Nữ Đế Đỏ Mặt Và Sát Cơ Biên Giới
Gió tuyết biên thùy gào rú qua những vách đá dựng đứng của dãy Vân Mông, quất những làn sương giá buốt vào mái ngói xám xịt của Doanh trại tiền tuyến Ma tộc. Khác với vẻ hoang vu tồi tàn của dịch trạm nhân tộc phía bên kia biên cảnh, đại doanh của Ma quân là một quần thể lều trại hắc thạch khổng lồ, sừng sững uy nghiêm dưới bầu trời đêm rực lửa tím hắc ám.
Tại trung tâm doanh trại, bên trong tẩm điện phủ rèm lụa đen lộng lẫy, Ma Vương Dạ Hi Hoàng đang ngồi lặng lẽ trên ngai tòa đúc bằng đá hắc tinh thạch. Nữ Đế khoác trên mình bộ chiến bào màu đen tuyền thêu chỉ bạc tinh xảo, gương mặt khuất sau lớp mạng che mặt bằng tơ nhện hắc ám mỏng manh, chỉ để lộ đôi mắt tím huyền ảo, sâu thẳm như chứa đựng vạn cổ tinh hà.
Xung quanh ngai tòa, luồng ma năng lạnh buốt từ tu vi tối cao của nàng vô tình rò rỉ, tạo thành một dải sương băng mỏng đóng băng nhẹ toàn bộ bề mặt bàn đá hắc thạch. Sát uy sơ cấp của bậc chí tôn Ma giới khiến bầu không khí trong điện đông cứng lại, hộ vệ và các ma binh canh gác bên ngoài đều quỳ rạp, không một ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng.
Thị nữ thân cận Dạ Linh nhẹ nhàng bước vào, quỳ một gối xuống sàn đá lạnh ngắt. Đôi mắt tím lanh lợi của nàng tỳ nữ khẽ liếc nhìn luồng ma khí lạnh lẽo xung quanh, run rẩy dâng lên một cuộn giấy da thú nhuốm đầy linh khí phàm trần:
“Khởi bẩm Nữ Đế tôn quý... Tiền quân doanh của nhân tộc vừa cho bưu tá mang sang một bức công văn. Họ nói... đây là bản dịch tịnh hóa từ bức chiến thư của thống lĩnh Dạ Lục Sát gửi sang biên giới của họ ban chiều. Người dịch là một sứ thần phàm nhân của Đại Việt Quốc.”
Dạ Hi Hoàng khẽ nhướn mày liễu. Một phàm nhân? Dám gửi thư vào tận đại doanh Ma tộc giữa lúc hai bên đang giương cung bạt kiếm? Nàng vươn bàn tay thon thả trắng muốt như ngọc ra, cuộn giấy da thú tự động bay vào lòng bàn tay.
Ngay khi mở cuộn giấy ra, đôi mắt tím của Nữ Đế khẽ ngưng tụ. Những dòng chữ Nôm thanh nhã, bay bướm hiện lên, tỏa ra một hương thơm thảo mộc dịu nhẹ vô cùng dễ chịu, hoàn toàn khác biệt với thứ sát khí thô bạo thường ngày của chiến trận. Dạ Hi Hoàng thầm đọc nhẩm những dòng chữ bẻ lái sến sẩm do Bùi Văn Dịch vắt óc bịa ra:
“Hỡi đóa bỉ ngạn kiều diễm nhất vương thành hắc thạch, Nữ Đế Dạ Hi Hoàng tối cao tôn quý... Trái tim của Dạ Lục Sát ta rực cháy như lửa địa ngục mỗi khi nghĩ về nàng. Ta nguyện dâng hiến cả sinh mệnh Ma tộc này, mượn sương mù Vân Mông và linh khí phàm trần thanh khiết của nhân tộc để tịnh hóa bức thư tình sến sẩm này, mong nàng đoái hoài nhìn đến tâm ý của ta...”
“...”
Cả gian tẩm điện đột ngột rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ.
Lớp sương băng đóng bám trên bàn đá hắc thạch bỗng chốc rạn nứt rồi tan chảy thành nước. Dạ Hi Hoàng ngồi chết trân trên ngai tòa, đôi mắt tím huyền ảo trợn to đầy kinh ngạc. Nàng đọc đi đọc lại bức thư đến ba lần, hai tai nhọn dưới lớp tóc mây bỗng chốc đỏ bừng lên như hai trái ớt chín.
Nữ Đế tối cao của Ma giới, kẻ nắm giữ quyền sinh sát của vạn tộc, cả đời chỉ biết đến tu luyện, chiến đấu và những lời tâu trình lạnh lùng đầy sát khí của các trưởng lão bảo thủ. Nàng chưa từng, chưa một lần nào trong đời nghe thấy những lời tỏ tình táo bạo, ngọt ngào và sến sẩm đến mức nổi da gà như thế này.
“Dạ Lục Sát... hắn...” Giọng nói của Dạ Hi Hoàng run lên nhè nhẹ, không phải vì tức giận, mà vì một sự bối rối tột độ đang dâng trào trong lồng ngực. Nàng quay sang nhìn Dạ Linh, cố giữ giọng điệu lạnh lùng uy nghiêm: “Dạ Lục Sát thực sự đã viết những lời này gửi cho ta?”
Dạ Linh quỳ bên dưới gầm mặt, thầm nghĩ trong đầu: Thống lĩnh Dạ Lục Sát bình thường chỉ biết vác đại đao chém giết, ăn nói thô lỗ cục cằn, sao có thể viết ra những lời thơ ca bay bướm thế này? Nhưng công văn chính thức có đóng dấu ấn ký của dịch sứ quán nhân tộc, nàng làm sao dám nghi ngờ. Dạ Linh vội cúi đầu tâu:
“Khởi bẩm Nữ Đế, bức thư này do chính tay sứ thần phàm nhân dịch thuật từ nguyên bản của thống lĩnh Dạ Lục Sát. Người dịch tên là Bùi Văn Dịch. Nghe bưu tá nói, hắn là một phàm nhân không nửa điểm võ công, gầy gò yếu ớt, nhưng khi dịch bức thư này trước mặt chủ soái nhân tộc Trịnh Bá, hắn đã lẫm liệt tuyên bố đây là phong tục 'Mượn lối tịnh hóa' của Ma tộc chúng ta hòng bảo vệ danh dự tình yêu của thống lĩnh.”
“Bùi Văn Dịch... phong tục mượn lối tịnh hóa sao?” Dạ Hi Hoàng lẩm nhẩm cái tên phàm trần ấy. Một phàm nhân hèn mọn, đứng trước sát khí của Trịnh Bá và ma năng của Dạ Lục Sát, lại dám đứng ra bảo vệ một bức 'thư tình' gửi cho nàng?
Nữ Đế khẽ áp bàn tay ngọc lên lồng ngực đang đập liên hồi của mình. Gương mặt nàng dưới lớp mạng che mặt đã đỏ bừng lên tận mang tai. Để che giấu sự bối rối dâng trào, nàng đột ngột đứng dậy, tỏa ra một luồng ma khí tím sẫm đóng băng nhẹ một góc rèm lụa đen, lạnh lùng ra lệnh:
“Tên Dạ Lục Sát này thật là vô phép! Dám dùng quân thư để gửi lời xằng bậy! Nhưng... tên sứ thần phàm nhân kia quả thực có chút dũng khí. Dạ Linh, ngươi lập tức mang theo Tấm lụa Ma tơ dệt từ nhện hắc ám sang bên kia biên giới, ngầm ban tặng cho hắn như một phần thưởng vì đã giữ gìn thể diện cho hoàng tộc. Đồng thời... lén lút giám sát hắn hằng đêm hằng tuần cho ta. Ta muốn biết, một phàm nhân yếu ớt như vậy lấy đâu ra dũng khí để đối mặt với hai quân đoàn đang muốn khai chiến!”
“Tuân lệnh Nữ Đế!” Dạ Linh nhận mệnh, thân hình nhanh chóng hóa thành một làn khói đen nhạt biến mất vào đêm tối sương mù.
Dạ Hi Hoàng ngồi lại trên ngai, khẽ vuốt ve cuộn giấy da thú mang hương thơm thảo mộc. Nàng không hề biết rằng, cách đó vài dặm, “chàng sứ giả dũng cảm” trong lòng nàng lúc này đang phải đối mặt với một thảm họa sát thân khủng khiếp.
***
Tại Dịch trạm Vân Mông nghèo nàn, đêm đông buốt giá rít gào qua những khe nứt của bức tường gỗ mục.
Bùi Văn Dịch đang ngồi sụp dưới sàn nhà, lưng tựa vào chiếc bàn gỗ nứt đôi từ cuộc đập phá ban chiều của Trịnh Bá. Anh vừa nhận được một gói đồ nặc danh ném qua khe cửa sổ, bên trong là một tấm lụa mỏng dính màu đen lấp lánh chỉ bạc, mềm mại và dẻo dai vô song, kèm theo một phong thư nhỏ viết bằng cổ ngữ Ma tộc rực rỡ cát tường. Tra cứu nhanh trong cuốn Cổ Ma Ngôn Thư, Dịch bàng hoàng nhận ra đây chính là Tấm lụa Ma tơ – bảo vật phòng thân cực kỳ quý hiếm của Ma giới.
“Nữ Đế... gửi tặng mình cái này sao? Lại còn viết là 'Thưởng cho sự dũng cảm của khanh hằng tuần hằng đêm'?” Dịch lẩm bẩm, mặt méo xệch. Anh dũng cảm cái nỗi gì chứ! Anh chỉ vì muốn giữ cái đầu trên cổ nên mới liều mạng bịa ra bức thư tình sến sẩm kia thôi! Nhưng trong cái lạnh thấu xương của đêm đông biên thùy, tấm lụa tỏa ra một luồng ma năng ấm áp dịu nhẹ, Dịch vội vàng mặc lót nó vào bên trong lớp áo dài vải thô lam nhạt sờn vai của mình. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp kinh mạch phàm nhân khiến anh đỡ ho khan hẳn.
Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, một tiếng động kinh hoàng bỗng vang lên ngoài sân dịch trạm.
“Rầm! Rầm!”
Cánh cửa phòng riêng của Dịch bị một lực lượng thô bạo đá văng ra, bắn tung tóe những mảnh vụn gỗ vào không trung.
Phó tướng Nguyễn Bá Đao sầm sập dẫn theo hàng chục binh lính thiết giáp vũ trang đầy đủ xông vào phòng. Gã võ phu trung niên thô kệch mang gương mặt đầy vết sẹo đao kiếm, đôi mắt ti hí sắc lạnh đầy sát khí nhìn chằm chằm vào Dịch. Thanh đoản đao Sát Ma dắt bên hông gã không ngừng rung lên bần bật, tỏa ra luồng sát khí đỏ lòm hung hãn của tu vi Luyện Khí cảnh sơ kỳ.
“Lục soát cho ta! Tìm cho ra bản gốc chiến thư của Ma tộc và tất cả thư từ, tài liệu của tên dịch sứ hèn nhát này!” Nguyễn Bá Đao gầm lên một tiếng dữ tợn.
Đám binh lính thô bạo xông lên, lật tung rương hòm, đập phá tủ sách cổ rách nát, ném vứt bừa bãi những trang giấy dịch thuật của Dịch xuống sàn nhà dơ bẩn. Dịch hoảng sợ tột cùng, hai đầu gối run lẩy bẩy dưới lớp bào dài, nhưng anh biết rõ, chỉ cần lộ ra một chút hoảng loạn, Nguyễn Bá Đao sẽ lập tức lấy cớ đó để chém đầu anh ngay tại chỗ.
Bản năng sinh tồn bùng phát, Dịch vội vàng vận dụng Thuật ngụy trang cơ thể giả. Anh hít một hơi thật sâu, nín thở nhẹ nhàng, ép nhịp tim đang đập liên hồi như trống trận trở lại đều đặn sáu nhịp một phút. Cơ mặt anh hoàn toàn cứng đờ, không biểu lộ một chút cảm xúc sợ hãi nào, đôi mắt thanh tú cố tỏ ra thâm trầm, lạnh lùng như một bậc thầy ẩn dật thâm tàng bất lộ. Anh chậm rãi đứng thẳng lưng, tay phải khẽ phẩy chiếc quạt giấy thêu chữ ‘Hòa’ đã rách nhẹ một góc, giọng nói cất lên điềm tĩnh vô song:
“Phó tướng quân深夜 dẫn quân đột kích dịch trạm, đập phá tài sản triều đình, không biết là có quân lệnh chính thức của Đại tướng quân Tạ Hoài Nam, hay là tự ý hành động hòng phá hoại đại cục bang giao?”
Nguyễn Bá Đao khựng lại một nhịp trước thái độ bình tĩnh đến đáng sợ của Dịch. Gã nhíu mày, thanh đoản đao Sát Ma trong tay khẽ rung lên, ánh mắt đầy hoài nghi quét qua lồng ngực Dịch. Nhịp tim của tên phàm nhân này... sao lại đều đặn và bình thản đến thế? Một kẻ không nửa điểm tu vi, đối mặt với hàng chục binh đao rực sát khí, lại có thể giữ được thần thái tiêu sái như vậy?
Sự nghi ngờ trong lòng Nguyễn Bá Đao dâng lên đỉnh điểm, gã cười lạnh một tiếng, bước tới dí sát gương mặt thô kệch đầy vết sẹo vào mặt Dịch, giọng nói ồm ồm đầy đe dọa:
“Bùi Văn Dịch, ngươi bớt dùng ngự lệnh của Đại tướng quân ra để dọa ta! Ta biết thừa ngươi là kẻ nhát gan, vì sợ chết nên mới bịa ra mớ lý thuyết 'thư tình' điên rồ kia để lừa gạt tướng quân Trịnh Bá! Hôm nay, ta phải tìm ra bằng chứng phản quốc của ngươi hòng tống ngươi vào ngục tối!”
Nói đoạn, Nguyễn Bá Đao gạt phăng chiếc bàn gỗ nứt đôi sang một bên, đạp mạnh chân vào đống đổ nát dưới gầm bàn.
“Cạch!”
Một âm thanh khô khốc vang lên. Dịch đứng tim. Cuốn Cổ Ma Ngôn Thư vẫn đang được giấu kín dưới gầm bàn mục nát! May mắn thay, cuốn sách dày cộp bám đầy bụi bặm bị đè dưới một tấm gỗ rách nên không bị lộ ra. Nhưng đúng lúc đó, một tên lính tuần tra reo lên đầy đắc ý:
“Báo phó tướng quân! Tìm thấy một mảnh giấy da thú giấu trong rương quần áo cũ của hắn!”
Nguyễn Bá Đao giật lấy mảnh giấy da thú cũ kỹ màu xám đen từ tay tên lính. Vừa chạm vào, một luồng ma khí lạnh buốt rực lửa tím nhạt bốc lên nhè nhẹ từ những nét chữ ngoằn ngoèo viết bằng máu khô. Đây chính là mảnh giấy nháp chứa cổ ngữ Ma tộc hung dữ mà Dịch chưa kịp tiêu hủy hằng đêm khi tập viết dịch thuật!
Nguyễn Bá Đao không biết một chữ cổ ngữ Ma tộc nào, nhưng gã cực kỳ nhạy cảm với sát khí chiến trận. Cảm nhận được luồng ma năng hung hiểm tỏa ra từ mảnh giấy, gã cười ha hả đầy tàn bạo, lập tức rút phăng thanh đoản đao Sát Ma rực sát khí đỏ lòm, kê sát vào cổ họng phàm nhân yếu ớt của Dịch:
“Bùi Văn Dịch! Chứng cứ rành rành! Mảnh giấy da thú này tỏa ra ma khí hung tàn tột độ, chữ viết bằng máu khô hung hiểm thế này, nếu không phải là mật thư liên lạc phản quốc của ngươi với Ma tộc, thì là cái gì?! Ngươi còn chối cãi được nữa không? Nói! Bản dịch thực sự của mảnh giấy này là gì? Nếu ngươi không dịch ra được một lời giải thích hợp lý, ta sẽ dùng thanh Sát Ma này chém bay đầu ngươi ngay tại chỗ để tế cờ!”
Lưỡi đao lạnh ngắt kề sát da cổ phàm nhân của Dịch, chỉ cần một cái run tay của Nguyễn Bá Đao là huyết mạch anh sẽ đứt đoạn hằng đêm hằng tuần. Luồng sát khí từ đoản đao ép mạnh khiến Dịch khó thở, da thịt cổ rớm nhẹ một vệt máu đỏ tươi.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, đầu óc Dịch vận hành với tốc độ kinh hoàng. Sát khí hung tàn? Cổ ngữ Ma tộc rực lửa tím? Đúng vậy, Nguyễn Bá Đao không biết chữ, gã chỉ dựa vào sát khí tỏa ra để phán đoán! Nếu anh không bẻ lái được luồng sát khí này thành một thứ gì đó vô hại và lãng mạn, anh chắc chắn sẽ chết.
Ngôn Linh Thuật bẻ lái lập tức kích hoạt trong não bộ!
Dịch nhắm mắt lại một nhịp, cưỡng ép cơ thể phàm nhân đang run rẩy đứng vững nhờ hơi ấm của Tấm lụa Ma tơ mặc lót bên trong. Khi mở mắt ra, ánh mắt anh bỗng chốc tràn đầy vẻ u sầu, thương cảm và dũng khí lẫm liệt. Anh khẽ phẩy quạt giấy thêu chữ ‘Hòa’, thở dài một tiếng đầy phong thái của một thi sĩ vĩ đại gặp cảnh ngộ bi thương, giọng nói cất lên truyền cảm, dõng dạc vang vọng khắp gian phòng:
“Phó tướng quân... quả thực có nhãn quang nhạy cảm với sát khí chiến trận, hạ quan vô cùng khâm phục! Nhưng đáng tiếc, ngài chỉ biết đến đao kiếm chém giết, làm sao thấu hiểu được nỗi đau đớn, giằng xé tột cùng của một tình yêu cuồng nhiệt bùng cháy như lửa địa ngục?”
Nguyễn Bá Đao trợn ngược mắt, lưỡi đao trên cổ Dịch khẽ khựng lại: “Cái gì? Tình yêu cuồng nhiệt? Lửa địa ngục? Tên hèn nhát này, ngươi lại muốn giở trò quỷ gì?!”
Dịch bước lên nửa bước, mặc cho lưỡi đao cứa nhẹ vào cổ, thần thái điềm tĩnh giả tạo của anh khiến đám binh lính xung quanh phải kinh ngạc lùi lại. Anh chỉ tay vào mảnh giấy da thú rực lửa tím, vận dụng tuyệt chiêu Hoa nở trăng tròn và Liệu pháp tỏ tình bẻ lái, dõng dạc đọc to bản dịch bẻ lái sến sẩm tự bịa:
“Mảnh giấy da thú này... chính là bài thơ tình cổ mang tên 'Hoa nở trăng tròn' của Ma tộc! Sát khí tím đậm mà ngài cảm nhận được, thực chất không phải là dã tâm đồ sát, mà là 'Hỏa độc tình yêu' – sự khao khát cuồng nhiệt, cháy bỏng đến điên cuồng của Dạ Lục Sát dành cho Nữ Đế Dạ Hi Hoàng! Ngài hãy nghe đây:”
“Ta muốn hẹn nàng ngắm trăng dưới rặng hoa đào biên cảnh...
Nơi linh khí phàm trần tịnh hóa mối tình hắc ám của chúng ta.
Nếu nàng từ chối nhìn đến tấm chân tình này,
Trái tim ta nguyện bùng cháy thành tro bụi hắc thạch,
Sát khí này... chính là oán niệm cuồng si vạn kiếp không tan!”
Giọng ngâm thơ của Dịch trầm bổng, du dương, mang theo một nỗi u sầu lãng mạn sến sẩm tột độ, vang vọng giữa đêm đông gió tuyết rít gào.
Nguyễn Bá Đao đứng ngây người ra như phỗng, thanh đoản đao Sát Ma trên tay gã run nhẹ. Gã nhìn mảnh giấy da thú bốc khói tím, rồi lại nhìn gương mặt lẫm liệt, đầy vẻ u sầu của Dịch. Đầu óc gã võ phu thô kệch một lần nữa bị mớ lý thuyết lãng mạn hóa sát khí của Dịch làm cho choáng váng hoàn toàn. Hỏa độc tình yêu? Oán niệm cuồng si vạn kiếp không tan? Sát khí đỏ lòm hung hãn mà gã cảm nhận được... thực sự là do oán niệm tình yêu quá mãnh liệt của tên Ma tướng khổng lồ kia sao?
“Ngươi... ngươi đang bịa đặt! Làm sao có thứ tình yêu hung hãn như vậy được?!” Nguyễn Bá Đao gầm lên hốt hoảng để che giấu sự bối rối trong suy luận của mình.
“Hạ quan làm sao dám bịa đặt trước họng gươm của phó tướng quân!” Dịch dõng dạc ngắt lời gã, phẩy mạnh quạt giấy thêu chữ ‘Hòa’, ngự ấn long uy ẩn giấu bên trong khẽ tỏa ra một luồng áp thế vô hình nhàn nhạt bảo hộ anh. “Nếu phó tướng quân không tin, hạ quan nguyện dâng bức thơ tình cổ này lên Đại tướng quân Tạ Hoài Nam để ngài ấy phán quyết! Ngài ấy là người chính trực, yêu dân như con, chắc chắn sẽ thấu hiểu nỗi lòng tịnh hóa hòa bình biên giới của dòng họ Bùi ta!”
“Ai muốn dâng thư lên cho ta đó?”
Một giọng nói oai phong lẫm liệt, trầm hùng như hổ gầm bất ngờ vang lên từ ngoài cửa dịch trạm.
Sương mù xám xịt ngoài sân bị xua tan hoàn toàn. Đại tướng quân biên phòng Tạ Hoài Nam sải bước đi vào phòng, chiến giáp hoàng kim thêu hình hổ gầm tỏa sáng rực rỡ, tay chống đốc kiếm dài uy nghi lẫm liệt. Theo sau ngài là hàng chục cận vệ tinh nhuệ bọc giáp vàng ròng.
Tạ Hoài Nam quét ánh mắt sắc sảo đầy long uy Trúc Cơ cảnh trung kỳ qua gian phòng hỗn loạn, dừng lại ở thanh đoản đao đang kề sát cổ Dịch của Nguyễn Bá Đao, lạnh lùng quát:
“Nguyễn Bá Đao! Ngươi tự ý dẫn quân đột kích dịch sứ quán triều đình, kề đao vào cổ sứ thần ngoại giao khi chưa có quân lệnh của ta, ngươi muốn tạo phản sao?!”
Nguyễn Bá Đao bàng hoàng mặt cắt không còn một giọt máu, vội vàng thu đao quỳ rạp xuống đất, run rẩy tâu:
“Khởi bẩm Đại tướng quân! Mạt tướng... mạt tướng chỉ vì phát hiện tên dịch sứ này tàng trữ mảnh giấy da thú chứa ma khí hung hiểm, nghi ngờ hắn cấu kết Ma tộc phản quốc nên mới...”
“Bớt lời gièm pha!” Tạ Hoài Nam lạnh lùng ngắt lời gã, giật lấy mảnh giấy da thú từ tay Nguyễn Bá Đao, khẽ cảm nhận luồng ma năng tím nhạt ấm áp (thực chất đã bị tịnh hóa bớt nhờ Tấm lụa Ma tơ mặc trên người Dịch tỏa ra). Ngài quay sang nhìn Dịch với ánh mắt đầy tán thưởng và bảo hộ, dõng dạc tuyên bố:
“Bản tướng quân đã nghe rõ toàn bộ lời giải thích của sứ thần Bùi Văn Dịch! Phong tục 'Mượn lối tịnh hóa' và bài thơ tình cổ 'Hoa nở trăng tròn' của Ma tộc là minh chứng cho thấy họ đang muốn giữ hòa bình để lo việc đại sự tình cảm! Sứ thần Bùi Văn Dịch có công dịch thuật, tịnh hóa sát khí bảo vệ biên cương, ai dám khép tội phản quốc?!”
Tạ Hoài Nam quay sang trừng mắt nhìn Nguyễn Bá Đao, ra lệnh nghiêm khắc:
“Nguyễn Bá Đao! Thu quân về doanh trại ngay lập tức! Từ nay về sau, nếu không có mật lệnh của ta, ai dám tự ý xâm phạm dịch sứ quán và tính mạng của sứ thần Bùi Văn Dịch, quân pháp bất vị thân!”
“Tuân... tuân lệnh Đại tướng quân!” Nguyễn Bá Đao tức tối, mặt tím tái vì nhục nhã. Gã hậm hực đứng dậy thu đao, trước khi rút quân còn liếc nhìn Dịch với ánh mắt tràn đầy sát cơ tàn độc, thầm thề hằng đêm hằng tuần sẽ tìm cách thuê sát thủ chuyên nghiệp để diệt khẩu tên phàm nhân hèn nhát này.
Đoàn quân tuần tra rút đi, Tạ Hoài Nam vỗ vai Dịch động viên vài câu rồi cũng dẫn cận vệ rời khỏi dịch trạm để tuần tra đêm biên phòng.
Căn phòng gỗ rách nát trở lại sự yên tĩnh lạnh ngắt của đêm đông gió tuyết.
Bùi Văn Dịch thở phào nhẹ nhõm, toàn thân rã rời không còn một chút sức lực phàm nhân nào. Anh quỵ sụp xuống sàn nhà bên cạnh đống đổ nát, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo vải thô lam nhạt. Tấm lụa Ma tơ mặc lót bên trong vẫn tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, cứu mạng anh khỏi cơn suy kiệt tinh thần lực tột độ hằng đêm.
“Nguy hiểm quá... suýt chút nữa là đầu lìa khỏi cổ...” Dịch lẩm bẩm, tay nắm chặt chiếc trâm tre cài tóc đã bị lệch sang một bên.
Đúng lúc đó, từ phía cửa sổ phòng riêng đang mở toang đón gió tuyết rít gào, một tiếng sột soạt nhẹ nhàng vang lên.
Dịch giật mình ngẩng đầu nhìn lên.
Dưới ánh trăng mờ ảo bị che phủ bởi sương mù ma khí biên giới, một bóng dáng thiếu nữ Ma tộc nhỏ nhắn, lanh lợi đang ngồi vắt vẻo trên bực cửa sổ. Nàng mặc bộ váy lụa đen thêu hoa bỉ ngạn đỏ rực rỡ, mái tóc đen buộc hai bên bằng dây da thú hoang dã, đôi mắt tím sáng ngời, lóng lánh đầy vẻ tò mò và thích thú đang nhìn chằm chằm vào Dịch.
Thị nữ thân cận Dạ Linh của Dạ Hi Hoàng khẽ mỉm cười lộ ra chiếc răng nanh nhỏ đáng yêu, giọng nói trong trẻo như chuông đồng vang lên giữa đêm đông:
“Chàng sứ giả phàm nhân... hóa ra chàng thực sự rất hèn nhát, nhưng tài bịa thơ tình bẻ lái của chàng... quả thực đã làm Nữ Đế của ta đỏ mặt suốt cả buổi tối hôm nay đấy!”
Dịch đứng hình, miệng há hốc nhìn tỳ nữ Ma tộc vừa xuất hiện bí ẩn hằng đêm trước mắt mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!