Nhạc nềnPowder_Snow

Kế Hoạch Điên Rồ Ở Trà Quán Ngã Ba

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên dãy núi Vân Mông chưa bao giờ tan hẳn. Nó giống như một tấm lụa xám xịt, dính dớp, quấn chặt lấy những vách đá dựng đứng và phủ lên Sứ Thần Quán Vân Mông một bầu không khí ẩm mốc đến ngạt thở.


Bùi Văn Dịch đứng trước cửa sảnh chính, hai tay run rẩy cầm tờ quân lệnh vừa được dán đè lên tấm biển gỗ mục nát của dịch quán. Vết xước rớm máu nhẹ ở cổ anh – dấu vết từ mũi đao sắc lạnh của Nguyễn Bá Đao ngày hôm qua – khẽ nhói lên đau rát mỗi khi anh nuốt nước bọt. Luồng gió bốt từ biên ải thổi qua, rít lên từng hồi qua khe cửa gỗ dột nát, nhưng cơ thể Dịch vẫn giữ được một luồng hơi ấm dịu nhẹ nâng đỡ kinh mạch. Đó là nhờ Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám mà Dạ Hi Hoàng ban tặng, đang được anh mặc lót kỹ càng bên trong lớp áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai. Mùi hương thảo mộc thanh khiết, thoang thoảng từ tấm lụa khẽ tỏa ra, giúp anh xoa dịu đi nỗi hoang mang tột độ đang dâng trào trong lồng ngực.


“Phong tỏa toàn diện biên cảnh... Cấm tuyệt đối mọi hoạt động thông thương, trao đổi thư từ, di chuyển tự do của bách tính và sứ thần...”


Dịch lẩm bẩm đọc từng dòng chữ đỏ lòm như máu trên tờ quân lệnh của tướng quân Trịnh Bá. Đầu óc anh quay cuồng. Trần Tiến Sĩ và Nguyễn Bá Đao tuy đã nhục nhã lui bước sau cuộc đối chất học thuật ngày hôm qua, nhưng đòn trả đũa của phe chủ chiến lại đến nhanh và tàn khốc hơn anh tưởng. Phong tỏa biên giới đồng nghĩa với việc Sứ Thần Quán Vân Mông hoàn toàn bị cô lập. Không còn sớ tấu để dịch lấp liếm kiếm tiền, không còn nguồn tiếp tế lương thực từ triều đình, và tệ hơn cả là anh không thể liên lạc với Ma giới để duy trì thế cân bằng mong manh kia nữa. Cứ thế này, cái đầu trên cổ anh sớm muộn gì cũng bị Trịnh Bá lấy cớ 'phản quốc' để chém bay.


“Không được, ngồi chờ chết không phải là phong cách của dòng họ Bùi.”


Dịch siết chặt chiếc quạt nan rách nát – vật bất ly thân dùng để che giấu vẻ run rẩy của đôi tay phàm nhân. Anh quyết định lén lút rời khỏi dịch quán, đi men theo con đường mòn khúc khuỷu khuất sau rặng tre sương mù để hướng về phía Trà quán ngã ba đường. Đó là nơi duy nhất nằm ở ranh giới trung lập, nơi tai mắt của hai bên quân đội thường xuyên lui tới, và cũng là nơi anh hy vọng tìm kiếm được một sinh lộ kinh tế vượt qua lệnh phong tỏa.


***


Trà quán ngã ba đường nằm chênh vênh dưới bóng của một cây đa cổ thụ ngàn năm, rễ cây sần sùi như những móng vuốt rồng cắm sâu vào lòng đất đá biên thùy. Nơi đây quanh năm sương mù bao phủ, là điểm dừng chân quen thuộc của những kẻ lữ hành, thương nhân buôn lậu và cả những binh lính giải ngũ của cả hai giới.


Khi Dịch bước vào quán, tiếng ồn ào bàn tán xôn xao lập tức đập vào tai. Mùi trà gừng ấm áp quyện với mùi đất ẩm xua đi phần nào cái lạnh buốt của sương độc biên cương. Bà chủ Chu Thị Trà – một người phụ nữ góa chồng quyến rũ khoảng ba mươi tuổi, mặc chiếc váy lụa màu lục nhạt thướt tha, tóc cài chiếc trâm hoa nhài thơm ngát – đang khéo léo bưng bê những chén trà nóng hổi qua lại giữa các bàn gỗ. Đôi mắt sắc sảo của nàng khẽ liếc thấy bóng dáng gầy gò của Dịch, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười vừa trêu chọc vừa quen thuộc.


“Kìa, vị dịch sứ kỳ tài của chúng ta hôm nay sao lại rảnh rỗi ghé quán trà nghèo này thế?” Chu Thị Trà đặt mạnh chén trà xuống bàn, giọng nói thanh tao nhưng đầy vẻ đanh đá cất lên. “Nghe danh Bùi dịch sứ hôm qua vừa vả mặt Trạng nguyên dịch thuật triều đình cơ mà? Sao gương mặt lại tái nhợt như kẻ sắp chết đói thế kia?”


Dịch méo mặt, khẽ ho khan một tiếng để che giấu sự bối rối, bước đến gần quầy trà, hạ thấp giọng nói đầy vẻ nịnh nọt: “Chu tỷ tỷ tốt bụng của đệ... Đệ hôm qua lao lực quá độ, ma khí xâm nhập kinh mạch làm vết thương ở cổ đau rát vô cùng. Tỷ tỷ có thể thương tình pha cho đệ một chén trà giải độc đặc chế, ghi nợ vào sổ được không?”


Chu Thị Trà khẽ hừ một tiếng, chống hai tay lên hông, chiếc trâm hoa nhài trên tóc khẽ rung nhẹ: “Ghi nợ? Dịch nhi, ngươi nhìn vào cuốn sổ nợ dày như cuốn từ điển cổ kia của ta mà xem! Nợ cũ từ mùa đông năm ngoái còn chưa trả được một đồng xu Đại Việt nào, hôm nay lại muốn nợ mới? Trà quán của ta mở ra là để kiếm sống, chứ không phải là nơi từ thiện cho kẻ hèn nhát nhà ngươi!”


“Tỷ tỷ à, đệ sắp chết đói thật rồi mà...” Dịch méo miệng cầu xin, tay cầm chiếc quạt nan rách nát khẽ quạt quạt lấy lòng.


“Nợ cũ chưa trả, nợ mới miễn bàn!” Chu Thị Trà thẳng thừng từ chối, quay lưng đi dọn dẹp chén đĩa, nhưng ánh mắt vẫn thoáng qua một tia lo lắng kín đáo cho vết thương trên cổ anh.


Dịch thở dài thườn thượt, đành lủi thủi bước đến một chiếc bàn gỗ trống nằm sát góc quán, nơi có thể quan sát toàn cảnh ngã ba đường. Anh ngồi xuống, lòng đầy tuyệt vọng. Ngay cả một chén trà giải độc cũng không mua nổi, kế hoạch sinh tồn của anh quả thực đã chạm đáy.


Đúng lúc đó, từ chiếc bàn bên cạnh, một giọng nói trầm ấm, thong thả nhưng chứa đựng một luồng long uy vô hình khẽ cất lên:


“Ta nghe nói Sứ Thần Quán Vân Mông có vị dịch sứ kỳ tài, dám dùng một bài thơ tình để hóa giải sát khí của vạn quân Ma tộc. Biên cảnh vừa bị phong tỏa, đại quân hai giới áp sát, phàm nhân như ngươi không lo thu dọn hành lý chạy trốn, lại ở đây than vãn chuyện nợ trà?”


Dịch khẽ giật mình, quay đầu nhìn sang.


Ngồi ở bàn bên cạnh là một thanh niên tuấn tú phi phàm, khoảng ngoài hai mươi tuổi. Người này mặc một chiếc áo dài bằng lụa xanh thêu hoa văn mây chìm cực kỳ quý phái, tay cầm chiếc quạt giấy tinh xảo khẽ phẩy, phong thái thanh cao thoát tục như một vương tôn công tử từ kinh thành đến. Trên thắt lưng của hắn đeo một viên ngọc bội Cửu Long phát ra hào quang dịu nhẹ, che giấu đi toàn bộ tu vi thật sự nhưng vẫn để lộ ra một luồng khí chất ngạo nghễ của kẻ đứng đầu thiên hạ.


Đây chính là Hoàng đế trẻ tuổi Lý Khánh An, người đã cải trang thành một thương nhân nho nhã để trực tiếp đi vi hành khảo sát tình hình biên giới, hòng tìm kiếm giải pháp cải cách đất nước thoát khỏi sự khống chế của Thái sư Lý Hùng. Nhưng Dịch hoàn toàn không hề biết thân phận thực sự của vị bạn trà này, chỉ nghĩ đây là một gã thương nhân giàu có, lập dị từ kinh đô đến biên giới tìm cơ hội đầu cơ tích trữ.


Dịch bĩu môi, dùng chiếc quạt nan rách nát gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ dính đầy nước trà, giọng điệu đầy vẻ bất mãn rầy rà:


“Thương nhân các người thì biết cái gì mà nói? Chạy trốn? Ta chạy thì em gái ta ở thôn Vân Mông biết sống thế nào? Bách tính nghèo khổ ở biên thùy này biết trốn đi đâu? Các người chỉ biết nhìn vào những tờ quân lệnh phong tỏa của Trịnh Bá rồi nghĩ rằng chiến tranh là giải pháp duy nhất. Trịnh Bá phong tỏa biên giới thực chất là muốn dồn Ma tộc vào đường cùng để họ buộc phải động thủ, từ đó lão ta có cớ phát động chiến tranh toàn diện hòng lập chiến công phong hầu!”


Lý Khánh An nghe vậy, đôi mắt sắc sảo khẽ lóe lên một tia kinh ngạc. Hắn chậm rãi đặt chén trà xuống, khẽ nghiêng người về phía Dịch, giọng nói đầy vẻ hứng thú:


“Ồ? Ý của ngươi là Ma tộc không muốn chiến đấu? Họ là chủng tộc hung hãn, khát máu, coi phàm nhân là thức ăn cơ mà? Không phong tỏa phòng thủ, chẳng lẽ mở cửa đón họ vào đồ sát?”


“Sai! Sai hoàn toàn!” Dịch đập mạnh chiếc quạt nan rách xuống bàn, trong cơn tuyệt vọng và bức bối, anh bắt đầu thao thao bất tuyệt, trút sạch những suy luận ngoại giao thực tế của mình hằng đêm. “Ma giới quanh năm cằn cỗi, mùa đông này lại lạnh giá tột độ, nguồn tài nguyên khoáng sản hắc thạch của họ không đủ sưởi ấm, lương thực thì khan hiếm. Họ tràn sang biên giới không phải vì muốn giết người lập vinh quang, mà là vì đói khát và lạnh giá! Bản chất của xung đột Nhân - Ma không phải là thù hận sắc tộc vĩnh viễn, mà là sự mất cân bằng về tài nguyên sinh tồn!”


Lý Khánh An khẽ nhíu mày liễu, dường như bị lập luận độc đáo này đánh trúng tâm lý: “Mất cân bằng tài nguyên? Vậy theo ngươi, có giải pháp nào khác ngoài binh đao để giải quyết sự mất cân bằng đó, khi luật pháp hai giới nghiêm cấm tuyệt đối mọi sự tiếp xúc quân sự?”


Dịch cười lạnh một tiếng, đôi mắt thanh tú bỗng chốc rực sáng lên một tia sáng điên rồ nhưng đầy mưu trí. Anh xê dịch chiếc ghế tre sát lại gần bàn của Lý Khánh An, nhúng ngón tay phàm nhân vào vũng nước trà đổ trên mặt bàn gỗ, bắt đầu vẽ ra những đường nét nguệch ngoạc:


“Chính là Thương mại phi quân sự! Một kế hoạch điên rồ nhưng sẽ cứu sống cả hai giới!”


“Thương mại phi quân sự?” Lý Khánh An lặp lại cụm từ kỳ lạ này, chăm chú nhìn vào sơ đồ nước trà trên bàn.


“Nhìn xem!” Dịch dùng chiếc quạt nan rách chỉ vào một khoảng trống hình tròn trên bàn. “Đây là Thung lũng Vô Vọng, vùng đất chết phi quân sự nằm ngay giữa hai chiến tuyến. Trịnh Bá cấm tiếp xúc quân sự, cấm thông thương chính thống, nhưng luật pháp triều đình không cấm bách tính hai bên... cùng ngồi ăn uống! Ta sẽ dựng lên một dự án kinh doanh ẩm thực hòa giải đầu tiên ngay tại thung lũng này: Quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông!”


“Ăn lẩu nướng để giải quyết chiến tranh?” Lý Khánh An suýt chút nữa thì phì cười trước ý tưởng vô tiền khoáng hậu này. “Ngươi đang đùa giỡn với vận mệnh quốc gia đấy à? Ma binh hung hãn sẽ buông đao chỉ để ăn một bữa ăn của phàm nhân?”


“Thương nhân công tử, ngài quá xem thường sức mạnh của cái dạ dày rồi!” Dịch lắc đầu đầy vẻ thâm trầm, giọng nói trở nên đĩnh đạc lạ thường. “Ta sẽ sử dụng Nồi đồng âm dương đun bằng Than hắc thạch Ma giới để chia nồi lẩu làm hai ngăn uốn lượn hình thái cực. Một bên ngăn dành cho Ma tộc, sử dụng nguồn thịt Ma trư biên giới dồi dào nhưng dai tanh, được tẩm ướp bằng công thức độc quyền kết hợp Cỏ Vân Mông và Hạt dổi Ma tộc siêu cay nóng để khử mùi hôi và sưởi ấm cơ thể họ ngay lập tức hằng tuần. Bên ngăn còn lại dành cho Nhân tộc, sử dụng nước dùng ngọt thanh từ thảo dược phàm trần và rau cải tuyết Vân Mông giòn ngọt để tịnh hóa ma khí bám dính.”


Dịch khẽ gõ quạt nan xuống sơ đồ, lập luận sắc bén:


“Khi cái dạ dày được sưởi ấm bởi vị cay nồng nàn của hạt dổi và vị ngọt thanh của thảo mộc, sát khí trong lòng người ta sẽ tự động tiêu tan. Ma binh ăn lẩu phàm nhân sẽ nhận ra nhân loại không phải là sâu bọ dơ bẩn, mà là những bậc thầy ẩm thực mang lại sự sống; lính phàm nhân ăn thịt Ma thú sẽ bớt đi nỗi sợ hãi hoang dã. Quan trọng hơn cả, quán lẩu này sẽ thiết lập một tỷ giá hối đoái ẩm thực: bắt buộc Ma tộc phải đổi Ma tinh thạch vụn – nguồn năng lượng sưởi ấm quý giá của họ – lấy Đồng xu Đại Việt để trả tiền lẩu!”


Lý Khánh An bàng hoàng đứng bật dậy, chiếc quạt giấy trong tay hắn khựng lại giữa không trung. Đôi mắt sắc sảo của vị Hoàng đế trẻ tuổi rực lên một tia sáng kinh ngạc tột độ. Hắn vốn là người khao khát cải cách triều đình, luôn đau đầu tìm cách tự chủ tài chính cho hoàng gia để chống lại sự kiềm tỏa ngân sách của Thái sư Lý Hùng. Ý tưởng của Dịch không chỉ là một quán ăn tầm thường, mà là một mô hình đặc khu kinh tế giao thương ngầm, dùng ẩm thực để thu hút tài nguyên năng lượng từ Ma giới, tạo ra nguồn thu thuế khổng lồ hoàn toàn độc lập với triều đình trung ương!


“Ngươi... ngươi định dùng quán lẩu để thu mua Ma tinh thạch vụn, sau đó bán lại cho giới quý tộc Thăng Long sưởi ấm trong mùa đông lạnh giá, từ đó thu về nguồn thuế thương mại khổng lồ mà không cần qua tay bộ Hộ của Thái sư?” Lý Khánh An hít một hơi thật sâu, giọng nói khẽ run lên vì phấn khích.


“Chính xác!” Dịch đắc ý gật đầu, hoàn toàn không biết mình vừa vô tình vạch ra một kế sách đánh trúng tử huyệt chính trị của Hoàng đế đương triều. “Nguồn thuế thương mại biên giới thu được từ chuỗi lẩu nướng liên doanh này sẽ đủ sức nuôi sống cả vùng biên cương, giúp bách tính thôn Vân Mông có công ăn việc làm hái thuốc trồng rau, và quan trọng nhất... nó sẽ tạo ra một sự phụ thuộc kinh tế song phương cực kỳ chặt chẽ. Khi hai giới đã ràng buộc với nhau bằng lợi nhuận kinh tế hằng ngày, bất kỳ kẻ nào muốn phát động chiến tranh sẽ phải đối mặt với sự phản đối của chính thương bang và binh lính của cả hai bên vì làm đứt đoạn mạch tiền!”


Lý Khánh An bỗng chốc cười lớn, tiếng cười sảng khoái, oai phong vang dội khắp trà quán nghèo nàn, khiến Chu Thị Trà và các lữ khách xung quanh phải tò mò quay lại nhìn. Vị Hoàng đế trẻ tuổi nhìn chằm chằm vào chàng dịch sứ gầy gò mặc áo vải thô trước mắt, trong lòng dâng trào một cảm xúc chấn động sâu sắc. Đây chính là kỳ tài ngoại giao mà hắn hằng tìm kiếm! Một phàm nhân không nửa điểm võ công, hèn nhát lo sợ cái chết, nhưng lại mang một trí tuệ bẻ lái ngoại giao ẩm thực thượng thừa, dám dùng một nồi lẩu để lách qua mọi luật cấm quân sự, thiết lập hòa bình bằng lợi ích kinh tế thực tế!


“Kỳ tài! Quả thực là kỳ tài ngoại giao ẩm thực!” Lý Khánh An thu quạt giấy lại, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng tột cùng. “Kế hoạch điên rồ này của ngươi... ta đồng ý đầu tư toàn bộ nguồn vốn ban đầu!”


Dịch nghe vậy, hai mắt sáng rực lên như hai chiếc đèn lồng hằng đêm: “Thật sao? Công tử đại nhân quả là bậc trượng nghĩa khinh tài! Đệ biết ngay ngài không phải là thương nhân tầm thường mà!”


Chu Thị Trà từ phía sau quầy trà bước tới, đặt hóa đơn tiền trà nước của cả hai bàn lên mặt bàn gỗ dính nước trà, giọng nói đanh đá khẽ vang lên cắt đứt bầu không khí hào hứng:


“Kế hoạch vĩ mô đến đâu thì cũng phải thanh toán tiền trà nước trước đã. Hai vị công tử đại nhân, tổng cộng hết mười đồng xu Đại Việt hằng ngày. Ai trả đây?”


Dịch nụ cười lập tức cứng đờ trên môi. Anh khẽ liếc nhìn vị 'thương nhân công tử' giàu có bên cạnh hòng cầu cứu, nhưng Lý Khánh An chỉ thong thả phẩy quạt, hoàn toàn không có ý định rút ví, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc muốn thử thách anh.


Dịch cắn răng, lòng đau như cắt, đành lóng ngóng thọc tay vào tận đáy túi áo phàm nhân rách nát của mình, lôi ra mười đồng xu Đại Việt cuối cùng – toàn bộ tài sản tích lũy để mua đất trồng rau của anh hằng tuần. Anh đau đớn đặt những đồng xu lẻ lên bàn, cảm nhận cái giá phải trả bằng sạch túi tiền phàm nhân của mình để trả tiền trà nước cho cả bàn của Hoàng đế cải trang.


“Chu tỷ tỷ... cầm lấy đi hằng ngày...” Dịch xót xa nói, giọng điệu run rẩy thật sự.


Lý Khánh An khẽ mỉm cười trước sự hèn nhát lém lỉnh đáng yêu của Dịch. Hắn khẽ vẫy tay, từ trong tay áo rộng rút ra một chiếc quạt giấy tinh xảo thêu chỉ vàng lộng lẫy, trên mặt quạt thêu một chữ ‘Hòa’ mềm mại, uyển chuyển bằng tơ tằm ngọc bích thượng hạng. Hắn bí mật đẩy chiếc quạt giấy qua mặt bàn gỗ dính nước trà, nhét vào tay Dịch, giọng nói ghé sát tai anh đầy ẩn ý:


“Chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' này là tín vật hợp tác của ta dành riêng cho ngươi. Hãy luôn giắt nó bên hông như một tín vật bất ly thân từ hôm nay. Khi ngươi gặp rắc rối với quân tuần tra của Trịnh Bá hay bất kỳ quan chức nào của triều đình, cứ xòe chiếc quạt này ra trước mặt họ.”


Dịch ngơ ngác đón nhận chiếc quạt giấy lộng lẫy, cảm nhận được một sức nặng kỳ lạ ẩn giấu bên trong khung quạt rèn từ thép ròng bọc ngọc. Anh hoàn toàn không hề biết rằng, ẩn giấu tinh vi bên trong khung quạt chính là ngự ấn tối cao (long uy ngự ấn) của Hoàng đế đương triều, có quyền năng miễn tử và đi lại tự do qua mọi dịch trạm biên phòng phàm trần. Anh chỉ nghĩ đây là một món quà lưu niệm đắt tiền của gã thương nhân lập dị để đáp lễ tiền trà nước.


“Cảm ơn công tử đại nhân! Đệ sẽ giữ gìn nó cẩn thận hằng ngày!” Dịch hớn hở giắt chiếc quạt giấy thêu chữ ‘Hòa’ bên hông áo vải thô lam nhạt của mình đầy tự hào.


Lý Khánh An đứng dậy, phẩy áo lụa xanh chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi bước ra khỏi quán, hắn khẽ quay đầu lại, nụ cười trên môi chợt tắt, thay vào đó là một vẻ thâm trầm nghiêm nghị:


“Kế hoạch đã có, bảo mệnh đã trao. Nhưng hãy nhớ kỹ, Trịnh Bá sẽ không để yên cho ngươi tự do xây dựng quán lẩu đâu. Áp lực tuần tra biên giới đang siết chặt, hãy tự lo liệu nguồn nguyên liệu thảo dược cho tốt.”


Nói đoạn, thân hình Lý Khánh An nhanh chóng hòa vào màn sương mù xám xịt ngoài ngã ba đường, biến mất một cách bí ẩn.


Dịch bước ra khỏi trà quán nghèo nàn, tay sờ vào chiếc quạt giấy giắt bên hông đầy vẻ tự tin giả tạo, lòng nhen nhóm một niềm hy vọng mới về Quán lẩu liên doanh Vân Mông đầu tiên tại Thung lũng Vô Vọng. Thế nhưng, anh vừa đi được vài bước thì sương mù xung quanh đột ngột chuyển sang lạnh buốt thấu xương.


Từ phía con đường mòn dẫn về dịch trạm, Lý Tiểu Đồng hớt hải chạy đến, khuôn mặt non nớt tái mét vì sợ hãi, tiếng khóc nghẹn ngào vang lên cắt đứt màn sương biên giới:


“Sư... Sư phụ! Nguy to rồi! Tướng quân Trịnh Bá vừa ban bố sắc lệnh thắt chặt tuần tra khẩn cấp! Lính tuần tra của Trịnh Thiết đã dựng rào chắn gai sắt phong tỏa toàn diện, cấm tuyệt đối mọi nguồn rau cải tuyết và thảo dược phàm trần lọt ra vùng phi quân sự Thung lũng Vô Vọng hằng đêm!”


Dịch đứng chết trân giữa con đường sương mù, nụ cười trên môi hoàn toàn đông cứng lại. Áp lực phong tỏa kinh tế tàn khốc của phe chủ chiến đã ập đến trước khi nồi lẩu đầu tiên kịp sôi sùng sục!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!