Nhạc nềnPowder_Snow

Bản Dịch Của Kẻ Sắp Bị Ăn Thịt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù tím sẫm của doanh trại tiền tuyến Ma giới cuộn trào như những dải lụa ma mị, quấn chặt lấy không gian lạnh lẽo của vùng đất đen biên ải. Bùi Văn Dịch đứng bất động, hai bàn tay phàm nhân giấu sâu trong ống tay áo dài màu lam nhạt sờn rách đang run lên bần bật. Vết xước rớm máu nhẹ ở cổ họng – dấu vết từ lưỡi rìu tàn bạo của Ma tướng Dạ Độc Cô ban nãy – vẫn còn nhói lên từng cơn rát bỏng. Dưới lớp áo thô, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám khẽ siết nhẹ, tỏa ra một luồng hơi ấm thảo mộc dịu mát để tịnh hóa luồng ma khí hoang dã đang không ngừng ăn mòn kinh mạch yếu ớt của anh. Kháng ma sơ cấp trong người Dịch đang hoạt động hết công suất, tỏa ra một lớp màng sương mỏng màu lam nhạt mờ ảo bao bọc lấy làn da, giúp anh không bị ngất xỉu trước uy áp ngột ngạt của vạn quỷ.


Dưới đất cát đen kịt trước mặt anh, bức cổ thư rách nát bám đầy ma năng nguyền rủa rỉ sét đang tỏa ra những luồng khói đen kịt. Dạ Độc Cô nhe răng nanh cười lạnh, bàn tay khổng lồ bọc giáp gai chỉ thẳng vào bức thư tịch cổ, giọng nói ồm ồm như sấm đánh bên tai Dịch:


“Dịch đi! Tên phàm nhân hèn hạ! Nếu ngươi thực sự là kỳ tài ngoại giao am hiểu cổ ngữ Ma tộc như lời bệ hạ nói, hãy dịch bức mật thư của Ma tổ này ngay lập tức trước toàn quân! Nếu ngươi dịch sai hoặc không dịch được, chứng tỏ ngươi chỉ là một tên gián điệp phàm nhân lừa đảo. Lúc đó, dù bệ hạ có muốn bao che, luật lệ Chấp Pháp Điện cũng sẽ phán quyết ngươi phải bị ngũ mã phanh thây!”


Hàng vạn ma binh xung quanh gầm rú lên những tiếng đồng tình ghê rợn. Những đôi mắt rực lửa vàng, lửa tím lóng lánh sát khí chăm chú nhìn vào thân hình gầy gò của Dịch. Dạ Hi Hoàng đứng bên cạnh, đôi cánh dơi đen khổng lồ khẽ khép lại, che chắn một phần luồng gió tuyết thổi mạnh từ vách núi. Sát uy Ma Vương Cấp 1 quanh thân nàng đã bắt đầu ngưng tụ thành những sợi khói đen nhạt nhẽo, sẵn sàng đóng băng toàn bộ sảnh doanh trại nếu Dạ Độc Cô dám tiến lên một bước.


*“Chàng phàm nhân ngu ngốc này... Nhịp tim của chàng lại đập nhanh như gõ trống rồi. Bức cổ thư đó chứa đầy lời nguyền rủa đẫm máu của Ma tổ vạn năm trước, nếu chàng dịch sai, ta cũng khó lòng bảo vệ chàng trước các trưởng lão Chấp Pháp Điện hằng đêm hằng tuần.”*


Tiếng lòng lo lắng tột cùng của Dạ Hi Hoàng truyền qua khế ước Hồn Ước Đồng Mưu vang lên bên tai Dịch, ngọt ngào nhưng cũng đầy căng thẳng. Dịch nuốt nước bọt một cái ực, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Anh biết mình không thể lùi bước. Nếu anh dịch đúng nghĩa đen của bức cổ thư nguyền rủa này – vốn chứa đầy những lời kêu gọi đồ sát phàm nhân, uống máu nhân loại để hồi sinh ma tính – dã tâm chiến tranh của các ma tướng cuồng chiến như Dạ Độc Cô sẽ lập tức bùng nổ, và cuộc chiến tranh diệt thế sẽ không thể ngăn cản.


“Dịch sai cứu mạng, dịch đúng mất đầu...” Lời dặn của người cha quá cố Bùi Văn Thư lại vang lên bên tai. Dịch hít một hơi thật sâu, vận dụng Thuật ngụy trang cơ thể giả để kiểm soát nhịp thở đều đặn sáu nhịp một phút, cố giữ cho gương mặt mình vẻ điềm tĩnh giả tạo của một bậc thầy ngoại giao thâm tàng bất lộ. Anh khẽ siết chặt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc đang giắt bên hông áo, rồi chầm chậm cúi người nhặt bức cổ thư lên.


Bức cổ thư nặng trịch, lạnh ngắt và bốc mùi rỉ sét tanh nồng. Khi ngón tay phàm nhân của Dịch chạm vào bề mặt da thú thô ráp, luồng hỏa độc ma tính lập tức bùng phát, định lao vào cắn xé kinh mạch anh. Thế nhưng, nhờ huyết mạch Sứ Giả Hòa Bình cổ xưa di truyền từ tổ mẫu Lê Thị Viễn, cơ thể anh tự động dung nạp luồng ma khí ấm áp này mà không bị phản phệ thương tổn. Anh mở cuốn Cổ Ma Ngôn Thư dày cộp lót trước ngực ra, giả vờ tra cứu các từ lóng cổ ngữ Ma tộc để kéo dài thời gian.


“Cổ thư này... quả thực chứa đựng ý chí vô biên của Ma tổ.” Dịch thong thả nói, giọng nói của anh tuy nhỏ nhẹ nhưng vang vọng rõ ràng nhờ sự tịnh hóa của Kháng ma sơ cấp. Anh lén thọc tay vào ống tay áo rộng, nắm chặt lấy cây bút lông Bất Ngữ – bảo vật do cha để lại.


Khi ngòi bút lông chạm vào những dòng chữ đỏ lòm như máu trên bức cổ thư, cây bút tự động phát sáng nhẹ màu lam nhạt. Ma năng nguyền rủa cực mạnh trên giấy tịch cổ bắt đầu bị thanh lọc, gợi ý cho Dịch những từ ngữ cát tường, ôn hòa để thay thế. Thế nhưng, cái giá phải trả không hề rẻ. Dịch cảm nhận được một sợi thọ mệnh phàm nhân của mình bị tiêu hao nhẹ, cây bút lông Bất Ngữ rụng nhẹ một sợi lông tơ màu xám nhạt bám trên vạt áo dài lam của anh. Đầu óc Dịch hơi quay cuồng, nhưng anh cố nghiến răng chịu đựng, vận dụng Ngôn Linh Thuật bẻ lái để tái cấu trúc toàn bộ ngữ cảnh đẫm máu.


Bức cổ thư gốc vốn viết: *“Hỡi con cháu Ma tộc, hãy dùng đao kiếm nhuộm đỏ đất đai bằng máu của lũ phàm nhân dơ bẩn, san phẳng thành trì của chúng, thiêu rụi kinh thành Thăng Long, không để lại một mống để tế thần chiến tranh!”*


Qua kỹ nghệ bẻ lái ngôn từ xuất thần và Liệu pháp tỏ tình bẻ lái của Dịch, anh ngẩng đầu lên, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không đáy nhìn thẳng vào Dạ Hi Hoàng, dõng dạc đọc to bản dịch tự bịa bằng giọng nói ấm áp đầy chất thơ:


“Hỡi người ngự trị trên đỉnh cao Ma giới tôn quý, Nữ Đế bệ hạ Dạ Hi Hoàng. Nàng chính là đóa hoa bỉ ngạn rực rỡ nhất tỏa hương giữa đêm đông lạnh giá. Ta – một phàm nhân nhỏ bé từ phương Nam xa xôi – nguyện dùng cả sinh mệnh ngắn ngủi này để dâng hiến trái tim thanh khiết nhất cho nàng. Ta nguyện bước qua ranh giới sương mù đất đen, ôm lấy sự cô độc lạnh ngắt của nàng, cùng nàng hòa hợp âm dương. Ta muốn mời nàng cùng vạn dân hai giới ngồi quanh nồi lẩu đồng âm dương nghi ngút khói thơm, sưởi ấm dạ dày và hóa giải mọi thù hận trăm năm, cùng nhau kiến tạo một thiên đường hòa bình vạn kiếp vĩnh hằng...”


Giọng đọc của Dịch vừa dứt, toàn bộ doanh trại tiền tuyến Ma tộc bỗng chốc im bặt như tờ. Hàng vạn ma binh khổng lồ há hốc mồm, những thanh đao xương sắc bén trong tay chúng suýt chút nữa rơi xuống đất cát đen. Chúng ngơ ngác nhìn nhau, không thể tin vào tai mình. Một bức cổ thư nguyền rủa đẫm máu của Ma tổ vạn năm, qua miệng tên phàm nhân này lại biến thành một bức thư tình sến sẩm, táo bạo và nồng nhiệt nhất vạn cổ dành riêng cho Nữ Đế!


Dạ Hi Hoàng đứng chết trân tại chỗ. Đôi tai nhọn hoắt của nàng tỳ nữ khẽ giật mạnh, rồi nhanh chóng đỏ bừng lên như quả hồng chín. Đôi má trắng muốt như tuyết của Nữ Đế Ma tộc bỗng chốc ửng hồng rực rỡ dưới ánh trăng mờ ảo. Nàng bối rối đến mức hai bàn tay thon thả nắm chặt lấy đốc ma kiếm, lồng ngực phập phồng run rẩy.


*“Chàng... chàng phàm nhân táo bạo này! Trước mặt hàng vạn quân sĩ Chấp Pháp Điện mà lại dám đọc to những lời tỏ tình sến sẩm đến thế hằng đêm! Chàng muốn làm ta xấu hổ chết sao? Nhưng... nhưng nghe thật là ấm áp...”*


Tiếng lòng bối rối, ngượng ngùng và đầy hạnh phúc của Dạ Hi Hoàng truyền qua khế ước Hồn Ước Đồng Mưu vang dội bên tai Dịch, khiến anh khẽ thở phào nhẹ nhõm. Anh biết mình đã đánh trúng điểm yếu thèm nghe lời ngọt ngào của vị Nữ Đế ngây thơ này.


“Nói láo! Hoàn toàn là nói láo!” Dạ Độc Cô nổi giận lôi đình, gã vung cây cự phủ Thiết Huyết nặng ngàn cân chém mạnh xuống đất cát đen phát ra tiếng nổ lớn chấn động. “Bức cổ thư này chứa đầy sát khí hủy diệt của Ma tổ, làm sao có thể là lời tỏ tình ngọt ngào của phàm nhân? Tên gián điệp này đang dùng tà thuật ngôn từ để che mắt bệ hạ! Thần yêu cầu Chấp Pháp Điện lập tức phanh thây hắn!”


“CÂM MIỆNG!”


Dạ Hi Hoàng đột ngột bước lên một bước, chắn hoàn toàn trước mặt Dịch. Sát uy Ma Vương Cấp 1 quanh thân nàng bùng phát dữ dội, đóng băng hoàn toàn lưỡi cự phủ của Dạ Độc Cô dưới một lớp băng tím dày đặc. Ánh mắt nàng lạnh lùng như sương tuyết vạn năm quét qua toàn quân:


“Dạ Độc Cô! Ngươi dám nghi ngờ ý chỉ của Ma tổ và phán quyết của ta sao? Bản dịch của cố vấn ngoại giao cá nhân Bùi Văn Dịch hoàn toàn chính xác! Ma tổ vạn năm trước từng khao khát giao thương hòa hợp với nhân tộc nhưng bị chia cắt bởi thù hận, bức cổ thư này chính là di nguyện tình yêu vượt chủng tộc của ngài truyền lại! Ai dám nghi ngờ bản dịch này, tức là phản nghịch lại di huấn của Ma tổ!”


Lời tuyên bố đầy ngự uy và thiên vị ngầm của Nữ Đế khiến Dạ Độc Cô uất ức phun ra một ngụm máu đen. Gã quỳ sụp một gối xuống đất, tay siết chặt đốc búa rỉ sét, đôi mắt lửa tím hằn học nhìn chằm chằm vào Dịch đang đứng run rẩy sau lưng nàng hằng đêm. Gã biết mình không thể tranh cãi pháp lý lúc này, nhưng dã tâm lật đổ hòa bình vẫn cháy bỏng.


“Thần... tuân lệnh bệ hạ.” Dạ Độc Cô nghiến răng nanh nói, giọng nói đầy uất hận. Gã chầm chậm lùi lại phía sau, biến mất vào màn sương mù tím đậm của doanh trại.


Cơn khủng hoảng cổ thư tạm thời qua đi, giữ được cái đầu trên cổ của Dịch thành công. Thế nhưng, Dịch cảm nhận được cơ thể phàm nhân của mình đã kiệt quệ hoàn toàn tinh thần lực, đầu óc quay cuồng dữ dội do tác dụng phụ của bút thần và ma khí xung quanh. Anh khẽ ho khan một tiếng vô lực hằng đêm, vạt áo cẩm y Ma tộc bám đầy bụi cát.


Dạ Độc Cô rút về lều trại của mình, khuôn mặt vặn vẹo trong bóng tối đầy tàn độc. Gã lập tức vẫy tay ra hiệu cho một cái bóng mảnh khảnh đang ẩn nấp trong góc tối lều trại bước ra. Đó là Dạ Điệp – nữ quái mật thám tuyệt sắc của Ma giới, người sở hữu thuật mị hoặc linh hồn đỉnh cao.


“Dạ Điệp,” Dạ Độc Cô cười lạnh âm hiểm. “Tên phàm nhân kia rất xảo quyệt, Nữ Đế lại hết lòng bao che cho hắn. Đêm nay, ngươi hãy lén lút lẻn vào phòng giam lỏng của hắn, dùng Hương phấn 'Mê Hồn' và mị thuật quyến rũ để tra khảo xem hắn có thực sự hiểu cổ ngữ Ma tộc hay không. Ta muốn có chứng cứ phản quốc của hắn trước khi trời sáng!”


Dạ Điệp liếm môi đỏ mọng, đôi mắt lóng lánh mị hoặc rực sáng tím nhạt trong bóng tối, khẽ cúi đầu nhận lệnh. Sát cơ mị thuật mới đang lặng lẽ tiếp cận phòng giam của Dịch hằng đêm hằng tuần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!