Nhạc nềnPowder_Snow

Phàm Nhân Bước Qua Ranh Giới Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió lạnh buốt mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và vị rỉ sét của kim loại xộc thẳng vào mũi, đánh thức Bùi Văn Dịch khỏi cơn hôn mê sâu. Anh khẽ rên rỉ một tiếng, mí mắt nặng trĩu chầm chậm mở ra. Không còn tiếng mưa rơi xối xả của Hẻm núi Tử Vong, cũng không còn hơi ấm dịu ngọt từ vòng tay ôm siết của Dạ Hi Hoàng. Thứ đầu tiên đập vào mắt anh là một bầu trời u tối, kỳ dị với những cuộn mây màu tím sậm xoáy tròn như một vòng xoáy khổng lồ không đáy.


Dịch muốn chống tay ngồi dậy, nhưng toàn thân anh đau nhức rã rời. Tác dụng phụ của bột cỏ Vân Mông giả chết tuy đã được ma năng của Nữ Đế tịnh hóa phần lớn, nhưng cơ thể phàm nhân yếu ớt của anh vẫn phải chịu đựng sự kiệt quệ tột cùng. Chân trái bị trầy xước rỉ máu nhẹ từ chuyến chạy trốn đêm qua giờ đây nhói lên từng cơn buốt giá khi tiếp xúc với mặt đất đen kịt, cằn cỗi dưới thân.


“Khụ... khụ khụ!”


Dịch ho khan dữ dội. Không khí ở nơi này quá đậm đặc ma khí độc hại. Trạng thái Cấp 1: Phàm thể nhạy cảm của anh ngay lập tức phản ứng dữ dội. Phổi anh nóng rát như có lửa đốt, đầu óc quay cuồng, một cơn sốt lạnh từ sâu trong xương tủy bắt đầu trỗi dậy. Anh run rẩy đưa tay lên sờ vào ngực áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai của mình. Cuốn Cổ Ma Ngôn Thư vẫn nằm im lìm trong túi ngực, dày cộp và vững chãi. Bên hông anh, chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc vẫn giắt cẩn thận.


Nhưng điều khiến Dịch lạnh gáy hơn cả cái lạnh của Ma giới chính là những âm thanh gầm rú, xì xào xung quanh. Anh cố gắng định thần, nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.


Anh đang nằm giữa một khoảng sân rộng lớn được bao quanh bởi hàng trăm chiếc lều trại khổng lồ màu đen tuyền dựng bằng xương thú và da ma thú bốc khói hắc ám – Doanh trại tiền tuyến Ma tộc. Và bao vây xung quanh anh lúc này là hàng trăm, hàng ngàn ma binh khổng lồ. Chúng có làn da màu xám tro dính đầy bùn đất chiến trận, đầu mọc sừng nhọn hoắt, đôi mắt rực lửa vàng hoặc tím đang thèm khát nhìn chằm chằm vào anh như nhìn một miếng mồi ngon.


“Một tên phàm nhân dơ bẩn!”


“Nữ Đế bệ hạ tại sao lại mang một tên phàm nhân yếu ớt thế này về doanh trại?”


“Nhìn vạt áo hắn kìa, rách rưới và thô thiển. Thịt hắn chắc là mềm lắm, ta ngửi thấy mùi máu phàm nhân ngọt lịm rồi!”


“Ăn sống hắn đi! Để tế cờ chiến tranh!”


Những tiếng gầm rú ồm ồm xé toạc màn sương mù tím nhạt. Đám ma binh bắt đầu tiến lại gần, những móng vuốt sắc nhọn và đao xương lăm lăm trong tay chúng rít lên những tiếng ghê rợn.


Dịch nuốt nước bọt một cái ực, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Trời đất ơi, anh vừa thoát khỏi họng súng của Nguyễn Bá Đao và lưỡi đao của băng cướp thổ phỉ, giờ lại rơi thẳng vào hang ổ của bầy quái vật khát máu này! Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Dịch nín thở, cố gắng vận hành kỹ năng Kháng ma sơ cấp trong người.


Ngay lập tức, một luồng sương mỏng màu lam nhạt mờ ảo tỏa ra từ làn da anh, bao bọc lấy cơ thể yếu ớt. Lớp màng sương này nhẹ nhàng lọc bỏ luồng ma khí độc hại xung quanh, giúp phổi anh dịu lại, giữ vững ý thức không bị sụp đổ trước áp lực ngột ngạt của vạn quỷ.


Anh cố gắng dùng Thuật ngụy trang cơ thể giả, kiểm soát nhịp thở đều đặn sáu nhịp một phút, cố tỏ ra điềm tĩnh, thâm trầm như một bậc thầy ngoại giao thâm tàng bất lộ. Tay anh lén thọc vào hông, nắm chặt lấy chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' thêu bằng tơ tằm ngọc bích của Hoàng đế Lý Khánh An ban tặng.


*“Phải thương lượng! Đúng vậy, mình là sứ thần, mình có luật lệ bảo hộ!”* Dịch thầm nghĩ. Anh dũng cảm xòe chiếc quạt giấy ra, đứng thẳng lưng, giọng nói cố gắng dõng dạc vang lên:


“Ta là sứ giả hòa bình của Đại Việt Quốc, mang theo ngự ấn tối cao của Hoàng đế nhân tộc! Các ngươi không được vô lễ, ta có quyền bất khả xâm phạm!”


Thế nhưng, đáp lại lời tuyên bố đầy dũng khí giả tạo của anh chỉ là những tràng cười rộ lên điên cuồng từ đám ma binh.


“Hoàng đế nhân tộc? Hoàng đế phàm nhân là cái thá gì?”


“Chiếc quạt rách kia đến một nhát đao của ta cũng không đỡ nổi! Lũ phàm nhân các ngươi chỉ xứng làm thức ăn cho ma thú!”


Một gã ma binh khổng lồ cao một trượng, tay cầm cây chùy gai rỉ sét, gầm lên một tiếng rồi vung chùy lao thẳng về phía Dịch. Dịch đứng hình, chân trái bị tê liệt không thể né tránh.


“UỲNH!”


Một luồng áp lực khổng lồ, nặng nề như cả một ngọn núi đá hắc thạch đột ngột giáng xuống từ trên không trung, nện thẳng vào mặt đất trước mặt Dịch. Mặt đất đen kịt nứt toác ra một rãnh sâu hoắm, hất văng gã ma binh cầm chùy ngã nhào ra xa mười thước.


Đám đông ma binh lập tức im bặt, dạt ra hai bên đầy sợ hãi.


Từ trong màn sương mù tím đậm rực lửa hắc ám, một bóng người khổng lồ, đầy áp bức từ từ bước ra. Đó là một gã ma tướng cao lớn hơn chín thước, làn da xám đen xù xì bọc trong bộ chiến giáp gai thép rỉ sét nặng nề. Đầu gã đội chiếc mũ bảo hiểm sừng trâu khổng lồ bám đầy vết máu khô, đôi mắt rực lửa tím tàn bạo, độc ác nhìn chằm chằm vào Dịch. Trên vai gã vác một cây cự phủ nặng ngàn cân, lưỡi búa bốc khói đen ngùn ngụt – Ma tướng cuồng sát Dạ Độc Cô, thống lĩnh phe chủ chiến của Ma giới.


“Một lũ vô dụng!” Dạ Độc Cô gầm lên, giọng nói ồm ồm như tiếng đá tảng va vào nhau chấn động cả màng nhĩ Dịch. “Nữ Đế bệ hạ bị lũ phàm nhân xảo quyệt mê hoặc, mang một tên rác rưởi về doanh trại quân đội, các ngươi cũng đứng nhìn sao?”


Gã sải bước tiến lại gần Dịch. Mỗi bước chân của gã nện xuống đất rầm rầm khiến lòng ngực Dịch chấn động dữ dội. Dạ Độc Cô dừng lại trước mặt Dịch, chiều cao áp đảo của gã khiến Dịch trông nhỏ bé như một chú thỏ trước họng vuốt của mãnh hổ.


“Ngươi chính là tên dịch sứ hèn nhát đã bẻ lái thư khiêu chiến của Dạ Lục Sát thành thư tình gửi Nữ Đế?” Dạ Độc Cô nhe răng nanh nhọn hoắt, nụ cười đầy sát khí tàn bạo. “Lũ phàm nhân các ngươi quả nhiên chỉ giỏi dùng ba tấc lưỡi để lừa gạt. Hôm nay, ta sẽ dùng đầu của ngươi để tế cờ chiến tranh, xem cái lưỡi của ngươi còn bẻ lái được nữa không!”


Gã vung tay, cây cự phủ Thiết Huyết nặng ngàn cân rít lên một tiếng xé gió ghê rợn, kề sát vào cổ họng phàm nhân của Bùi Văn Dịch. Lưỡi búa lạnh ngắt, rỉ sét bám đầy oán khí gặm nhấm làn da anh, mở ra một vết xước nhỏ rỉ máu nhẹ.


Dịch đứng im bất động, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cổ áo. Áp lực từ tu vi Ma Tướng cảnh hậu kỳ của Dạ Độc Cô khóa chặt hoàn toàn kinh mạch phàm nhân của anh, khiến anh không thể thở nổi.


Trong khoảnh khắc sinh tử nghẹt thở ấy, Dịch không hoảng loạn. Đầu óc anh xoay chuyển cực tốc. Anh lập tức kích hoạt năng lượng đặc thù Thính âm tam bộ, tập trung toàn bộ thính giác phàm nhân vào khoảng cách ba bước chân xung quanh Dạ Độc Cô.


Anh nghe thấy tiếng thở dồn dập, đầy dã tâm của gã ma tướng, và quan trọng hơn cả, anh nghe thấy tần số âm thanh tiếng lòng thực sự của Dạ Độc Cô đang vang lên thông qua kỹ năng cộng hưởng:


*“Giết tên dịch sứ này ngay lập tức! Chỉ cần đầu hắn lìa cổ, hiệp ước hòa bình Vân Mông sẽ hoàn toàn tan vỡ. Nữ Đế sẽ không còn cớ gì để chủ hòa, và phái chủ chiến của ta sẽ danh chính ngôn thuận phát động cuộc đồ sát san phẳng ải biên thùy!”*


Chân tướng đã rõ! Dạ Độc Cô không đơn giản là muốn ăn thịt anh, gã đang muốn dùng tính mạng phàm nhân của anh làm ngòi nổ kích hoạt chiến tranh toàn diện để lật đổ đường lối ôn hòa của Dạ Hi Hoàng!


“Ngươi... ngươi đang lo sợ sao, Dạ Độc Cô tướng quân?” Dịch khẽ mỉm cười, giọng nói tuy khàn đặc vì thiếu oxy nhưng đầy vẻ châm biếm, điềm tĩnh giả tạo.


Dạ Độc Cô khựng lại, đôi mắt rực lửa tím híp lại đầy nguy hiểm: “Ngươi nói cái gì? Bản tướng quân lo sợ một tên sâu bọ như ngươi?”


“Ngươi sợ hãi rằng nếu ta còn sống, Chuỗi lẩu nướng liên doanh Vân Mông sẽ mang lại sự ấm no và hòa bình cho tộc nhân của ngươi, khiến dã tâm chiến tranh của ngươi không còn đất diễn.” Dịch dõng dạc nói, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt khổng lồ của gã. “Ngươi sợ hãi trí tuệ của phàm nhân sẽ thuần hóa được sát khí của Ma tộc!”


“Câm miệng! Lũ phàm nhân dơ bẩn chỉ xứng làm thức ăn!” Dạ Độc Cô nổi giận lôi đình, cây cự phủ vung lên, chuẩn bị chém xuống đầu Dịch.


“AI CHO PHÉP NGƯƠI CHẠM VÀO NGƯỜI CỦA TA?”


Một tiếng quát lạnh lùng, uy nghiêm tột cùng đột ngột xé toạc không trung doanh trại.


Ngay lập tức, một luồng sát khí đóng băng vĩ đại từ trên trời giáng xuống. Cấp 1: Sát uy sơ cấp của Dạ Hi Hoàng bùng phát hoàn toàn. Toàn bộ mặt đất đen kịt của doanh trại trong vòng trăm trượng bỗng chốc ngưng tụ một lớp băng mỏng màu tím nhạt lạnh ngắt. Hàng vạn ma binh xung quanh lập tức run rẩy quỳ rạp xuống đất, không một ai dám ngẩng đầu.


Cây cự phủ Thiết Huyết của Dạ Độc Cô đang vung lên bỗng chốc bị một luồng ma năng đen đặc khóa chặt giữa khoảng không, đóng băng cứng ngắc không thể hạ xuống thêm một tấc nào.


Dạ Hi Hoàng giáng lâm từ giữa khoảng không u tối. Đôi cánh dơi đen khổng lồ của nàng dang rộng, che phủ cả khoảng trời phía trên Dịch. Nàng ngự trị trong bộ chiến giáp hắc thạch lộng lẫy, mái tóc đen dài bay múa trong gió, đôi mắt tím huyền ảo tỏa ra luồng ma quang phẫn nộ tột cùng nhìn chằm chằm vào Dạ Độc Cô.


“Dạ Độc Cô, ngươi dám trái lệnh của ta, tự ý hành quyết tù binh đặc quyền của Ma Vương?” Dạ Hi Hoàng lạnh lùng nói, giọng nói của nàng mang theo uy lực áp chế tuyệt đối của huyết thống Ma Hoàng thuần khiết.


Dạ Độc Cô bị ma lực khổng lồ đè nặng lên vai, hai đầu gối gã nện mạnh xuống đất đá nứt nẻ hằng đêm. Gã nghiến chặt răng nanh, cố gắng ngẩng đầu lên, giọng nói đầy uất ức dã tâm:


“Bệ hạ! Tên phàm nhân này là gián điệp của Trịnh Bá! Hắn dùng những lời nói dối hoa mỹ để làm mềm lòng người, phá hoại nhuệ khí chiến đấu của quân đoàn chúng ta! Thần làm vậy là vì sự sinh tồn tồn vong của toàn bộ Ma tộc!”


Dịch thấy Dạ Hi Hoàng giáng lâm bảo vệ, liền nhanh trí thực hiện ngay chiến thuật sinh tồn tối thượng của mình. Anh không hề tỏ ra kiêu ngạo hay dũng cảm, ngược lại lập tức thu mình lại, đứng nép sát vào sau bóng lưng cao quý của Nữ Đế.


Anh khẽ ho khan vài tiếng đầy yếu ớt, một tay ôm lấy lồng ngực đang phập phồng run rẩy dưới lớp áo dài vải thô, gương mặt thanh tú cố tình bày ra vẻ nhợt nhạt, đáng thương tột cùng.


“Bệ... bệ hạ...” Dịch khẽ thì thầm bằng giọng nói yếu ớt, run rẩy hằng đêm. “Ta... ta chỉ muốn mang lại hòa bình và ẩm thực ấm áp cho tộc nhân của nàng... nhưng Dạ Độc Cô tướng quân lại muốn dùng máu phàm nhân của ta để nhuộm đỏ cờ chiến... Ta sợ...”


Chứng kiến cảnh tượng chàng phàm nhân yếu ớt, mỏng manh của mình đang run rẩy, bị thương nhẹ rỉ máu ở cổ vì mũi rìu của Dạ Độc Cô, ngọn lửa tím phẫn nộ trong mắt Dạ Hi Hoàng bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.


Khế ước nhịp tim Hồn Ước Đồng Mưu giữa hai người khẽ rung động dữ dội. Dịch nghe thấy tiếng lòng đầy xót xa, phẫn nộ và khao khát bảo vệ của nàng vang dội bên tai:


*“Chàng phàm nhân ngu ngốc này... Thể chất đã yếu ớt thế kia còn bị Dạ Độc Cô làm tổn thương! Ta đã thề sẽ bảo vệ chàng vĩnh viễn trong tẩm điện của ta, ai cho phép gã võ phu thô lỗ này xúc phạm phu quân tương lai của ta!”*


“Dạ Độc Cô!” Dạ Hi Hoàng vung tay, một luồng ma quang tím đậm đánh thẳng vào lồng ngực Dạ Độc Cô, hất văng gã lùi lại phía sau vài trượng. “Lời của ta chính là luật lệ tối cao của Ma giới! Bùi Văn Dịch là cố vấn ngoại giao cá nhân của ta, ai dám chạm vào một sợi tóc của hắn, ta sẽ đóng băng linh hồn kẻ đó vĩnh viễn trong hư vô!”


Dạ Độc Cô phun ra một ngụm máu đen, gã lồm cồm bò dậy, đôi mắt rực lửa tím đầy vẻ không phục và căm hận tột cùng nhắm vào Dịch. Gã biết mình không thể dùng vũ lực ép buộc Dạ Hi Hoàng lúc này, nhưng dã tâm vạch trần gián điệp của gã vẫn nung nấu điên cuồng.


“Bệ hạ bảo vệ hắn như vậy, thần không phục!” Dạ Độc Cô gầm lên, tay gã thọc vào trong giáp ngực, lôi ra một bức cổ thư rách nát, thô ráp bám đầy ma năng nguyền rủa đen đặc rỉ sét. Gã ném mạnh bức cổ thư xuống mặt đất đá dưới chân Dịch.


“Nếu hắn thực sự là kỳ tài ngoại giao am hiểu cổ ngữ Ma tộc, hãy để hắn dịch bức mật thư cổ này của Ma tổ ngay lập tức trước toàn quân! Nếu hắn dịch sai hoặc không dịch được, chứng tỏ hắn chỉ là một tên gián điệp phàm nhân lừa đảo vô dụng! Lúc đó, dù bệ hạ có muốn bao che, luật lệ Chấp Pháp Điện cũng sẽ phán quyết hắn phải bị ngũ mã phanh thây!”


Bức cổ thư rách nát nằm im lìm dưới đất, tỏa ra những luồng ma năng nguyền rủa đen đặc, u tối đầy sát cơ ghê rợn, thách thức trí tuệ bẻ lái của chàng sứ giả hèn nhát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!