Nhạc nềnPowder_Snow

Trận Đấu Trí Của Hai Dịch Giả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão tuyết rít gào ngoài cửa sổ dịch trạm Vân Mông, quất từng luồng sương giá buốt vào căn phòng gỗ tồi tàn dột nát. Trên bậu cửa sổ rách nát, thị nữ Dạ Linh của Ma Vương Dạ Hi Hoàng đang ngồi vắt vẻo, tà váy lụa đen thêu hoa bỉ ngạn đỏ khẽ bay phấp phới trong gió lạnh. Đôi mắt tím lanh lợi của nàng lóng lánh tia nhìn đầy giễu cợt, nhìn chằm chằm vào chàng dịch giả phàm nhân đang quỵ sụp dưới sàn nhà dơ bẩn.


Bùi Văn Dịch nuốt một ngụm nước bọt khan, vết xước nhẹ rớm máu trên cổ do mũi đao của Nguyễn Bá Đao ban chiều khẽ nhói lên đau rát. Bên trong lớp áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám ôm sát lấy da thịt anh, tỏa ra một luồng ma năng ấm áp dịu nhẹ, không chỉ xua tan cái lạnh thấu xương của đêm biên thùy mà còn giúp anh giữ được sự tỉnh táo tối thiểu trước áp lực tinh thần ngút trời.


“Chàng... chàng nói cái gì cơ?” Dịch lắp bắp, hai tay siết chặt lấy vạt áo thô, cố gắng dùng Thuật ngụy trang cơ thể giả để kiểm soát nhịp tim đang đập liên hồi như gõ trống trận. “Nữ Đế... đỏ mặt? Nàng ấy không ra lệnh chém đầu ta làm mồi cho ma thú sao?”


Dạ Linh khẽ che miệng cười khúc khích, chiếc răng nanh nhỏ đáng yêu lộ ra dưới ánh trăng mờ ảo. Nàng nhẹ nhàng nhảy từ bậu cửa sổ xuống đất, bước đi không hề phát ra một tiếng động, giống như một làn khói đen nhạt trôi nổi trong phòng. Hương thơm thảo mộc dịu nhẹ từ Tấm lụa Ma tơ trên người Dịch dường như cộng hưởng với ma khí thanh khiết của Dạ Linh, khiến nàng khẽ hít hà một hơi đầy thích thú.


“Chém đầu chàng á?” Dạ Linh nghiêng đầu, ngón tay thon thả khẽ lướt qua chiếc quạt giấy thêu chữ ‘Hòa’ đặt trên chiếc bàn gỗ mục nát đã bị nứt đôi sụp đổ. “Nữ Đế của ta tuy lạnh lùng vô tình, sát uy đóng băng vạn vật, nhưng nàng chưa từng nghe qua những lời tỏ tình táo bạo và sến sẩm đến thế. Bản dịch bẻ lái của chàng... quả thực đã gieo vào lòng nàng một sự tò mò rất lớn. Nàng ban tặng Tấm lụa Ma tơ này là để bảo vệ cái mạng phàm nhân yếu ớt của chàng, không để chàng chết rét trước khi nàng tự tay bắt chàng về Ma giới.”


Dịch nghe vậy, da đầu tê dại một mảng. Tự tay bắt về Ma giới? Đó chẳng phải là hang cọp đầm rồng sao? Anh chỉ muốn dịch dạo kiếm vài đồng xu Đại Việt để mua đất trồng rau, sống một đời an phận thủ thường, sao giờ lại biến thành 'đối tượng tình nghi' của Ma Vương tối cao thế này?


“Ta... ta chỉ dịch theo phong tục 'Mượn lối tịnh hóa' của dòng họ thôi!” Dịch cố gắng ngụy biện, giọng điệu run rẩy nhưng ánh mắt vẫn giả vờ thâm trầm, điềm tĩnh. “Dạ Lục Sát thống lĩnh gửi chiến thư hung hãn, hạ quan vì không muốn biên cảnh lầm than, bách tính đổ máu, nên mới dùng ngôn từ hòa nhã để tịnh hóa sát khí...”


“Ngươi cứ tiếp tục bịa chuyện đi.” Dạ Linh khẽ nháy mắt, giơ chiếc túi gấm màu tím đậm chứa đầy bướm đêm truyền tin ra trước mặt Dịch. “Nhưng nhớ kỹ, tai mắt của Chấp Pháp Điện Ma tộc và phe chủ chiến của Trịnh Bá ở khắp mọi nơi. Nguyễn Bá Đao đang tìm cách thuê sát thủ ám sát chàng đấy. Hãy mặc kỹ Tấm lụa Ma tơ kia, và hễ có mật thư hay công văn gì mới của Ma giới gửi sang, chàng tốt nhất nên 'bẻ lái' cho thật ngọt ngào vào. Nếu không, đầu chàng rơi xuống đất, Nữ Đế của ta sẽ không vui đâu.”


Nói đoạn, thân hình Dạ Linh khẽ lay động, hóa thành một làn khói đen nhạt bay vút qua khe cửa sổ, biến mất vào màn sương mù xám xịt ngoài biên ải, để lại Dịch đứng chết trân giữa căn phòng hoang tàn, lòng đầy hoang mang dằn vặt.


***


Sáng hôm sau, sương mù trên dãy núi Vân Mông vẫn chưa tan hẳn, bao phủ lấy Sứ Thần Quán Vân Mông – văn phòng ngoại giao nghèo nàn, rách nát nằm sát ranh giới Nhân - Ma. Căn nhà gỗ dột nát bốc lên mùi ẩm mốc xen lẫn mùi củi mục hằng ngày.


Dịch uể oải bước vào sảnh chính của quán, đầu óc vẫn còn quay cuồng vì thiếu ngủ. Vừa bước qua cửa, anh đã thấy lão dịch sứ Tạ Trọng Nghĩa đang ngồi khòm lưng trên chiếc ghế tre gãy một chân, tay cầm chiếc quạt nan rách nát quạt quạt một cách lười biếng. Lão già gù lưng, cụt một chân này vốn là đồng nghiệp cũ của cha Dịch, ngày thường hay giả điên giả khùng, nhưng ánh mắt lim dim của lão thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng thâm trầm.


“Dịch nhi, sắc mặt hôm nay kém thế?” Lão Tạ khàn khàn cất tiếng, ngón tay gầy guộc gõ nhịp trên mặt bàn gỗ đầy vết mực. “Hôm qua bị Nguyễn Bá Đao kê đao vào cổ, dọa phát khiếp rồi chứ gì? Cha ngươi ngày xưa đã dạy: 'Dịch sai cứu mạng, dịch đúng mất đầu'. Nhưng muốn dịch sai mà người ta vẫn tin, thì không chỉ dựa vào cái lưỡi, mà phải biết nhìn da đoán xương.”


Dịch khẽ giật mình, cung kính cúi đầu: “Thưa Tạ thúc, nhìn da đoán xương là thế nào ạ?”


Lão Tạ cười khục khục, chiếc quạt nan rách chỉ thẳng vào mặt Dịch: “Chính là Thuật đọc vị không ngôn từ! Kẻ mạnh khi nói dối, ngón tay sẽ khẽ run; kẻ yếu khi sợ hãi, đồng tử sẽ co rụt. Ma tộc tuy hung hãn nhưng tâm tính bộc trực, biểu cảm cơ thể của chúng luôn đi trước lời nói ba nhịp. Ngươi cầm chiếc Thính Ma Kính này đi, khi đối chất với bất kỳ ai, hãy nhìn vào gương mặt họ qua kính, kết hợp với thuật quan sát cơ mặt mà ta đã dạy, ngươi sẽ thấy được tiếng lòng thật sự của họ.”


Lão Tạ lén lút nhét vào tay Dịch một chiếc gương đồng cổ xưa, mặt gương xỉn màu bám đầy vết rỉ sét xanh lục, nhưng khi chạm vào, Dịch cảm nhận được một luồng linh lực mát lạnh chạy dọc cánh tay, xoa dịu đi vết xước rớm máu trên cổ anh. Đây chính là Thính Ma Kính – cổ vật dịch âm có khả năng nghe thấy tần số âm thanh tiếng lòng thực sự của đối phương.


Chưa kịp để Dịch lên tiếng cảm ơn, bên ngoài Sứ Thần Quán bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, kèm theo tiếng hét hống hách quen thuộc của phó tướng Nguyễn Bá Đao:


“Tránh ra! Toàn quân bao vây Sứ Thần Quán! Hôm nay ta mang theo Khâm sai triều đình đến để kiểm tra năng lực dịch thuật của tên dịch sứ hèn nhát này!”


Dịch rùng mình, vội vàng giấu chiếc Thính Ma Kính vào trong ống tay áo rộng của chiếc áo dài vải thô lam nhạt.


Cánh cửa gỗ Sứ Thần Quán bị đẩy mạnh ra. Nguyễn Bá Đao swaggering bước vào, nhưng hôm nay gã không đi đầu tiên. Đi trước gã là một thanh niên khoảng hai mươi sáu tuổi, mặc quan phục ngũ phẩm bằng gấm thêu hoa văn lộng lẫy, đầu đội mũ cánh chuồn chỉnh tề, tay cầm chiếc quạt ngà voi nâng cằm với vẻ mặt kiêu ngạo tột cùng. Đó chính là Trần Tiến Sĩ – thiên tài dịch thuật, trạng nguyên dịch thuật mới được triều đình Thăng Long phái đến biên giới theo yêu cầu của phe chủ chiến nhằm thay thế Dịch.


Theo sau họ là hai vị quan chức giám sát của triều đình và hàng chục binh lính thiết giáp vũ trang đầy đủ, sát khí đỏ lòm tỏa ra từ đao kiếm khiến tiểu dịch sứ Lý Tiểu Đồng nhút nhát phải sợ hãi trốn sau lưng Dịch.


“Bùi Văn Dịch!” Nguyễn Bá Đao cười lạnh, ngón tay thô kệch chỉ thẳng vào mặt Dịch. “Ngươi tự xưng là người duy nhất hiểu cổ ngữ Ma tộc, liên tục bẻ lái các bức thư khiêu chiến thành thư tình hòng cầu hòa hèn nhát. Hôm nay, triều đình đã phái Trần Tiến Sĩ – học sĩ dịch thuật đệ nhất Thăng Long đến đây. Chúng ta vừa nhận được một bức mật thư đe dọa cực kỳ hung hiểm từ tiền tuyến Ma giới gửi đến. Hãy để Trần học sĩ dịch trước, sau đó đối chất với bản dịch của ngươi! Nếu ngươi dịch sai hòng lừa dối quân đội, tội phản quốc sẽ bị tru di tam tộc!”


Trần Tiến Sĩ khẽ phẩy chiếc quạt ngà voi, ánh mắt khinh miệt quét qua chiếc áo dài vải thô lam nhạt sờn vai và chiếc trâm tre cài tóc lỏng lẻo của Dịch. Hắn bước lên nửa bước, giọng nói cao ngạo, cứng nhắc cất lên:


“Bùi dịch sứ, học thuật triều đình coi trọng sự sát nghĩa, chính xác đến từng nét chữ. Thứ ngôn từ bẻ lái, hoa mỹ sến sẩm của ngươi chỉ là trò lừa bịp của kẻ nhát gan. Hôm nay, trước mặt các quan chức giám sát, ta sẽ lột trần bộ mặt giả dối của ngươi!”


Nói đoạn, Trần Tiến Sĩ kiêu ngạo trình lên một cuộn giấy da thú màu đen tỏa ra ma khí tím sẫm đậm đặc, trên đó viết những ký tự cổ ngữ Ma tộc ngoằn ngoèo bằng máu khô. Đây là bức mật thư đe dọa mới nhất do tiền phong Ma quân gửi đến tiền tuyến nhân tộc.


Trần Tiến Sĩ hắng giọng, dõng dạc đọc to bản dịch sát nghĩa của mình trước mặt các quan chức giám sát:


“Hỡi lũ phàm nhân hèn hạ của Đại Việt Quốc! Quân đoàn Ma tộc ta sẽ san phẳng ải biên thùy Vân Mông trong vòng ba ngày tới! Chúng ta sẽ nghiền nát xương cốt các ngươi thành tro bụi, dùng máu phàm nhân để rửa sạch đất hoang biên giới, treo đầu chủ tướng các ngươi lên cổng ải để thị uy! Hãy chuẩn bị quan tài đi!”


“...”


Bầu không khí trong sảnh chính Sứ Thần Quán bỗng chốc đông cứng lại. Hai vị quan chức giám sát mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy lùi lại phía sau. Nguyễn Bá Đao thì cười ha hả đầy đắc ý, thanh đoản đao Sát Ma bên hông gã rung lên bần bật rực sát khí đỏ lòm:


“Nghe thấy chưa?! Ma tộc muốn san phẳng biên giới, nghiền xương thành tro! Vậy mà tên Bùi Văn Dịch này lại dám lừa gạt Đại tướng quân Tạ Hoài Nam rằng Ma tộc có ý chủ hòa, muốn mời ăn uống giao thương! Hắn rõ ràng là kẻ phản quốc, cấu kết với Ma tộc để làm lung lay ý chí chiến đấu của quân ta! Người đâu, bắt giữ hắn lập tức!”


Binh lính thiết giáp lăm lăm gươm giáo xông lên. Lý Tiểu Đồng khóc thét lên vì sợ hãi. Dịch hoảng hốt tột cùng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm lưng áo. Anh biết rõ, bản dịch sát nghĩa của Trần Tiến Sĩ hoàn toàn chính xác về mặt từ vựng thô cứng, nếu anh không tìm ra kẽ hở để bẻ lái ngay lập tức, đầu anh sẽ lìa khỏi cổ trước khi Dạ Hi Hoàng đến cứu.


Trong giây phút sinh tử, Dịch khẽ chạm tay vào chiếc Thính Ma Kính giấu trong ống tay áo rộng. Mặt gương đồng khẽ rung nhẹ, truyền vào tai anh một tần số âm thanh tiếng lòng thực sự của bức mật thư Ma giới. Đồng thời, Dịch vận dụng Thuật đọc vị không ngôn từ mà lão Tạ vừa chỉ dạy, nheo mắt quan sát kỹ biểu cảm của Trần Tiến Sĩ.


Nhìn qua Thính Ma Kính, Dịch bỗng phát hiện ra một chi tiết cực kỳ đắt giá: ngón tay cầm quạt ngà voi của Trần Tiến Sĩ đang khẽ run rẩy nhè nhẹ hằng đêm, đồng tử của hắn hơi co rụt lại mỗi khi nhìn vào luồng ma khí tím sẫm tỏa ra từ bức thư. Hóa ra, gã trạng nguyên kiêu ngạo này thực chất đang sợ hãi tột độ trước uy áp của Ma tộc, hắn cố tình dịch sát nghĩa thật tàn bạo để kích động quân đội nhân tộc khai chiến, hòng lấy lòng phe chủ chiến của Thái sư Lý Hùng để thăng quan tiến chức mà không màng đến sinh mạng của binh sĩ biên thùy!


Bản năng sinh tồn bùng phát, Ngôn Linh Thuật bẻ lái lập tức kích hoạt trong não bộ Dịch hằng đêm. Anh hít một hơi thật sâu, nín thở để giữ nhịp thở đều đặn sáu nhịp một phút, ép cơ mặt cứng đờ trở lại điềm tĩnh hoàn hảo. Anh chậm rãi phẩy chiếc quạt giấy thêu chữ ‘Hòa’ rách nhẹ một góc, cất tiếng cười lớn đầy vẻ u sầu và thương hại:


“Ha ha ha! Trần học sĩ quả không hổ danh là trạng nguyên dịch thuật của kinh thành Thăng Long! Bản dịch của ngài... quả thực rất sát nghĩa, chính xác đến từng từ ngữ thô cứng của cổ ngữ Ma tộc!”


Dịch đột ngột ngắt lời, bước lên một bước, ánh mắt thanh tú sắc lạnh nhìn thẳng vào Trần Tiến Sĩ, giọng nói dõng dạc vang dội khắp sảnh quán:


“Nhưng đáng tiếc! Ngài chỉ hiểu nghĩa bề mặt của chữ viết sách vở, hoàn toàn mù tịt về ngữ cảnh văn hóa và nghệ thuật ẩn dụ cổ xưa của Ma tộc! Ngài dịch sát nghĩa như vậy, chẳng khác nào biến một lời mời hữu nghị thâm trầm thành một lời tuyên chiến đẫm máu, suýt chút nữa đẩy hai quốc gia vào thảm họa diệt thế! Ngài có gánh nổi tội danh này không?!”


Trần Tiến Sĩ mặt biến sắc, tức tối quát: “Bùi Văn Dịch! Ngươi ngậm máu phun người! Chữ viết bằng máu rõ ràng ghi là 'nghiền nát xương cốt', 'rửa sạch đất hoang', ngươi định bẻ lái thế nào được nữa?!”


Dịch không thèm nhìn hắn, quay sang cúi đầu chào hai vị quan chức giám sát, chậm rãi giải thích với phong thái điềm tĩnh giả tạo của một bậc thầy ngoại giao vạn tộc:


“Khởi bẩm hai vị khâm sai đại thần... Ma tộc vốn là chủng tộc bộc trực, ngôn từ của họ mang tính ẩn dụ cực kỳ cao. Trong cổ ngữ Ma giới, từ 'nghiền nát xương cốt' (cổ ngữ viết là: cốt nhục tương tàn) thực chất là một thuật ngữ lóng cổ đại, mang ý nghĩa 'sự gắn kết sâu sắc, hòa quyện vào nhau như xương với thịt, không thể tách rời'! Còn cụm từ 'dùng máu rửa sạch đất hoang' (cổ ngữ viết là: huyết tẩy sa trường) thực chất mang ý nghĩa 'dùng dòng máu nóng ấm áp của tình hữu nghị để tịnh hóa, tưới mát cho vùng đất biên giới khô cằn lạnh giá'!”


Trần Tiến Sĩ nghe vậy, mắt trợn ngược, chiếc quạt ngà voi suýt rơi khỏi tay: “Ngươi... ngươi nói cái gì?! Ẩn dụ? Gắn kết sâu sắc?!”


“Chưa hết!” Dịch phẩy quạt giấy thêu chữ ‘Hòa’, vận dụng tuyệt chiêu Gia hòa vạn sự hưng, dõng dạc đọc to bản dịch bẻ lái đầy tính triết lý nhân văn và thơ mộng của mình:


“Bức mật thư này thực chất là một bài thơ hữu nghị mang tên 'Gia hòa vạn sự hưng' do thống lĩnh Dạ Lục Sát gửi đến để bày tỏ mong muốn hòa giải! Bản dịch thực sự của nó phải là:”


“Chúng ta muốn gắn kết sâu sắc với các vị như xương với thịt,

Dùng dòng máu nóng ấm áp để tưới mát vùng biên cương lạnh giá.

Hãy cùng nhau buông bỏ đao kiếm, treo quạt hòa bình lên cổng ải,

Để bách tính hai bên được chung sống thái bình thịnh trị vạn năm...

Gia hòa vạn sự hưng, vạn thế thái bình!”


Giọng ngâm thơ của Dịch trầm ấm, du dương, mang theo một luồng linh lực tịnh hóa nhẹ từ huyết mạch Sứ Giả Hòa Bình cổ xưa khẽ thức tỉnh trong huyết quản anh, tỏa ra xung quanh. Luồng ma khí tím sẫm đầy sát khí tỏa ra từ bức thư da thú bỗng chốc dịu lại, tỏa ra một hương thơm thảo mộc nhè nhẹ dễ chịu.


Hội đồng quan chức giám sát nghe xong bản dịch của Dịch, vẻ mặt hoang mang ban đầu hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự gật gù khen ngợi tột cùng. Một vị quan chức lớn tuổi vuốt râu, xúc động nói:


“Hay! Hay cho câu 'Gia hòa vạn sự hưng'! Bản dịch của Bùi dịch sứ quả thực mang tầm nhìn vĩ mô của một bậc thầy ngoại giao, thấu hiểu sâu sắc văn hóa Ma tộc để tránh cho hai giới một trận huyết chiến vô nghĩa! Bản dịch sát nghĩa thô cứng của Trần học sĩ quả thực quá mức kích động, suýt làm hỏng đại cục!”


Trần Tiến Sĩ mặt cắt không còn một giọt máu, chân tay bủn rủn, chiếc quạt ngà voi ngự ban rơi rớt xuống sàn nhà dơ bẩn. Hắn bàng hoàng nhìn Dịch, miệng lắp bắp không nói nên lời. Hắn là trạng nguyên dịch thuật, nhưng chưa từng nghe qua thứ ngữ pháp ẩn dụ điên rồ này của Ma tộc! Nhưng trước sự công nhận của hội đồng giám sát và luồng ma khí đã dịu lại của bức thư, hắn hoàn toàn bị vả mặt nhục nhã.


Nguyễn Bá Đao tức tối đến mức nổ đom đóm mắt, thanh đoản đao Sát Ma rực sát khí đỏ lòm nhưng gã không dám tự ý ra tay trước mặt các khâm sai triều đình. Gã liếc nhìn Dịch với ánh mắt tàn độc thề sẽ tìm cách ám sát anh hằng đêm.


Trần Tiến Sĩ nhặt chiếc quạt ngà voi lên, ôm hận lùi lại phía sau, thì thầm vào tai Dịch đầy căm phẫn: “Bùi Văn Dịch... ngươi hãy đợi đấy! Ta sẽ tìm cách lật tẩy trò lừa dối của ngươi bằng mọi giá!”


Cuộc đối chất kết thúc, Dịch thắng thế hoàn toàn, Trần Tiến Sĩ bị gạt ra rìa tạm thời. Dịch khẽ thở phào nhẹ nhõm, toàn thân mỏi mệt rã rời do tiêu hao lượng lớn tinh thần lực phàm nhân hằng đêm.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, tiếng bước chân dồn dập của bưu tá vang lên ngoài cửa, mang theo quân lệnh phong tỏa biên cảnh của Trịnh Bá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!