Cơn Ghen Của Nữ Đế Và Bản Cam Kết Độc Quyền
Sương mù tím sẫm trong căn phòng giam lỏng đột ngột ngưng đọng. Không gian vốn đang nồng nặc mùi cay của Hạt dổi Ma tộc và vị béo ngậy của chao phàm trần bỗng chốc bị quét sạch bởi một luồng khí hàn băng thấu xương. Tiếng gió rít gào bên ngoài doanh trại tiền tuyến như thể bị bóp nghẹt trong tích tắc. Trên các vách đá đen và những cột tre sương mù chống đỡ căn phòng, những lớp băng mỏng màu xanh tím bắt đầu lan nhanh với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc đầy rợn người.
Dạ Hi Hoàng đứng sừng sững ở cửa phòng. Đôi cánh dơi đen khổng lồ sau lưng nàng khẽ khép lại, từng luồng hắc khí cuồn cuộn tỏa ra xung quanh, ngưng tụ thành một dải sương mù đen kịt quanh thân. Đây chính là trạng thái cực hạn của Sát uy Ma Vương Cấp 2: Lãnh diện vô tình. Đôi mắt tím huyền ảo vốn dĩ luôn tĩnh lặng như giếng cổ vạn năm của nàng lúc này rực lên những tia lửa tím đầy phẫn nộ, lạnh lùng quét qua bối cảnh lôi thôi lếch thếch trong phòng.
Dưới đất, Dạ Điệp – nữ quái mật thám vừa bị Dịch khuất phục bằng nước chấm siêu cay – vẫn đang khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, hai tay ôm chặt lấy bắp chân phàm nhân của Bùi Văn Dịch như ôm lấy phao cứu sinh duy nhất. Cổ họng nàng ta đỏ bừng, bốc khói hăng nhẹ của ma độc hỏa tinh, sùi bọt mép nhẹ vì quá cay. Cảnh tượng ấy, dưới góc nhìn của một Nữ Đế Ma giới, không khác nào một cuộc tư thông vụng trộm đầy mờ ám hằng đêm.
“Bệ... bệ hạ...”
Bùi Văn Dịch run rẩy bần bật. Thể chất phàm nhân yếu ớt của anh ngay lập tức bị luồng sát khí đóng băng vạn vật kia áp chế. Phổi anh nóng rát, lồng ngực thắt lại như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt. Mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai. May mắn thay, dưới lớp áo thô, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám khẽ siết nhẹ, liên tục tỏa ra luồng hơi ấm thảo mộc dịu nhẹ để tịnh hóa bớt áp lực ma lực khủng khiếp đang đè nặng lên kinh mạch của anh. Kháng ma sơ cấp cũng tự động kích hoạt, tỏa ra một lớp màng sương mỏng màu lam nhạt bảo vệ làn da Dịch hằng đêm, giúp anh không bị ngất xỉu ngay tại chỗ.
Anh khẽ đưa bàn tay run rẩy sờ vào chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc đang giắt bên hông áo, cố gắng vận dụng Thuật ngụy trang cơ thể giả để kiểm soát nhịp thở đều đặn sáu nhịp một phút. Gương mặt thanh tú của anh cố nặn ra một vẻ điềm tĩnh giả tạo, nhưng hai hàm răng vẫn đánh vào nhau lập cập.
“Chàng... chàng phàm nhân dũng cảm của ta...” Dạ Hi Hoàng chậm rãi bước lên một bước. Mỗi bước chân của nàng giẫm xuống sàn đá đều để lại một dấu chân bằng băng tuyết màu đen. Giọng nói của nàng lạnh lùng, âm trầm đến mức có thể đóng băng cả linh hồn người nghe. “Ta lo lắng cho tính mạng của chàng hằng đêm hằng tuần, sợ chàng bị các ma tướng cuồng chiến sát hại. Vậy mà chàng... lại ở trong căn phòng này, lén lút tư thông, lôi thôi lếch thếch với nữ mật thám của Dạ Độc Cô hằng đêm sao?”
“Không! Bệ hạ hiểu lầm rồi! Oan cho thần quá bệ hạ ơi!” Dịch hét lên trong lòng, nhưng cổ họng anh khô khốc, vết xước rớm máu nhẹ ở cổ – dấu vết từ mũi đoản đao Sát Ma của Nguyễn Bá Đao hôm trước – lại nhói lên đau rát dưới luồng khí lạnh. Anh muốn giải thích, nhưng sát uy của Nữ Đế quá mạnh khiến anh không thể thốt nên lời.
Đúng lúc này, thị nữ thân cận Dạ Linh lanh lẹ bước vào từ phía sau Dạ Hi Hoàng. Đôi mắt tím lanh lợi của nàng tỳ nữ khẽ liếc qua bát nước chấm chao đỏ sậm nồng nặc mùi hạt dổi siêu cay bốc khói nghi ngút trên bàn, rồi lại nhìn thấy Dạ Điệp đang sùi bọt mép khóc lóc dưới chân Dịch. Dạ Linh vốn là kẻ thường xuyên nhận hối lộ kẹo hồ lô đường phèn của Dịch hằng ngày và biết rõ lòng trung thành của anh dành cho Nữ Đế, lập tức hiểu ra vấn đề.
Nàng nhanh chóng lướt đến, tóm chặt lấy bả vai của Dạ Điệp, lôi xộc nàng ta ra khỏi bắp chân của Dịch. Dạ Linh khéo léo cúi đầu, cung kính bẩm báo với Dạ Hi Hoàng:
“Khởi bẩm bệ hạ! Nữ quái này rõ ràng là mật thám do Dạ Độc Cô phái đến để ám hại Quốc sư. Nhìn vết bỏng hỏa độc trên cổ họng nàng ta, chắc chắn đã bị Quốc sư dùng độc chiêu ẩm thực khuất phục. Nô tỳ xin phép được lôi nàng ta xuống Chấp Pháp Điện để thẩm vấn nghiêm ngặt, trả lại sự trong sạch cho phòng giam hằng đêm!”
Nói rồi, không đợi Dạ Hi Hoàng đồng ý, Dạ Linh nhanh như chớp lôi kéo Dạ Điệp đang khóc lóc thảm thiết ra ngoài cửa sổ, không quên đóng chặt cửa đá lại, để lại không gian riêng tư cho hai người. Dạ Điệp vừa bị kéo đi vừa mếu máo lẩm bẩm trong tiếc nuối: “Nước lẩu ngọt... cho ta xin một bát nước lẩu ngọt Tuyết liên giải cay... khụ khụ...”
Cửa đá đóng sầm lại. Trong phòng chỉ còn lại Bùi Văn Dịch và Dạ Hi Hoàng. Không khí giằng co căng thẳng, ghen tuông lãng mạn bao trùm lấy hai người.
Dạ Hi Hoàng vẫn đứng sừng sững, sương mù đen quanh thân không hề giảm bớt. Nàng im lặng nhìn Dịch, đôi môi anh đào mím chặt, hai chiếc tai nhọn khẽ run nhẹ dưới làn tóc mây đen nhánh. Sử dụng Thính âm tam bộ, Dịch nín thở, chầm chậm tiến lại gần nàng trong phạm vi ba bước chân. Đôi tai anh khẽ rung nhẹ, đồng tử phản chiếu ánh sáng tím huyền ảo của Thính Ma Kính giấu trong ống tay áo rộng.
Ngay lập tức, tiếng lòng bối rối, giận dỗi và đầy dằn vặt của Dạ Hi Hoàng vang dội bên tai anh:
*“Chàng phàm nhân hèn nhát này... Tại sao chàng lại không giải thích? Chẳng lẽ chàng thực sự bị sắc đẹp của ma nữ kia mê hoặc rồi sao? Ta... ta đã biết chàng dịch sai suốt thời gian qua nhưng vẫn chọn im lặng để bảo vệ chàng trước các trưởng lão tàn bạo hằng đêm. Ta lo cho chàng đến mức không thể ngủ được, vậy mà chàng lại dám đối xử với ta như thế này sao? Nếu chàng dám phản bội ta, ta sẽ... ta sẽ đóng băng trái tim chàng vĩnh viễn!”*
Nghe thấy tiếng lòng ngập tràn sự ghen tuông đáng yêu nhưng cũng đầy lo lắng của Nữ Đế, Dịch bỗng thấy lòng mình ấm áp lạ kỳ. Anh nhận ra Dạ Hi Hoàng thực chất cực kỳ ngây thơ trong chuyện tình cảm và luôn nghiêm túc với những lời tỏ tình dịch sai của anh hằng tuần. Nàng ghen thực chất là vì lo sợ anh bị các ma nữ khác làm hại hoặc phản bội nàng.
Dịch biết lúc này nếu anh tiếp tục dùng những lời nói dối hoa mỹ, sến sẩm để lấp liếm thì hoàn toàn vô dụng, bởi Thính âm tam bộ cho biết nàng đang cực kỳ ghét sự giả dối. Anh phải dùng sự chân thành và độc chiêu ẩm thực ngọt ngào nhất để xoa dịu hỏa độc ghen tuông trong lòng nàng.
“Bệ hạ... thần làm sao dám tư thông với kẻ khác chứ?” Dịch dùng giọng nói chân thành, ấm áp nhất của mình cất tiếng. Anh chầm chậm tiến về phía chiếc Nồi đồng âm dương đặt trên bếp lò than hắc thạch vẫn đang sôi sùng sục hằng giờ liền. “Nữ mật thám kia rõ ràng dùng Hương phấn 'Mê Hồn' của Dạ Độc Cô lẻn vào định tra khảo thần về các bản dịch. Thần chỉ là một phàm nhân yếu ớt không nửa điểm võ công, chỉ có thể tương kế tựu kế, dùng bát nước chấm chao Nhất thống giang hồ pha cực nhiều Hạt dổi Ma tộc siêu cay để phá vỡ mị thuật của nàng ta tự vệ hằng đêm.”
Nói rồi, Dịch nhanh nhẹn mở chiếc tủ gỗ nhỏ góc phòng, lôi ra một đóa Tuyết liên đầm lầy tươi nguyên vẹn – loại hoa sen tuyết quý hiếm phát ra ánh sáng lân tinh dịu nhẹ mà anh đã nhờ thợ săn Lò Văn Săn hái từ đầm lầy độc Vân Mông hôm trước. Đóa sen tuyết tỏa ra hương thơm thanh khiết, ngọt ngào xua tan hoàn toàn mùi cay nồng của hạt dổi trong phòng.
Dịch dùng dao nhỏ thái nhẹ vài cánh hoa Tuyết liên, thả trực tiếp vào ngăn nước dùng lẩu phàm trần của chiếc nồi âm dương. Khói lẩu bốc lên nghi ngút hai màu khói trắng thanh khiết và khói tím ấm áp uốn lượn, tỏa ra một mùi thơm ngọt ngào, thanh tao tột độ. Anh múc một bát nước canh lẩu ngọt Tuyết liên nóng hổi, bốc khói ấm áp, bằng cả hai tay dâng lên trước mặt Dạ Hi Hoàng, đôi mắt nhìn nàng đầy chân thành, dịu dàng:
“Bệ hạ, nước lẩu ngọt Tuyết liên đầm lầy này có tác dụng dưỡng nhan cực mạnh cho ma nữ, lại có thể trung hòa hoàn toàn tính hỏa độc và cảm giác nóng nảy trong cơ thể. Thần biết bệ hạ hằng đêm phải gánh chịu áp lực chính trị tàn bạo từ các trưởng lão bảo thủ, cơ thể mệt mỏi suy kiệt. Thần đã thức cả đêm để chuẩn bị bát canh ngọt này dâng lên bệ hạ để giải tỏa mệt mỏi. Lòng thần chỉ có một mình bệ hạ, trời đất chứng giám, làm sao có chỗ cho kẻ thứ hai?”
Dạ Hi Hoàng nhìn bát canh ngọt Tuyết liên đang tỏa hương thơm dịu ngọt trước mắt, rồi lại nhìn vào ánh mắt chân thành, không chút dao động của Dịch. Sát uy Ma Vương Cấp 2: Lãnh diện vô tình quanh thân nàng bỗng chốc dao động dữ dội. Những sợi sương mù đen kịt bắt đầu tan biến, chuyển hóa thành một luồng hơi ấm dịu dàng bao bọc lấy hai người.
Nàng khẽ hít một hơi hương thơm của hoa sen tuyết, tiếng lòng của nàng lại vang lên bên tai Dịch, lần này đã bớt đi vẻ giận dữ mà thay vào đó là sự ngượng ngùng e thẹn tột cùng hằng đêm:
*“Chàng phàm nhân này... thật biết cách làm ta đỏ mặt hằng đêm. Đóa Tuyết liên đầm lầy này cực kỳ khó hái, lại nằm sâu trong đầm lầy độc nguy hiểm, vậy mà chàng lại vì ta mà cất công chuẩn bị sao? Chén canh ngọt này... vị ngọt thanh tao quá, làm ta không thể nổi giận được nữa rồi. Nhưng ta là Ma Vương tối cao, ta không thể để chàng thấy ta dễ bị dỗ dành như thế được!”*
Dạ Hi Hoàng khẽ ho nhẹ một tiếng để che giấu sự bối rối. Nàng vươn bàn tay thon thả trắng muốt như ngọc đón lấy bát canh từ tay Dịch, khẽ nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt thanh tao, ấm áp của Tuyết liên lập tức lan tỏa khắp cơ thể nàng, tịnh hóa hoàn toàn sự mệt mỏi dồn nén bấy lâu nay, khiến đôi má nhợt nhạt của nàng ửng hồng lên như rặng san hô dưới đáy biển.
“Canh... canh ngon lắm.” Dạ Hi Hoàng đặt bát canh xuống bàn tre, cố gắng lấy lại vẻ lạnh lùng uy nghiêm của một Nữ Đế. Nàng nhìn chằm chằm vào Dịch, đôi môi anh đào khẽ mím lại. “Nhưng chàng quá yếu ớt, lại hèn nhát không có võ lực. Bất kỳ một ma nữ hay sát thủ nào cũng có thể dễ dàng tiếp cận ám hại chàng. Ta không thể hằng đêm hằng tuần chạy đến cứu chàng được.”
Nói rồi, Dạ Hi Hoàng vung tay lên. Từ trong ống tay áo rộng thêu chỉ bạc lộng lẫy của nàng bay ra một cuộn da thú cổ xưa màu đen tuyền rực lửa tím nhạt. Đó chính là khế ước sơ cấp Hồn Ước Đồng Mưu – bản cam kết dịch thuật độc quyền trọn đời, thực chất là khế ước liên kết sinh mệnh và nhịp tim giữa phàm nhân và Ma Vương tối cao.
“Bùi Văn Dịch!” Giọng nói của Dạ Hi Hoàng vang lên đầy sắc lệnh uy nghiêm. “Để bảo đảm an toàn tuyệt đối cho tính mạng của chàng, và để ngăn cản việc chàng lén lút tiếp xúc với các ma nữ khác, ta yêu cầu chàng phải ký kết vào bản khế ước Hồn Ước Đồng Mưu này. Từ nay về sau, chàng sẽ là dịch giả độc quyền kiêm cố vấn ngoại giao cá nhân của riêng ta. Nhịp tim và sinh mệnh của chàng sẽ liên kết trực tiếp với ta, giúp chàng kháng ma khí tuyệt đối và được bảo hộ bởi ma năng tối cao của ta. Chàng có đồng ý không?”
Dịch bàng hoàng nhìn bản khế ước da thú cổ xưa phát sáng rực rỡ trước mắt. Anh biết rõ cái giá phải trả của khế ước này: từ nay về sau anh sẽ phải gánh chịu một phần phản phệ ma năng của Dạ Hi Hoàng khi nàng mất kiểm soát lý trí hằng đêm hằng tuần, và thọ mệnh phàm nhân ngắn ngủi của anh sẽ bị liên kết vĩnh viễn với nàng. Thế nhưng, nhìn vào đôi mắt tím huyền ảo đang ngập tràn sự lo lắng, che chở và khao khát độc chiếm của nàng, sự hèn nhát bản năng trong lòng Dịch bỗng chốc tan biến hoàn toàn.
Anh mỉm cười vô lực nhưng đầy quyết đoán, nhẹ nhàng giắt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' vào hông áo dài lam sờn vai, tiến lên một bước:
“Thần nguyện ý. Được làm cố vấn ngoại giao độc quyền của bệ hạ trọn đời trọn kiếp, chính là vinh hạnh lớn nhất của phàm nhân hèn mọn như thần.”
Dạ Hi Hoàng khẽ chấn động tinh thần trước sự quyết đoán của Dịch. Nàng trích một giọt máu tím thuần khiết từ ngón tay thon thả của mình, nhỏ trực tiếp lên bản khế ước da thú. Dịch cũng không ngần ngại, dùng cây kim bạc thêu hoa của Linh Đan đâm nhẹ vào ngón tay phàm nhân, nhỏ một giọt máu đỏ tươi dung hợp cùng giọt máu tím của Nữ Đế.
“OÀNG!!!”
Một luồng hào quang rực rỡ màu tím ngọc bích và vàng kim bùng phát từ bản khế ước, bao bọc lấy thân thể của cả hai người. Khế ước Hồn Ước Đồng Mưu sơ cấp chính thức được ký kết thành công. Một sợi xích năng lượng vô hình liên kết trực tiếp từ ngực Dịch xuyên thấu vào lồng ngực của Dạ Hi Hoàng.
Trong khoảnh khắc khế ước máu được ký kết, nhịp tim của hai người lần đầu tiên đồng bộ hoàn hảo hằng đêm. Tiếng tim đập thình thịch, thình thịch vang vọng đồng nhất trong đại não của cả hai. Và ngay trong giây phút thiêng liêng ấy, Dịch trực tiếp nghe thấy tiếng lòng bối rối, ngượng ngùng tột cùng của Dạ Hi Hoàng vang lên ngọt ngào bên tai:
*“Chàng phàm nhân này... thật biết cách làm ta đỏ mặt hằng đêm. Nhịp tim của chàng ấm áp quá, làm trái tim cô độc vạn năm của ta cũng phải run rẩy rồi hằng tuần. Từ nay về sau, chàng là của riêng ta, ta sẽ dùng cả tính mạng Ma Vương này để bảo vệ chàng trọn đời...”*
Dịch khẽ mỉm cười, đôi mắt lóng lánh nhìn Nữ Đế đang đỏ bừng cả hai tai nhọn trước mặt anh hằng tuần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!