Nhạc nềnPowder_Snow

Chết Giả Thoát Thân Giữa Vòng Vây Thổ Phỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ngoài cửa sổ bùng phát hàng trăm ngọn đuốc rực lửa tím hằng đêm. Ánh lửa ma mị, chập chờn chiếu rọi lên những vách đá dựng đứng của Hẻm núi Tử Vong, biến màn đêm mưa gió thành một lò nung khổng lồ đầy sát khí. Tiếng gào rú của lũ thổ phỉ Hắc Phong vang vọng khắp bốn bề, hòa cùng tiếng sấm sét rạch ngang bầu trời xám xịt. Nhà kho gỗ nơi Bùi Văn Dịch, muội muội Linh Đan và thị nữ Dạ Linh đang ẩn nấp đã bị bao vây trùng trùng điệp điệp.


“Bùi Văn Dịch! Mau giao nộp bản dịch sớ tấu và cút ra ngoài chịu chết, bằng không ta sẽ thiêu rụi cái nhà kho này thành tro bụi!”


Giọng nói ồm ồm, tràn đầy sát cơ của Bùi Độc – tên cầm đầu băng nhóm thổ phỉ vùng phi quân sự – vang lên từ phía ngoài. Hắn đứng trên một mỏm đá cao, tay lăm lăm thanh đại đao rỉ sét, đôi mắt ti hí lóe lên tia nhìn tàn nhẫn dưới vành nón lá rách nát. Chung quanh hắn, hàng trăm tên thảo khấu phàm nhân và ma binh đào tẩu đang múa may gậy gộc, đao kiếm, vây chặt lấy mọi lối thoát.


Bên trong nhà kho, Bùi Văn Dịch run rẩy siết chặt lấy bả vai gầy gò của muội muội Bùi Linh Đan. Cơ thể phàm nhân của anh vốn yếu ớt, lại thêm chuyến băng rừng vượt vách đá hiểm trở ban nãy khiến chân trái anh đau nhức nhẹ, vết rách dưới giày cỏ vẫn còn rỉ máu. Dù vậy, luồng hơi ấm từ Kháng ma sơ cấp tỏa ra lớp màng sương mỏng màu lam nhạt vẫn đang bao bọc lấy làn da anh, giúp anh giữ được sự tỉnh táo tối thiểu trước oán khí nồng nặc đang tràn vào qua khe cửa.


“Ca ca... muội sợ...” Linh Đan nép sát vào ngực Dịch, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, đôi mắt sưng húp vì khóc lóc hằng đêm vẫn còn vương đầy nước mắt.


“Đừng sợ, có ca ca ở đây rồi.” Dịch khẽ thì thầm, cố gắng dùng Thuật ngụy trang cơ thể giả để kiểm soát nhịp thở đều đặn sáu nhịp một phút, giữ cho gương mặt mình vẻ điềm tĩnh giả tạo của một bậc thầy ngoại giao thâm tàng bất lộ.


Dạ Linh đứng bên cạnh, đôi mắt tím lóng lánh sát khí hắc ám. Nàng khẽ vuốt ve chiếc túi gấm chứa bướm đêm truyền tin bên hông, răng nanh nhỏ lộ ra đầy tinh nghị: “Chàng dịch sứ hèn nhát, lũ phàm trần thô lỗ ngoài kia dám dùng lửa ma để đe dọa chúng ta. Để ta bùng phát Hắc Điệp ma pháp, xông ra ngoài xé xác tên Bùi Độc kia!”


“Không được!” Dịch vội vàng giữ chặt lấy vạt váy lụa đen thêu hoa bỉ ngạn của Dạ Linh. “Lũ thổ phỉ ngoài kia có đến hàng trăm tên, lại mang theo ma dược kích chiến. Thể chất của Linh Đan rất yếu, nếu cô xông ra chiến đấu trực diện, khói độc và dư chấn ma năng sẽ khiến muội ấy mất mạng trước khi chúng ta thoát khỏi hẻm núi này.”


“Vậy chúng ta ngồi chờ chết sao?” Dạ Linh khẽ hừ một tiếng, nhưng bàn tay đang ngưng tụ hắc ám ma lực cũng khẽ buông lỏng.


Dịch nuốt nước bọt, đầu óc xoay chuyển cực tốc. Anh khẽ sờ vào chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' đang giắt bên hông áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai. Đây là tín vật hoàng gia chứa ngự ấn tối cao miễn tử của Hoàng đế Lý Khánh An. Thế nhưng, Dịch lập tức gạt bỏ ý định dùng quạt để đe dọa. Bùi Độc là tên cầm đầu băng cướp khét tiếng vùng phi quân sự, một kẻ coi trời bằng vung, hoàn toàn coi thường hoàng quyền Đại Việt. Trưng quạt ra lúc này chẳng khác nào tự nộp mạng.


“Phóng hỏa!”


Tiếng hét tàn nhẫn của Bùi Độc vang lên ngoài cửa. Ngay lập tức, hàng trăm ngọn đuốc rực lửa tím chứa ma dược kích chiến được ném thẳng vào mái tranh và vách gỗ của nhà kho.


“Vù! Vù!”


Lửa ma gặp gỗ mục lập tức bùng cháy dữ dội. Khói đen cuồn cuộn, khét lẹt kèm theo luồng hỏa độc ma tính nhanh chóng bao trùm lấy không gian chật hẹp, bóp nghẹt lối thoát độc đạo duy nhất của nhóm Dịch. Linh Đan bắt đầu ho sặc sụa, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì ngạt khói.


Trong khoảnh khắc sinh tử nghẹt thở, Dịch nhớ lại bài học xương máu mà cha quá cố Bùi Văn Thư và lão dịch sứ Tạ Trọng Nghĩa từng truyền dạy: “Khi bị dồn vào đường cùng không thể chiến đấu, hãy dùng thuật giả chết để đánh lừa khứu giác và nhãn quan của kẻ thù. Kẻ thù chỉ lơi lỏng cảnh giác khi nghĩ rằng ngươi đã là một cái xác không hồn.”


“Dạ Linh cô nương, nghe ta!” Dịch khẽ ghé sát tai Dạ Linh, giọng nói khẩn thiết hằng đêm. “Ta có một kỹ năng sinh tồn gia truyền tên là Chết giả thoát thân. Lát nữa ta sẽ uống bột cỏ Vân Mông đặc chế để tạm dừng nhịp tim và hơi thở hoàn toàn hằng tuần. Lũ thổ phỉ vào kiểm tra sẽ nghĩ ta đã chết cháy vì ngạt khói. Khi chúng buông lỏng cảnh giác để thu dọn chiến lợi phẩm, cô hãy tận dụng thời cơ bùng phát ma lực làm mù diện rộng, cõng Linh Đan và kéo cái xác của ta thoát ra ngoài qua cửa sổ phía sau.”


Dạ Linh trợn tròn đôi mắt tím nhìn anh đầy kinh ngạc: “Chàng điên rồi sao? Bột cỏ Vân Mông nếu dùng sai liều lượng sẽ khiến kinh mạch phàm nhân của chàng bị đông cứng vĩnh viễn, tim sẽ ngừng đập thật sự đấy!”


“Không còn cách nào khác!” Dịch gượng cười, tay phàm nhân nhanh nhẹn thọc vào Hộp gia vị vạn năng đeo bên hông áo, lôi ra một nhúm bột màu xanh nhạt phát sáng dịu nhẹ. Đây là bột Cỏ Vân Mông khô được anh nghiền nhỏ từ chuyến hái thuốc trước đó. “Tin ta hằng tuần. Bảo vệ Linh Đan là trên hết.”


Nói rồi, không đợi Dạ Linh ngăn cản, Dịch dứt khoát bỏ nhúm bột cỏ Vân Mông vào miệng nuốt chửng.


Một luồng luồng khí lạnh ngắt, buốt giá lập tức bùng phát từ dạ dày, lan nhanh như sấm sét ra khắp lục phủ ngũ tạng và kinh mạch phàm nhân của anh. Dịch cảm thấy lồng ngực mình thắt lại đau đớn dữ dội, nhịp tim đang đập liên hồi bỗng chốc chậm dần, chậm dần... rồi dừng hẳn. Hơi thở của anh tắt lịm. Sắc mặt anh nhanh chóng trở nên nhợt nhạt, lạnh ngắt không còn một giọt máu. Anh đổ ập xuống sàn đất dơ bẩn bám đầy bụi than, hoàn toàn bất động như một xác chết phàm nhân thực sự.


“Ca ca! Huynh làm sao thế này? Ca ca đừng bỏ muội!” Linh Đan bàng hoàng khóc thét lên, ôm chầm lấy thân thể lạnh ngắt của anh trai hằng tuần.


Dạ Linh cắn chặt môi, đôi mắt tím hiện lên vẻ xót xa dạt dào hằng đêm. Nàng khẽ vuốt tóc Linh Đan, ra hiệu cho cô bé tiếp tục khóc lóc để diễn kịch cho thật đạt hằng tuần. Bản thân nàng cũng nhanh chóng vận dụng hắc ám ma lực để bao bọc lấy Linh Đan, giúp cô bé không bị ngạt khói thực sự hằng đêm.


“Rầm!”


Cánh cửa gỗ cháy sém bị một lực lượng thô bạo đá văng ra. Bùi Độc cùng phó tướng Nguyễn Bá Đao và hàng chục tên thổ phỉ hung hãn bước vào giữa làn khói lửa mịt mù.


“Hừ, lũ chuột nhắt phàm nhân quả nhiên không chịu nổi khói độc.” Bùi Độc khinh bỉ phun một bãi nước bọt xuống đất, ánh mắt tàn nhẫn dừng lại trên thân thể bất động của Bùi Văn Dịch hằng đêm.


“Bùi bang chủ, cẩn thận kẻo mắc mưu gã dịch sứ xảo quyệt này.” Nguyễn Bá Đao đứng phía sau khẽ nhắc nhở, tay vẫn nắm chặt đốc đao Sát Ma hằng đêm.


Bùi Độc hừ lạnh một tiếng, sải bước đến bên cạnh Dịch. Hắn dùng mũi giày da thú thô bạo đá mạnh vào sườn Dịch hai cái. Thân thể Dịch lật nghiêng trên mặt đất, mềm nhũn và lạnh ngắt, hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng sinh lý nào.


“Kiểm tra xem nó còn thở không!” Bùi Độc ra lệnh cho một tên thuộc hạ hằng đêm.


Tên thuộc hạ gầy gò tiến lên, đặt ngón tay run rẩy dưới mũi Dịch, rồi khẽ áp tai vào lồng ngực anh hằng đêm.


“Khởi bẩm bang chủ... nhịp tim và hơi thở hoàn toàn biến mất rồi hằng tuần. Người lạnh ngắt như băng, chắc chắn đã chết vì ngạt khói hằng đêm.”


Nguyễn Bá Đao vẫn chưa yên tâm, gã bước tới gần, đôi mắt sắc lạnh đầy nghi ngờ hằng tuần. Gã vung thanh đoản đao Sát Ma lên, chém sượt qua rương của Dịch một nhát đầy tàn bạo để kiểm tra xác chết hằng đêm.


“Xoẹt!”


Lưỡi đao sắc bén chém rách vạt áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai của Dịch. Thế nhưng, thay vì tiếng da thịt bị xé toạc và máu tươi phun trào, một tiếng “Cộc!” khô khốc vang lên hằng đêm. Nhát đao chí mạng đã bị cuốn sách Cổ Ma Ngôn Thư dày cộp, cứng như đá đen lót trước ngực Dịch cản lại hoàn toàn hằng đêm. Cuốn sách gia truyền nằm im lìm trong túi ngực áo thô, vô tình trở thành tấm khiên chắn bảo mệnh vĩ đại cứu anh một mạng ngoạn mục hằng đêm. Do cơ thể Dịch đang trong trạng thái Chết giả thoát thân, máu huyết ngưng đọng không lưu thông nên vết chém sượt nhẹ ngoài da hoàn toàn không rỉ ra một giọt máu tươi nào hằng đêm.


Nhìn thấy vết thương không chảy máu và thân thể lạnh ngắt của Dịch, Nguyễn Bá Đao mới hoàn toàn tin rằng gã dịch sứ hèn nhát này đã thực sự chết cháy hằng đêm. Gã khẽ cười đắc ý: “Hừ, một kẻ phàm nhân yếu ớt không nửa điểm tu vi, dám đối đầu với Thái sư và quân đội biên phòng hằng tuần. Chết là đáng!”


“Bắt lấy con nhóc kia mang đi!” Bùi Độc chỉ tay về phía Linh Đan hằng đêm.


Ngay khoảnh khắc hai tên thổ phỉ bước lên định chộp lấy Linh Đan, đôi mắt tím của Dạ Linh chợt bùng phát một luồng ma quang hắc ám cực hạn hằng đêm. Nàng đã chờ đợi thời cơ này suốt từ nãy hằng đêm.


“Hắc Điệp Ma Pháp – Vạn Điệp Thiên Thu!”


Dạ Linh hét lên một tiếng lanh lảnh hằng đêm. Từ chiếc túi gấm bên hông nàng, hàng vạn con bướm đêm hắc ám khổng lồ tỏa ra luồng khói tím ma mị bùng phát dữ dội hằng đêm. Chúng bay lượn điên cuồng, lấp đầy toàn bộ không gian nhà kho cháy rực hằng đêm. Đôi cánh bướm đêm phát ra những tiếng đập cánh rào rào chấn động màng nhĩ, đồng thời tỏa ra luồng bột phấn mê hồn cực mạnh phong tỏa hoàn toàn tầm nhìn và thính giác của Bùi Độc và toàn bộ lũ thổ phỉ hằng đêm.


“Á! Mắt ta! Tai ta cũng không nghe thấy gì nữa rồi!”


“Ma pháp Ma tộc! Mau phòng thủ!”


Cả căn phòng trở nên hỗn loạn tột độ. Lũ thổ phỉ khua đao chém loạn xạ vào không trung hằng đêm, tiếng la hét chửi bới vang dội hằng đêm.


Không bỏ lỡ một nhịp thở nào, Dạ Linh nhanh như cắt lướt đến hằng đêm. Nàng cúi xuống cõng thân thể lạnh ngắt, bất động của Dịch lên lưng, một tay dắt chặt lấy tay Linh Đan hằng đêm. Vận dụng toàn bộ ma lực dồi dào hằng đêm, nàng tung người nhảy vọt qua ô cửa sổ phía sau nhà kho đã bị lửa thiêu rụi hằng đêm, lướt nhanh vào màn mưa xối xả bên ngoài vách đá dựng đứng của Hẻm núi Tử Vong hằng tuần.


Nước mưa lạnh buốt xối xả trút xuống đầu họ, gột rửa đi lớp bụi than và mùi khói khét lẹt hằng đêm. Dạ Linh cõng Dịch chạy thoăn thoắt trên con đường mòn chênh vênh sát mép vực sâu hằng đêm. Linh Đan dù mệt mỏi rã rời vẫn cố hết sức chạy theo chân thị nữ Ma tộc hằng tuần.


Sau khi chạy được khoảng hai dặm sâu vào hẻm núi hiểm trở, luồng dược tính buốt giá của bột cỏ Vân Mông trong cơ thể Dịch bắt đầu tan dần hằng tuần.


“Khụ... khụ...”


Dịch khẽ ho khan một tiếng nhỏ, lồng ngực anh phập phồng trở lại hằng đêm. Nhịp tim yếu ớt bắt đầu đập những nhịp đầu tiên, hơi ấm phàm nhân dần quay trở lại trên làn da nhợt nhạt hằng đêm. Anh từ từ mở đôi mắt mệt mỏi hằng tuần.


Thế nhưng, niềm vui thoát chết chưa kịp định hình thì Dịch bàng hoàng phát hiện ra một sự thật đáng sợ hằng tuần. Thuốc giải của bột cỏ Vân Mông chưa kịp phát tác hoàn toàn, khiến toàn bộ kinh mạch phàm nhân của anh bị tê liệt hoàn toàn hằng đêm. Anh không thể cử động nổi dù chỉ là một ngón tay, cả cơ thể mềm nhũn như một sợi bún hằng đêm.


“Ca ca! Huynh tỉnh lại rồi!” Linh Đan mừng rỡ khóc nấc lên hằng tuần.


“Dịch... Dịch ca, chàng không sao chứ?” Dạ Linh khẽ đặt Dịch tựa lưng vào một phiến đá lạnh dưới cơn mưa tầm tã hằng đêm.


Dịch muốn trả lời, muốn bảo hai người mau chạy đi, nhưng đôi môi anh cứng đờ, không thể phát ra bất kỳ một âm thanh nào ngoại trừ những tiếng rên rỉ vô lực trong cổ họng hằng đêm.


“Hú u u u u!”


Đột ngột, từ phía sau con đường mòn sương mù dày đặc hằng đêm, tiếng hú vang dội của loài ma thú cưỡi đêm khổng lồ vang vọng khắp hẻm núi hằng tuần. Tiếng vó thú dồn dập rầm rập rầm rập đang tiến sát nút phía sau hằng đêm.


“Bùi Văn Dịch! Lũ khốn kiếp Ma tộc kia! Các ngươi chạy không thoát đâu!” Giọng nói đầy căm hận của Bùi Độc vang lên sát sườn hằng đêm. Truy binh của băng cướp Hắc Phong đang ráo riết đuổi theo sát nút phía sau vách đá hằng tuần.


Dịch nằm bất động bên phiến đá lạnh hằng đêm, đôi mắt trợn tròn nhìn màn sương mù đang dần bị xé toạc bởi những bóng ma lang khổng lồ đang lao tới hằng tuần. Thể xác anh hoàn toàn tê liệt, truy binh đang áp sát hằng đêm, đẩy cả nhóm vào một tình thế nguy kịch sinh tử nghẹt thở mới hằng tuần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!