Khai Trương Đại Cát Và Chiêu Trò Khuyến Mãi
Dạ Lục Sát đập mạnh bình rượu bằng da thú xuống chiếc bàn tre, đôi mắt rực lửa tím đầy uy hiếp nhìn chằm chằm vào Bùi Văn Dịch. Sát khí của một Ma Tướng trung kỳ khiến không khí trong quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông như đặc quánh lại, lạnh buốt dù bếp than hắc thạch bên dưới nồi đồng âm dương vẫn đang cháy đỏ rực.
Bùi Văn Dịch đứng run rẩy cầm cuộn sớ tấu bằng da thú, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt sũng cả lưng áo vải thô màu lam nhạt sờn vai. Vết xước rớm máu nhẹ ở cổ họng – dấu vết từ mũi kiếm của Nguyễn Bá Đao hôm qua – lại nhói lên từng cơn đau rát. Dưới lớp áo thô, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám do Dạ Hi Hoàng ban tặng đang tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, giữ cho kinh mạch phàm nhân của anh không bị đông cứng trước sát uy của gã khổng lồ chín thước trước mặt. Anh khẽ siết chặt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' giắt bên hông, cố gắng vận hành Thuật ngụy trang cơ thể giả để giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy.
“Dịch sứ phàm nhân! Ngươi đứng đờ ra đó làm gì?” Dạ Lục Sát trợn mắt, vết sẹo lớn rách nát trên vai trái gã rung lên theo từng lời nói ồm ồm như sấm đánh. “Mau dùng cái bút thần của ngươi dịch bài thơ tình tuyệt diệu này của ta sang tiếng phàm nhân để gửi về cho tri âm tri kỷ của ta ở kinh thành đáp lễ!”
Dịch nuốt nước bọt cái ực. Bài "thơ" cổ ngữ Ma tộc mà Dạ Lục Sát vừa đọc thực chất là một tối hậu thư đe dọa đòi san phẳng biên giới, đòi vác đại đao chém nát đầu lũ phàm nhân dơ bẩn và thiêu rụi kinh thành Thăng Long nếu không dâng nộp thêm mười vạn sấp tơ lụa. Nếu anh dịch đúng nghĩa đen này gửi về cho Hoàng đế Lý Khánh An, chiến tranh diệt thế chắc chắn sẽ bùng nổ ngay lập tức, và cái đầu trên cổ anh sẽ là thứ đầu tiên lìa khỏi xác.
“Dịch sai cứu mạng, dịch đúng mất đầu...” Lời dặn của người cha quá cố Bùi Văn Thư lại vang lên bên tai.
Dịch lén lút thọc tay vào ống tay áo rộng, chạm vào Bút lông Bất Ngữ – bảo vật tự động thanh lọc sát khí. Đồng thời, anh dùng chân khẽ gạt nhẹ cuốn Cổ Ma Ngôn Thư dày cộp đang mở dưới gầm bàn gỗ mục nát để tra cứu nhanh vài từ lóng cổ đại của Ma tộc. Vận dụng Ngôn Linh Thuật bẻ lái sơ cấp, Dịch hít một hơi thật sâu, dõng dạc đọc to bản dịch thơ tình bẻ lái đầy sến sẩm mà anh vừa bịa ra:
“Gió đen lay động bóng trăng ngàn,
Ta mượn đao vàng gọt đá lan.
Máu hồng hóa rượu mừng tri kỷ,
Thăng Long dệt lụa ấm mây ngàn.”
Dịch vừa dứt lời, cả sảnh quán lẩu bỗng im phăng phắc. Dạ Lục Sát đờ người ra mất vài giây, đôi mắt rực lửa tím chớp chớp đầy kinh ngạc. Rồi đột nhiên, gã ma tướng khổng lồ vỗ đùi đánh đét một cái lớn đến mức làm rung chuyển cả mái nhà sàn bằng Trúc sương mù.
“Hay! Hay tột đỉnh!” Dạ Lục Sát cười vang dội đầy phấn khích, khuôn mặt xám tro rạng rỡ hẳn lên. “'Mượn đao vàng gọt đá lan... dệt lụa ấm mây ngàn'... Trời đất ơi, không ngờ ta lại có tài làm thơ tình phàm nhân xuất chúng đến thế! Hoàng đế của các ngươi nghe xong bài thơ này chắc chắn sẽ cảm động đến rơi nước mắt, lập tức gửi thêm mười vạn sấp lụa thượng hạng sang đây để kết nghĩa phu thê... à không, kết nghĩa tri kỷ với ta!”
“Thống lĩnh quả thực là thiên tài văn chương vạn năm có một của Ma giới!” Dịch vội vàng tâng bốc hùa theo, lau mồ hôi trán. “Tiểu nhân sẽ cho linh hạc truyền bức thư tình... à, bức thơ đáp lễ này về kinh thành ngay lập tức.”
Sau khi Dạ Lục Sát thỏa mãn ra về cùng bầy ma binh, Dịch mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, đổ gục xuống ghế tre. Nhưng anh biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Hôm nay là ngày khai trương chính thức của Quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông tại Thung lũng Vô Vọng – vùng đất phi quân sự nằm giữa hai chiến tuyến.
***
Sáng hôm sau, sương mù trên ải Vân Mông vẫn chưa tan hẳn, nhưng Thung lũng Vô Vọng đã ngập tràn một mùi hương vô cùng kỳ lạ, kích thích khứu giác của bất kỳ sinh vật nào trong vòng mười dặm. Đó là sự kết hợp giữa mùi nấm hương Ma giới nồng nàn quyến rũ và mùi thịt Ma trư nướng thảo mộc thơm phức tỏa ra từ những bếp than hắc thạch cháy rực hằng giờ không khói.
Tại quầy thu ngân bằng tre, Bùi Tính – người họ hàng xa có tài tính toán của Dịch – đang mồ hôi hột lã chã, tay gảy bàn tính liên tục để quản lý sổ sách tiền tệ hối đoái cực kỳ phức tạp giữa đồng xu Đại Việt và ma tinh thạch vụn.
“Dịch sứ, tỷ giá hôm nay thực sự quá điên rồ!” Bùi Tính vừa ghi chép vừa than thở. “Một ma tinh thạch vụn đổi được một trăm đồng xu Đại Việt. Bọn Ma tộc ban đầu chê tiền đồng của chúng ta là kim loại phế thải, nhưng giờ chúng đang xếp hàng dài ngoài cửa để đổi tiền đồng mua Thẻ gỗ Liên Doanh đây này!”
“Cứ bình tĩnh, Tính thúc.” Dịch mỉm cười, tay cầm chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' khẽ phe phẩy. “Tiền tệ chỉ là công cụ, ẩm thực mới là thứ xóa nhòa ranh giới. Đã chuẩn bị xong chậu nước rửa tay chưa?”
Trước cửa quán lẩu, Dịch cho đặt một chậu đồng khổng lồ đựng nước khoáng Thác Ngược đun nóng cùng sả, gừng và vỏ bưởi tươi, tỏa ra hơi ấm nồng nàn. Đây chính là Quy tắc rửa tay hòa bình – nội quy bắt buộc do chính Dịch thiết lập. Bất kỳ ai, dù là binh lính Nhân tộc hay chiến binh Ma tộc, trước khi bước vào quán đều phải buông bỏ vũ khí ngoài cửa và rửa tay bằng nước sả gừng ấm để tịnh hóa sát khí và xua tan ma độc bám dính.
“Khai trương đại cát!” Dịch dõng dạc hét lớn, chính thức mở cổng tre.
Từ phía con đường mòn biên ải, Phạm Đình Dũng – gã lính biên phòng nhân tộc có dạ dày khổng lồ và đam mê thịt nướng – dẫn đầu một nhóm lính tuần tra nghèo khổ bước tới. Họ mặc giáp da rách nát, tay vẫn lăm lăm giáo dài bọc sắt đầy vẻ cảnh giác. Đúng lúc đó, từ hướng ngược lại, Dạ Tiểu Hắc – thiếu niên Ma tộc 15 tuổi hiếu động, đầu có hai sừng nhỏ bọc đồng – cũng tò mò dắt theo vài ma binh trẻ tuổi đi tới.
Hai bên chạm mặt ngay trước cổng quán lẩu. Sát khí lập tức bùng lên. Những họng giáo nhân tộc chĩa thẳng về phía trước, trong khi các ma binh trẻ tuổi cũng nhe nanh nhọn, đặt tay lên đốc đao xương.
“Lũ quái vật Ma tộc dơ bẩn hằng đêm!” Phạm Đình Dũng gầm gừ, bụng gã réo lên một tiếng kêu đói phản chủ.
“Lũ phàm nhân yếu ớt hèn hạ!” Một ma binh trẻ tuổi gầm rống đáp trả, nhưng ánh mắt gã lại lén liếc nhìn đĩa thịt Ma trư thái mỏng tẩm ướp thơm phức đang đặt trên bàn ăn gần cửa sổ.
Nhìn thấy tình thế giằng co căng thẳng chuẩn bị dẫn đến huyết chiến, Dịch vội vàng bước ra giữa hai bên. Anh cố gắng kiểm soát nhịp thở đều đặn, mỉm cười rạng rỡ cúi đầu chào:
“Chào mừng quý khách đến với Quán lẩu liên doanh Vân Mông! Bản quán hôm nay khai trương, áp dụng Liên hoàn kế lẩu nướng cực kỳ ưu đãi! Đi nhóm bốn người, nếu bàn ăn có cả phu dịch phàm nhân và chiến binh Ma tộc ngồi chung, bản quán sẽ giảm ngay 10% tổng hóa đơn, phát miễn phí Thẻ gỗ Liên Doanh tích điểm và tặng kèm một giỏ Rau cải tuyết Vân Mông giòn ngọt thượng hạng!”
“Cái gì? Giảm 10% lại còn tặng thêm rau cải tuyết?” Phạm Đình Dũng trợn tròn mắt. Rau cải tuyết Vân Mông trồng trên vách đá tuyết là đặc sản cực kỳ giòn ngọt, bình thường có giá tới hai đồng xu một giỏ lớn hằng tuần, là thứ xa xỉ đối với lính biên phòng nghèo khổ.
“Lại còn được tặng Thẻ gỗ Liên Doanh để tích điểm đổi thịt nướng?” Dạ Tiểu Hắc cũng hít hà mùi thơm ngào ngạt của nấm hương Ma giới tỏa ra từ nồi lẩu âm dương, nước dãi chảy ròng ròng hằng đêm.
Nhưng rào cản chủng tộc vạn năm đâu dễ dàng xóa bỏ. Hai bên vẫn gườm gườm nhìn nhau, không ai chịu bước lên trước.
“Xin mời quý khách thực hiện Quy tắc rửa tay hòa bình trước đã!” Dịch khéo léo dẫn Phạm Đình Dũng và Dạ Tiểu Hắc đến bên chậu đồng nước sả gừng ấm. “Nước ấm sả gừng sẽ xua tan cái lạnh thấu xương của sương mù biên ải, giúp quý vị thư giãn gân cốt để thưởng thức món lẩu ngon nhất thế giới.”
Phạm Đình Dũng ngửi mùi sả gừng thơm ngát, không chịu nổi cái lạnh biên thùy nữa, liền nhúng tay vào chậu nước ấm. Cảm giác ấm áp dễ chịu lập tức lan tỏa khắp cơ thể gã, làm tiêu tan một phần sát khí cuồng bạo. Dạ Tiểu Hắc thấy vậy cũng tò mò nhúng hai bàn tay xám nhạt của mình vào chậu nước. Hai kẻ thù truyền kiếp bỗng nhiên cùng đứng rửa tay chung một chậu nước ấm, nhìn nhau đầy vụng về nhưng không khí căng thẳng đã dịu đi đáng kể.
“Nào, đi bốn tính tiền ba cho bàn ăn liên hợp Nhân - Ma!” Dịch nhân cơ hội đẩy mạnh Liên hoàn kế lẩu nướng. “Phạm đại ca, Dạ tiểu đệ, hai vị sao không cùng ngồi chung một bàn để hưởng ưu đãi đặc biệt này? Vừa tiết kiệm tiền đồng, vừa được ăn no nê thịt Ma trư tẩm ướp siêu mềm thái mỏng!”
Dưới sự cám dỗ tột cùng của ẩm thực giá rẻ và hương vị thơm ngon, Phạm Đình Dũng và Dạ Tiểu Hắc nhìn nhau một lát, rồi gật đầu cái rụp. Họ cùng ba binh sĩ nhân tộc và hai ma binh trẻ tuổi bước vào quán, ngồi chung quanh một chiếc bàn lớn bằng Trúc sương mù.
Ở giữa bàn, chiếc Nồi đồng âm dương sôi sùng sục hằng giờ liền trên bếp than hắc thạch. Ngăn nước lẩu màu trắng thanh khiết của Nhân tộc tỏa hương sâm phàm trần thanh ngọt, còn ngăn nước lẩu màu tím ấm áp của Ma tộc rực vị cay nồng nàn của Hạt dổi Ma tộc.
Dịch đích thân dâng lên đĩa thịt Ma trư thái mỏng như cánh ve cùng món nước chấm độc quyền Nhất thống giang hồ nước chấm – công thức pha chế vạn năng kết hợp chao phàm trần béo ngậy và tỏi ớt Ma giới siêu cay kích thích vị giác.
“Xin mời quý khách nhúng lát thịt mỏng này vào ngăn nước lẩu ba giây, sau đó chấm đẫm vào bát nước chấm chao đặc chế!” Dịch hướng dẫn đầy nhiệt tình.
Phạm Đình Dũng gắp một lát thịt nhúng vào ngăn lẩu cay, thổi phù phù rồi bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến.
“Trời đất ơi! Thịt Ma trư vốn dai và tanh hôi ma khí hằng đêm, sao qua tay Dịch sứ lại trở nên mềm mại, ngọt lịm và thơm mát hương thảo mộc thế này?” Phạm Đình Dũng trợn tròn mắt hét lên đầy sung sướng, tay gắp liên tục không ngừng.
Dạ Tiểu Hắc cũng gắp một giỏ Rau cải tuyết Vân Mông nhúng vào ngăn lẩu ngọt phàm trần, chấm đẫm bát chao rồi bỏ vào miệng. Vị giòn ngọt thanh mát của rau cải hòa quyện cùng vị béo ngậy của nước chấm chao khiến thiếu niên Ma tộc sướng rơn, tai nhọn hoắt rung lên liên hồi.
“Ngon quá! Tiếng người gọi món này là gì? Là 'Lẩu nướng hòa hợp' đúng không?” Dạ Tiểu Hắc bập bẹ nói tiếng người đầy vụng về hằng đêm, khiến Phạm Đình Dũng cười lớn vỗ vai gã.
“Đúng thế, tiểu tử Ma tộc! Ăn nhiều vào, hôm nay chúng ta dứt khoát phải ăn sạch cái quán này!”
Không khí trong quán lẩu nhanh chóng trở nên vô cùng náo nhiệt, nghi ngút khói thơm. Binh lính hai bên buông bỏ vũ khí ngoài cửa, cùng ngồi chung bàn ăn uống, cụng những chén rượu nếp phàm trần sưởi ấm, xóa nhòa ranh giới thù hận truyền kiếp dưới sự điều phối khéo léo của Dịch.
Thế nhưng, giữa lúc sự hòa hợp đang diễn ra vô cùng tốt đẹp hằng đêm, ở một góc tối phía sau nhà kho, một gia nhân gầy gò mặc áo vải thô xám đang lặng lẽ quan sát sảnh chính với ánh mắt âm hiểm, lạnh lùng.
Đó chính là Dạ Gian – gián điệp của phe chủ chiến Ma tộc dưới trướng Dạ Độc Cô ngụy trang trà trộn vào hàng ngũ phu dịch của quán. Dạ Gian nhìn thấy cảnh binh lính hai giới đang ngồi ăn uống vui vẻ hằng đêm, liền nghiến răng đầy căm hận.
“Lũ phản tộc hèn hạ! Dám ngồi chung bàn ăn uống với loài người dơ bẩn hằng đêm? Ta phải phá nát cái liên minh giả tạo này!”
Dạ Gian lén lút rút từ trong ngực áo ra một lọ sứ nhỏ chứa độc tố Ma Hồn Tán – loại kịch độc có khả năng ăn mòn linh hồn phàm nhân từ từ và kích hoạt tính cuồng bạo điên loạn của Ma tộc khi tiếp xúc với ma năng hằng tuần.
Lợi dụng lúc đầu bếp Trần Đầu Bếp đang bận rộn thái thịt và gia nhân dọn dẹp hỗn loạn hằng đêm, Dạ Gian giả vờ bưng bê một khay gia vị, lén lút tiếp cận lu nước chấm chao Nhất thống giang hồ nước chấm khổng lồ đặt ở góc bếp – nguồn cung cấp nước chấm chính cho toàn bộ thực khách trong quán.
“Xoẹt...”
Dạ Gian nhanh tay đổ toàn bộ bột độc Ma Hồn Tán màu tím nhạt vào lu nước chấm chao, dùng chiếc muôi lớn khuấy nhẹ vài vòng hằng đêm. Chất độc không mùi không vị nhanh chóng hòa tan hoàn toàn vào lớp chao béo ngậy mà không để lại bất kỳ dấu vết nào hằng tuần.
“Hắc hắc... Ăn đi, ăn nhiều vào! Lát nữa khi chất độc phát tác, các ngươi sẽ tự tay chém giết lẫn nhau ngay tại cái quán lẩu rách nát này!” Dạ Gian cười thầm đầy âm hiểm, rồi lén lút rút lui vào bóng tối.
Dịch lúc này đang bận rộn phát Thẻ gỗ Liên Doanh cho một nhóm khách mới hằng đêm, bỗng cảm thấy mí mắt trái giật liên hồi. Anh khẽ siết chặt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' giắt bên hông, cảm giác mát lạnh từ khung quạt bọc ngọc bỗng chốc trở nên lạnh buốt một cách bất thường, báo hiệu một điềm gở đang cận kề.
Tại bàn ăn trung tâm, một ma binh khổng lồ dưới trướng Dạ Lục Sát vục một muỗng nước chấm chao đặc chế vừa được múc từ lu nước chấm bị nhiễm độc, chấm đẫm lát thịt Ma trư nướng chín vàng rực rồi bỏ tọt vào miệng nhai ngấu nghiến hằng đêm.
“Ngon... ực...”
Ma binh khổng lồ vừa nuốt xong miếng thịt, nụ cười thỏa mãn trên khuôn mặt xám tro bỗng nhiên cứng đờ lại. Đôi mắt gã trợn ngược lên, những mạch máu màu tím đậm nổi rần rật trên cổ họng và thái dương hằng tuần.
“Khục... khục...”
Gã ma binh ôm chặt lấy cổ họng, cơ thể khổng lồ run lên bần bật. Gã ngã quỵ xuống sàn đá trúc sương mù, sùi bọt mép nhẹ, miệng phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn cuồng bạo.
“Có độc! Lũ phàm nhân dơ bẩn đầu độc chúng ta hằng đêm!” Một ma binh cùng bàn gầm lên đầy phẫn nộ, lật nhào chiếc bàn lẩu đồng âm dương khiến nước lẩu nóng bỏng bắn tung tóe hằng tuần.
“Rút kiếm! Chiến đấu! Chúng nó muốn tiêu diệt Ma tộc!”
“Lũ quái vật muốn làm loạn! Bảo vệ Dịch sứ!” Phạm Đình Dũng cũng hét lớn, vung giáo dài bọc sắt phòng thủ hằng đêm.
Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông đang ấm cúng bỗng chốc biến thành một chiến trường căng thẳng nghẹt thở hằng đêm. Binh khí tuốt trần rực rỡ sát khí, những họng giáo nhân tộc chĩa thẳng vào các ma binh đang gầm rú điên cuồng, trong khi gã ma binh ngộ độc vẫn đang co giật dữ dội trên sàn nhà dưới chân Bùi Văn Dịch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!