Nhạc nềnPowder_Snow

Ma Vương Giáng Lâm Và Lời Hứa Độc Quyền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm tối rít gào, mưa bão trút xuống Hẻm núi Tử Vong như muốn cuốn trôi mọi dấu vết của sự sống. Những hạt mưa lạnh buốt như hàng vạn cây kim bạc, không ngừng nện xuống vách đá chênh vênh sát mép vực sâu. Tiếng sấm sét rạch ngang bầu trời xám xịt, thỉnh thoảng lại chiếu sáng gương mặt tái nhợt, không còn một giọt máu của Bùi Văn Dịch. Anh đang nằm tựa lưng vào phiến đá lạnh ngắt, toàn thân cứng đờ, không thể cử động dù chỉ là một đầu ngón tay.


Tác dụng phụ của nhúm bột cỏ Vân Mông khô mà anh nuốt vào để giả chết trong nhà kho cháy rực lúc trước giờ đây đang bộc phát dữ dội. Luồng dược tính buốt giá chạy dọc theo kinh mạch phàm nhân của anh, phong tỏa hoàn toàn mọi sự vận động của cơ bắp. Dịch chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập từng nhịp yếu ớt, chậm rãi, và cảm nhận cái lạnh thấu xương của nước mưa đang thấm đẫm chiếc áo dài vải thô màu lam nhạt sờn rách của mình.


Nếu không có Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám mặc lót bên trong không ngừng tỏa ra một luồng hơi ấm thảo mộc dịu nhẹ, có lẽ kinh mạch phàm nhân của anh đã bị đóng băng hoàn toàn dưới cơn mưa bão biên thùy này. Kháng ma sơ cấp trong người anh đang hoạt động hết công suất, tỏa ra một lớp màng sương mỏng màu lam nhạt mờ ảo bao bọc lấy làn da, ngăn cản ma khí hoang dã xung quanh xâm nhập vào cơ thể yếu ớt.


“Ca ca... ca ca tỉnh lại đi... Muội xin huynh... đừng bỏ muội...”


Tiếng khóc nghẹn ngào của Bùi Linh Đan vang lên bên tai Dịch. Cô bé mười sáu tuổi nhỏ nhắn, mặc bộ y phục thêu hoa cúc giản dị nay đã rách nát và lấm lem bùn đất, đang ôm chặt lấy cánh tay lạnh ngắt của anh trai. Đôi mắt Linh Đan sưng húp, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên má. Cô bé run rẩy bần bật, không chỉ vì cái lạnh của đêm mưa, mà còn vì nỗi sợ hãi tột cùng trước tiếng gầm rú của loài ma thú đang ngày một gần.


Dạ Linh đứng chắn phía trước hai anh em họ, hơi thở của nàng tỳ nữ Ma tộc cực kỳ dồn dập và yếu ớt. Bộ váy lụa đen thêu hoa bỉ ngạn đỏ của nàng đã bị rách nhiều chỗ, ma lực Hắc Điệp trong cơ thể nàng gần như đã cạn kiệt sau khi phải liên tục thi triển vạn điệp ma thuật để làm mù diện rộng và cõng Dịch chạy trốn suốt chặng đường dài vượt qua sào huyệt hiểm trở. Nàng cắn chặt môi, đôi mắt tím lóng lánh ánh sáng kiên nghị nhưng cũng đầy vẻ bất lực.


“Hú u u u u!”


Tiếng hú dài xé toạc màn sương mù xám xịt. Từ phía đầu dốc đá, những luồng hỏa độc ma tính màu tím rực rỡ bắt đầu xuất hiện, xua tan bóng tối hẻm núi. Tiếng vó thú rầm rập dồn dập nện xuống mặt đất rùng rùng. Bóng đen khổng lồ của Bùi Độc – tên cầm đầu băng cướp Hắc Phong khét tiếng vùng phi quân sự – rốt cuộc cũng hiện ra trên lưng con hắc ma thú khổng lồ.


Theo sau hắn là hàng trăm tên thổ phỉ hung hãn, tay lăm lăm gậy gộc và đao kiếm rỉ sét bốc khói hắc ám. Chúng vây chặt lấy vách đá độc đạo, chặn đứng mọi lối thoát của nhóm Dịch. Ánh lửa tím từ những ngọn đuốc trên tay chúng phản chiếu lên những khuôn mặt tàn nhẫn, tham lam.


“Kịch hay lắm, dịch sứ phàm nhân!” Bùi Độc cười lớn, tiếng cười ồm ồm như sấm đánh vang vọng khắp hẻm núi. Hắn nhảy xuống khỏi lưng ma thú, sải bước tiến lại gần, thanh đại đao rỉ sét kéo lê trên đá tạo ra những tia lửa xẹt xẹt ghê rợn. “Ngỡ là đã chết cháy trong nhà kho, hóa ra chỉ là trò mèo giả chết để đào tẩu. Bản bang chủ suýt nữa đã bị cái xác không hồn của ngươi lừa gạt!”


Nghe thấy những lời tuyên bố tàn nhẫn của Bùi Độc, Linh Đan sợ hãi hét lên một tiếng nhỏ, nép chặt hơn vào lồng ngực bất động của Dịch.


Dịch nằm đó, nhãn quan vẫn tỉnh táo nhưng toàn thân tê liệt. Anh nhìn chằm chằm vào lưỡi đao đang đến gần, lòng dâng lên một nỗi bất lực tột cùng. Anh chỉ là một phàm nhân không nửa điểm võ công, một dịch giả hèn nhát chỉ muốn kiếm dăm ba đồng xu Đại Việt để mua đất trồng rau qua ngày. Thế nhưng, vận mệnh lại đẩy anh vào trung tâm của cuộc xung đột Nhân - Ma này, bắt anh phải dùng mạng sống phàm nhân để đổi lấy sự bình yên cho gia đình và biên giới.


*“Chẳng lẽ... mình phải chết ở đây sao?”* Dịch thầm nghĩ, lòng dằn vặt khôn nguôi. Anh không sợ chết, nhưng anh sợ Linh Đan sẽ bị bọn chúng bắt đi, sợ Chuỗi lẩu nướng liên doanh Vân Mông – biểu tượng hòa bình đầu tiên mà anh vừa dày công gầy dựng – sẽ bị thiêu rụi dưới dã tâm của phe chủ chiến.


“Bùi bang chủ, đừng nhiều lời với chúng!” Một tên phó tướng thổ phỉ gầy gò tiến lên, đôi mắt rực lửa tím tàn bạo. “Chém đầu gã dịch sứ này đi, mang thủ cấp về cho phó tướng Nguyễn Bá Đao để nhận nốt số vàng ròng còn lại. Còn con nhóc kia, chúng ta mang về làm nô lệ!”


“Được! Hôm nay bản bang chủ sẽ tiễn ngươi đi gặp cha ngươi!”


Bùi Độc gầm lên một tiếng, vung cao thanh đại đao rỉ sét. Luồng ma năng hắc ám màu tím sậm bùng phát trên lưỡi đao, xé rách màn mưa lạnh, nhắm thẳng vào cổ họng của Bùi Văn Dịch chém xuống.


“Không được chạm vào ca ca ta!” Linh Đan dũng cảm dang hai tay chắn trước người Dịch, nhắm mắt khóc lớn.


Dạ Linh cũng nghiến răng, cố gắng vắt kiệt chút ma lực cuối cùng trong kinh mạch để ngưng tụ một lá chắn hắc điệp nhỏ nhoi. Thế nhưng, lá chắn chưa kịp hình thành đã bị sát khí cuồng bạo của thanh đại đao ép cho vỡ vụn. Dạ Linh bị chấn động ma năng hất văng ra xa, ngã quỵ trên đất, khóe miệng rỉ máu.


Dịch trợn tròn mắt, nhìn lưỡi đao đang lao xuống với tốc độ chóng mặt. Trong khoảnh khắc sinh tử nghẹt thở ấy, anh chỉ có thể bất lực nhắm mắt lại, thầm gọi tên người con gái mang đôi mắt tím kiêu sa đang ngự trị nơi Ma Vương Thành.


*“Hi Hoàng... xin lỗi... ta không thể thực hiện lời hứa ăn lẩu cùng nàng nữa rồi...”*


Thế nhưng, lưỡi đao của Bùi Độc không bao giờ chạm được đến da thịt của Dịch.


“OÀNG!”


Một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột bùng phát giữa hẻm núi, chấn động cả đất trời. Một luồng hắc ám ma năng khổng lồ, đen đặc như mực vẽ từ trên chín tầng mây thẳng đứng giáng xuống vách đá. Luồng ma năng ấy mang theo uy lực hủy thiên diệt địa, đánh thẳng vào lưỡi đao của Bùi Độc.


“Binh!”


Thanh đại đao thép ròng nặng hàng chục cân của Bùi Độc ngay lập tức bị bẻ gãy thành vạn mảnh vụn, bắn tung tóe vào không trung như những mảnh thủy tinh vỡ. Lực chấn động khủng khiếp từ luồng ma năng hất văng Bùi Độc lùi lại phía sau hơn mười trượng, đôi bàn chân hắn cày nát mặt đá vách núi, lồng ngực chấn động dữ dội khiến hắn phun ra một ngụm máu đen.


Ngay sau đó, một luồng không khí lạnh ngắt, buốt giá tột độ bỗng chốc bao trùm toàn bộ Hẻm núi Tử Vong. Trận mưa bão đang xối xả trút xuống bỗng chốc bị đóng băng ngay giữa khoảng không, biến thành hàng triệu bông tuyết đỏ rực rỡ lơ lửng, tĩnh lặng. Gió ngưng thổi, sương mù xám xịt bị một bàn tay vô hình xé toạc ra.


Sát uy Ma Vương Cấp 1: Sát uy sơ cấp cực hạn bùng phát, khóa chặt toàn bộ không gian hẻm núi. Hàng trăm con ma thú cưỡi của lũ thổ phỉ lập tức rên rỉ thảm thiết, bốn chân quỵ rạp xuống đất, run rẩy không dám ngẩng đầu. Hàng trăm tên thổ phỉ hung hãn ban nãy giờ đây mặt cắt không còn giọt máu, kinh mạch bị áp chế đến mức đứng im bất động như những tượng đá.


Từ giữa màn sương mù đỏ rực bị xé rách, một bóng người từ trên trời từ từ đáp xuống.


Nàng giáng lâm giữa đêm giông bão như một vị thần hắc ám tối cao. Dạ Hi Hoàng ngự trị trong bộ chiến giáp hắc thạch lộng lẫy, những đường vân ma năng màu tím chạy dọc trên giáp ngực lấp lánh ánh sáng lạnh lùng. Đôi cánh dơi đen khổng lồ dang rộng che phủ cả bầu trời hẻm núi, ngăn cản toàn bộ gió tuyết đang rít gào. Mái tóc đen dài như thác đổ bay múa trong gió, và đôi mắt tím huyền ảo rực lửa phẫn nộ tột cùng nhìn chằm chằm vào lũ thổ phỉ phía dưới.


“Nữ... Nữ Đế bệ hạ!” Dạ Linh run rẩy kêu lên, đôi mắt tím đầy vẻ kinh ngạc và nhẹ nhõm tột độ.


Linh Đan cũng há hốc miệng nhìn vị tỷ tỷ Ma tộc xinh đẹp tuyệt trần vừa giáng lâm từ trên trời. Cô bé chưa từng nhìn thấy ai có uy áp mạnh mẽ và phong thái cao quý đến thế hằng tuần.


Dạ Hi Hoàng không thèm liếc nhìn Dạ Linh hay Linh Đan. Đôi mắt tím của nàng lập tức khóa chặt vào thân thể nằm bất động, nhợt nhạt của Bùi Văn Dịch hằng đêm. Nhìn thấy vết rách trên vạt áo dài vải thô màu lam nhạt của anh, nhìn thấy vết trầy xước rỉ máu nhẹ ở chân trái và gương mặt lạnh ngắt vì tê liệt của anh, ngọn lửa tím trong mắt nàng bỗng chốc bùng cháy dữ dội.


*“Lũ sâu bọ phàm trần dơ bẩn... Ai cho phép các ngươi chạm vào người của ta hằng tuần?”*


Tiếng lòng đầy phẫn nộ, dằn vặt của Dạ Hi Hoàng truyền qua khế ước nhịp tim vang dội bên tai Dịch. Dịch khẽ mở mắt, nhìn bóng hình kiêu sa của nàng đang đứng trước mặt, lòng dâng lên một luồng hơi ấm kỳ lạ xua tan đi cái lạnh buốt giá của bột cỏ Vân Mông.


“Ngươi... ngươi là Ma Vương Dạ Hi Hoàng!” Bùi Độc run rẩy kêu lên, gương mặt hắn vặn vẹo vì sợ hãi tột cùng. Hắn cố gắng vận dụng ma năng để kích hoạt con ma thú dưới chân hòng trốn chạy hằng tuần. Thế nhưng, dưới sát uy sơ cấp của Nữ Đế, con ma thú của hắn đã hoàn toàn bị khóa chặt kinh mạch, đứng im chịu chết hằng tuần.


“Chết.”


Dạ Hi Hoàng lạnh lùng thốt ra một chữ. Nàng khẽ vươn ngón tay thon thả trắng muốt như ngọc ra, hướng về phía Bùi Độc chỉ một cái.


“Vút!”


Một tia ma quang màu tím đậm, sắc bén như một thanh kiếm ánh sáng từ đầu ngón tay nàng phóng ra, xuyên thấu qua màn sương đóng băng, găm thẳng vào giữa trán Bùi Độc.


Không có một tiếng hét, không có một giọt máu nào chảy ra. Toàn bộ thân thể khổng lồ của tên cầm đầu băng cướp Hắc Phong ngay lập tức bị đóng băng thành một khối hắc thạch màu tím, rồi “Rắc rắc!” một tiếng, vỡ vụn thành hàng vạn hạt bụi sáng lấp lánh tiêu tán hoàn toàn vào hư không đêm mưa. Băng cướp Hắc Phong bị tiêu diệt hoàn toàn thủ lĩnh chỉ trong một chớp mắt hằng đêm.


Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy, hàng trăm tên thổ phỉ còn lại hoàn toàn vỡ mật. Sát uy của Dạ Hi Hoàng vừa lơi lỏng một nhịp, chúng liền vứt bỏ toàn bộ vũ khí, gào thét toán loạn tháo chạy thục mạng vào sâu trong hẻm núi tối tăm, không một tên nào dám quay đầu nhìn lại hằng tuần.


Dạ Hi Hoàng từ từ hạ cánh xuống mặt đất đá lạnh ngắt. Đôi cánh dơi khổng lồ khẽ khép lại sau lưng. Nàng sải bước đi về phía Dịch, từng bước đi của nàng nhẹ nhàng không phát ra tiếng động, nhưng mặt đất dưới chân nàng đều ngưng tụ một lớp băng mỏng màu tím nhạt hằng đêm.


Nàng quỳ một gối xuống bên cạnh Dịch. Sự lạnh lùng, uy nghiêm tột cùng của một vị Ma Vương tối cao bỗng chốc tan biến hoàn toàn, thay vào đó là vẻ lo lắng, dằn vặt khôn nguôi hiện rõ trong đôi mắt tím. Bàn tay thon thả của nàng run rẩy chạm vào gò má lạnh ngắt của anh hằng đêm.


“Chàng phàm nhân ngu ngốc này...” Dạ Hi Hoàng khẽ thì thầm, giọng nói của nàng nhỏ nhẹ, mang một sự ấm áp dịu dàng chưa từng có trước mặt thuộc hạ hằng tuần. “Nhịp tim của chàng yếu thế này... Thể chất phàm nhân mỏng manh thế kia mà dám liều mạng giả chết để cứu muội muội sao?”


Dịch cố gắng dùng hết sức bình sinh, nháy mắt nhẹ một cái như muốn bảo nàng đừng lo lắng hằng tuần. Khế ước Hồn Ước Đồng Mưu giữa hai người khẽ rung động, truyền đạt tiếng lòng chân thật nhất của anh cho nàng hằng tuần.


Dạ Hi Hoàng khẽ cắn môi, đôi tai nhọn của nàng đỏ bừng lên dưới ánh trăng mờ ảo. Nàng vươn hai tay ra, nhẹ nhàng luồn xuống dưới gáy và khoeo chân của Dịch, nâng cơ thể phàm nhân gầy gò của anh lên, ôm gọn vào lòng theo tư thế bế công chúa hằng tuần.


Hơi ấm dồi dào từ cơ thể Dạ Hi Hoàng truyền qua Tấm lụa Ma tơ bọc lấy lồng ngực Dịch, tịnh hóa hoàn toàn luồng dược tính buốt giá của bột cỏ Vân Mông đang làm tê liệt kinh mạch anh hằng đêm. Dịch cảm thấy lồng ngực mình ấm áp trở lại, nhịp tim dần đập mạnh mẽ, đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim dồn dập của Nữ Đế hằng tuần.


Dạ Linh gượng dậy, cúi đầu cung kính: “Nữ Đế bệ hạ... Dạ Linh đáng chết, đã không bảo vệ tốt cho phu quân tương lai...”


“Không trách ngươi.” Dạ Hi Hoàng lạnh lùng nói, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt Dịch. Nàng quay sang nhìn Bùi Linh Đan đang đứng ngơ ngác hằng tuần.


Nàng vươn bàn tay còn lại vào khoảng không, một luồng ma quang tím ngưng tụ, biến thành một chiếc lông vũ màu bạc lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ – Lông vũ Ma lang hộ mệnh tối cao hằng tuần. Nàng khẽ thả chiếc lông vũ rơi vào lòng bàn tay của Linh Đan hằng tuần.


“Đeo thứ này trước ngực.” Dạ Hi Hoàng nói, giọng nói đầy uy lực che chở hằng tuần. “Vạn thú biên giới và ma binh tuần tra nhìn thấy lông vũ này sẽ tự động quỳ rạp bảo vệ ngươi. Dạ Linh, hộ tống muội muội của Dịch trở về thôn Vân Mông an toàn. Chuỗi lẩu nướng liên doanh Vân Mông từ hôm nay sẽ do binh lực Ma quân của ta ngầm canh gác bảo vệ hằng tuần.”


“Tuân lệnh Nữ Đế bệ hạ!” Dạ Linh quỳ gối nhận lệnh hằng tuần.


Linh Đan nắm chặt chiếc lông vũ Ma lang ấm áp trong tay, đôi mắt to tròn nhìn Dạ Hi Hoàng đầy biết ơn: “Tỷ tỷ... tỷ sẽ mang ca ca đi đâu?”


Dạ Hi Hoàng khẽ cúi đầu nhìn Dịch, khóe môi nàng khẽ cong lên thành một nụ cười lãng mạn, đầy chiếm hữu hằng tuần. Nàng ghé sát tai anh, hơi thở thơm nồng hương hoa bỉ ngạn xua tan sương lạnh đêm mưa hằng đêm:


“Ngươi đã hứa sẽ luôn dịch sai sớ tấu để dỗ dành ta hằng tuần... Từ nay, ta không cho phép ngươi chịu hiểm nguy ở vùng biên giới phàm trần này nữa. Ta mang ngươi về Ma Vương Thành, làm dịch giả độc quyền kiêm phu quân của riêng ta hằng tuần.”


Dịch nghe thấy tiếng lòng bối rối nhưng đầy hạnh phúc của nàng qua khế ước nhịp tim hằng tuần: *“Chàng phàm nhân hèn nhát này... Ta sẽ giấu chàng thật kỹ trong tẩm điện của ta, không cho ai làm hại chàng nữa hằng đêm.”*


Dạ Hi Hoàng ôm chặt lấy Dịch, đôi cánh dơi khổng lồ vỗ mạnh một cái. Thân hình hai người hóa thành một luồng ma quang tím rực rỡ, bay vút lên trời cao, xuyên qua màn mưa bão đóng băng và ranh giới sương mù xám xịt hằng đêm.


Dịch nằm trong vòng tay ấm áp của Nữ Đế, nhìn bóng hình ải Vân Mông dần lùi xa dưới chân mình hằng tuần. Anh khẽ mỉm cười vô lực hằng đêm. Kỷ nguyên bẻ lái ngôn từ tại biên giới đã khép lại thành công rực rỡ, mở ra một chương mới đầy mưu mô, sóng gió nhưng cũng không kém phần lãng mạn, ngọt ngào hằng đêm tại cung điện hắc thạch Ma Vương Thành hằng tuần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!