Nhạc nềnPowder_Snow

Lời Buộc Tội Phản Quốc Từ Kinh Thành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm ở vùng biên ải Vân Mông rít lên từng hồi qua những khe đá hắc thạch, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi lưu huỳnh nồng nặc của Ma giới. Trong căn phòng giam lỏng tồi tàn sát rìa doanh trại tiền tuyến Ma tộc, bóng tối dày đặc như một tấm lụa đen khổng lồ nuốt chửng mọi thứ, chỉ trừ một góc nhỏ nơi ngọn nến dầu leo lét tỏa ra ánh sáng vàng vọt, run rẩy trước những luồng gió lùa.


Bùi Văn Dịch ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ thô bốc khói hắc ám nhẹ. Đã hai ngày trôi qua kể từ khi anh ký kết khế ước máu sơ cấp Hồn Ước Đồng Mưu với Dạ Hi Hoàng. Lúc này, dưới lớp áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám khẽ ôm sát vào làn da phàm nhân của anh, liên tục tỏa ra một luồng hơi ấm thảo mộc dịu nhẹ. Luồng hơi ấm ấy không chỉ xua tan cái lạnh buốt giá của đất đen Ma giới, mà còn giúp kinh mạch của anh thích nghi với dòng ma khí hoang dã đang cuộn xoáy bên ngoài.


Nhưng điều kỳ diệu nhất chính là nhịp đập đều đặn, ấm áp truyền đến từ sâu trong lồng ngực anh. Thịch... thịch... thịch...


Đó không phải là nhịp tim của riêng anh. Thông qua khế ước máu, nhịp tim của anh đã đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim của Dạ Hi Hoàng. Mỗi khi anh nhắm mắt lại, anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của nàng ở tẩm điện cách đó không xa. Nhịp tim của nàng mạnh mẽ, cao quý nhưng cũng mang theo một chút bối rối, ngượng ngùng mỗi khi nghĩ về anh. Sự kết nối linh hồn ngọt ngào ấy là điểm tựa duy nhất giúp một gã dịch sứ hèn nhát, không nửa điểm võ công như Dịch có thể giữ được sự tỉnh táo giữa hang ổ của hàng vạn ma binh hung hãn.


Thế nhưng, sự bình yên mong manh ấy bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng lo âu tột độ. Dịch mở trừng mắt, bàn tay phàm nhân run rẩy siết chặt lấy chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc đang giắt bên hông áo. Anh vừa nhận được tin dữ từ những thương nhân vượt biên qua chợ phiên biên giới: Tướng quân Trịnh Bá đã chính thức phát lệnh truy nã anh khắp ải Vân Mông. Tệ hơn nữa, thôn Vân Mông nghèo khổ – nơi em gái anh, Bùi Linh Đan đang sinh sống – đã bị quân đội nhân tộc phong tỏa hoàn toàn dưới danh nghĩa truy quét kẻ phản quốc.


"Linh Đan... muội muội của ta..."


Lồng ngực Dịch thắt lại, nhịp tim đồng bộ đột ngột đập dồn dập, hỗn loạn. Sự lo lắng tột cùng dành cho cô em gái mười sáu tuổi nhỏ nhắn khiến thể chất phàm nhân yếu ớt của anh run lên bần bật. Anh biết rõ dã tâm của Trịnh Bá. Gã tướng quân chủ chiến ấy coi việc tàn sát Ma tộc là con đường duy nhất để thăng quan tiến chức, và anh – kẻ luôn dùng những bản dịch bẻ lái để hòa giải – chính là cái gai lớn nhất trong mắt gã. Giờ đây, lấy cớ anh biến mất cùng Ma Vương, Trịnh Bá đã danh chính ngôn thuận khép anh vào tội phản quốc, cấu kết với Ma tộc để đầu độc hoàng gia.


"Gâu..."


Chú chó lông vàng A Phú đang nằm dưới gầm giường bỗng nhiên dựng đứng đôi tai cụp, khẽ rên rỉ một tiếng trầm đục. Chiếc vòng cổ bằng đồng khắc chữ 'Phú' của nó đột ngột phát ra những tia sáng đỏ nhạt dịu nhẹ. Đây là dấu hiệu cảnh báo có sát khí hoặc một luồng năng lượng lạ đang tiếp cận phòng giam hằng đêm.


Dịch nín thở, lập tức vận dụng Thuật ngụy trang cơ thể giả để kiểm soát nhịp thở đều đặn sáu nhịp một phút, giữ cho gương mặt mình vẻ điềm tĩnh giả tạo của một bậc thầy ngoại giao thâm tàng bất lộ. Kháng ma sơ cấp trong người anh cũng tự động kích hoạt, tỏa ra một lớp màng sương mỏng màu lam nhạt mờ ảo bao bọc lấy làn da, giúp anh nhạy cảm hơn với những biến động xung quanh.


"Xào xạc..."


Một tiếng động cực kỳ nhỏ, giống như tiếng vỗ cánh của loài chim đêm, vang lên ngoài bực cửa sổ đá. Dịch chầm chậm quay đầu lại. Giữa màn sương mù tím dày đặc của Ma giới, một bóng hình trắng muốt, thanh nhã đang lướt qua cửa sổ.


Đó là linh hạc Tuyết Vũ!


Chú hạc lớn có bộ lông trắng muốt như tuyết, đỉnh đầu có một chỏm lông đỏ rực như lửa đang khẽ khép đôi cánh rộng lại, đậu nhẹ nhàng trên bậu cửa sổ đá. Bộ lông vũ kháng ma của nó bám đầy sương lạnh Ma giới, đôi mắt thông minh lanh lợi nhìn Dịch đầy vẻ mệt mỏi nhưng cũng vô cùng khẩn thiết.


"Tuyết Vũ! Sao ngươi lại đến được đây?"


Dịch hốt hoảng bước xuống giường, khập khiễng tiến về phía cửa sổ. Anh nhanh chóng bế chú hạc vào trong phòng, vuốt ve bộ lông lạnh ngắt của nó. Tuyết Vũ khẽ kêu lên một tiếng tịnh hóa thanh khiết, xua tan một phần oán khí hắc ám trong căn phòng dột nát. Dịch lôi trong túi áo ra một ít nấm tuyết ngọt – món ăn yêu thích của Tuyết Vũ – đút cho nó ăn để hồi phục sức lực.


Lúc này, anh mới chú ý đến một ống đồng nhỏ màu xanh ngọc bích được buộc chặt vào chân của linh hạc. Trên ống đồng có khắc một ký hiệu hình đồng tiền cổ – ký hiệu mật mã giao dịch của thương bang Vân Mông mà anh và gã thương nhân lập dị Khánh An thường dùng hằng tuần.


"Thư của Khánh An?"


Dịch nuốt nước bọt, bàn tay run rẩy tháo ống đồng ra. Bên trong là một cuộn giấy bản mỏng dính, được viết bằng thứ mực xanh ngọc bích kháng ma đặc chế. Ngay khi mở cuộn giấy, những dòng chữ Nôm bay bướm nhưng vô cùng vội vã đập vào mắt anh. Để bảo mật, Khánh An đã sử dụng hệ thống mật mã chữ Nôm kết hợp với từ lóng thương mại mà hai người từng bịa ra khi cùng uống trà ở ngã ba đường.


Dịch tập trung tinh thần, vận dụng Cổ Ma Ngôn Thư giấu trong túi ngực để đối chiếu các ký tự ẩn ngữ. Khi từng dòng chữ được giải mã, gương mặt thanh tú của anh bỗng chốc tái nhợt, không còn một giọt máu.


*"Dịch huynh, tình hình kinh thành đã rơi vào đại loạn. Thái sư Lý Hùng đã chính thức ra tay. Lợi dụng việc huynh biến mất cùng Ma Vương tại biên giới, Thái sư đã dâng sớ tấu lên triều đình, khép huynh vào tội đại nghịch bất đạo, phản quốc cấu kết với Ma tộc để mưu phản. Trịnh Bá đã nhận được mật lệnh hoàng gia – thực chất là ý chỉ của Thái sư – phát lệnh truy nã huynh khắp biên thùy, dán cáo thị bêu đầu thị chúng."*


*"Thôn Vân Mông đã bị tiền quân doanh phong tỏa hoàn toàn. Muội muội Linh Đan của huynh hiện đang bị quân lính của Trịnh Bá giám sát chặt chẽ hằng ngày hằng đêm hằng tuần. Chúng dùng con bé làm mồi nhử, chỉ chờ huynh xuất hiện là lập tức bắt giữ và hành quyết tại chỗ để răn đe dân chúng."*


Đọc đến đây, Dịch cảm thấy trời đất như sụp đổ dưới chân. Hai tai anh ù đi, lồng ngực đau nhói như bị hàng vạn mũi kim đâm vào. Linh Đan... muội muội bé bỏng của anh, chỗ dựa tinh thần duy nhất của anh trên cuộc đời này, giờ đây lại đang phải chịu cảnh giam lỏng, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc chỉ vì sự hèn nhát và những bản dịch bẻ lái của anh. Sự căm giận và dằn vặt dâng trào trong lòng Dịch, khiến anh muốn lập tức lao ra khỏi phòng giam, vượt qua ranh giới sương mù để trở về cứu em gái.


Thế nhưng, những dòng chữ tiếp theo của Khánh An đã kéo anh lại sát sườn thực tế tàn khốc:


*"Ta biết huynh đang vô cùng lo lắng cho Linh Đan. Nhưng tuyệt đối không được manh động! Tuyệt đối không được quay trở lại Nhân giới lúc này! Đây là một cái bẫy hoàn hảo do Thái sư Lý Hùng dàn dựng hằng tuần. Mục tiêu thực sự của lão không chỉ là huynh hay quán lẩu Vân Mông, mà là dùng cái chết của huynh để ép ta phải bãi bỏ Sứ Thần Quán, từ đó danh chính ngôn thuận phát động cuộc chiến tranh toàn diện với Ma giới nhằm thâu tóm toàn bộ binh quyền và thực hiện cuộc đảo chính phế đế."*


*"Kế hoạch thực sự của Thái sư Lý Hùng là kích nổ chiến tranh để lật đổ hoàng quyền đương triều. Ta đang lén lút cải trang đến biên giới để trực tiếp điều phối mạng lưới Sứ Thần Quán bảo vệ ngầm cho Linh Đan và thôn Vân Mông. Ta đã phái kỵ sĩ mật hộ vệ xung quanh nhà huynh, Trịnh Bá tạm thời chưa dám manh động giết con bé nếu chưa bắt được huynh. Huynh hãy tạm thời ở lại Ma giới, tận dụng danh phận cố vấn ngoại giao của Ma Vương để tạo ra sức ép chính trị ngược lại kinh thành. Hãy sống sót, bảo toàn mạng sống của mình chính là cách duy nhất để cứu Linh Đan và giúp ta lật ngược thế cờ ở Thăng Long hằng tuần!"*


*"Khánh An bái bút."*


Bức mật thư kết thúc bằng một ký hiệu hình rồng cuộn nhỏ giấu kín dưới vết mực xanh – ký hiệu ngự ấn tối cao của Hoàng đế Đại Việt Quốc. Dịch đứng chết trân tại chỗ, cuộn giấy bản trong tay run rẩy dữ dội.


Anh bàng hoàng nhận ra gã thương nhân Khánh An hằng tuần vẫn cùng anh ăn khoai nướng, uống trà thảo mộc thực chất lại chính là Hoàng đế trẻ tuổi Lý Khánh An đương triều! Người bạn thanh mai trúc mã ẩn danh bấy lâu nay của anh lại đang gánh vác cả vận mệnh quốc gia trên vai, và giờ đây, ngay cả trong tình thế hiểm nghèo nhất, ngài vẫn đang mạo hiểm tính mạng để bảo vệ cho em gái anh.


"Khánh An... ngươi quả nhiên là một gã điên..." Dịch lẩm bẩm, nước mắt cay đắng khẽ lăn dài trên má. Anh nhận ra bàn cờ chính trị vĩ mô này lớn hơn anh tưởng tượng rất nhiều. Nếu anh trốn chạy về Nhân giới lúc này, anh không chỉ nộp mạng cho Trịnh Bá, làm hại Linh Đan, mà còn gián tiếp giúp Thái sư Lý Hùng hoàn thành âm mưu đảo chính phế đế, đẩy vạn dân hai giới vào cảnh lầm than diệt thế hằng tuần.


"Ta phải ở lại Ma giới... Ta phải dùng vị thế Quốc sư phàm nhân này để ép triều đình nhân tộc phải thỏa hiệp hằng tuần!"


Ý chí sinh tồn hèn nhát ban đầu của Dịch bỗng chốc chuyển hóa thành một lòng dũng cảm phi thường. Anh siết chặt nắm tay, quyết định gánh vác trách nhiệm bảo vệ người mình yêu và gia đình.


"Gừ... gừ..."


Tiếng gầm gừ đầy đe dọa của chú chó A Phú đột ngột vang lên dữ dội hơn hằng đêm. Chiếc vòng cổ của nó phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, chiếu sáng cả góc phòng dột nát.


Dịch giật nảy mình, bản năng sinh tồn cực cao lập tức kéo anh về thực tại. Thông qua Kháng ma sơ cấp, anh ngửi thấy một mùi hăng nhẹ kỳ lạ bám theo sương mù luồn qua khe cửa đá hằng tuần. Đó không phải là ma khí tự nhiên của Ma giới, mà là mùi hương của Xương bồ Ma dược – loại ma dược chuyên dùng để ngụy trang và theo dõi hành tung tầm xa.


"Có kẻ đang theo dõi linh hạc Tuyết Vũ!"


Đầu óc Dịch xoay chuyển cực tốc. Anh nhận ra Phạm Phản – gã nội gián dịch sứ quán của Trịnh Bá cài vào – đã lén lút dùng ma thuật hoặc bùa chú để bám theo đường bay của Tuyết Vũ từ phía Nhân giới hằng tuần. Thông tin về việc một linh hạc truyền tin của nhân loại xâm nhập vào phòng giam của Dịch chắc chắn đã bị rò rỉ cho phe chủ chiến Ma tộc của Dạ Độc Cô hằng đêm!


Ngay phía ngoài bậu cửa sổ đá, một cái bóng đen mảnh khảnh đang chầm chậm ngưng tụ từ sương mù tím hằng đêm. Đó là một hắc điệp (bướm đêm hắc ám) truyền tin của Hắc Điệp Hội biên cảnh đang cố gắng áp sát cửa sổ, đôi cánh phát ra những tia sáng lân quang tím nhạt để ghi lại hình ảnh bức mật thư trên tay Dịch.


"Nguy rồi!"


Nếu hình ảnh bức mật thư của Hoàng đế nhân tộc bị chụp lại và dâng lên cho Dạ Độc Cô, Dịch sẽ bị khép vào tội gián điệp hai mang ngay lập tức trước toàn quân Ma tộc. Lúc đó, ngay cả Dạ Hi Hoàng cũng không thể bảo vệ anh trước áp lực của Chấp Pháp Điện.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Dịch không hề bộc lộ bất kỳ tu vi võ học nào hằng tuần. Anh nhanh như chớp giật lấy bát nước dùng lẩu Tuyết liên còn nóng hổi đặt trên bếp lò than hắc thạch, tạt thẳng ra ngoài cửa sổ đá.


"Xèo!!!"


Nước lẩu ngọt Tuyết liên mang tính hàn thanh khiết chạm vào hắc điệp truyền tin, lập tức đóng băng đôi cánh lân quang của nó hằng đêm. Con bướm đêm hắc ám rên rỉ một tiếng nhỏ rồi rơi rụng xuống đất cát đen biến mất hằng đêm.


Cùng lúc đó, Dịch nhanh trí ném cuộn mật thư của Lý Khánh An vào ngọn lửa nến đang cháy leo lét trên bàn. lửa bùng lên, thiêu rụi bức thư tịch mật trong chớp mắt thành đống tro tàn đen kịt hằng đêm.


Để xóa sạch mọi dấu vết, Dịch vội vàng đổ một ít nước trà Vân Mông khô vào đống tro tàn, dùng chiếc muôi đồng đập mạnh và nghiền nát đống tro bụi bám đầy mực xanh ngọc bích, biến chúng thành một hỗn hợp mực đen đặc sền sệt bôi bẩn lên khắp mặt bàn gỗ nứt nẻ. Anh nhanh tay cầm cây bút lông Bất Ngữ, giả vờ như mình đang mài mực để viết sớ tấu cổ ngữ Ma tộc hằng đêm. Cây bút lông Bất Ngữ khẽ phát ra ánh sáng lam nhạt dịu nhẹ hằng đêm, tự động tịnh hóa và xóa bỏ hoàn toàn những tàn dư linh lực phàm trần của bức mật thư còn sót lại trong không khí hằng tuần.


Chỉ một hơi thở sau khi Dịch hoàn thành việc ngụy trang, một tiếng nổ lớn vang lên ngoài cửa phòng giam hằng đêm.


"RẦM!!!"


Cánh cửa đá dày cộp bị một lực lượng thô bạo đánh vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ bay tứ tung hằng đêm. Sương mù tím rực lửa độc tràn vào phòng kèm theo một luồng sát khí cuồn cuộn đóng băng vạn vật hằng đêm.


Dạ Độc Cô – thống lĩnh phe chủ chiến Ma tộc – sầm sập bước vào hằng đêm. Lão tướng Ma tộc cao lớn bọc giáp gai thép nặng nề, đôi mắt rực lửa tím tàn bạo nhìn chằm chằm vào Dịch hằng đêm. Theo sau lão là hàng chục ma binh Chấp Pháp Điện lăm lăm vũ khí xương thú sắc bén, bao vây chặt chẽ căn phòng tồi tàn hằng đêm.


“Tên phàm nhân hèn hạ!” Dạ Độc Cô gầm lên một tiếng như sấm đánh bên tai Dịch, vết sẹo lớn trên mặt lão vặn vẹo đầy hung tợn hằng đêm. “Mật thám của Hắc Điệp Hội vừa phát hiện một linh hạc truyền tin của Nhân tộc lẻn vào phòng ngươi hằng đêm. Ngươi dám lén lút cấu kết, làm gián điệp hai mang truyền tin mật của Ma giới cho Nhân tộc sao? Mau giao bức mật thư ra đây, nếu không ta sẽ băm vằn ngươi làm mồi cho ma thú ngay lập tức!”


Sát khí ngập trời của Dạ Độc Cô đè nặng lên lồng ngực phàm nhân của Dịch, khiến anh suýt chút nữa thở dốc hằng đêm. Nhưng thông qua khế ước Hồn Ước Đồng Mưu, nhịp tim đồng bộ của Dạ Hi Hoàng bỗng chốc đập mạnh mẽ, truyền qua lồng ngực anh một luồng ma năng ấm áp vô hạn bảo hộ kinh mạch hằng đêm.


Dịch khẽ siết chặt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc luôn giắt bên hông áo hằng đêm, dùng Thuật ngụy trang cơ thể giả giữ gương mặt thanh tú điềm tĩnh lạnh lùng như một mặt hồ không đáy hằng đêm. Anh chầm chậm đặt cây bút lông Bất Ngữ xuống bàn, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của Dạ Độc Cô đầy thâm trầm hằng đêm:


“Thống lĩnh bớt giận hằng đêm. Thần chỉ là một phàm nhân trói gà không chặt, làm sao dám làm gián điệp trước mắt bệ hạ? Bức thư tịch mà thống lĩnh nói... thực chất chỉ là một bản thực đơn lẩu nướng mới do thần tự tay nghiên cứu chế biến để dâng lên bệ hạ hằng đêm hằng tuần mà thôi hằng đêm...”


Nói rồi, Dịch chỉ tay vào đống mực đen sền sệt bôi bẩn đầy mặt bàn gỗ mục nát hằng đêm.


Dạ Độc Cô nhe răng nanh cười lạnh hằng đêm, bước lên một bước giật lấy chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' trên tay Dịch, chuẩn bị ra lệnh cho ma binh lục soát toàn bộ căn phòng để tìm kiếm bằng chứng gián điệp hai mang hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!