươi vào đun sôi cực nóng. Mùi hương thảo mộc Cỏ Vân Mông tỏa ra ngào ngạt, xua tan một phần sương độc tím hắc ám bốc lên từ lu nước chấm bị ô nhiễm.


“Nước lẩu tịnh hóa đã xong! Nhưng làm sao để ép con ma thú khổng lồ kia uống?” Lê Tiểu Dược lo lắng hỏi.


“Để ta làm! Ngươi mau pha trà giải độc cứu ma binh đang co giật kia!” Dịch xách xô nước lẩu thảo dược cực nóng bốc khói nghi ngút chạy xộc ra sảnh chính.


Lúc này, con Dạ Hống đã hoàn toàn mất kiểm soát lý trí. Nó đang đè bẹp Phạm Đình Dũng dưới vách đá đổ nát, bộ vuốt sắc bọc lửa tím chuẩn bị xé toạc lồng ngực gã lính tuần tra. Dạ Lục Sát đang bị kẹt giữa vòng vây của bầy ma thú nhỏ khác, không thể ứng cứu kịp thời.


Dịch không hề suy nghĩ đến sự hèn nhát của bản thân nữa. Anh lướt qua các khe nứt đá sương mù trơn trượt của sàn nhà sàn đổ nát bằng Chân lướt mây sương (phản xạ nhanh nhẹn tự chế của phàm nhân), tiếp cận sát bên hông con Dạ Hống.


“Này! Con súc sinh nổi điên kia! Ăn lẩu miễn phí đây!” Dịch hét lớn để thu hút sự chú ý.


Con Dạ Hống khổng lồ quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu sát khí khóa chặt lấy Dịch. Nó há to cái miệng đầy răng nanh sắc nhọn bốc khói độc tím, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa chuẩn bị nuốt chửng anh.


Chính trong khoảnh khắc cái miệng khổng lồ của nó há rộng nhất, Dịch lấy hết sức bình sinh, vung tay đổ nguyên một xô nước lẩu thảo dược giải độc cực nóng vào thẳng miệng con Dạ Hống.


“Xèo... xèo... xèo!”


Nước lẩu thảo dược Vân Mông cực nóng chứa linh khí thanh khiết của nước Thác Ngược va chạm với hỏa độc Ma Hồn Tán trong dạ dày con thú, tạo ra những tiếng xèo xèo dữ dội và những luồng khói đen hôi thối bốc nghi ngút ra từ mũi và miệng nó.


Con Dạ Hống khựng lại giữa chừng, đôi cánh dơi rách nát rũ xuống. Nó ho sặc sụa, phun ra một bãi dịch độc màu đen kịt bốc mùi tanh nồng trên sàn nhà. Khi chất độc được thanh lọc, ngọn lửa tím cuồng bạo trên sừng nó dần tắt lịm, và đôi mắt đỏ ngầu sát khí từ từ khôi phục lại màu xanh lục dịu nhẹ, lóng lánh ban đầu.


Cả sảnh quán lẩu bỗng chốc im phăng phắc một lần nữa. Hàng trăm binh lính hai giới Nhân - Ma đứng chết trân nhìn cảnh tượng trước mắt.


Con ma thú khổng lồ cao hai trượng bỗng nhiên rũ bỏ hoàn toàn vẻ hung dữ. Nó khịt khịt mũi, ngửi mùi hương thảo mộc dịu nhẹ tỏa ra từ Tấm lụa Ma tơ trên người Dịch. Rồi trước sự ngỡ ngàng tột độ của vạn dân, con Dạ Hống khổng lồ chậm rãi nằm rạp xuống sàn nhà đổ nát, ngoan ngoãn dụi cái đầu lớn đầy lông mượt vào chân Bùi Văn Dịch, phát ra những tiếng gầm gừ nhỏ nhẹ ấm áp như một chú mèo con đang làm nũng cầu ăn.


“Trời đất ơi... Dịch sứ phàm nhân... đã thuần hóa được Dạ Hống bằng một xô nước lẩu?” Phạm Đình Dũng bàng hoàng lẩm bẩm, cây giáo dài bọc sắt rơi bộp xuống đất.


Dạ Lục Sát đờ người ra, quai hàm gã suýt rơi xuống đất vì kinh ngạc. Gã nhìn Dịch như nhìn một vị thần ngoại giao ẩm thực thực tế vĩ đại nhất vạn tộc.


“Ha ha! Tuyệt vời! Đúng là Quốc sư kỳ tài!” Dạ Lục Sát cười vang dội đầy phấn khích, vỗ mạnh vào vai Dịch làm anh suýt ngã nhào. “Dùng nước lẩu để tịnh hóa ma thú! Kế sách ngoại giao ẩm thực này của ngươi quả thực là vô tiền khoáng hậu!”


Dịch gượng cười, toàn bộ cơ thể phàm nhân mệt mỏi rã rời, bàn tay bị bỏng nhẹ do nước lẩu nóng rát run rẩy giắt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' lại bên hông. Anh biết mình vừa thoát chết ngoạn mục nhờ sự thức tỉnh của kháng thể thảo dược Cấp 2.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


“Ầm! Ầm! Ầm!”


Tiếng vó ngựa dồn dập rền vang từ phía cửa ải Vân Mông. Hàng trăm kỵ binh thiết giáp hạng nặng của nhân tộc dưới sự dẫn đầu của phó tướng Nguyễn Bá Đao sầm sập kéo đến, bao vây chặt toàn bộ Quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông.


Nguyễn Bá Đao vung thanh đao ngắn rực sát khí đỏ lòm, cưỡi ngựa chiến oai phong bước vào sảnh chính đổ nát. Gã liếc nhìn con Dạ Hống đang ngoan ngoãn nằm dưới chân Dịch, rồi chỉ thẳng mũi đao sắc bén vào cổ họng anh, cười lạnh đầy tàn độc:


“Bùi Văn Dịch! Ngươi cấu kết với Ma tộc, lén lút nuôi dưỡng ma thú khổng lồ để mưu phản quốc gia! Triều đình có lệnh bắt giữ ngươi về kinh trị tội chém đầu thị chúng ngay lập tức!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!