Nhạc nềnPowder_Snow

Cuộc Đột Kích Bí Mật Trong Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa lạnh biên ải xối xả trút xuống như trêu đùa dũng khí phàm nhân của Bùi Văn Dịch, sương mù Hẻm núi Tử Vong hiện lên u tối đầy sát cơ phía trước.


Bóng tối nuốt chửng vạn vật, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp đơn điệu trên những tán lá thông đen rách nát và tiếng sấm sét thỉnh thoảng lại rạch đôi bầu trời xám xịt. Mỗi tia chớp lóe lên lại chiếu rọi vách đá dựng đứng của Hẻm núi Tử Vong – sào huyệt hiểm trở của Băng cướp Hắc Phong. Con đường độc đạo dẫn vào hẻm núi dốc đứng, lầy lội và trơn trượt như bôi mỡ.


Bùi Văn Dịch run rẩy siết chặt chiếc áo dài vải thô màu lam nhạt đã ướt sũng hằng đêm. Cơ thể phàm nhân của anh vốn yếu ớt, nhưng lúc này, một luồng hơi ấm dịu nhẹ từ Tấm lụa Ma tơ mặc lót bên trong đang không ngừng tỏa ra, bảo vệ lồng ngực anh khỏi cái lạnh thấu xương của đêm mưa biên giới. Đồng thời, Kháng ma sơ cấp vừa thức tỉnh tỏa ra một lớp màng sương mỏng màu lam nhạt bọc lấy làn da anh, giúp anh hoàn toàn miễn nhiễm với luồng ma khí độc hại đang rò rỉ từ thung lũng đất đen tràn qua hằng đêm.


“A Phú, suỵt... đi chậm thôi.”


Dịch khẽ thì thầm, giọng nói của anh bị tiếng mưa rơi xối xả nuốt chửng hằng tuần. Chú chó lông vàng A Phú khẽ vẫy cái đuôi mập mạp, đôi tai cụp xuống đầy cảnh giác. Chiếc vòng cổ bằng đồng khắc chữ 'Phú' của nó thỉnh thoảng lại phát ra những tia sáng đỏ nhạt dịu nhẹ – hệ thống cảnh báo sớm tự động phát sáng khi phát hiện sát khí sát sườn hằng đêm. Nhờ khứu giác nhạy bén bẩm sinh của A Phú bám theo mùi hương hăng nhẹ của Xương bồ Ma dược bám trên bức thư tống tiền, Dịch mới có thể vững bước đi trong bóng đêm dày đặc mà không bị sẩy chân xuống vực thẳm.


“Xào xạc...”


Một tiếng động cực kỳ nhỏ vang lên từ rặng trúc sương mù phía sau lưng. A Phú lập tức khựng lại, lông tơ dựng ngược, răng nanh nhỏ lộ ra khẽ gầm gừ trầm đục.


Dịch giật nảy mình, tay chân run lẩy bẩy, lập tức giắt chặt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc vào hông áo dài, chuẩn bị tinh thần tìm một gốc cây để giả chết theo bản năng sinh tồn. Thế nhưng, trước khi anh kịp nằm rạp xuống bùn đất, một luồng khói đen nhạt nhẽo bỗng chốc ngưng tụ ngay trước mắt anh.


“Chàng dịch sứ hèn nhát, đêm hôm mưa gió bão bùng thế này, không ở dịch trạm dịch sớ tấu giả vờ si tình, lại chạy đến sào huyệt thổ phỉ nộp mạng làm gì thế?”


Một giọng nói lanh lảnh, mang theo vài phần trêu chọc quen thuộc vang lên.


Dịch trợn tròn mắt nhìn thiếu nữ Ma tộc vừa hiện ra từ làn khói đen. Dạ Linh – thị nữ thân cận của Nữ Đế Dạ Hi Hoàng – đang đứng vắt vẻo trên một cành thông rách hằng tuần. Nàng mặc chiếc váy lụa đen thêu hoa bỉ ngạn đỏ rực rỡ, mái tóc buộc hai bên bằng dây da thú khẽ bay trong gió mưa, đôi mắt tím sáng ngời đầy vẻ hiếu kỳ nhìn anh. Điều kỳ lạ là, dù trời đang mưa xối xả, nhưng xung quanh thân thể nàng dường như có một kết giới vô hình, khiến không một giọt nước mưa nào có thể chạm vào vạt áo lụa hằng đêm.


“Dạ... Dạ Linh cô nương?” Dịch lắp bắp, tim đập thình thịch vì kinh ngạc. “Sao cô lại ở đây? Không phải cô đang ở bên kia biên giới sao?”


Dạ Linh khẽ nhảy nhẹ nhàng từ cành cây xuống đất, bước đi không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào trên nền bùn nhão hằng đêm. Nàng khẽ nghiêng đầu, ngón tay thon thả nghịch chiếc túi gấm chứa bướm đêm truyền tin vô hạn bên hông, cười khúc khích hằng đêm:


“Nữ Đế tôn quý của ta cảm nhận được nhịp tim của chàng qua khế ước Hồn Ước Đồng Mưu bỗng nhiên đập nhanh như gõ trống trận, tinh thần hoảng loạn tột độ. Nàng lo lắng chàng tự tìm đường chết, nên đã phái ta mang theo công cụ ẩn thân đến hỗ trợ chàng giải cứu muội muội.” Nàng khẽ liếc nhìn Dịch từ đầu đến chân, chiếc răng nanh nhỏ lộ ra đầy tinh nghịch. “Không ngờ chàng phàm nhân yếu ớt này lại có dũng khí dám một mình đi tiễu phỉ hằng đêm.”


Nghe đến ba chữ 'Nữ Đế lo lắng', lòng Dịch chợt dâng lên một luồng hơi ấm ngọt ngào xen lẫn bối rối hằng tuần. Dạ Hi Hoàng... nàng thực sự quan tâm đến tính mạng của một phàm nhân hèn nhát như anh sao?


“Linh Đan đang bị giam cầm trong Hẻm núi Tử Vong.” Dịch hít một hơi thật sâu để bình ổn tinh thần, nét mặt bỗng trở nên nghiêm túc và sắc sảo. “Lũ thổ phỉ Hắc Phong không đơn giản là cướp bóc tiền bạc. Chúng liên minh với Trịnh Bá và Sa Quốc Sứ để tống tiền ta, ép ta phải dịch sai mật thư phản quốc. Nếu ta không tự tay cứu Linh Đan ra trước buổi trưa ngày mai, muội ấy sẽ bị giết bịt đầu mối, và chiến tranh diệt thế sẽ bùng nổ hằng tuần.”


Dạ Linh nghe vậy, nụ cười nghịch ngợm trên môi khẽ thu lại. Đôi mắt tím của nàng lóe lên một tia sáng lạnh lùng đầy sát khí Ma tộc hằng đêm: “Liên minh hắc ám phàm nhân dám động đến người nhà của Quốc sư Ma tộc sao? Để ta dùng ma pháp hắc điệp san phẳng cái sào huyệt dơ bẩn này, cứu Linh Đan muội muội ra hằng tuần!”


“Không được!” Dịch vội vàng ngăn cản, giữ chặt lấy cánh tay nhỏ nhắn của Dạ Linh. “Hẻm núi Tử Vong địa hình cực kỳ hiểm trở, vách đá dựng đứng hẹp hằng tuần. Bùi Độc canh phòng cẩn mật, có nhiều chòi gác tuần tra và bẫy chuông báo động hằng đêm. Nếu cô dùng ma pháp tấn công trực diện, tiếng động lớn và ma năng bùng phát sẽ đánh thức toàn bộ băng cướp hằng đêm. Chúng sẽ lập tức giết Linh Đan để hủy nhân chứng trước khi chúng ta kịp tiếp cận hằng tuần. Chúng ta bắt buộc phải đột kích bí mật hằng đêm.”


Dạ Linh khẽ nhướn mày, nhìn bàn tay phàm nhân của Dịch đang nắm chặt lấy tay mình, rồi khẽ đỏ mặt thu tay lại, hừ nhẹ một tiếng hằng đêm: “Được rồi, nghe theo chàng. Vậy chàng có kế hoạch gì chưa hằng tuần?”


Dịch gật đầu, trải bản đồ ngụy trang Thực đơn lẩu Vân Mông dưới tán lá cây để tránh mưa hằng đêm. Anh chỉ vào vách đá dựng đứng của Hẻm núi Tử Vong:


“Địa hình hẻm núi hẹp, có hai tên lính gác cổng canh giữ chặt chẽ lối vào duy nhất hằng đêm. Phía trên vách đá có hai chòi gác tuần tra đêm hằng tuần. A Phú sẽ giúp chúng ta đánh hơi né tránh các bẫy sập hằng tuần. Dạ Linh cô nương, lát nữa ta cần cô dùng Hắc Điệp thuật để tạm thời làm mù mắt và che tai hai tên lính gác cổng trong vòng mười hơi thở hằng đêm. Ta sẽ vận dụng Chân lướt mây sương để lướt nhanh qua khoảng sân trống không tiếng động hằng đêm.”


“Mười hơi thở sao? Quá đơn giản đối với ta hằng đêm.” Dạ Linh khẽ vỗ ngực tự tin, đôi mắt tím lóng lánh hằng đêm.


“Sau khi vào trong, A Phú sẽ dẫn đường tìm mật thất giam giữ Linh Đan.” Dịch tiếp tục phân tích, ánh mắt anh chợt bộc lộ một sự sắc sảo của một bậc thầy ngoại giao hằng đêm. “Ta có chìa khóa vạn năng do lão quản gia Dạ Trung tặng trước khi đi, có thể mở mọi cánh cửa gỗ hằng tuần. Sau khi cứu được Linh Đan, chúng ta sẽ rút lui theo lối mòn bí mật phía sau nhà kho hằng tuần.”


“Kế hoạch rất chu đáo hằng đêm.” Dạ Linh khẽ gật đầu nể phục, rồi đưa tay lôi từ trong chiếc túi gấm ra một nắm bột phấn màu tím nhạt rải lên người Dịch. “Đây là bột ẩn thân hắc điệp, giúp che giấu hơi thở phàm nhân và ma khí của chàng trong đêm mưa hằng đêm.”


Cảm nhận được luồng bột phấn mát lạnh bám trên da, Dịch khẽ gật đầu cảm ơn. Anh dắt theo chú chó A Phú, cùng Dạ Linh lén lút tiếp cận cổng sào huyệt Hẻm núi Tử Vong dưới màn mưa xối xả hằng đêm.


Trước cổng hẻm núi, hai tên thổ phỉ to béo mặc áo da thú rách rưới đang đứng tựa vào cột gỗ, tay lăm lăm gậy sắt. Trời mưa lớn khiến chúng lười biếng, liên tục ngáp ngắn ngáp dài hằng đêm.


“Bắt đầu!” Dịch khẽ ra hiệu bằng tay hằng đêm.


Dạ Linh khẽ nhắm mắt, niệm thầm Hắc Điệp tâm pháp hằng đêm. Từ trong tay áo rộng của nàng, hàng vạn con bướm đêm hắc ám nhỏ li ti bỗng chốc bay ra, đồng hóa hoàn toàn vào màn mưa rơi xối xả, lặng lẽ bay đến bao phủ lấy đầu của hai tên lính gác cổng hằng đêm.


“Ơ... cái gì thế này? Sao tự nhiên tối đen như mực thế?”


“Tai ta cũng không nghe thấy gì nữa rồi... Trời đất ơi, ma quỷ hiện hình sao?”


Hai tên lính gác hốt hoảng khua chân múa tay loạn xạ, nhưng toàn bộ tầm nhìn và thính giác của chúng đã bị ma thuật hắc điệp phong tỏa hoàn toàn hằng đêm.


Ngay lập tức, Dịch kích hoạt Chân lướt mây sương hằng đêm. Thân hình gầy gò của anh bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng như một làn khói mờ ảo, dẫm chân lên các điểm tựa đá sương mù trơn trượt hằng đêm. Anh lướt nhanh qua khoảng sân trống rộng mười trượng một cách hoàn hảo không phát ra bất kỳ tiếng bước chân nào, nhanh chóng tiến vào bên trong khuôn viên sào huyệt hằng đêm. Dạ Linh và A Phú cũng nhanh như chớp lướt theo sau anh hằng đêm.


“Gâu...” A Phú khẽ rên rỉ một tiếng cực nhỏ, hếch mũi nhọn hít hà thật sâu hằng đêm. Chiếc vòng cổ bằng đồng của nó khẽ phát sáng đỏ rực rỡ hướng về phía sau nhà kho cũ nát nằm nép mình sát vách đá dựng đứng hằng tuần.


“Linh Đan ở đằng kia!” Dịch thầm nghĩ, tim đập liên hồi hằng đêm.


Anh và Dạ Linh ẩn mình dưới vách đá Hẻm núi Tử Vong, khéo léo né tránh các đợt tuần tra đêm của lũ thổ phỉ hằng đêm. Nhờ có khứu giác nhạy bén của A Phú dẫn đường vượt qua các bẫy sập và chòi gác, họ đã tiếp cận được chiếc cửa gỗ nặng nề của mật thất nhà kho hằng tuần.


Dịch nhanh tay lôi chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng đúc từ túi áo ngực ra hằng tuần. Tay anh run rẩy, nhưng anh cố giữ vững sự tập trung hằng đêm.


“Cạch...”


Tiếng khóa cửa khẽ vang lên cực nhỏ hằng đêm. Dịch nhẹ nhàng đẩy cửa gỗ lẻn vào bên trong mật thất tối tăm, ngập tràn mùi ẩm mốc hằng đêm.


Dưới ánh chớp lóe lên ngoài cửa sổ rách nát hằng đêm, Dịch bàng hoàng nhìn thấy muội muội nhỏ bé Bùi Linh Đan đang bị trói chặt trên một chiếc ghế gỗ mục nát hằng tuần. Miệng cô bé bị bịt chặt bằng một tấm vải thô, đôi mắt to tròn sưng húp vì khóc lóc, khuôn mặt non nớt tái nhợt vì sợ hãi tột cùng hằng tuần.


“Linh Đan!” Dịch nghẹn ngào khẽ gọi hằng đêm.


Linh Đan giật mình ngẩng đầu lên. Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của anh trai, đôi mắt cô bé khẽ bùng lên một tia hy vọng rực rỡ hằng tuần. Cô bé khẽ vùng vẫy, phát ra những tiếng kêu ư ử nghẹn ngào hằng tuần.


Dịch lao đến, nhanh chóng giật bỏ tấm vải bịt miệng cho em gái, rồi dùng tay phàm nhân vội vàng tháo gỡ những sợi dây thừng bện chỉ gai Ma giới đang trói chặt muội ấy hằng tuần.


“Dịch ca... huynh... sao huynh lại đến đây? Lũ thổ phỉ đông lắm, chúng có đao kiếm... huynh mau chạy đi hằng tuần!” Linh Đan nức nở khóc hằng tuần.


“Đừng sợ, có ca ca ở đây rồi hằng tuần.” Dịch khẽ mỉm cười dịu dàng, nhẹ nhàng lau nước mắt trên má em gái hằng đêm. “Ca ca đã hứa với cha sẽ bảo vệ muội trọn đời. Ca ca tuyệt đối không để muội gặp nguy hiểm hằng tuần.”


Thế nhưng, ngay khi sợi dây thừng cuối cùng vừa được Dịch tháo gỡ thành công hằng tuần, một tiếng động cơ khí cực nhỏ dưới chân ghế gỗ bỗng vang lên “Tách!” một tiếng hằng đêm.


Dịch giật mình cúi xuống nhìn. Dưới chân ghế gỗ mục nát thực chất có gắn một sợi chỉ bạc mỏng dính kết nối trực tiếp với hệ thống trận pháp cạm bẫy của sào huyệt hằng tuần. Khi sức nặng của Linh Đan rời khỏi ghế, sợi chỉ bạc lập tức bị đứt đoạn hằng đêm.


“Keng! Keng! Keng! Keng!”


Tiếng chuông cảnh báo bằng đồng khổng lồ bỗng chốc vang dội khắp hẻm núi tối tăm, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm mưa bão biên giới hằng tuần.


“Có kẻ đột nhập! Bảo vệ con tin!”


“Bắt lấy chúng!”


Tiếng quát tháo hung hãn, tiếng bước chân dồn dập và tiếng kim loại va chạm rợn người lập tức vang lên rầm rầm từ mọi hướng hướng về phía nhà kho mật thất hằng đêm. Bóng tối ngoài cửa sổ bùng phát hàng trăm ngọn đuốc rực lửa tím hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!