Bữa Tiệc Giao Thương Giữa Ranh Giới Đỏ
Sát khí của thống lĩnh Dạ Độc Cô bùng phát dữ dội, chiếc quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị bóp chặt trong bàn tay gai thép của gã hằng đêm. Tiếng kim loại ma sát rợn người rít lên giữa không gian chật hẹp của căn phòng giam lỏng tồi tàn. Những mảnh vụn đá đen từ cánh cửa bị phá vỡ vẫn còn lăn lóc dưới đất, phản chiếu thứ ánh sáng tím độc địa từ đôi mắt rực lửa của gã Ma tướng chủ chiến.
Bùi Văn Dịch đứng đối diện với gã khổng lồ cao hơn một trượng, tấm lưng phàm nhân vẫn thẳng tắp nhờ sự hỗ trợ của Thuật ngụy trang cơ thể giả. Nhịp thở của anh được duy trì đều đặn ở mức sáu nhịp một phút, gương mặt thanh tú không lộ ra một tia dao động, nhưng thực chất mồ hôi lạnh đã ướt đẫm tấm áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai bên trong. Dưới lớp áo thô ấy, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám khẽ siết nhẹ, liên tục tỏa ra luồng hơi ấm thảo mộc dịu nhẹ, xoa dịu kinh mạch đang run rẩy của anh trước áp lực tinh thần khủng khiếp của một tu sĩ Ma Tướng cảnh hậu kỳ. Kháng ma sơ cấp trong người anh cũng tự động kích hoạt, tỏa ra một lớp màng sương mỏng màu lam nhạt mờ ảo bao bọc lấy làn da, giúp anh tịnh hóa phần nào luồng ma khí ăn mòn đang cuộn xoáy xung quanh.
Trên vạt áo dài lam của anh, một sợi lông tơ xám nhạt rụng từ bút thần Bất Ngữ khẽ lay động trước luồng gió lạnh rít qua khe cửa sổ đá.
“Dạ Độc Cô thống lĩnh,” Dịch chầm chậm cất tiếng, giọng nói của anh vô cùng điềm tĩnh, vang lên giữa tiếng gầm gừ trầm đục của chú chó lông vàng A Phú dưới gầm giường. “Ngươi nói thần cấu kết với Nhân tộc, lén lút truyền mật thư? Thật là một sự hiểu lầm nực cười. Chiếc quạt giấy thêu chữ 'Hòa' mà ngươi đang cầm... thực chất chỉ là một tín vật thương mại phàm trần mà thần dùng để thương thảo với các thương gia Đại Việt Quốc nhằm giải quyết khủng hoảng lương thực cho chính quân đoàn của ngươi.”
“Ngậm miệng! Lũ phàm nhân xảo trá các ngươi chỉ biết dùng đầu lưỡi để lừa gạt!” Dạ Độc Cô rống lên, luồng ma hỏa tím rực từ lòng bàn tay gã bùng phát, chuẩn bị thiêu rụi chiếc quạt giấy và ra lệnh cho cấm vệ quân Chấp Pháp Điện lục soát căn phòng. “Hôm nay nếu ta không tìm ra bức mật thư của Hoàng đế nhân tộc, ta sẽ dùng đại đao chém nát đầu ngươi!”
“Ai cho phép ngươi động vào cố vấn của ta?”
Một giọng nói lạnh lùng, cao quý như băng sương vạn năm đột ngột vang lên từ phía cửa đá đổ nát.
Nhiệt độ trong căn phòng lập tức giảm xuống dưới độ không. Sương mù hắc ám cuồn cuộn tràn vào, dập tắt hoàn toàn luồng ma hỏa tím rực của Dạ Độc Cô. Dạ Hi Hoàng bước vào, mái tóc bạc dài như thác tuyết bay phấp phới, đôi mắt tím huyền ảo lóng lánh sát uy đóng băng vạn vật. Sát uy Ma Vương Cấp 2 của nàng ngưng tụ thành những sợi khói đen nhạt quanh thân, áp chế toàn bộ ma binh Chấp Pháp Điện khiến chúng lập tức quỳ rạp xuống đất, không một ai dám ngẩng đầu.
Thông qua khế ước máu Hồn Ước Đồng Mưu, lồng ngực Dịch ấm áp lạ thường. Nhịp tim của anh và Dạ Hi Hoàng đồng bộ hoàn hảo, gõ nhịp liên hồi: Thịch... thịch... thịch... Anh cảm nhận được sự lo lắng tột độ xen lẫn cơn giận dữ ngập trời của nàng dành cho Dạ Độc Cô để bảo vệ anh.
“Bệ... bệ hạ!” Dạ Độc Cô kinh hoàng, cúi đầu nhưng bàn tay vẫn ghì chặt chiếc quạt giấy.
“Trả lại chiếc quạt cho phu quân của ta,” Dạ Hi Hoàng ra lệnh, giọng nói không mang theo một chút nhiệt độ nào. “Và cút khỏi đây trước khi ta dùng ma kiếm phong ấn linh hồn ngươi vào vực sâu.”
Dạ Độc Cô nghiến răng nanh kèn kẹt, gã không phục nhưng trước ngự uy tối cao của Nữ Đế, gã buộc phải buông tay, ném trả chiếc quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc xuống đất dưới chân Dịch, rồi hằn học dẫn theo cấm vệ quân rút lui vào bóng đêm sương mù hắc ám.
Dịch nhanh tay nhặt chiếc quạt giấy lên, khẽ phủi bụi đất bám trên mặt lụa thêu. Anh nhìn Dạ Hi Hoàng, đôi mắt nàng lúc này đã mất đi vẻ lạnh lùng vô tình, thay vào đó là sự lo lắng dịu dàng. Nàng bước đến gần anh trong phạm vi ba bước, tiếng lòng của nàng truyền qua khế ước vang lên bên tai anh: *“Chàng phàm nhân ngu ngốc này... nhịp tim của chàng lại đập nhanh như gõ trống trận rồi. Có biết ta lo lắng cho chàng thế nào không?”*
Dịch khẽ mỉm cười, khẽ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng: “Thần không sao. Nhưng bệ hạ, Dạ Độc Cô nói đúng một điều. Quân đoàn tiền tuyến của chúng ta đang cạn kiệt lương thực, và Trịnh Thiết – đội trưởng tuần tra của Nhân tộc – đã chính thức phong tỏa toàn bộ đường biên giới, chặn đứng mọi xe chở rau cải tuyết Vân Mông hướng về vùng phi quân sự. Nếu không giải quyết nguồn cung thảo dược này, quán lẩu liên doanh của chúng ta tại Thung lũng Vô Vọng sẽ sụp đổ, và sát khí chiến tranh của hai bên sẽ lại bùng phát.”
“Chàng có kế sách gì?” Dạ Hi Hoàng khẽ chớp mắt, đôi tai nhọn hơi đỏ lên khi bị anh nắm tay.
“Chúng ta sẽ dùng kế lách luật,” Dịch xòe chiếc quạt giấy thêu chữ 'Hòa' ra, ánh mắt lóe lên tia sáng mưu trí. “Dưới danh nghĩa Thương mại phi quân sự, thần sẽ đề xuất bệ hạ tổ chức một 'Bữa tiệc lẩu nướng hòa giải' quy mô lớn ngay tại Thung lũng Vô Vọng. Thần sẽ liên hệ với Trần Văn Giàu của Thương bang Vân Mông để lén lút vận chuyển nông sản vượt biên.”
***
Sáng sớm hôm sau, tại một mật thất ngầm nằm sâu dưới lòng trà quán ngã ba đường biên giới, sương mù xám xịt bao phủ xung quanh vách đá ẩm ướt.
Trần Văn Giàu – bang chủ Thương bang Vân Mông – đang ngồi trên một chiếc rương gỗ lớn, mười ngón tay mập mạp đeo đầy nhẫn ngọc bảo thạch không ngừng gõ cồm cộp lên chiếc bàn tính bằng vàng ròng. Gương mặt béo tốt của gã đầy vẻ ủ rũ, bộ áo gấm thêu đồng tiền vàng rực rỡ bám đầy bụi đường bụi đá.
“Dịch sứ ơi là Dịch sứ!” Trần Văn Giàu vừa nhìn thấy Dịch bước vào mật thất liền than vãn khóc lóc. “Lần này chúng ta lỗ to rồi! Gã Trịnh Thiết kia quả thực là một tên mặt sắt cứng nhắc. Hắn ta dựng rào chắn bằng gai thép bọc chỉ rèn ròng, chặn đứng toàn bộ mười xe chở rau cải tuyết Vân Mông của thương bang ta ngay tại cửa ải. Hắn tuyên bố hễ thấy một cọng rau nào lọt qua biên giới sang Ma giới, hắn sẽ tịch thu toàn bộ tài sản và khép ta vào tội phản quốc!”
“Trần bang chủ bớt giận,” Dịch điềm tĩnh ngồi xuống đối diện gã thương nhân tham tiền, tay khẽ xòe chiếc quạt giấy thêu chữ 'Hòa' rách nhẹ một góc để tạo thế chủ động đàm phán. “Trịnh Thiết phong tỏa cửa ải chính, nhưng hắn không thể phong tỏa toàn bộ dãy núi Vân Mông. Thần đã liên hệ với lão tiều phu Trần Tiều. Ông ấy biết một lối mòn bí mật xuyên qua rừng sương mù hiểm trở, hoàn toàn tránh được các trạm gác tuần tra của kỵ binh Thiết Huyết.”
“Lối mòn bí mật?” Trần Văn Giàu trợn tròn mắt, chiếc bàn tính vàng trên tay khẽ rung nhẹ. “Nhưng lối đó dốc đứng hiểm trở, xe ngựa lớn của thương bang ta làm sao đi được?”
“Chúng ta sẽ không dùng xe ngựa lớn,” Dịch khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ nứt nẻ. “Hãy dùng xe bò nhỏ ngụy trang thành xe chở củi khô hoặc phân bón của dân làng thôn Vân Mông. Mỗi xe chỉ chở một lượng rau cải tuyết và thảo dược vừa phải, đi rải rác vào ban đêm dưới sự dẫn đường của Trần Tiều. Thần cam kết, toàn bộ chi phí vận chuyển phát sinh và rủi ro hao hụt, Chuỗi lẩu nướng liên doanh của chúng ta sẽ bù đắp gấp đôi bằng nguồn Ma tinh thạch vụn thu được từ khách hàng Ma tộc.”
Nghe đến Ma tinh thạch vụn, đôi mắt ti hí của Trần Văn Giàu lập tức sáng rực lên như hai thỏi vàng ròng. Gã vuốt chòm râu dê, tính toán sổ sách siêu tốc trong đầu: “Đá hắc thạch Ma giới tỏa nhiệt lượng cực lớn, giới quý tộc Thăng Long đang thèm khát mua về sưởi ấm mùa đông với giá cắt cổ. Được! Vì lợi nhuận khổng lồ này, thương bang ta chấp nhận mạo hiểm một vố!”
“Tốt lắm,” Dịch mỉm cười, lôi từ trong túi áo ra một xấp thẻ bằng gỗ trúc sương mù được khắc ngự ấn của quán lẩu. “Đây là Thẻ gỗ Liên Doanh. Thần đã thiết lập tỷ giá hối đoái ẩm thực chính thức: 1 Ma tinh thạch vụn đổi lấy 100 Đồng xu Đại Việt tại quầy thu ngân của quán lẩu. Bất kỳ binh lính hoặc thương nhân nào sở hữu thẻ này sẽ được giảm giá mười phần trăm khi đi ăn nhóm có cả người phàm và Ma tộc. Chúng ta sẽ biến Thung lũng Vô Vọng thành một khu phi quân sự giao thương tự do, nơi tiền tệ và ẩm thực hòa làm một.”
***
Đêm hôm đó, Thung lũng Vô Vọng – vùng đất chết quanh năm không một bóng người nằm giữa hai chiến tuyến – bỗng chốc bừng sáng rực rỡ và náo nhiệt chưa từng có.
Hàng trăm cây tre trúc sương mù rỗng ruột được dựng thành những gian hàng sàn gỗ lớn vững chãi. Hàng loạt đèn lồng đỏ rực thêu chữ 'Hòa' được treo cao dọc theo các cột mốc ranh giới, tỏa ra ánh sáng ấm áp xua tan màn sương mù xám xịt lạnh ngắt hằng đêm.
Tại trung tâm thung lũng, hàng chục chiếc Nồi đồng âm dương chia làm hai ngăn uốn lượn hình thái cực được đặt trên các bếp lò rực lửa. Nhiên liệu đốt là những viên Than hắc thạch lấy từ rìa hoang mạc Ma giới, cháy bền bỉ hằng giờ liền, tỏa nhiệt lượng cực lớn sưởi ấm toàn bộ không gian và hoàn toàn không sinh ra một sợi khói độc nào làm cay mắt thực khách.
Mùi thơm ngào ngạt của nước dùng lẩu bắt đầu lan tỏa xa mười dặm, bay qua các chiến hào và trạm gác biên phòng của hai bên quân đội. Đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa vị ngọt thanh tao của nhân sâm phàm trần và vị cay nồng ấm áp của Hạt dổi Ma tộc, được trung hòa bởi Nước khoáng Thác Ngược chảy ngược từ lòng đất. Đặc biệt, những lát thịt Ma trư biên giới dai tanh nồng hằng ngày nay đã được chú họ Bùi Văn Bản dùng đao mổ heo thái mỏng dính như cánh ve, tẩm ướp ngập trong hỗn hợp nước dịch Cỏ Vân Mông tươi và rượu nếp phàm trần mười lăm phút, biến thành những lát thịt hồng tươi, mềm mại và hoàn toàn sạch mùi tanh hôi của ma khí.
“Thơm... thơm quá dã man!”
Phạm Đình Dũng – gã lính tuần tra biên phòng nhân tộc – cùng một nhóm binh lính nghèo khổ đang run rẩy tuần tra đêm trong giáp da rách nát, khứu giác của họ hoàn toàn bị đánh gục bởi mùi thịt nướng thảo mộc ngào ngạt. Dạ dày của họ réo lên ầm ĩ. Họ chầm chậm bước đến ranh giới Thung lũng Vô Vọng, bàng hoàng nhìn thấy những bàn lẩu nghi ngút khói thơm.
“Này... chúng ta có được vào ăn không?” Dũng ngập ngừng hỏi, tay vẫn ghì chặt ngọn giáo dài bọc sắt.
“Vào đi, vào đi! Buông vũ khí ngoài cửa gác, rửa tay bằng nước sả gừng ấm là được vào ăn!”
Tiểu dịch sứ Lý Tiểu Đồng lanh lợi chạy ra đón khách, tay phát cho mỗi người một tấm Thẻ gỗ Liên Doanh.
Cùng lúc đó, từ phía bên kia ranh giới đất đen, hàng chục ma binh khổng lồ của quân đoàn tiên phong dưới trướng Dạ Lục Sát cũng bị mùi thơm quyến rũ của nấm hương Ma giới dẫn dụ. Chúng vác đao xương, da xám tro lạnh ngắt, đôi mắt đỏ rực tò mò nhìn vào quán lẩu.
Dịch đứng tại quầy thu ngân bằng tre sương mù, mỉm cười đĩnh đạc giải thích quy tắc rửa tay hòa bình và chính sách đổi tiền cho các ma binh: “Các vị dũng sĩ Ma tộc hằng đêm phải chịu đói rét, chỉ cần dùng một viên Ma tinh thạch vụn đổi lấy 100 Đồng xu Đại Việt tại đây, mua Thẻ gỗ Liên Doanh là có thể cùng ngồi vào bàn ăn lẩu nóng hổi hằng giờ liền!”
Một ma binh khổng lồ ngập ngừng, lôi trong túi da thú ra một mảnh đá ma tinh thạch vụn ném lên bàn tre. Bùi Tính – kế toán quán lẩu – nhanh tay gạt bàn tính vàng, đổi cho gã một xấp đồng xu Đại Việt đỏ rực rỡ và một tấm thẻ gỗ.
Chỉ trong vòng một canh giờ, sảnh chính của quán lẩu nướng liên doanh tại Thung lũng Vô Vọng đã chật kín thực khách liên hợp Nhân - Ma. Không khí náo nhiệt, ấm cúng bao trùm khắp căn nhà sàn tre trúc sương mù.
Một cảnh tượng hài hước và heartwarming diễn ra ngay tại bàn ăn trung tâm. Một gã ma binh khổng lồ có hai sừng bọc đồng đang lóng ngóng dùng đôi vuốt sắc nhọn của mình cố gắng gắp một lát thịt Ma trư mỏng dính nhưng liên tục làm rơi xuống đất cát đen.
Phạm Đình Dũng ngồi bên cạnh nhìn thấy vậy liền phì cười. Gã lính phàm nhân đặt ngọn giáo bọc sắt sang một bên, cầm đôi đũa tre lên thị phạm: “Này dũng sĩ Ma tộc! Ăn lẩu phàm nhân là phải khéo léo thế này này! Nhìn ta gắp lát thịt thái mỏng như cánh ve này, nhúng vào ngăn nước lẩu âm dương đang sôi sùng sục đúng ba giây cho thịt vừa chín tái, rồi chấm ngập vào bát nước chấm chao tỏi ớt Nhất thống giang hồ này! Nào, thử đi!”
Dũng gắp một lát thịt nhúng chín, đặt vào bát của gã ma binh. Gã ma binh khổng lồ ngập ngừng đưa vào miệng nhai chậm rãi.
Ngay lập tức, vị ngọt thanh của thịt kết hợp với vị béo ngậy của chao phàm trần và vị cay nồng kích thích của hạt dổi Ma giới bùng nổ trong khoang miệng gã. Luồng nhiệt lượng ấm áp tỏa ra khắp cơ thể phàm thể, xua tan hoàn toàn cái lạnh thấu xương của mùa đông đất đen.
“GẦM!!!”
Gã ma binh khổng lồ đột ngột rống lên một tiếng lớn, khiến cả sảnh quán lẩu khựng lại trong lo sợ bạo lực bùng phát. Thế nhưng, ngay sau đó, gã ma binh vỗ mạnh vào vai Phạm Đình Dũng làm gã lính phàm nhân suýt ngã nhào, nhe răng nanh cười lớn đầy phấn khích, bập bẹ nói tiếng người bằng giọng nói ồm ồm đáng yêu: “Ngon... ngon tột đỉnh! Huynh đệ nhân tộc... uống rượu... cụng ly!”
“Đúng thế! Cụng ly vì lẩu ngon!”
Binh lính hai bên lập tức reo hò, cùng nhau cụng những bát rượu nếp phàm trần nóng hổi, tiếng cười nói vang dội xé toạc màn sương mù thù hận trăm năm của biên giới Vân Mông hằng đêm.
Dạ Hi Hoàng đứng trên căn lầu gác cao bằng tre trúc sương mù, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng náo nhiệt dưới sảnh. Đôi mắt tím huyền ảo của nàng lóng lánh ánh sáng ấm áp, sương mù hắc ám quanh thân hoàn toàn tan biến. Nàng nhìn về phía Dịch đang bận rộn thu tiền và mỉm cười điều phối tại quầy thu ngân, nhịp tim đồng bộ khế ước máu của hai người đập nhịp liên hồi đầy hạnh phúc: Thịch... thịch... thịch...
Thế nhưng, sự bình yên mong manh ấy bỗng chốc bị xé toạc bởi một tiếng động lớn ngoài thung lũng.
“BÙNG!!!”
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Tiếng vó ngựa dồn dập, thiết huyết vang dội chấn động cả vách đá Thung lũng Vô Vọng. Sương mù xám xịt bị xé rách bởi hàng trăm ngọn đuốc rực lửa sáng của Nhân tộc.
Trịnh Thiết – đội trưởng tuần tra biên phòng thiết huyết của Nhân tộc, thuộc hạ thân tín của Trịnh Bá – dẫn theo hàng trăm kỵ binh bọc giáp sắt đen nặng nề, lăm lăm thương dài bọc thép, cưỡi hắc mã oai phong sầm sập xông vào bao vây chặt chẽ quán lẩu tre trúc sương mù hằng đêm.
“Bùi Văn Dịch!” Trịnh Thiết rút thanh kiếm dài bọc thép ra chỉ thẳng vào quán lẩu, giọng nói lạnh lùng, đầy sát khí vang dội khắp thung lũng. “Ngươi cấu kết với Ma tộc, lách luật phong tỏa biên cảnh để tổ chức thông quan, giao thương trái phép! Toàn quân nghe lệnh, lập tức san phẳng quán lẩu phản quốc này cho ta!”
Sát khí chiến trận bùng phát ngút trời, hàng trăm kỵ binh tuần tra chuẩn bị thúc ngựa lao vào tàn sát. Thế nhưng, ngay khi Trịnh Thiết thúc ngựa tiến vào sảnh chính quán lẩu, ánh mắt gã mặt sắt lạnh lùng đột ngột trợn tròn, thanh kiếm dài trên tay khẽ khựng lại giữa không trung.
Gã bàng hoàng, kinh ngạc tột độ nhìn thấy hơn ba mươi binh lính tuần tra biên phòng dưới trướng mình – những kẻ đáng lẽ phải đang đứng gác đói rét ngoài cửa ải – lúc này đang ngồi đỏ mặt tía tai, khoác vai bá cổ ăn uống sảng khoái cùng hàng chục ma binh khổng lồ của Dạ Lục Sát hằng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!