Nhạc nềnPowder_Snow

Đấu Trí Trong Hẻm Núi Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa lạnh buốt của hẻm núi Tử Vong dội xuống xối xả, gột rửa những vệt máu khô trên vách đá đen nhưng không thể làm dịu đi sát khí đang đóng băng cả không gian hẹp.


Bùi Văn Dịch đứng khập khiễng sát mép vực sâu không thấy đáy. Gió rít gào qua khe núi hẹp như tiếng quỷ khóc, thổi bay mái tóc đen dài xõa tung của anh do chiếc kẹp tóc tre đã rơi mất trong cuộc rút lui vội vã hằng đêm. Bộ cẩm y Ma tộc lộng lẫy màu đen thêu chỉ bạc nay đã rách toạc một vạt dưới hông, để lộ lớp áo dài vải thô lam nhạt sờn rách bên trong. Dưới lớp áo thô ấy, **Tấm lụa Ma tơ** dệt từ tơ nhện hắc ám khẽ siết nhẹ, không ngừng tỏa ra luồng hơi ấm thảo mộc dịu nhẹ để tịnh hóa luồng ma khí hoang dã lạnh buốt đang xâm nhập vào kinh mạch phàm nhân yếu ớt của anh.


“Gâu... gừ...”


Chú chó săn lông vàng A Phú đứng chắn trước mặt Dịch, lông tơ dựng ngược bám đầy nước mưa, răng nanh lộ ra khẽ gầm gừ trầm đục đầy trung thành. Chiếc vòng cổ bằng đồng khắc chữ 'Phú' của nó đang phát ra luồng ánh sáng đỏ rực rỡ báo hiệu hiểm cảnh cận kề cái chết.


Đối diện với anh, chỉ cách chưa đầy mười bước chân, mật sứ Ma tộc **Dạ Khuyết** đứng sừng sững như một cái bóng ngưng tụ từ bóng tối. Chiếc vành mũ trùm đầu rách rưới che khuất nửa khuôn mặt nhợt nhạt không có huyết sắc của hắn, chỉ để lộ đôi mắt âm hiểm rực lên ánh sáng tím lạnh lẽo. Trên tay hắn, thanh đoản kiếm bằng xương 'Hắc Nha' bôi kịch độc ma khí đang tỏa ra luồng khói đen kịt, khẽ vung lên xé toạc màn sương mưa lạnh ngắt.


“Bùi sứ thần,” Dạ Khuyết cất giọng khàn khàn rợn người, từng lời nói mang theo luồng ma năng áp chế khiến lồng ngực Dịch thắt lại. “Ngươi không có võ lực, kinh mạch phàm nhân lại đang bị ma khí ăn mòn. Ngươi nghĩ mình có thể chạy thoát khỏi Hẻm núi Tử Vong này sao? Hãy khôn hồn giao cuộn mật thư giả mạo của Sa Quốc Sứ trong túi ngực ngươi ra, nếu không, đoản kiếm Hắc Nha của ta sẽ chém nát phàm thể của ngươi trước khi ngươi kịp hối hận.”


Dịch cảm nhận được luồng sát khí lạnh ngắt đang khóa chặt bốn hướng thoát của mình. Chân trái anh đau nhức nhối do vết thương cũ bị lạnh, tay anh khẽ run lên. Nhưng ngay lập tức, lời dặn của người cha quá cố Bùi Văn Thư lại vang lên bên tai: *“Dịch sai cứu mạng, dịch đúng mất đầu! Kẻ thù càng mạnh, cơ mặt ngươi càng phải tĩnh như mặt hồ không đáy.”*


Dịch nín thở, thầm vận dụng **Thuật ngụy trang cơ thể giả** do lão dịch sứ Tạ Trọng Nghĩa truyền dạy. Anh cố gắng khống chế từng thớ cơ mặt không bộc lộ một chút biểu cảm sợ hãi nào, duy trì nhịp thở đều đặn đúng sáu nhịp một phút. Đôi mắt anh hơi nheo lại, nhìn thẳng vào Dạ Khuyết với thần thái điềm tĩnh, lạnh lùng như một bậc thầy ẩn dật thâm tàng bất lộ. Dù trong lòng đang hoảng sợ tột độ, nhưng vẻ bề ngoài của anh lúc này lại toát ra một uy thế áp đảo kỳ lạ, khiến Dạ Khuyết khẽ khựng lại đầy hoài nghi.


Khẽ nhích chân trái, Dịch định vận dụng Chân lướt mây sương để tìm khe hở lách qua vách đá hẹp. Thế nhưng, Dạ Khuyết là một sát thủ chuyên nghiệp. Hắn khẽ phất tay, từ trong bóng tối của sương mù đêm mưa, hàng chục bóng đen ma binh Chấp Pháp Điện lăm lăm đao xương lập tức hiện hình, khóa chặt mọi lối mòn di chuyển của anh. Hẻm núi quá hẹp, vách đá dựng đứng trơn trượt, Dịch hoàn toàn bị dồn vào chân tường không lối thoát.


“Dạ Khuyết đại nhân quả nhiên chu đáo,” Dịch chầm chậm cất tiếng, giọng nói của anh vô cùng ôn hòa và điềm tĩnh, hoàn toàn không có chút run rẩy nào của một kẻ sắp chết. Anh thong thả bước đến bên một đống củi tàn của đám tiều phu bỏ lại bên vách đá, thản nhiên ngồi xuống một phiến đá khô ráo như thể đang chuẩn bị thưởng trà đàm đạo chứ không phải đang bị vây sát. “Mưa gió biên ải lạnh buốt thế này, đứng mãi cũng mỏi chân. Hay là chúng ta ngồi xuống, sưởi ấm một chút rồi nói chuyện?”


Hành động kỳ lạ của Dịch khiến Dạ Khuyết và bầy sát thủ xung quanh sững sờ. Dạ Khuyết khẽ nhíu mày, đôi mắt rắn độc nheo lại đầy cảnh giác: “Ngươi định giở trò quỷ gì? Phàm nhân hèn nhát như ngươi, đối mặt với cái chết mà vẫn có thể bình thản thế sao?”


“Bình thản? Không, thần chỉ là đang hiếu khách mà thôi,” Dịch mỉm cười nhạt, bàn tay phàm nhân thọc vào **Hộp gia vị vạn năng** đeo bên hông áo dài vải thô. Anh lôi ra một nắm bột thảo mộc tự chế – hỗn hợp gồm cỏ Vân Mông tươi bóp nát, nhân sâm phàm trần và một ít hạt dổi Ma tộc siêu cay nóng mà anh luôn mang theo bên mình.


Dịch rắc thẳng nắm bột thảo mộc vào đống lửa âm ỉ dưới đống củi tàn.


“Xèo xèo... bùng!”


Ngọn lửa nhỏ gặp bột thảo mộc lập tức bùng lên rực rỡ, tỏa ra luồng hơi ấm màu lam nhạt dịu mát. Nhưng điều kỳ diệu nhất chính là luồng khói thơm ngào ngạt bốc lên từ đống lửa. Đó là mùi hương nồng nàn, ấm áp đặc trưng của món thịt nướng tẩm ướp thảo dược Vân Mông – thứ mùi hương độc quyền của quán lẩu liên doanh vừa mới khai trương. Mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp hẻm núi tối tăm, nhanh chóng xua tan mùi máu tanh và ma khí lạnh lẽo hằng đêm.


“Ực...”


Một tiếng nuốt nước bọt khẽ vang lên từ phía sau màn sương.


Dạ Khuyết khẽ giật mình, liếc mắt nhìn lại. Hàng chục sát thủ Ma tộc dưới trướng hắn hằng đêm phải chịu đói rét trên vách đá lạnh buốt để phục kích Dịch, dạ dày của chúng vốn đã trống rỗng hoàn toàn. Mùi thơm ngào ngạt của thịt nướng thảo mộc ấm áp bốc lên trực diện tấn công vào khứu giác nhạy cảm của Ma tộc, khiến bụng của mấy tên ma binh khổng lồ reo lên thảm hại. Ngay cả bản thân Dạ Khuyết, dù là một sát thủ lạnh lùng, cũng cảm thấy cổ họng mình bỏng rát, thèm khát nhiệt lượng ấm áp từ đống lửa kia một cách điên cuồng.


Đây chính là tuyệt chiêu **Chủ vị đổi ngôi** của Dịch. Anh biết rõ Ma tộc hằng đêm phải chịu đói rét trong sương mù, mùi thơm của ẩm thực ấm nóng là đòn tấn công trực diện vào bản năng sinh học của họ, khiến họ không thể lập tức ra tay sát hại anh hằng đêm.


“Dạ Khuyết đại nhân,” Dịch khẽ phe phẩy chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc để khói thơm bay thẳng về phía đối phương, ánh mắt anh khẽ quan sát biểu cảm vi mô của mật sứ Ma tộc thông qua **Thuật đọc vị không ngôn từ**. Anh nhìn thấy đồng tử của Dạ Khuyết khẽ co rụt khi ngửi thấy mùi thơm, ngón tay cầm đoản kiếm Hắc Nha khẽ run nhẹ hằng đêm. “Ngươi là mật sứ kiêu hãnh của Chấp Pháp Điện, mang huyết thống Ma tộc cao quý. Nhưng ta thật sự lấy làm tiếc cho ngươi, khi phải chịu đói rét hằng đêm ở hẻm núi tối tăm này chỉ để làm chó săn cho một gã ngoại bang phàm nhân như Sa Quốc Sứ và một kẻ phản nghịch như Dạ Độc Cô.”


“Câm miệng! Ngươi dám sỉ nhục ta?” Dạ Khuyết nghiến răng nanh, luồng ma năng tím rực bùng phát quanh đoản kiếm.


“Sỉ nhục? Không, thần chỉ là đang chỉ ra sự thật dằn vặt trong lòng ngươi mà thôi,” Dịch chầm chậm đứng lên, vạt áo dài lam khẽ lay động, sợi lông tơ xám nhạt rụng từ bút thần Bất Ngữ bám trên vạt áo khẽ phát sáng nhẹ màu lam nhạt dưới ánh lửa. Anh chỉ tay vào cuộn mật thư giả mạo trong ngực mình. “Bức mật thư này thực chất là do Sa Quốc Sứ giả mạo chữ viết của Đại tướng Tạ Hoài Nam để kích động bạo loạn biên giới. Dạ Độc Cô muốn dùng nó để lật đổ Dạ Hi Hoàng Nữ Đế. Nhưng ngươi hãy nghĩ xem, nếu Nữ Đế ngã xuống, Ma giới suy kiệt, Thần Sa Quốc sẽ ngay lập tức xua quân xâm lược, biến toàn bộ Ma tộc các ngươi thành nô lệ. Lúc đó, một mật sứ kiêu hãnh như ngươi, có giữ nổi cái đầu trên cổ?”


Dạ Khuyết bàng hoàng trước lập luận chính trị sắc bén của Dịch. Lời nói của chàng phàm nhân hèn nhát nhưng mang trí tuệ ngoại giao thượng thừa găm thẳng vào lòng tự tôn cao quý của hắn. Hắn thực chất là một mật sứ có lòng tự tôn cực cao, vô cùng căm ghét việc bị ngoại bang phàm nhân dắt mũi hằng tuần.


Đoản kiếm Hắc Nha trên tay Dạ Khuyết khẽ hạ xuống một góc, luồng khói đen kịt nhạt dần. Hắn nhìn chằm chằm vào Dịch, giọng nói đã mất đi vẻ kiên định ban đầu: “Ngươi... ngươi nói thật sao? Bức mật thư này thực sự là giả mạo?”


“Thần dùng danh dự của dòng họ Bùi dịch sứ ba đời để cam đoan với ngươi,” Dịch khẽ tiến lên một bước, Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' xòe nhẹ che trước ngực. “Nếu ngươi tha mạng cho ta đêm nay, ta sẽ dâng bức mật thư này lên Nữ Đế để vạch trần âm mưu của Dạ Độc Cô và Sa Quốc Sứ. Ma giới sẽ được bình yên, và ngươi... sẽ trở thành anh hùng cứu quốc chứ không phải là tên tội đồ phản tộc.”


Dạ Khuyết hoang mang sâu sắc. Sự kiên định của sát thủ hoàn toàn bị lung lay bởi lý luận phản gián ngoại giao và mùi hương ẩm thực sưởi ấm lòng người hằng đêm. Hắn khẽ nuốt nước bọt, chuẩn bị tra kiếm vào vỏ.


Thế nhưng, niềm hy vọng sống sót vừa nhen nhóm của Dịch bỗng chốc bị dập tắt bởi một dị biến kinh hoàng.


“RẦM!!!”


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ trên đỉnh vách đá Hẻm núi Tử Vong. Mặt đất rung chuyển dữ dội, đá lở rầm rầm trút xuống vực sâu. Từ trên khoảng không trung tối tăm, một luồng ma hỏa màu tím rực lửa cuồng bạo xé toạc màn mưa xối xả, giáng xuống ngay giữa hẻm núi với uy lực hủy thiên diệt địa.


Sát khí cuồn cuộn đóng băng cả dòng nước mưa đang rơi. Từ trong đám khói bụi hắc ám bốc lên, gã Ma tướng khổng lồ **Dạ Độc Cô** bước ra, đôi mắt rực lửa tím tàn bạo đầy sát cơ khóa chặt lấy Dịch. Trên tay gã, cây cự phủ khổng lồ 'Thiết Huyết' nặng ngàn cân đang rực lửa tím cuồng bạo, khẽ chém sạt một góc vách đá hẹp.


“Tên phàm nhân hèn hạ Bùi Văn Dịch!!!” Dạ Độc Cô gầm rống lên một tiếng như sấm đánh bên tai, chấn động cả lồng ngực phàm nhân của Dịch khiến anh phun ra một ngụm máu nhạt. “Ngươi dám lén lút đột nhập mật thất của ta, tráo đổi bức mật thư vĩ đại bằng một tờ thực đơn lẩu Vân Mông bẩn thỉu rắc đầy bột than hôi hám hằng đêm hằng tuần! Ta vừa mở hộp ra liền ngửi thấy mùi tỏi ớt hôi thối của quán lẩu ngươi! Hôm nay ta sẽ dùng cự phủ Thiết Huyết này băm vằn ngươi thành trăm mảnh để làm mồi cho ma thú hoang dã!!!”


Cự phủ khổng lồ rực lửa tím vung lên giữa không trung, mang theo uy lực Ma Tướng cảnh hậu kỳ khóa chặt bốn hướng thoát của Dịch, bổ thẳng xuống đầu anh với sát cơ đồ sát vạn vật hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!