Nhạc nềnPowder_Snow

Băng Rừng Tìm Cỏ Thần Khử Mùi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi chiều tà trên dãy núi Vân Mông không còn vẻ xám xịt thông thường mà bắt đầu nhuốm một sắc tím hắc ám nhạt, lạnh buốt và dính dớp như nhựa cây độc.


Bên trong gian bếp sau của Sứ Thần Quán Vân Mông, Bùi Văn Dịch đang đứng chết trân trước một tảng thịt khổng lồ đặt trên bàn đá. Đó là Thịt Ma trư biên giới – thứ thịt lợn rừng đặc sản của Ma giới mà thương nhân Trần Văn Giàu đã lén lút dùng xe bò ngụy trang vượt qua các lối mòn hiểm trở để vận chuyển sang cho anh từ đêm qua. Tảng thịt có màu xám đen kỳ dị, thỉnh thoảng lại có những luồng ma khí tím nhạt rò rỉ ra ngoài, bốc lên một mùi tanh nồng nặc, hôi hám như mùi lưu huỳnh trộn lẫn với cá ươn lâu ngày.


“Sư... Sư phụ ơi...” Tiểu dịch sứ Lý Tiểu Đồng đứng nép sau lưng Dịch, hai tay bịt chặt mũi, khuôn mặt non nớt tái mét vì buồn nôn. “Cái thứ thịt này... thực sự có thể ăn được sao? Đệ chỉ mới ngửi một cái mà đầu óc đã quay cuồng, kinh mạch như muốn đông cứng lại rồi. Trịnh Thiết đã dẫn quân phong tỏa toàn bộ đường biên, tịch thu sạch sẽ Cỏ Vân Mông của quán chúng ta. Không có loại cỏ thần đó để trung hòa ma khí, chúng ta làm sao khử được cái mùi hôi tanh đáng sợ này đây?”


Dịch khẽ thở dài, đưa tay sờ vào vết xước rớm máu nhẹ ở cổ họng – vết thương vẫn còn nhói đau sau cuộc đối chất với Nguyễn Bá Đao hôm qua. Dưới lớp áo dài vải thô màu lam nhạt sờn rách, Tấm lụa Ma tơ vẫn đang tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, bảo vệ lồng ngực anh khỏi sự ăn mòn của luồng ma khí tanh nồng đang bốc lên từ tảng thịt trư. Anh khẽ siết chặt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' đang giắt bên hông áo, cảm giác mát lạnh từ khung quạt bọc ngọc giúp anh giữ được sự tỉnh táo tối thiểu.


“Không ăn được cũng phải biến nó thành ăn được.” Dịch gượng cười, giọng nói hơi khàn vì mệt mỏi. “Trần công tử – gã thương nhân lập dị kia đã đổ toàn bộ vốn liếng vào dự án lẩu nướng này của chúng ta. Nếu chúng ta không thể giải quyết mùi tanh của thịt Ma trư trước khi quán khai trương, Trịnh Bá sẽ lập tức lấy cớ chúng ta tàng trữ vật phẩm tà đạo để chém đầu cả hai thầy trò. Đệ ở lại canh giữ quán, ta phải đi tìm nguồn thảo dược thay thế ngay lập tức.”


“Nhưng... nhưng sư phụ định đi đâu hái cỏ? Đường biên giới chính đã bị kỵ binh của Trịnh Thiết phong tỏa bằng rào gai sắt rồi!” Tiểu Đồng lo lắng nắm chặt vạt áo Dịch.


“Đường chính bị chặn thì ta đi đường vòng.” Ánh mắt Dịch chợt lóe lên một tia quyết tâm xen lẫn nỗi sợ hãi bản năng. “Ta sẽ lén vượt biên cảnh, tiến vào Rừng thông đen Ma giới.”


***


Đêm muộn, bóng tối bao trùm lấy ranh giới biên thùy hoang vu. Gió rít gào qua những khe đá dựng đứng, mang theo cái lạnh thấu xương của mùa đông núi rừng.


Dịch lặng lẽ đi sau lưng một dáng người vạm vỡ dắt theo một chú chó lông vàng mập mạp. Người dẫn đường cho anh không ai khác chính là Lò Văn Săn – gã thợ săn địa phương lầm lì, mặc chiếc áo da thú hoang dã sờn cũ, lưng đeo cánh cung tre lớn, hông dắt một con dao găm bằng xương thú phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lục nhạt. Còn chú chó lông vàng đi bên cạnh chính là A Phú, cái tai cụp xuống, cái đuôi ngắn ngủn thỉnh thoảng lại vẫy tít mù khi ngửi thấy mùi thảo mộc quen thuộc từ chiếc Hộp gia vị vạn năng đeo bên hông Dịch.


“Dịch sứ, phía trước chính là ranh giới của Rừng thông đen Ma giới.” Lò Văn Săn dừng bước dưới một gốc cây thông khổng lồ vỏ đen xì như than, giọng nói trầm khàn, ít lời đặc trưng. “Nơi này quanh năm sương độc bao phủ, ma thú cấp thấp thường xuyên rình rập săn mồi. Ngay cả thợ săn lão luyện như ta cũng chưa từng dám đi sâu quá ba dặm vào ban đêm. Ngươi thực sự muốn liều mạng vì mấy bó cỏ dại sao?”


Dịch nuốt nước bọt một cái ực, đôi chân phàm nhân không nửa điểm tu vi của anh khẽ run lên bần bật dưới lớp bào dài. Anh khẽ dán một tấm bùa Thanh Tâm của đạo sĩ Thích Thanh Tịnh vào bên trong mũ búi tóc để ổn định tinh thần, rồi gượng cười đáp:


“Lò đại ca, không hái được cỏ thần, cái đầu trên cổ đệ sớm muộn gì cũng bị Trịnh Bá chặt xuống làm mồi cho cá. So với việc bị chém đầu thị chúng vì tội phản quốc, đệ thà liều mạng một chuyến vào rừng sâu còn hơn.”


Lò Văn Săn khẽ gật đầu, không khuyên can thêm. Gã rút con dao găm xương thú ra, ánh sáng xanh lục dịu nhẹ từ lưỡi dao tỏa ra xua tan đi một khoảng sương mù nhỏ xung quanh.


“Đi theo dấu chân ta. Tuyệt đối không được phát ra tiếng động lớn.”


Ba người một chó bắt đầu bước qua ranh giới đen, tiến vào sâu trong rừng thông cổ thụ. Ngay khi vừa đặt chân qua ranh giới, một luồng không khí lạnh ngắt, đậm đặc ma khí lập tức tràn vào phế quản khiến Dịch ho khan sặc sụa. Cơ thể phàm thể nhạy cảm của anh run lên, lồng ngực thắt lại như có hàng ngàn mũi kim châm hằng đêm.


“Gâu! Gâu!”


A Phú bỗng nhiên sủa nhẹ hai tiếng, hàm răng nhỏ cắn chặt lấy gấu quần lam nhạt của Dịch, kéo anh lùi lại phía sau ba bước.


“Xoẹt!”


Ngay tại khoảng đất trống mà Dịch suýt bước chân vào, một luồng khí đen đậm đặc như mực từ dưới lòng đất đột ngột phụt lên, ăn mòn một mảng cỏ dại xung quanh thành tro bụi đen sì. Đó là một vết nứt rò rỉ ma khí độc cực mạnh ẩn giấu dưới lớp lá mục.


“Khịt... khịt...” A Phú hếch cái mũi đen nhầy nhụa lên đánh hơi hằng đêm, rồi ngẩng đầu nhìn Dịch đầy vẻ tự hào như muốn đòi thưởng. Chiếc vòng cổ bằng đồng khắc chữ 'Phú' trên cổ nó khẽ phát ra một tia sáng đỏ nhạt rồi tắt lịm.


“Khá lắm, A Phú! Đúng là chú chó ngoan của ta!” Dịch toát mồ hôi hột, vội vàng thò tay vào Hộp gia vị vạn năng lấy ra một mẩu bánh ngọt nhỏ ném cho chú chó sưởi ấm dạ dày. Nếu không có khứu giác nhạy cảm của A Phú phát hiện kịp thời, cơ thể phàm nhân của anh lúc này chắc chắn đã bị ma khí độc ăn mòn đến hoại tử da thịt.


Lò Văn Săn dùng dao găm xương thú gạt đi những tán lá thông đen rậm rạp rủ xuống, chỉ về phía một vách đá dựng đứng nằm khuất sau màn sương mù dày đặc phía trước:


“Nhìn kìa, Cỏ Vân Mông mọc ở trên đó.”


Dưới ánh sáng huỳnh quang xanh lục nhạt của con dao găm, Dịch ngước mắt nhìn lên. Trên những kẽ đá nứt nẻ của vách núi dựng đứng, có những khóm cỏ màu lục lam phát ra ánh sáng dịu nhẹ hằng đêm, tỏa ra một mùi hương thảo mộc thanh mát, dịu ngọt vô cùng. Mùi hương của cỏ thần lan tỏa đến đâu, sương độc ma khí xung quanh tự động tiêu tán đến đó, tạo nên một khoảng không gian trong lành hiếm hoi giữa khu rừng hắc ám.


“Đúng là cỏ Vân Mông rồi!” Dịch mừng rỡ tột cùng.


Tuy nhiên, vách đá dựng đứng cao hơn hai trượng, trơn trượt do sương lạnh bám dính, đối với một phàm nhân yếu ớt như anh thì việc leo lên hái cỏ quả thực là một thử thách cực kỳ gian nan.


“Để ta leo lên hái cho.” Lò Văn Săn cất dao găm, chuẩn bị bám đá leo lên.


“Không được, Lò đại ca!” Dịch vội vàng ngăn cản. “Loại cỏ thần này có dược tính cực kỳ nhạy cảm. Cha đệ từng ghi chép trong Cổ Ma Ngôn Thư rằng, Cỏ Vân Mông phải được hái thủ công bằng liềm tre vào ban đêm, và người hái phải hoàn toàn không mang theo sát khí chiến đấu hay tu vi võ học, nếu không cỏ sẽ tự động héo úa, mất sạch dược tính trung hòa ma khí.”


Lò Văn Săn khựng lại, khẽ nhíu mày nhìn Dịch đầy vẻ lo ngại: “Ngươi không có tu vi, vách đá trơn trượt thế này, leo lên rất dễ ngã gãy cổ.”


“Không sao, đệ có bộ pháp này.” Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng nhớ lại những bài học di chuyển mà lão tiều phu Trần Tiều đã dạy hằng đêm.


Anh khẽ nhắm mắt, vận hành Chân lướt mây sương – bộ pháp di chuyển nhanh nhẹn bám theo các điểm tựa sương mù tự nhiên. Dịch mở mắt, bước chân nhẹ nhàng dẫm lên một mỏm đá nhô ra. Thân hình anh lướt đi nhẹ như một cái bóng mờ ẩn hiện trong sương mù, hai tay khéo léo bám vào các kẽ đá nứt nẻ để lấy điểm tựa. Nhờ sự dẻo dai tự nhiên của kinh mạch phàm nhân đã được cải tạo một phần bởi hơi ấm của Tấm lụa Ma tơ hằng đêm, Dịch di chuyển nhanh thoăn thoắt vượt qua vách đá trơn trượt mà không hề bị trượt chân.


Chỉ trong chớp mắt, anh đã tiếp cận được khóm Cỏ Vân Mông phát sáng. Dịch nhanh tay rút chiếc liềm tre nhỏ giắt sau lưng, cẩn thận cắt từng bó cỏ tươi nguyên vẹn còn đọng sương lạnh, bỏ vào ngăn chứa của Hộp gia vị vạn năng đeo bên hông.


“Một bó... hai bó... ba bó... Đủ dùng cho cả tuần rồi!” Dịch thầm reo lên đầy phấn khích.


Đúng lúc anh chuẩn bị tụt xuống vách đá, khứu giác nhạy cảm của anh bỗng ngửi thấy một mùi hương thơm nồng nàn, quyến rũ tột độ bay ra từ một hốc cây mục nát nằm sát chân vách đá. Mùi thơm nồng nàn đến mức khiến dịch vị trong dạ dày anh lập tức trào dâng hằng đêm, xua tan hoàn toàn cảm giác đói khát và mệt mỏi của cơ thể phàm nhân.


“Đây là... mùi thơm của Nấm hương Ma giới!” Dịch bàng hoàng nhìn vào hốc cây mục.


Bên trong hốc cây tối tăm, có một cụm nấm màu nâu sẫm, trên mũ nấm có những vân hoa văn màu tím nhạt phát ra ánh sáng dịu ngọt. Đây chính là loại nấm quý hiếm chỉ mọc trên thân gỗ mục trong Rừng thông đen Ma giới hằng tuần – bí quyết tạo nên mùi thơm quyến rũ lan tỏa xa mười dặm hằng đêm khi nấu chín, có khả năng kích thích vị giác thèm ăn của cả phàm nhân lẫn Ma tộc.


“Trời đất ơi! Đúng là nhặt được bảo vật rồi!” Dịch không giấu nổi sự phấn khích, vội vàng nhoài người tới hái cụm nấm hương bỏ vào hộp gia vị. Anh thầm nghĩ, có loại nấm hương này kết hợp với Cỏ Vân Mông, món lẩu nướng của anh chắc chắn sẽ chinh phục được khẩu vị của bất kỳ thực khách khó tính nào hằng tuần.


***


“Rắc... rắc...”


Một tiếng động lớn đột ngột vang lên từ bụi rậm thông đen phía sau lưng Lò Văn Săn.


A Phú lập tức dựng đứng hai tai, đuôi ngừng vẫy, toàn thân căng cứng tỏa ra một luồng sát khí phòng thủ nhạt. Chiếc vòng cổ bằng đồng trên cổ nó đột nhiên phát sáng đỏ rực rỡ, phát ra tiếng kêu cảnh báo liên hồi.


“Gâu! Gâu! Gâu!”


“Có ma thú lớn đang đến!” Lò Văn Săn hét lớn, tay nhanh như chớp giật cánh cung tre sau lưng, lắp một mũi tên bôi độc thảo mộc nhắm thẳng vào bụi rậm.


“Ầm!”


Bụi rậm thông đen bị một lực lượng khổng lồ húc văng ra tung tóe. Một con quái thú khổng lồ lao sầm sập ra ngoài đất trống.


Đó là một con Ma trư biên giới khổng lồ hoang dã, kích thước to gấp đôi một con lợn rừng phàm trần thông thường. Toàn thân nó bao phủ bởi lớp lông cứng màu đen xì như gai sắt, đôi mắt rực lửa tím tàn bạo, và hai chiếc răng nanh khổng lồ cong vút phát ra những luồng ma năng cuồng bạo màu tím sẫm. Con thú dữ đang đói khát hằng đêm, ngửi thấy mùi thịt phàm nhân ấm áp của Dịch và Lò Văn Săn, liền gầm rú điên cuồng, móng vuốt cào nát đất đá hoang dã hằng đêm.


“Chạy mau!” Lò Văn Săn hét lớn, buông dây cung.


“Phập!”


Mũi tên độc cắm phập vào vai con Ma trư, nhưng lớp da dày cứng như thép của nó hoàn toàn miễn dịch với độc tố phàm trần nhẹ. Phát bắn chỉ làm con quái thú thêm nổi điên. Nó gầm rống một tiếng chấn động màng nhĩ, cúi đầu lao thẳng về phía Lò Văn Săn với tốc độ kinh hoàng của một cỗ xe kỵ binh nặng.


“Vút!”


Lò Văn Săn nhanh nhẹn lăn lộn ba vòng trên đất bùn để né tránh. Cú húc hụt của Ma trư đâm sầm vào gốc cây thông cổ thụ phía sau, khiến thân cây khổng lồ rung chuyển dữ dội, cành lá rụng lả tả.


Dịch đứng trên vách đá nhìn xuống, đầu óc trống rỗng vì sợ hãi tột độ. Chân tay anh run rẩy bủn rủn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm lưng áo vải thô. Trong cơn hoảng loạn, anh vội vàng rút chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' giắt bên hông ra, xòe quạt hướng về phía con quái thú gầm rống:


“Này... này con lợn kia! Ta có ngự ấn của Hoàng đế... Sứ thần bất khả xâm phạm! Ngươi không được làm càn!”


Thế nhưng, con Ma trư hoang dã làm sao hiểu được luật pháp ngoại giao của nhân loại? Nó ngẩng đầu nhìn thấy Dịch đang đứng trên vách đá, đôi mắt rực lửa tím tàn bạo lập tức khóa chặt lấy anh. Con quái thú gầm lên một tiếng, dùng đầu húc mạnh vào chân vách đá dựng đứng hằng tuần.


“Ầm! Ầm!”


Vách đá rung chuyển dữ dội, những mảng đá vỡ lở ra rơi xuống ầm ầm. Dịch mất thăng bằng, hét lên một tiếng thất thanh rồi ngã nhào từ trên cao hai trượng xuống đất bùn hoang dã.


“Bùi dịch sứ!” Lò Văn Săn hoảng hốt kêu lên, cố gắng giương cung bắn tiếp một mũi tên nữa để đánh lạc hướng thú dữ.


Dịch ngã sấp mặt xuống đất bùn lạnh ngắt, vết thương cũ ở cổ họng bị chấn động đau rát vô cùng. Cú ngã mạnh khiến chân trái anh bị trầy xước nhẹ một mảng da rớm máu đau đớn, kinh mạch phàm nhân rã rời. Tệ hơn cả, trong lúc ngã, chiếc Hộp gia vị vạn năng đeo bên hông bị bung nắp, làm rơi mất một đóa nấm hương Ma giới quý hiếm vừa hái được xuống vũng bùn hắc ám.


“Đóa nấm của ta hằng đêm...” Dịch xót xa kêu lên, nhưng không kịp nhặt lại.


Con Ma trư khổng lồ đã quay đầu lại, đôi mắt rực lửa tím đầy sát khí khóa chặt lấy thân hình gầy gò của Dịch đang nằm dưới đất. Nó gầm rống, hai chiếc răng nanh khổng lồ hướng thẳng về phía lồng ngực anh, chuẩn bị lao vào húc nát cơ thể phàm nhân yếu ớt hằng tuần.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề cái chết hằng đêm, trí tuệ ngoại giao bẻ lái của Dịch bỗng nhiên hoạt động vượt giới hạn. Anh sực nhớ ra một ghi chép quan trọng khác trong Cổ Ma Ngôn Thư: Ma thú hoang dã Ma giới tuy hung dữ và khát máu do bị ảnh hưởng bởi hỏa độc ma khí tích tụ trong cơ thể, nhưng khứu giác của chúng cực kỳ nhạy cảm và luôn thèm khát những mùi hương thảo mộc thanh khiết để xoa dịu cơn nóng nảy thần kinh.


“Đúng rồi! Cỏ Vân Mông!”


Dịch nhanh như chớp thọc tay vào Hộp gia vị vạn năng, lôi ra một bó Cỏ Vân Mông tươi vừa hái được. Anh dùng tay bóp nát bó cỏ thần, xoa đều nước dịch cỏ thơm mát lên một khúc xương trư khô mà anh lượm được dưới đất bùn từ trước, rồi dùng hết sức lực phàm nhân ném khúc xương tẩm hương ra xa mười thước về hướng ngược lại.


“Này! Ăn cái này đi!” Dịch hét lớn.


Khúc xương bay vút qua không trung, tỏa ra một mùi hương thảo mộc Cỏ Vân Mông thanh mát, dịu ngọt tột độ lan tỏa khắp khoảng rừng tối.


Mùi hương thanh khiết ngay lập tức đánh gục khứu giác nhạy cảm của con Ma trư khổng lồ. Nó khựng lại ngay sát người Dịch chỉ trong gang tấc, chiếc mũi đen sùi bọt mép hít hà liên hồi theo hướng mùi hương bay đi. Đôi mắt rực lửa tím tàn bạo của nó bỗng chốc dịu đi một nửa hằng đêm. Con quái thú hoàn toàn quên mất con mồi phàm nhân trước mắt, quay đầu lao vút về phía khúc xương tẩm hương cỏ thần đang nằm trong bụi rậm phía xa, ngoan ngoãn ngoạm lấy khúc xương gặm lấy gặm để đầy thỏa mãn.


“Hộc... hộc...” Dịch nằm bệt dưới đất bùn, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh trộn lẫn nước mưa xối xả chảy ròng ròng trên trán. Anh vừa dùng chính mồi bẫy ẩm thực thảo mộc để cứu mạng bản thân ngoạn mục hằng đêm.


Lò Văn Săn lao tới, đỡ Dịch đứng dậy đầy kinh ngạc: “Dịch sứ, ngươi... ngươi thực sự dùng cỏ dại để thuần hóa được Ma trư hoang dã sao?”


“Không phải thuần hóa, chỉ là đánh lạc hướng tạm thời thôi hằng tuần.” Dịch khập khiễng đứng dậy, tay ôm chặt lấy Hộp gia vị vạn năng chứa đầy Cỏ Vân Mông tươi còn lại. “Lò đại ca, chúng ta đã thu hoạch đủ nguyên liệu cốt lõi rồi. Chạy mau trước khi con thú kia nhận ra mình bị lừa!”


Ba người một chó dùng hết sức lực vận hành bộ pháp Chân lướt mây sương lướt nhanh qua các lối mòn hiểm trở trong rừng sương mù để rút lui về hướng biên giới phàm trần.


***


Một canh giờ sau, họ đã vượt qua ranh giới Rừng thông đen, trở về vùng đất an toàn biên cương Vân Mông.


Dịch ngồi bệt dưới gốc một cây tre sương mù, khập khiễng kiểm tra vết xước rớm máu ở chân trái. Dù cơ thể phàm nhân mệt mỏi rã rời, tinh thần lực suy kiệt nặng nề, nhưng khi nhìn vào những bó Cỏ Vân Mông tươi rói phát sáng dịu nhẹ trong hộp gia vị, nụ cười đắc ý bỗng rạng rỡ trên khuôn mặt thanh tú của anh.


“Lò đại ca, nhìn xem hằng tuần!” Dịch lôi một bó cỏ Vân Mông ra, vắt nhẹ nước dịch cỏ thơm mát lên một miếng thịt Ma trư xám đen tanh nồng mà anh mang theo làm mẫu.


Một cảnh tượng kỳ diệu xảy ra ngay trước mắt Lò Văn Săn. Ngay khi dịch cỏ Vân Mông chạm vào thớ thịt Ma trư, luồng ma khí tím nhạt tanh nồng lập tức bị tịnh hóa hoàn toàn, tỏa ra một làn khói trắng thanh khiết thơm ngát hương thảo mộc dịu nhẹ. Thớ thịt từ màu xám đen kỳ dị bỗng chốc chuyển sang màu hồng tươi thơm mát, thớ thịt trở nên mềm mại, mọng nước vô cùng hằng tuần.


“Thành công rồi!” Dịch reo lên đầy phấn khích. “Đây chính là Kỹ thuật ướp thịt Ma thú độc quyền của chúng ta! Sự kết hợp giữa tính hàn thanh khiết của Cỏ Vân Mông và rượu nếp phàm trần sẽ trung hòa hoàn toàn độc tính ma khí, biến nguồn thịt ma trư dồi dào, tanh nồng thành đặc sản nhúng lẩu siêu mềm ngọt ngào hằng đêm!”


Lò Văn Săn đứng nhìn miếng thịt tươi ngon phát ra mùi thơm quyến rũ, nuốt nước bọt đầy kinh ngạc: “Dịch sứ, ngươi quả thực là một kỳ tài ẩm thực... Ta chưa từng nghĩ thịt Ma thú lại có thể trở nên thơm ngon đến thế này hằng tuần.”


“Gâu! Gâu!”


A Phú bỗng nhiên sủa vang dội đầy cảnh giác hằng đêm. Đuôi nó dựng đứng, chiếc vòng cổ bằng đồng đột ngột phát sáng đỏ rực rỡ chưa từng có.


Dịch khựng lại, nụ cười trên môi chợt tắt lịm. Anh cảm nhận được sương mù xung quanh đột ngột chuyển sang lạnh ngắt, dính dớp hằng đêm.


Từ trong bóng tối sâu thẳm của khu rừng rậm phía sau lưng họ, hàng chục đôi mắt rực lửa đỏ ngầu, tàn bạo bỗng chốc đồng loạt mở ra hằng đêm. Tiếng gầm rú trầm thấp, đói khát của một bầy ma thú cấp thấp khác vang lên liên hồi, đang chậm rãi tiến sát bao vây chặt lấy lối rút lui của họ. Mùi hương thảo mộc Cỏ Vân Mông tươi ngào ngạt bám đầy trên người Dịch sau chuyến hái cỏ bỗng chốc trở thành mồi dẫn dụ nguy hiểm, thu hút toàn bộ các loài ma thú săn mồi trong đêm tối biên cương!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!