Mật Thư Ly Gián Của Sứ Giả Thần Sa
Thanh kiếm dài của Trịnh Thiết khẽ run lên giữa không trung, mùi hương lẩu ngọt Tuyết liên ngào ngạt bốc lên làm gã mặt sắt phải nuốt nước bọt hằng đêm.
Trong sảnh chính của Quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông, bầu không khí căng thẳng như một sợi dây đàn kéo căng hết cỡ. Hàng trăm cặp mắt của cả hai giới Nhân - Ma đổ dồn vào gã đội trưởng tuần tra thiết huyết. Dưới chân gã, những viên than hắc thạch vẫn cháy đỏ rực, tỏa ra nhiệt lượng ấm áp xua tan cái lạnh buốt giá của mùa đông biên ải. Nồi đồng âm dương chia hai ngăn thái cực đang sôi sùng sục, khói trắng thanh khiết và khói tím ấm áp uốn lượn quyện vào nhau, mang theo hương thơm thanh nhã của thảo dược Vân Mông và vị ngọt lịm của đóa Tuyết liên đầm lầy.
Bùi Văn Dịch đứng đĩnh đạc ở trung tâm sảnh, tay khẽ gập chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc lại, giắt cẩn thận bên hông áo dài vải thô lam nhạt sờn vai. Dưới lớp áo thô, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám khẽ siết nhẹ, liên tục tỏa ra luồng hơi ấm thảo mộc dịu nhẹ giúp kinh mạch phàm nhân của anh không bị ma khí ăn mòn. Trên vạt áo dài lam, sợi lông tơ xám nhạt rụng từ bút thần Bất Ngữ khẽ lay động theo từng nhịp thở điềm tĩnh mà anh cố duy trì nhờ Thuật ngụy trang cơ thể giả.
“Trịnh đội trưởng,” Dịch chầm chậm cất tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng vô cùng vang dội. “Ngươi nói thần cấu kết với Ma tộc, lách luật phong tỏa? Nhưng ngươi hãy nhìn xem, những binh lính dưới trướng ngươi hằng đêm phải chịu đói rét trên vách đá lạnh ngắt, giờ đây đang được sưởi ấm dạ dày bên nồi lẩu này. Đây không phải là giao thương trái phép, đây là 'Thương mại phi quân sự' nhằm xoa dịu sát khí biên cương theo mật chỉ của Hoàng đế.”
Trịnh Thiết nhìn chằm chằm vào bát lẩu nóng hổi mà binh lính của mình đang ăn ngon lành, rồi lại nhìn sang gã ma tướng khổng lồ Dạ Lục Sát đang nhe răng nanh cười lớn đầy hữu nghị. Sát khí thiết huyết trên người gã đội trưởng tuần tra dần dần dao động. Gã biết rõ, nếu hôm nay gã ra lệnh san phẳng quán lẩu này, không chỉ binh lính Ma tộc nổi điên, mà ngay cả những người anh em Nhân tộc dưới trướng gã cũng sẽ oán hận vì mất đi sinh lộ sưởi ấm duy nhất trong mùa đông lạnh giá.
“Bùi sứ thần,” Trịnh Thiết chầm chậm tra kiếm vào vỏ, cố giấu đi tiếng nuốt nước bọt khan. “Hôm nay ta nể mặt ngự ấn miễn tử trên chiếc quạt của ngươi và sự bình yên của anh em binh lính. Nhưng ta cảnh báo ngươi, Trịnh Bá tướng quân và phái chủ chiến ở kinh thành sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng đâu. Thu quân!”
Tiếng vó ngựa dồn dập của kỵ binh thiết huyết dần dần lùi xa vào màn sương mù biên giới hằng đêm, mang theo cả sự nhẹ nhõm tột cùng của Dịch. Anh khẽ thở phào, lồng ngực ấm áp lạ thường nhờ khế ước máu Hồn Ước Đồng Mưu đang liên kết nhịp tim đồng bộ với Dạ Hi Hoàng.
Thế nhưng, hòa bình mong manh vừa được thiết lập tại quán lẩu chưa được bao lâu thì một mối đe dọa mới, âm hiểm và tàn độc hơn gấp bội, đã âm thầm bén rễ ở vùng biên cảnh hoang vu.
***
Đêm muộn, sương mù xám xịt bao phủ dày đặc khắp các rặng núi đá đen của Vân Mông Sơn mạch.
Tại một hẻm núi hoang vu hẻo lánh nằm sát ranh giới đỏ giữa hai thế giới, gió rít gào qua các khe đá nhọn tạo nên những âm thanh rợn người như tiếng quỷ khóc. Bùi Văn Dịch dắt theo chú chó săn lông vàng A Phú chầm chậm đi dọc theo lối mòn biên giới. Kháng ma sơ cấp trong cơ thể anh tự động kích hoạt, tỏa ra một lớp màng sương mỏng màu lam nhạt mờ ảo bao bọc lấy làn da, giúp anh tịnh hóa phần nào luồng ma khí lạnh lẽo đang tràn qua hằng đêm.
“Gâu... gừ...”
A Phú đột ngột khựng lại hằng đêm, đôi tai cụp xuống dựng đứng lên đầy cảnh giác. Chiếc vòng cổ bằng đồng khắc chữ 'Phú' của nó khẽ phát ra luồng sáng đỏ nhạt dịu nhẹ – hệ thống cảnh báo sớm tự động phát sáng khi phát hiện sát khí sát sườn. Nó khẽ dùng mõm hích vào gấu áo dài lam của Dịch, rồi hướng mắt về phía một hang đá khuất sau rặng trúc sương mù phía dưới thung lũng.
Dịch giật mình, lập tức nín thở. Anh cúi người xuống, nhẹ nhàng vỗ đầu A Phú ra hiệu giữ im lặng. Tay anh chầm chậm lôi từ trong ống tay áo rộng ra chiếc **Ống nhòm đồng thau** tự chế. Áp thấu kính thủy tinh lên mắt, anh điều chỉnh tiêu cự hướng về phía hang đá tối tăm phía dưới.
Dưới ánh sáng lân tinh tím mờ ảo của Ma giới rò rỉ qua khe đá, Dịch bàng hoàng nhìn thấy hai bóng người đang lén lút gặp gỡ.
Kẻ đầu tiên là một vị quan ngoại quốc mập mạp, mặc áo bào lụa thêu hoa văn kỳ lạ màu vàng cát, đội mũ trùm đầu che kín tai, đôi mắt híp lại đầy xảo trá – chính là **Sa Quốc Sứ**, sứ giả của nước láng giềng Thần Sa Quốc. Kẻ đối diện hắn là gã Ma tướng khổng lồ bọc giáp gai thép rỉ sét, đôi mắt rực lửa tím tàn bạo đầy sát khí – Ma tướng cuồng sát Dạ Độc Cô, kẻ thù chính trị tàn bạo nhất của Dịch tại tiền tuyến.
“Sa Quốc Sứ tôn kính,” Dạ Độc Cô cất giọng ồm ồm rợn người, bàn tay gai thép khẽ ghì chặt đốc cự phủ khổng lồ. “Ngươi lén lút hẹn ta đến vùng phi quân sự này, có việc gì quan trọng? Nếu để Dạ Hi Hoàng phát hiện, cấm vệ quân Chấp Pháp Điện của nàng ta sẽ không tha cho ta đâu.”
“Hắc hắc, Dạ Độc Cô thống lĩnh cứ yên tâm,” Sa Quốc Sứ cười gian trá, giọng nói lơ lớ đầy mị hoặc. “Nữ Đế của ngươi hiện đang bị tên phu quân phàm nhân Bùi Văn Dịch kia mê hoặc bằng những nồi lẩu vô tri và những bản dịch tỏ tình sến sẩm. Nàng ta đã hoàn toàn đánh mất dũng khí chiến đấu của Ma tộc tôn quý rồi. Ngươi chẳng lẽ muốn cam chịu đứng dưới trướng một nữ tử yếu mềm và một tên phàm nhân hèn hạ mãi sao?”
Dạ Độc Cô nghe vậy liền nghiến răng nanh kèn kẹt, ma hỏa tím rực bùng phát nhẹ quanh thân: “Ta hận không thể băm vằn tên phàm nhân kia làm mồi cho ma thú! Nhưng Dạ Hi Hoàng nắm giữ huyết thống Ma Hoàng thuần khiết, thực lực tối cao, ta làm sao lật đổ được nàng ta?”
“Chính vì vậy, ta mang đến cho ngươi một món quà vĩ đại,” Sa Quốc Sứ híp mắt cười âm hiểm. Hắn thọc tay vào chiếc túi gấm chứa vô hạn vàng ròng, lôi ra một cuộn giấy da thú cổ xưa tỏa ra ma năng rỉ sét hắc ám. “Đây là bức mật thư do ta đích thân giả mạo chữ viết của Đại tướng nhân tộc Tạ Hoài Nam. Nội dung bức thư hứa hẹn sẽ phối hợp cung cấp hàng vạn vũ khí rèn từ thép lạnh biên thùy và mở cửa ải Vân Mông để giúp ngươi phát động bạo loạn, lật đổ Dạ Hi Hoàng.”
Dạ Độc Cô trợn tròn mắt, giật lấy cuộn mật thư giả mạo: “Mật thư giả mạo? Ngươi muốn ta dùng thứ này để làm gì?”
“Rất đơn giản,” Sa Quốc Sứ ghé sát tai gã Ma tướng, giọng nói đầy âm mưu ly gián. “Hãy mang bức mật thư này dâng lên các trưởng lão bảo thủ của Giáo phái Ma Tổ Đền Cổ và Chấp Pháp Điện. Bọn họ vốn đã căm ghét phàm nhân và phản đối khế ước thương mại Vân Mông. Khi nhìn thấy chứng cứ Tạ Hoài Nam 'cấu kết' với ngươi để đảo chính, bọn họ sẽ lập tức ép Dạ Hi Hoàng phải phát động chiến tranh diệt thế để bảo vệ danh dự Ma tộc. Lúc đó, chiến tranh bùng nổ, nước Thần Sa chúng ta sẽ ngư ông đắc lợi, còn ngươi sẽ danh chính ngôn thuận lên ngôi Ma Vương mới!”
“Ha ha ha! Kế sách hay! Tuyệt diệu!” Dạ Độc Cô cười lớn đầy cuồng bạo, cất cẩn thận cuộn mật thư giả mạo vào chiếc hộp xương thú đeo bên hông. “Ta sẽ mang thứ này về mật thất riêng trong lều trại tiền tuyến ngay lập tức để chuẩn bị đại kế. Sáng mai, đại hội cổ đông liên giới sẽ biến thành ngày tàn của Dạ Hi Hoàng và tên phu quân hèn nhát của nàng ta!”
***
Chứng kiến toàn bộ âm mưu ly gián khơi mào chiến tranh qua chiếc Ống nhòm đồng thau, Bùi Văn Dịch cảm thấy toàn thân lạnh ngắt. Da mặt anh tái nhợt, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập.
“Nguy rồi... nguy to rồi...” Dịch lẩm bẩm, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.
Nếu bức mật thư giả mạo kia được Dạ Độc Cô dâng lên các trưởng lão bảo thủ, toàn bộ nỗ lực hòa bình của anh, Chuỗi lẩu nướng liên doanh vừa khai trương, và thậm chí cả tính mạng của Dạ Hi Hoàng đều sẽ bị hủy diệt trong nháy mắt. Sát khí chiến tranh bùng nổ sẽ nuốt chửng vạn dân hai giới. Khế ước máu Hồn Ước Đồng Mưu trong lồng ngực anh khẽ rung lên nhè nhẹ, nhịp tim đồng bộ của Dạ Hi Hoàng từ xa truyền đến mang theo sự xao động đầy bất an hằng đêm.
“A Phú,” Dịch khẽ vuốt ve bộ lông vàng của chú chó trung thành, ánh mắt dũng cảm hiếm hoi lóe lên đằng sau vẻ sợ hãi bản năng. “Chúng ta không thể trốn chạy nữa. Ta phải lẻn vào doanh trại Ma tộc, đột nhập mật thất của Dạ Độc Cô để đánh cắp hoặc tráo đổi bức mật thư đó trước khi gã mang nó dâng lên các trưởng lão.”
Chú chó A Phú khẽ vẫy đuôi, phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục như thể đồng ý với kế hoạch điên rồ của chủ nhân.
Dịch biết rõ, đột nhập doanh trại Ma tộc đối với một phàm nhân không nửa điểm võ công như anh là hành vi tự sát. Nhưng anh có lợi thế: anh mang danh phận cố vấn ngoại giao độc quyền, sở hữu Kháng ma sơ cấp giúp anh chịu đựng được ma khí đậm đặc, và quan trọng nhất, anh am hiểu sâu sắc thói quen canh phòng của Ma tộc nhờ cuốn Cổ Ma Ngôn Thư.
Một phàm nhân và một chú chó săn chầm chậm lướt đi trong màn sương mù dày đặc, tiến thẳng về phía Doanh trại tiền tuyến Ma tộc.
***
Doanh trại Ma tộc đêm nay canh phòng vô cùng cẩn mật. Hàng trăm ma binh khổng lồ mặc giáp thép đen, lăm lăm đao xương tuần tra liên tục quanh các lều trại màu đen tuyền dựng bằng xương thú bốc khói hắc ám.
Dịch nấp sau một phiến đá lớn cách lều trại riêng của Dạ Độc Cô khoảng năm mươi thước. Anh lôi chiếc Ống nhòm đồng thau ra, chăm chú quan sát quy luật tuần tra của lính canh.
“A Phú,” Dịch thì thầm sát tai chú chó. “Lối vào chính diện có bốn ma binh canh gác, trận pháp bảo hộ lều trại của Dạ Độc Cô rực lửa tím, nếu ta chạm vào sẽ bị thiêu rụi lập tức. Chúng ta phải đi vòng ra phía sau, lách qua khe hở của lều trại khi lính canh thay ca.”
A Phú khẽ gật đầu, cái mũi mập mạp của nó không ngừng hít hà để đánh hơi các bẫy ma năng ngầm dưới đất cát đen. Nó chầm chậm dẫn đường, bước đi cực kỳ nhẹ nhàng không phát ra một tiếng động nhỏ. Dịch nín thở, vận dụng Chân lướt mây sương – bộ pháp lướt nhanh qua các lối mòn sương mù mà anh học được từ tiều phu Trần Tiều – khéo léo né tránh các luồng ánh sáng tuần tra.
Khi đến sát vách sau của chiếc lều trại khổng lồ bằng da ma thú của Dạ Độc Cô, Dịch phát hiện một khe hở nhỏ vừa đủ cho một người lách qua. Đúng lúc này, tiếng bước chân rầm rập của đội lính gác tuần tra đêm vang lên sát sườn.
Dịch hoảng hốt, định dùng luồng ma lực từ Tấm lụa Ma tơ mặc lót bên trong để tạm thời làm tê liệt kinh mạch khóa lều. Nhưng anh vốn là phàm nhân, chưa từng học qua công pháp tu luyện, hoàn toàn không biết cách điều khiển ma năng của tấm lụa. Luồng ma lực hắc ám bộc phát không kiểm soát, khẽ chạm vào trận pháp bảo hộ lều trại, phát ra những tia lửa tím xèo xèo rợn người.
“Kẻ nào? Có biến!”
Tiếng quát tháo hung hãn của ma binh gác cổng vang lên. Tiếng đao kiếm tuốt ra khỏi vỏ rít lên ghê rợn.
Trong khoảnh khắc sinh tử nghẹt thở, chú chó A Phú đột ngột lao ra hướng ngược lại. Nó dùng mõm húc đổ một đống xương ống lẩu nướng Ma trư khổng lồ bám đầy mỡ mà đầu bếp quán lẩu vừa đổ bỏ phía sau lều trại.
“RẦM! XOẢNG!”
Tiếng xương cốt va chạm loảng xoảng vang dội giữa đêm tối tĩnh mịch.
“Là con chó hoang tìm xương ăn! Đuổi nó đi!”
Mấy tên ma binh lính gác tưởng nhầm là động vật hoang dã phá hoại, lập tức la hét, xách giáo đuổi theo bóng lông vàng của A Phú đang chạy trốn vào rặng trúc sương mù.
Nhân cơ hội hệ thống lính gác bị đánh lạc hướng hoàn toàn, Dịch nhanh chóng lách người qua khe hở, lẻn vào bên trong chiếc lều trại tối tăm của Dạ Độc Cô.
Bên trong lều bốc mùi tanh nồng của máu và ma khí cuồng bạo. Trên chiếc bàn đá đen ở giữa phòng, chiếc hộp xương thú của Dạ Độc Cô đang để mở, cuộn mật thư giả mạo của Sa Quốc Sứ nằm im lìm bên trong.
Dịch run rẩy tiến lại gần. Anh biết gã Ma tướng thô lỗ Dạ Độc Cô là kẻ mù chữ phàm nhân, gã không bao giờ kiểm tra kỹ nội dung chữ Nôm trên bức thư ngay sau khi nhận, gã chỉ nhạy cảm với ma năng rỉ sét bám trên giấy da thú.
Dịch nhanh tay thọc tay vào túi áo ngực, lôi ra một tờ **Thực đơn lẩu Vân Mông** được viết trên loại giấy da thú có kích thước, màu sắc và độ thô ráp tương đồng hằng tuần. Anh nhanh trí dùng một ít bột than hắc thạch rắc nhẹ lên tờ thực đơn để tạo ra mùi hăng nhẹ và cảm giác cũ nát giả tạo, rồi đặt nó vào bên trong chiếc hộp xương thú thay thế cho bức mật thư thật.
“Xoạt!”
Trong lúc vội vã rút lui qua khe hở lều trại, một góc áo dài cẩm y Ma tộc lộng lẫy màu đen thêu chỉ bạc mà Dạ Hi Hoàng ban tặng cho anh bị vướng vào một chiếc móc xương thú nhọn hoắt trên vách lều, rách toạc một đường dài. Chiếc kẹp tóc bằng tre giản dị trên đầu anh cũng bị va quệt, rơi mất xuống đất cát đen, khiến mái tóc đen dài xõa tung xuống vai đầy lôi thôi.
Dịch không kịp nhặt kẹp tóc, anh ôm chặt cuộn mật thư giả mạo thật vào lồng ngực ấm áp, lách người ra ngoài sương mù hắc ám, chạy thục mạng về hướng Hẻm núi Tử Vong để rút lui về khu phi quân sự.
***
Gió bão đêm mưa lạnh buốt xối xả trút xuống, sương mù Hẻm núi Tử Vong hiện lên u tối đầy sát cơ phía trước.
Dịch khập khiễng chạy trên con đường mòn trơn trượt, hai bàn chân phàm nhân rã rời, hơi thở đứt quãng. Chú chó A Phú từ trong rặng trúc đã lao ra chạy sát bên cạnh anh để hộ tống. Lớp màng sương mỏng màu lam nhạt của Kháng ma sơ cấp bao bọc quanh thân Dịch bắt đầu nhấp nháy yếu ớt do anh đã tiêu hao kiệt quệ thể lực phàm nhân hằng đêm.
“Sắp đến Thung lũng Vô Vọng rồi... cố lên...” Dịch tự nhủ, ôm chặt cuộn mật thư trong ngực áo dài rách góc.
Nhưng ngay khi anh vừa bước chân vào lối vào hẹp của Hẻm núi Tử Vong, nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm sâu xuống dưới độ không. Sương mù tím lạnh ngắt cuộn trào, đông cứng cả những hạt mưa đang rơi giữa không trung thành những hạt băng nhọn hoắt.
Một bóng người mảnh khảnh gầy gò ẩn trong chiếc áo choàng đen rách rưới chầm chậm bước ra từ trong bóng tối của vách đá dựng đứng, chặn đứng hoàn toàn lối thoát duy nhất của Dịch.
Khuôn mặt kẻ đó nhợt nhạt không có huyết sắc dưới vành mũ trùm, đôi mắt âm hiểm như rắn độc rực lên ánh sáng tím lạnh lẽo. Trên tay hắn, thanh đoản kiếm bằng xương 'Hắc Nha' bôi kịch độc ma khí đang tỏa ra luồng khói đen kịt – chính là mật sứ Ma tộc **Dạ Khuyết**, tay sai đắc lực chuyên đi đêm của Dạ Độc Cô.
“Bùi sứ thần,” Dạ Khuyết cất giọng khàn khàn rợn người, lưỡi đoản kiếm khẽ chỉ thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của Dịch. “Đêm hôm khuya khoắt, ngươi lén lút đột nhập mật thất của thống lĩnh ta, rồi ôm thứ gì chạy trốn hớt hải thế kia? Hãy khôn hồn giao chiếc hộp xương thú và cuộn giấy trong ngực ngươi ra, nếu không, ta sẽ dùng Hắc Nha kiếm chém nát phàm thể yếu ớt của ngươi làm mồi cho vạn quỷ hẻm núi!”
Sát khí lạnh ngắt khóa chặt bốn hướng thoát của Dịch. Chú chó A Phú lông tơ dựng ngược, răng nanh lộ ra khẽ gầm gừ trầm đục che chắn trước mặt chủ nhân, chiếc vòng cổ đồng phát sáng đỏ rực rỡ báo hiệu hiểm cảnh cận kề cái chết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!