Đêm Trăng Mật Thám Và Món Lẩu Cay
Đêm muộn, sương mù tím sẫm của doanh trại tiền tuyến Ma giới luồn qua khe cửa đá của phòng giam lỏng, cuộn trào như những dải lụa hắc ám mang theo cái lạnh thấu xương của hoang nguyên đất đen. Bùi Văn Dịch nằm trên chiếc giường gỗ thô bốc khói hắc ám nhẹ, mệt mỏi rã rời sau một ngày đấu trí căng thẳng với Dạ Độc Cô. Cơ thể phàm nhân của anh vốn đã kiệt quệ tinh thần lực, vai vẫn còn hơi bầm tím nhẹ, chân trái trầy xước rỉ máu từ chuyến băng rừng hôm trước vẫn còn cảm giác đau nhức âm ỉ. Dưới lớp áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám khẽ siết nhẹ, liên tục tỏa ra một luồng hơi ấm thảo mộc dịu mát để tịnh hóa ma khí độc hại đang xâm nhập vào kinh mạch yếu ớt của anh. Kháng ma sơ cấp tỏa ra một lớp màng sương mỏng màu lam nhạt bảo vệ làn da Dịch hằng đêm, giúp anh giữ được sự tỉnh táo tối thiểu.
Dịch đưa tay lên sờ vào vết xước rớm máu nhẹ ở cổ họng, khẽ thở dài. Chiếc quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc vẫn giắt cẩn thận bên hông áo như một lá bùa hộ mệnh hoàng gia. Trên vạt áo dài lam, sợi lông tơ xám nhạt rụng từ bút thần Bất Ngữ bám chặt, nhắc nhở anh về cái giá thọ mệnh phàm nhân đang dần bị tích lũy sau mỗi lần bẻ lái ngôn từ cứu mạng.
“Xào xạc...”
Một tiếng động cực kỳ nhỏ vang lên ngoài bậu cửa sổ đá. Chú chó lông vàng A Phú vốn đang ngủ dưới gầm giường đột ngột dựng đứng đôi tai cụp, chiếc vòng cổ bằng đồng khắc chữ 'Phú' khẽ phát ra luồng sáng đỏ nhạt cảnh báo sát khí sát sườn. Dịch lập tức nín thở, vận dụng Thuật ngụy trang cơ thể giả để kiểm soát nhịp thở đều đặn sáu nhịp một phút, giữ cho gương mặt mình vẻ điềm tĩnh giả tạo của một bậc thầy ngoại giao thâm tàng bất lộ.
Từ màn sương tím dày đặc ngoài cửa sổ, một bóng hình mảnh khảnh lướt nhẹ vào phòng không gây ra một tiếng động nhỏ. Đó là Dạ Điệp – nữ quái mật thám tuyệt sắc của Ma giới dưới trướng Dạ Độc Cô. Nàng mặc một chiếc váy lụa mỏng màu tím đậm ôm sát cơ thể quyến rũ, đôi tai nhọn đeo khuyên ngọc đen lóng lánh, đôi mắt mị hoặc rực sáng tím nhạt trong bóng tối đầy xảo quyệt.
Dạ Điệp khẽ mỉm cười âm hiểm, đưa bàn tay thon thả rắc một nắm bột mịn màu tím xung quanh giường Dịch. Đó là Hương phấn 'Mê Hồn' – bảo vật mị thuật có khả năng khiến phàm nhân rơi vào trạng thái ảo giác ảo mộng và khai ra mọi bí mật sâu kín nhất trong lòng.
“Hít đi... hít sâu vào đi, chàng phàm nhân dũng cảm của Nữ Đế...” Giọng nói của Dạ Điệp ngọt ngào, mị hoặc như tiếng đàn mật ngọt rót vào tai Dịch.
Luồng hương phấn mê hồn nhanh chóng lan tỏa, định lao vào cắn xé và thao túng linh hồn phàm nhân của Dịch. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đó, tấm bùa Thanh Tâm do đạo sĩ Thích Thanh Tịnh tự tay vẽ bằng máu gà trống, được Dịch dán kỹ trong mũ búi tóc bằng trâm tre, đột ngột phát ra một luồng nhiệt lượng ấm áp thanh khiết chạy thẳng xuống đại não, bảo vệ linh hồn anh hoàn toàn tỉnh táo. Kháng ma sơ cấp cũng đồng thời tịnh hóa luồng khói độc, biến nó thành một mùi thơm thảo mộc vô hại.
Dịch giật mình, nhưng đầu óc xoay chuyển cực tốc. Anh nhận ra nếu mình lập tức tỉnh dậy vạch trần nàng ta, Dạ Điệp chắc chắn sẽ dùng vũ lực giết người diệt khẩu, hoặc ma binh canh gác bên ngoài sẽ ập vào kết tội anh chứa chấp mật thám phản nghịch. Anh phải tương kế tựu kế, giả vờ trúng mị thuật để tìm cơ hội phản mưu.
Dịch chầm chậm mở mắt, đồng tử giãn ra, ánh mắt đờ đẫn không chút tiêu cự nhìn thẳng vào Dạ Điệp. Anh gượng gạo ngồi dậy, giọng nói khàn khàn, ngây ngô như kẻ mất hồn:
“A... nàng... nàng là tiên nữ phương nào... Thật là xinh đẹp...”
Dạ Điệp khẽ che miệng cười khúc khích đầy đắc ý. Nàng tiến lại gần giường, ghé sát khuôn mặt tuyệt mỹ tỏa ra làn gió mị hoặc vào sát mặt Dịch, ngón tay thon thả khẽ lướt qua vết xước trên cổ anh:
“Chàng phàm nhân ngoan ngoãn... Hãy nói cho ta biết, chàng có thực sự hiểu cổ ngữ Ma tộc không? Bản dịch bức cổ thư của Ma tổ ban chiều... có phải là do chàng bịa đặt để lừa dối Nữ Đế bệ hạ không? Ai là kẻ đứng sau chỉ đạo chàng?”
Dịch run rẩy trong lòng, nhưng cơ mặt hoàn toàn không biểu lộ một chút sơ hở nào nhờ kỹ thuật kiểm soát cơ mặt của Thuật ngụy trang cơ thể giả. Anh lẩm bẩm, giả vờ lơ mơ dắt mũi nàng ta:
“Ta... ta không biết... Ta chỉ thấy đói... đói bụng quá... Trước khi chết, ta muốn được ăn một bữa no... Ta thèm lẩu... thèm món nước chấm chao nóng hổi...”
Dạ Điệp khẽ nhíu mày liễu đầy khó chịu. Nàng không ngờ loại thuốc mê hồn cực mạnh này lại khiến gã phàm nhân hèn nhát này chỉ nghĩ đến ăn uống. Nhưng nhìn thấy Dịch hoàn toàn đờ đẫn, nàng tự tin mị thuật của mình đã khống chế được anh, liền muốn dỗ dành để gã nhanh chóng khai ra sự thật.
“Ăn lẩu sao?” Dạ Điệp liếc nhìn về phía góc phòng giam, nơi có một nồi đồng âm dương đang đặt sẵn trên bếp lò than hắc thạch vẫn còn đỏ lửa ấm áp. Đó là nồi lẩu dùng để sưởi ấm phòng hằng đêm mà Dạ Linh chuẩn bị cho Dịch. “Được rồi, ta sẽ cho chàng ăn. Ăn xong rồi phải ngoan ngoãn khai ra tất cả cho ta nghe, rõ chưa?”
“Rõ... rõ...” Dịch lờ đờ gật đầu, chầm chậm bước xuống giường tiến về phía bếp lò.
Anh lôi ra một đĩa thịt Ma trư thái mỏng như cánh ve – thành quả từ Kỹ thuật ướp thịt Ma thú bằng cỏ Vân Mông do chú họ Bùi Văn Bản truyền dạy. Mùi thơm thảo mộc dịu nhẹ tỏa ra từ đĩa thịt tạm thời xua tan mùi hương phấn mê hồn ngột ngạt trong phòng. Tiếp đó, Dịch bắt tay vào pha chế bát nước chấm cốt lõi của quán Vân Mông – Nhất thống giang hồ nước chấm.
Dịch lấy ra một hũ chao phàm trần màu đỏ sậm nồng nàn thơm phức. Anh lén mở chiếc Hộp gia vị vạn năng đeo bên hông áo, lấy ra một lượng lớn bột Hạt dổi Ma tộc – loại hạt gia vị siêu cay nóng mang hỏa độc cực mạnh chỉ mọc ở những vùng đất nhiễm ma khí nặng của Ma giới. Dịch biết các ma nữ rất thích đồ ăn đậm vị nhưng cơ thể họ cực kỳ nhạy cảm với hỏa độc của hạt dổi nếu chưa được trung hòa bằng cỏ Vân Mông tươi. Dùng vị cay bốc lửa thuần túy là cách nhanh nhất để phá vỡ sự tập trung tinh thần và mị thuật của nàng ta.
Dịch lén rắc toàn bộ hũ bột Hạt dổi Ma tộc siêu cay vào bát nước chấm chao đỏ sậm, trộn đều lên, tỏa ra một mùi hương nồng nàn, cay xè kích thích khứu giác tột độ. Anh giả vờ bưng bát nước chấm và đĩa thịt nhúng nóng hổi dâng lên trước mặt Dạ Điệp, đôi mắt vẫn đờ đẫn:
“Mời... mời tiên nữ nếm thử... Món nước chấm chao Nhất thống giang hồ độc môn của ta... Ăn xong ta sẽ khai... khai hết...”
Dạ Điệp ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt đầy kích thích của chao phàm trần hòa quyện với hạt dổi, khứu giác Ma tộc của nàng lập tức bị cám dỗ dữ dội. Thêm vào đó, nàng nghĩ Dịch đang bị mê hồn khống chế nên hoàn toàn không có chút cảnh giác nào. Nàng kiêu ngạo đón lấy đôi đũa tre, gắp một lát thịt Ma trư nhúng qua nồi nước lẩu đang sôi sùng sục, chấm thật đẫm vào bát nước chao siêu cay rồi tao nhã đưa vào miệng.
“Ực...”
Một giây trôi qua.
Khuôn mặt tuyệt mỹ của Dạ Điệp bỗng chốc cứng đờ. Đôi mắt lóng lánh mị hoặc rực sáng tím nhạt của nàng trợn tròn lên như hai lòng nhãn. Làn da trắng tuyết nhợt nhạt của nữ quái mật thám trong nháy mắt đỏ bừng lên như lửa đốt, từ cổ lan thẳng lên tận đỉnh hai chiếc tai nhọn.
“BÙNG!!!”
Vị cay nồng nàn, bốc lửa và hỏa độc cực mạnh của Hạt dổi Ma tộc nổ tung trực tiếp trong khoang miệng Dạ Điệp. Nó như một luồng nham thạch rực lửa thiêu rụi toàn bộ vòm họng, xộc thẳng lên đại não và làm tê liệt toàn bộ kinh mạch nhạy cảm của nàng.
“Khụ... khụ... Oa!!!”
Dạ Điệp thét lên một tiếng kinh hoàng, đôi đũa tre trong tay rơi bộp xuống sàn đá đen. Mị hoặc thuật đỉnh cao của Hắc Dạ Mị Ảnh quyết lập tức bị vị cay bốc lửa phá vỡ hoàn toàn, đứt đoạn kinh mạch tinh thần. Nàng ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, hai tay ôm lấy cổ họng đang nóng rát như bị thiêu đốt.
“Nóng... cay quá! Đây là cái thứ tà đạo gì thế này?! Khụ khụ... Cứu... cứu ta!”
Dạ Điệp hoàn toàn mất đi vẻ lẳng lơ, xảo quyệt ban nãy. Nàng lôi thôi lếch thếch ngã nhào xuống đất, bò lết dưới chân Dịch, hai tay ôm chặt lấy chân giường rồi chuyển sang ôm lấy bắp chân của Dịch, khóc lóc thảm thiết, giọng nói méo mó đầy bất lực:
“Dịch sứ... ta xin chàng! Cho ta xin nước ngọt... cho ta xin bát nước lẩu ngọt Tuyết liên để giải sầu đi! Cổ họng ta cháy mất rồi! Khụ khụ... Ta khai... ta khai hết! Là Dạ Độc Cô sai ta đến... Xin chàng cứu mạng ta!”
Dịch nhìn nữ mật thám khét tiếng đang khóc lóc ôm chân mình cầu xin nước lẩu, khẽ mỉm cười đầy đắc ý trong lòng. Tuyệt chiêu Nhất thống giang hồ nước chấm kết hợp hạt dổi quả nhiên danh bất hư truyền, khuất phục được cả mật thám hoàng gia.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc hỗn loạn, lôi thôi lếch thếch ấy, một luồng sát khí lạnh ngắt, uy nghiêm tột độ đột ngột tràn vào phòng. Nhiệt độ trong căn phòng giam lỏng lập tức giảm sâu xuống dưới độ không, rèm cửa lụa đen đóng băng xào xạc.
“RẦM!”
Cánh cửa đá nặng nề bị một lực lượng bá đạo đánh tan tành. Dạ Hi Hoàng – Nữ Đế tối cao của Ma giới – đứng sừng sững trước cửa phòng. Đôi cánh dơi đen khổng lồ khép hờ sau lưng, đôi mắt tím huyền ảo rực lửa phẫn nộ tột cùng. Sát uy Ma Vương Cấp 1 quanh thân nàng ngưng tụ thành những sợi khói đen dày đặc, khóa chặt toàn bộ căn phòng.
Dạ Hi Hoàng nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt: Dạ Điệp lụa là xộc xệch, khóc lóc thảm thiết đang ôm chặt lấy chân của Bùi Văn Dịch, trong khi Dịch đứng ngơ ngác bên cạnh bát nước chấm chao đỏ sậm và nồi lẩu bốc khói nghi ngút.
*“Bùi Văn Dịch... Chàng dám ở trong phòng giam lén lút tư thông với nữ quái mật thám của Dạ Độc Cô hằng đêm hằng tuần sao?! Ta lo lắng cho tính mạng chàng hằng đêm, vậy mà chàng lại dám làm trò lôi thôi này trước mặt ta!”*
Tiếng lòng phẫn nộ, ghen tuông tột cùng và đầy sát khí của Dạ Hi Hoàng truyền qua khế ước Hồn Ước Đồng Mưu vang dội bên tai Dịch, khiến anh cứng đờ người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên vết xước cổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!