Nồi Lẩu Sôi Sùng Sục Và Gã Khổng Lồ Say Thơ
Sương mù lạnh buốt của đêm muộn bao trùm lấy rìa biên giới Rừng thông đen Ma giới, dính dớp và mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc. Những đôi mắt đỏ rực như than hồng lóng lánh sát khí áp sát từ màn sương hắc ám.
Bùi Văn Dịch đứng khập khiễng bên gốc tre sương mù, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, ướt đẫm cả chiếc áo dài vải thô màu lam nhạt sờn rách. Vết trầy xước rớm máu ở chân trái sau cú ngã từ vách đá nhói lên từng cơn đau buốt, trong khi vết xước cũ ở cổ họng – dấu vết từ mũi kiếm của Nguyễn Bá Đao hôm qua – vẫn còn rát bỏng. Dưới lớp áo thô, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám vẫn đang tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, là thứ duy nhất bảo vệ lồng ngực phàm nhân của anh khỏi bị ma khí độc hại ăn mòn.
“Dịch sứ! Bầy ma thú cấp thấp này bị mùi hương thảo mộc trên người ngươi dụ đến rồi!” Lò Văn Săn lầm lì hét lớn, cánh cung tre trong tay gã đã kéo căng, mũi tên bôi độc thảo mộc nhắm thẳng vào bóng tối trước mặt.
“Gâu! Gâu! Gâu!” Chú chó lông vàng A Phú sủa vang dội, chiếc vòng cổ bằng đồng khắc chữ 'Phú' phát ra những tia sáng đỏ rực rảnh cảnh báo liên hồi.
Trong khoảnh khắc sinh tử, đầu óc Dịch xoay chuyển cực tốc. Anh nhớ lại ghi chép trong cuốn Cổ Ma Ngôn Thư của cha mình: Ma thú hoang dã Ma giới rất nhạy cảm với mùi thơm thảo dược thanh khiết nhưng chúng lại cực kỳ thèm khát nhiệt lượng.
“Lò đại ca, đừng bắn! Bắn một con sẽ kéo theo cả bầy nổi điên!” Dịch hét lên, bàn tay phàm nhân run rẩy thọc vào Hộp gia vị vạn năng đeo bên hông. Anh lôi ra một nắm Cỏ Vân Mông tươi vừa hái được, dùng hết sức bóp nát. Nước dịch cỏ màu lục lam thanh mát, tỏa hương ngào ngạt lập tức thấm đẫm tay anh. Dịch nhanh trí bôi thứ dịch cỏ này lên một khúc xương trư khô nhặt dưới đất, rồi dùng hết sức bình sinh ném khúc xương ra xa mười thước về hướng ngược lại.
“Đi gặm xương đi lũ súc sinh!”
Mùi hương thảo mộc thanh khiết kết hợp với mùi tủy xương khô lập tức đánh gục khứu giác nhạy cảm của bầy thú. Những đôi mắt đỏ rực khựng lại, rồi đồng loạt quay đầu lao vút về phía khúc xương tẩm hương cỏ thần đang nằm trong bụi rậm phía xa.
“Chạy mau!” Dịch không bỏ lỡ thời cơ, vận hành Chân lướt mây sương bộ pháp. Thân hình anh lướt đi nhẹ như một cái bóng mờ ẩn hiện trong sương mù, khập khiễng nhưng cực nhanh vượt qua các mỏm đá hiểm trở. Lò Văn Săn và A Phú bám sát phía sau. Họ chạy thục mạng qua ranh giới đất đen, trở về vùng phi quân sự an toàn ngay khi bầy thú nhận ra mình bị lừa.
***
Sáng hôm sau, tại Thung lũng Vô Vọng – vùng đất trũng nằm ngay giữa hai chiến tuyến Nhân - Ma.
Quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông chính thức được dựng lên. Nhờ sự đầu tư bạo tay của thương nhân Trần Văn Giàu, ngôi nhà sàn khổng lồ bằng tre nứa đã mọc lên sừng sững giữa vùng đất chết. Trần Văn Giàu – gã trùm buôn lậu mập mạp béo tốt, mặc áo gấm thêu đồng tiền vàng rực rỡ, mười ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc – đang đi vòng quanh quán, đập đập tay vào những cột trụ bằng Trúc sương mù.
“Kỳ tài! Đúng là kỳ tài!” Trần Văn Giàu cười híp cả mắt, giọng nói sang sảng đầy phấn khích. “Dịch sứ, loại Trúc sương mù rỗng ruột này ngươi bảo tiều phu Trần Tiều đốn từ rừng sương mù về quả thực là bảo vật. Thân tre dẻo dai, lại tự nhiên cách nhiệt và chống ẩm mốc ma khí tuyệt đối. Quán lẩu dựng bằng thứ này thì mùa đông có lạnh giá đến mấy thực khách cũng thấy ấm áp.”
“Trần chưởng quỹ quá khen.” Dịch gượng cười, khẽ chỉnh lại chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' giắt bên hông áo. “Đây gọi là kế sách 'Đồng lòng nhất trí'. Muốn Nhân - Ma cùng ngồi chung bàn ăn, bối cảnh phải đủ an toàn và ấm cúng. Đệ đã chuẩn bị xong bếp lò rồi.”
Ở giữa sảnh chính của quán, Dịch tự tay đặt chiếc Nồi đồng âm dương lên bếp lò. Chiếc nồi đồng đúc thủ công chia làm hai ngăn uốn lượn hình thái cực khéo léo, tượng trưng cho Nhân giới và Ma giới. Bên dưới nồi, anh cho đốt Than hắc thạch – loại than đá đen lấy từ rìa hoang mạc Ma giới do thương nhân Ma tộc cung cấp ngầm. Than hắc thạch cháy bền bỉ, tỏa nhiệt lượng khổng lồ hằng giờ liền mà hoàn toàn không sinh ra khói độc làm cay mắt thực khách.
“Nào, thử nghiệm bữa ăn đầu tiên!” Dịch vung dao pha thép ròng, bắt đầu phô diễn Nghệ thuật thái thịt mỏng do chú họ Bùi Văn Bản truyền dạy.
Lưỡi dao trong tay Dịch di chuyển nhanh như chớp, tạo ra những lát thịt Ma trư biên giới mỏng dính như cánh ve, cuộn tròn đều tăm tắp đẹp mắt. Những lát thịt này trước đó đã được tẩm ướp bằng Cỏ Vân Mông và rượu nếp phàm trần theo Kỹ thuật ướp thịt Ma thú độc quyền của anh, biến thớ thịt từ màu xám đen tanh nồng ma khí chuyển sang màu hồng tươi thơm mát hương thảo mộc.
Khi Dịch vừa thả những lát thịt mỏng như cánh hoa vào ngăn nước lẩu âm dương đang sôi sùng sục, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt bay xa mười dặm, thì một tiếng “Rầm” cực lớn vang lên ngoài cửa.
“Đập phá cho ta! Thằng nhãi ranh nào dám mở quán xá không xin phép ở đây?”
Một gã đàn ông thô kệch mập mạp, ngực phanh trần để lộ hình xăm đầu hổ dữ tợn dẫn theo hàng chục tên côn đồ lăm lăm gậy gộc xông vào quán. Đó chính là Lý Hổ – tên ác bá bảo kê chợ phiên biên giới nổi tiếng tàn ác. Hắn vung chiếc gậy gỗ bịt sắt nặng ba mươi cân đập mạnh xuống một chiếc bàn tre trúc sương mù khiến chiếc bàn gãy đôi, bắn tung tóe.
“Lý... Lý gia!” Trần Văn Giàu mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng tiến lên cung tay lạy lục. “Có gì từ từ thương lượng. Chúng tôi mới khai trương...”
“Thương lượng cái con khỉ!” Lý Hổ nhổ bọt một cái xoẹt, trợn ngược mắt nhìn Dịch. “Thung lũng Vô Vọng này là địa bàn của Lý Hổ ta. Muốn yên ổn làm ăn, nộp ngay 500 đồng xu Đại Việt tiền bảo kê cắt cổ hằng tháng. Nếu không, ta san phẳng cái quán tre rách này!”
Dịch run rẩy lùi lại phía sau bếp lẩu, nhịp tim đập liên hồi như gõ trống trận. Anh khẽ siết chặt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' giắt bên hông, cố gắng dùng Thuật ngụy trang cơ thể giả để giữ giọng nói điềm tĩnh:
“Lý tráng sĩ... Bản quán là khu vực Thương mại phi quân sự, được sự bảo trợ ngầm của cả hai triều đình. Ngươi làm loạn ở đây, không sợ quan binh biên phòng bắt giữ sao?”
“Quan binh biên phòng?” Lý Hổ cười phá lên đầy hống hách, vung gậy sắt chỉ thẳng vào mặt Dịch. “Tướng quân Trịnh Bá còn đang muốn dẹp cái quán cấu kết Ma tộc này của ngươi kia kìa! Hôm nay không có tiền, ta băm vằn ngươi ra!”
Ngay khi Lý Hổ vừa giơ gậy sắt lên định lao vào đập phá nồi lẩu đồng âm dương, một luồng sát khí cuồn cuộn, lạnh ngắt tột độ đột ngột từ ngoài cửa quán ập vào.
Không khí trong quán bỗng chốc đóng băng nhẹ, sương mù hắc ám màu tím sẫm tràn ngập sảnh chính. Đám côn đồ của Lý Hổ bỗng nhiên run cầm cập, chân tay cứng đờ không thể cử động nổi dưới uy áp khủng khiếp của Ma Tướng.
“Mùi thơm này... quả thực là từ đây bay ra.”
Một dáng người khổng lồ cao chín thước bước qua cửa quán. Đó là Dạ Lục Sát – thống lĩnh tiền phong của Ma quân biên giới. Gã mang làn da màu xám tro đầy những hình xăm chiến trận đỏ rực, vai vác một thanh đại đao rỉ sét khổng lồ, thắt lưng treo chiếc bình rượu bằng da thú vạn năm.
Dạ Lục Sát bước vào quán, đôi mắt rực lửa tím quét qua một lượt, rồi dừng lại trên người Bùi Văn Dịch. Gã khịt khịt mũi, ngửi thấy mùi mực viết sớ tấu quen thuộc trên người anh.
“Ngươi... chính là tên dịch sứ đã chuyển bức thư tình của tri âm tri kỷ ta gửi từ kinh thành Thăng Long?” Dạ Lục Sát dõng dạc hỏi, giọng nói ồm ồm như sấm đánh bên tai.
Dịch bàng hoàng nhận ra Dạ Lục Sát. Đây chính là gã ma tướng cuồng chiến đã gửi bức chiến thư đẫm máu mà anh đã liều mạng bẻ lái thành "thơ tình" gửi Hoàng đế Lý Khánh An! Nghĩ rằng Hoàng đế nhân tộc là tri kỷ văn chương gửi thơ tình đáp lễ cho mình, Dạ Lục Sát đã ôm một mối tình thơ phú dở khóc dở cười suốt thời gian qua.
“Khởi... khởi bẩm Thống lĩnh tôn quý!” Dịch nhanh trí dùng Ngôn Linh Thuật bẻ lái, cung tay cúi đầu nói lớn. “Chính là tiểu nhân! Hoàng thượng ở kinh thành luôn ca ngợi Thống lĩnh là bậc vĩ nhân có tâm hồn thơ ca thanh cao nhất Ma giới. Hôm nay bản quán thử nghiệm món lẩu hòa bình để dâng lên Thống lĩnh thưởng thức!”
“Tốt! Rất tốt! Hoàng đế quả thực hiểu ta!” Dạ Lục Sát cười vang dội, sướng rơn cả người. Gã tiến lên một bước, kéo tay áo bào lên để chuẩn bị ngồi xuống ăn lẩu. Hành động kéo tay áo vô tình để lộ một vết sẹo lớn, jagged và xù xì kéo dài từ vai xuống ngực – Vết sẹo của Dạ Lục Sát. Đó là một vết sẹo do vũ khí nhân loại gây ra từ một trận chiến cũ, nhưng ánh mắt gã ma tướng khi nhìn vết sẹo không có thù hận, mà thoáng qua một vẻ hoài niệm phức tạp.
Lý Hổ lúc này mới hoàn hồn từ cơn đóng băng tinh thần. Thấy một gã Ma tộc khổng lồ xông vào quán nói chuyện văn thơ sến sẩm, gã ác bá địa phương vốn dốt nát và kiêu ngạo liền nổi giận lôi đình. Hắn cậy mình có đông thuộc hạ phàm nhân, liền vung chiếc gậy gỗ bịt sắt nặng ba mươi cân, hét lớn lao thẳng về phía sau lưng Dạ Lục Sát:
“Lũ quái vật Ma tộc dơ bẩn! Dám làm loạn trên đất của Lý Hổ ta hằng đêm? Chết đi!”
“Thống lĩnh cẩn thận!” Dịch vội vàng hét lên cảnh báo.
Dạ Lục Sát thậm chí không thèm quay đầu lại. Gã chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ.
“Xoẹt!”
Khi chiếc gậy sắt của Lý Hổ chỉ còn cách đầu Dạ Lục Sát một gang tay, bàn tay xám xịt khổng lồ của gã ma tướng nhanh như chớp thò ra sau, bắt gọn lấy thân gậy sắt bọc thép ròng.
“Rắc!”
Lực tay khủng khiếp của Ma Tướng trung kỳ bộc phát. Chiếc gậy gỗ bịt sắt nặng ba mươi cân bị Dạ Lục Sát bóp nát vụn như một cành củi khô ngay trước mắt Lý Hổ.
“Cái... cái gì?” Lý Hổ trợn tròn mắt, hàm răng run bần bật vì hoảng sợ tột độ.
Dạ Lục Sát quay người lại, một tay xách cổ áo Lý Hổ nhấc bổng gã đàn ông nặng hai trăm cân lên như xách một con gà con.
“Lũ sâu bọ phàm nhân thô thiển, dám cắt ngang hứng thú thưởng thơ của bản tướng?”
Dạ Lục Sát tiện tay quăng một phát cực mạnh. Thân hình hộ pháp của Lý Hổ bay vút qua không trung, đâm sầm qua cửa sổ trúc sương mù của quán lẩu, rơi thẳng xuống vực sâu của Thung lũng Vô Vọng. Đám thuộc hạ côn đồ thấy đại ca bị ném bay mất tích, liền hoảng hốt vứt bỏ gậy gộc, tranh nhau chạy trốn trối chết ra ngoài cửa quán.
“Phù... Dẹp xong lũ ruồi nhặng.” Dạ Lục Sát phủi phủi tay, thản nhiên ngồi sụp xuống chiếc ghế tre lớn trước bàn lẩu, khiến chiếc ghế kêu lên những tiếng kèn kẹt chịu lực. Gã ngửi mùi thơm ngào ngạt tỏa ra từ Nồi đồng âm dương, đôi mắt rực lửa tím lóng lánh đầy vẻ thèm thuồng. “Nào, dịch sứ phàm nhân! Mau dâng món lẩu của tri kỷ ta lên đây!”
Dịch toát mồ hôi hột, vội vàng múc một bát nước lẩu âm dương nóng hổi, xếp những lát thịt Ma trư mỏng dính đã chín tức thì cùng rau cải tuyết Vân Mông dâng lên trước mặt gã khổng lồ.
“Xin Thống lĩnh thưởng thức Nghệ thuật thái thịt mỏng và nước dùng lẩu đặc chế!”
Dạ Lục Sát không thèm dùng đũa phàm nhân, gã dùng tay bốc cả vốc thịt nhúng và rau bỏ vào cái miệng khổng lồ nhai ngồm ngoàm. Vị ngọt thanh của Cỏ Vân Mông tẩm ướp hòa quyện hoàn hảo với vị béo ngậy, mềm mại của thịt trư nướng tỏa ra một nhiệt lượng ấm áp, tịnh hóa hoàn toàn hỏa độc ma khí trong cơ thể gã hằng đêm.
“Ngon! Ngon tột đỉnh!” Dạ Lục Sát vỗ đùi đánh đét một cái, khuôn mặt xám xịt rạng rỡ đầy thỏa mãn. Gã lôi chiếc bình rượu bằng da thú vạn năm bên hông ra, tu một ngụm rượu ma cực mạnh, rồi nhìn Dịch đầy vẻ phấn khích:
“Món ăn của tri kỷ ta quả thực mang đầy ý cảnh văn chương! Dịch sứ, ta có cảm xúc rồi! Bản tướng vừa làm xong một bài thơ tình đáp lễ để gửi về kinh thành Thăng Long cho Hoàng đế!”
Dạ Lục Sát đặt mạnh chiếc bình rượu xuống bàn, hắng giọng rồi bắt đầu đọc to bài thơ tình tự chế bằng cổ ngữ Ma tộc cực kỳ thô lỗ, thực chất là một tối hậu thư đe dọa đòi san phẳng biên giới nếu không gửi thêm tơ lụa:
“Hắc phong thổi động vách đá đen,
Ta vác đại đao chém nát đầu lũ phàm nhân dơ bẩn,
Máu chảy thành sông nhuộm đỏ ải Vân Mông hằng đêm,
Nếu không dâng tơ lụa, ta sẽ thiêu rụi kinh thành Thăng Long!”
Dịch nghe xong bài thơ đầy sát khí đồ sát vạn dân biên ải, đầu óc quay cuồng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt sũng lưng áo. Anh biết nếu dịch đúng nghĩa bài thơ này gửi về kinh thành, chiến tranh diệt thế chắc chắn sẽ bùng nổ ngay lập tức, và cái đầu trên cổ anh cũng bay mất.
“Dịch sứ phàm nhân! Ngươi đứng đờ ra đó làm gì?” Dạ Lục Sát trợn mắt nhìn anh đầy uy hiếp. “Mau dùng cái bút thần của ngươi dịch bài thơ tình tuyệt diệu này của ta sang tiếng phàm nhân để gửi về cho tri âm tri kỷ của ta đáp lễ!”
Dịch run rẩy cầm lấy cuộn giấy da thú, tay nắm chặt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' để lấy lại dũng khí phàm nhân. Anh biết mình lại phải liều mạng bẻ lái ngôn từ một lần nữa để cứu sống cả thế giới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!