Nhạc nềnPowder_Snow

Bức Thư Tống Tiền Và Liên Minh Hắc Ám

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió bấc rít gào qua khe cửa mục nát của Sứ Thần Quán Vân Mông, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biên ải sương mù. Sảnh chính của dịch trạm vốn đã tồi tàn, nay lại càng thêm thê lương sau cuộc đập phá của nhóm người bịt mặt bí ẩn. Những chiếc ghế tre gãy nát nằm ngổn ngang trên nền đất dơ bẩn, những mảnh chén sứ vỡ vụn phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực như máu ngoài cửa sổ. Khói bếp từ nồi lẩu chay vừa mới tịnh hóa xong vẫn còn phảng phất một mùi hương thanh khiết của sen tuyết, nhưng bầu không khí lúc này đã bị bóp nghẹt bởi một nỗi sợ hãi tột cùng.


Bùi Văn Dịch đứng chết trân bên cạnh chiếc bàn gỗ mục nát đã bị chém nứt làm đôi. Hai bàn tay anh run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh tuôn ra ướt đẫm cả vạt áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai. Trên cổ anh, vết xước nhẹ rớm máu do mũi đoản đao Sát Ma của phó tướng Nguyễn Bá Đao kê sát hôm trước lại nhói lên đau rát dưới cơn gió lạnh. Thế nhưng, nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với cảm giác lạnh buốt đang đông cứng cả lục phủ ngũ tạng anh.


Trước mắt anh, trên mặt bàn gỗ nứt nẻ, là một bức thư bằng da thú thô ráp bám đầy những vệt máu tươi đã bắt đầu khô quánh. Những dòng chữ viết bằng thứ mực đỏ lòm, nguệch ngoạc đầy hung hãn đập thẳng vào mắt anh:


*“Bùi Văn Dịch! Muốn giữ cái mạng nhỏ của con nhóc Bùi Linh Đan, thì trước buổi trưa ngày mai, hãy dịch sai bức mật thư quân sự của Đại tướng Tạ Hoài Nam gửi về Thăng Long thành một bản tấu chương phản quốc. Nếu ngươi dám báo quan, hoặc nếu ngày mai triều đình không nhận được bản tấu chương phản quốc đó, Băng cướp Hắc Phong chúng ta tại Hẻm núi Tử Vong sẽ gửi đầu của con nhóc về làm quà khai trương quán lẩu cho ngươi!”*


“Sư phụ... sư phụ cứu mạng... Linh Đan tỷ tỷ... tỷ ấy bị chúng lôi đi rồi...”


Tiếng khóc mếu máo, đứt quãng của tiểu dịch sứ Lý Tiểu Đồng vang lên từ góc phòng dột nát. Cậu bé 17 tuổi đang quỳ sụp dưới sàn nhà, khuôn mặt non nớt bầm tím, sưng húp do bị đám thổ phỉ đánh đập dã man khi cố gắng bảo vệ Linh Đan. Nhìn đứa đệ tử tập sự tội nghiệp và bức thư tống tiền đẫm máu, lòng Dịch đau như cắt.


Linh Đan... muội muội nhỏ bé, chỗ dựa tinh thần duy nhất của anh ở vùng biên thùy hoang vu này, người hằng ngày vẫn dịu dàng thêu thùa trận pháp phòng hộ lên tạp dề cho anh, nay lại rơi vào tay lũ thổ phỉ khát máu.


Sự hèn nhát bản năng trong huyết quản Dịch gào thét bảo anh hãy lập tức quỳ xuống đầu hàng, hãy làm theo mọi yêu cầu của chúng để bảo toàn tính mạng. Thế nhưng, một luồng hơi ấm dịu nhẹ đột ngột tỏa ra từ Tấm lụa Ma tơ dệt bằng tơ nhện hắc ám mặc lót bên trong áo dài, kết hợp với luồng năng lượng Kháng ma sơ cấp vừa thức tỉnh hằng đêm, khẽ chạy dọc theo kinh mạch phàm nhân của anh, giúp anh giữ được sự tỉnh táo tối thiểu giữa cơn hoảng loạn tột cùng.


Anh khẽ siết chặt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc đang giắt bên hông áo, hít một hơi thật sâu để ép nhịp tim đang đập liên hồi như trống trận phải bình ổn trở lại hằng đêm. Anh không thể gục ngã lúc này. Nếu anh hoảng loạn, Linh Đan sẽ chết.


“Gâu! Gâu! Gâu!”


Chú chó lông vàng A Phú thông minh đột ngột chạy đến bên bàn, chiếc vòng cổ bằng đồng khắc chữ 'Phú' khẽ phát ra những tia sáng đỏ rực rỡ cảnh báo liên hồi. A Phú khẽ hếch mũi nhọn, hít hà thật sâu vào bức thư da thú dính máu, rồi khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục.


Dịch giật mình, cúi người xuống sát bức thư. Nhờ có Kháng ma sơ cấp giúp khứu giác nhạy cảm hơn, anh ngửi thấy một mùi hương hăng nhẹ kỳ lạ bám trên lớp da thú, lấn át cả mùi máu tươi tanh nồng. Đó không phải là mùi của thảo mộc phàm trần, mà là mùi của Xương bồ Ma dược – một loại ma dược kích chiến cực mạnh chỉ mọc ở những vùng đất nhiễm ma khí nặng, thường được lũ thổ phỉ Ma giới sử dụng để gia tăng sát khí chiến đấu hằng đêm.


“Mùi Xương bồ Ma dược...” Dịch thầm nghĩ, ánh mắt anh chợt nheo lại đầy sắc sảo. “Bức thư này được viết bởi kẻ am hiểu Ma giới, và Linh Đan chắc chắn đang bị giam giữ tại sào huyệt của Băng cướp Hắc Phong ở Hẻm núi Tử Vong. Nhưng tại sao lũ thổ phỉ hoang dã lại biết đến sự tồn tại của mật thư quân sự tối mật do Đại tướng Tạ Hoài Nam vừa soạn thảo? Tại sao chúng lại nhắm chính xác vào ta?”


Một âm mưu chính trị khủng khiếp từ từ hiển hiện trong đầu óc nhạy bén của chàng dịch giả. Đây không đơn thuần là một vụ bắt cóc tống tiền của lũ thổ phỉ hoang dã hằng tuần. Đây là một cái bẫy chính trị được dàn dựng tinh vi nhằm triệt hạ phe chủ hòa tại biên giới Vân Mông.


“Dịch ca! Trời đất ơi, sao lại ra nông nỗi này!”


Một giọng nói hốt hoảng, đầy vẻ lo lắng vang lên từ phía cửa sảnh chính bị tàn phá. Phạm Phản – gã dịch giả cấp thấp đồng nghiệp tại Sứ Thần Quán – hớt hải chạy vào. Gã mặc chiếc áo dài dịch giả màu xám nhạt dính đầy vết mực, khuôn mặt gầy gò lộ rõ vẻ bàng hoàng khi nhìn thấy cảnh đổ nát xung quanh. Gã lao đến bên cạnh Dịch, nhìn chằm chằm vào bức thư tống tiền đẫm máu trên bàn, rồi khẽ thốt lên một tiếng đầy sợ hãi hằng tuần.


“Linh Đan... Linh Đan muội muội bị bắt đi rồi sao? Lũ thổ phỉ Hắc Phong tàn bạo đó quả thực là lũ quái vật không thể giáo hóa!” Phạm Phản nắm chặt lấy vai Dịch, giọng nói run rẩy đầy vẻ chân thành khuyên bảo hằng tuần. “Dịch ca, huynh phải bình tĩnh! Sức mạng phàm nhân của chúng ta làm sao đối phó được với lũ thổ phỉ vũ trang đầy người đó? Chi bằng... chi bằng huynh cứ làm theo yêu cầu của chúng đi! Hãy dịch sai bức mật thư quân sự của Đại tướng Tạ Hoài Nam thành sớ tấu phản quốc gửi về kinh thành. Một bản mật thư quân sự làm sao so sánh được với mạng sống của Linh Đan muội muội!”


Dịch không trả lời ngay lập tức. Anh lặng lẽ đứng im, đôi mắt thâm trầm như mặt hồ không đáy giữa đêm đông khẽ nhìn thẳng vào gương mặt đang tràn đầy sự lo lắng của Phạm Phản. Anh âm thầm vận dụng Thuật đọc vị không ngôn từ – kỹ năng đọc vị tâm lý vi mô do lão dịch sứ Tạ Trọng Nghĩa truyền dạy hằng đêm.


Anh quan sát kỹ biểu cảm của Phạm Phản. Gã dịch giả gầy gò đang nói những lời khuyên can đầy xúc động, nhưng đồng tử của gã lại hơi co thắt nhẹ khi nhìn vào chiếc bàn gỗ nứt đôi – nơi đặt bản thảo mật thư quân sự của Tạ Hoài Nam. Ngón tay trỏ bên tay trái của gã khẽ giật nhẹ một nhịp đầy bất thường, và đôi mắt ti hí của gã thỉnh thoảng lại liếc xéo về phía hông áo của Dịch – nơi giắt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' chứa ngự ấn tối cao hằng tuần.


Đặc biệt, Dịch phát hiện ra một chi tiết chí mạng: Dưới đế giày vải rách mũi của Phạm Phản vẫn còn bám dính một lớp bùn đất màu đỏ sậm kỳ lạ. Đó là đất sét đỏ chỉ có ở vùng thung lũng dưới chân Hẻm núi Tử Vong – sào huyệt của Băng cướp Hắc Phong hằng tuần. Một gã dịch sứ nghèo kiết xác hằng ngày chỉ quanh quẩn trong dịch trạm pha trà, tại sao giày lại bám đầy đất đỏ của sào huyệt thổ phỉ biên giới?


“Phạm Phản... gã đang nói dối,” Dịch thầm nghĩ, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Gã chính là nội gián do phe chủ chiến cài vào dịch sứ quán. Gã đã chỉ điểm cho lũ thổ phỉ bắt cóc Linh Đan, và giờ gã đang đóng kịch để ép ta phải tự tay ký vào bản án tử hình phản quốc!”


Dịch nhận ra toàn bộ chuỗi nhân quả tàn khốc phía sau. Tướng quân chủ chiến Trịnh Bá đang tức tối tột độ vì âm mưu phong tỏa biên giới Vân Mông bị Dịch dùng các bản dịch bẻ lái hóa giải thành công. Để lật ngược thế cờ, Trịnh Bá đã bí mật liên minh với Sa Quốc Sứ – sứ giả nước láng giềng Thần Sa Quốc đang muốn kích động chiến tranh Nhân - Ma để ngư ông đắc lợi. Sa Quốc Sứ cung cấp vàng ròng và ma dược cho Băng cướp Hắc Phong của Bùi Độc để chúng tiến hành bắt cóc Linh Đan.


Mục tiêu của chúng cực kỳ tàn độc: Nếu Dịch dịch sai mật thư quân sự thành sớ tấu phản quốc, Trịnh Bá sẽ lập tức dâng tấu chương lên Thái sư Lý Hùng ở kinh thành Thăng Long để khép tội phản quốc cho cả Dịch và Đại tướng Tạ Hoài Nam, từ đó thâu tóm toàn bộ binh quyền biên giới Vân Mông để phát động chiến tranh diệt thế hằng tuần. Còn nếu Dịch từ chối, chúng sẽ giết Linh Đan để đập tan ý chí hòa bình của anh hằng tuần.


“Một liên minh hắc ám hoàn hảo...” Dịch siết chặt nắm tay phàm nhân dưới ống tay áo dài, lòng tràn đầy sự căm phẫn tột cùng. “Chúng coi mạng sống phàm nhân của em gái ta, coi hòa bình của vạn dân biên cương như một con cờ để tranh đoạt quyền lực!”


“Dịch ca? Huynh có nghe đệ nói không?” Phạm Phản thấy Dịch im lặng quá lâu, liền khẽ lay mạnh vai anh, giọng nói có chút sốt ruột lộ liễu hằng tuần. “Thời gian không còn nhiều đâu! Đêm nay là hạn chót để gửi mật thư quân sự về kinh thành. Huynh phải quyết định mau đi!”


Dịch thu lại ánh mắt sắc lạnh, khuôn mặt thanh tú bỗng chốc co rúm lại trong một vẻ hoảng sợ, bất lực tột cùng hằng đêm. Anh quỵ gối xuống chiếc ghế tre gãy nát hằng tuần, ôm đầu khóc rống lên đầy đau đớn hằng tuần:


“Linh Đan... muội muội nhỏ của ta! Tại sao trời đất lại tàn nhẫn với ta đến thế! Ta chỉ là một dịch sứ nghèo kiết xác, chỉ muốn dịch dạo vài tờ công văn kiếm tiền mua đất trồng rau, tại sao chúng lại bắt Linh Đan của ta đi!”


Phạm Phản thấy Dịch sụp đổ hoàn toàn, trong mắt gã khẽ lóe lên một tia đắc ý âm hiểm cực kỳ nhanh hằng đêm. Gã vội vàng quỳ xuống bên cạnh, giả vờ an ủi hằng tuần:


“Dịch ca, đệ hiểu lòng huynh! Nhưng lúc này khóc lóc cũng vô dụng. Chi bằng huynh cứ viết bản dịch sai đi! Đệ sẽ giúp huynh lén lút chuyển bản mật thư quân sự gốc của Tạ Đại tướng ra ngoài, huynh chỉ cần dùng Bút lông Bất Ngữ viết đè bản dịch tấu chương phản quốc lên là xong. Sẽ không ai phát hiện ra đâu hằng tuần!”


Dịch khóc lóc thảm thiết, gật đầu liên tục đầy vẻ hèn nhát hằng tuần: “Phải... phải! Ngươi nói đúng! Mạng sống của Linh Đan là trên hết! Ta sẽ làm... ta sẽ dịch sai theo ý chúng! Phạm Phản, ngươi phải giúp ta giữ bí mật này! Nếu Đại tướng Tạ Hoài Nam hoặc Hoàng đế biết được, cái đầu của ta sẽ lìa khỏi cổ!”


“Dịch ca yên tâm, đệ thề sẽ giữ kín bí mật này bằng cả tính mạng!” Phạm Phản dõng dạc tuyên bố, nhưng trong lòng gã đang cười thầm đầy khinh bỉ trước sự hèn nhát, vô dụng của Dịch hằng đêm.


“Vậy ngươi mau đi đi hằng tuần!” Dịch vừa lau nước mắt vừa xua tay đầy hoảng hốt hằng tuần. “Hãy lén lút truyền tin cho lũ thổ phỉ ở Hẻm núi Tử Vong, nói rằng ta đã đồng ý với yêu cầu của chúng! Bảo chúng tuyệt đối không được làm tổn hại đến một sợi tóc của Linh Đan! Ta cần thời gian một đêm để hoàn thành bản dịch phản quốc này!”


“Được! Đệ đi ngay đây hằng tuần!” Phạm Phản vội vàng đứng dậy, cúi chào rồi nhanh chóng lùi bước ra ngoài sảnh chính bị tàn phá, lướt nhanh vào màn sương mù dày đặc biên giới hằng đêm.


Khi bóng dáng của Phạm Phản hoàn toàn biến mất sau rặng tre sương mù ngoài cửa sổ hằng đêm, tiếng khóc lóc thảm thiết của Bùi Văn Dịch bỗng chốc ngưng bặt hằng tuần.


Anh đứng thẳng lưng dậy, phủi nhẹ lớp bụi bẩn bám trên tà áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai. Khuôn mặt thanh tú ráo hoảnh không còn một giọt nước mắt, đôi mắt thâm trầm bỗng chốc bộc lộ một tia kiên quyết, lạnh lùng chưa từng có hằng đêm. Sự run rẩy sinh lý của phàm thể hoàn toàn bị chế ngự bởi luồng khí ấm áp của Kháng ma sơ cấp đang không ngừng luân chuyển trong huyết quản hằng đêm.


“Sư... sư phụ?” Lý Tiểu Đồng đang sụt sùi ở góc phòng bỗng chốc ngơ ngác trước sự thay đổi thần thái đột ngột của sư phụ mình hằng tuần. “Người... người thật sự sẽ dịch sai mật thư phản quốc để cứu Linh Đan tỷ tỷ sao?”


“Dịch sai mật thư phản quốc?” Dịch khẽ nhếch môi cười lạnh, tay cầm chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' gõ nhẹ vào lòng bàn tay hằng đêm. “Nếu ta dịch sai mật thư phản quốc gửi về Thăng Long, Thái sư Lý Hùng sẽ lập tức lấy cớ đó để phế truất Hoàng đế Lý Khánh An, thanh trừng Tạ Hoài Nam và phát động chiến tranh diệt thế. Lúc đó, không chỉ Linh Đan, mà cả vạn dân biên ải Vân Mông, bao gồm cả ta và ngươi, đều sẽ chết không có chỗ chôn hằng tuần!”


“Nhưng... nhưng nếu không dịch sai, lũ thổ phỉ sẽ giết Linh Đan tỷ tỷ mất!” Lý Tiểu Đồng hoảng sợ khóc lớn hằng tuần.


“Ta sẽ tự tay giải cứu muội muội của ta hằng tuần,” Dịch dõng dạc tuyên bố, giọng nói cực kỳ nhỏ nhẹ nhưng mang một sự quyết tâm thép hằng đêm. “Ta đã hứa với cha sẽ bảo vệ an toàn cho Linh Đan trọn đời. Ta cũng đã ký mật ước hòa bình với Hoàng đế Lý Khánh An. Ta tuyệt đối không thể phản bội lòng tin của bệ hạ, càng không thể để Linh Đan phải chịu hiểm nguy trong tay lũ thổ phỉ dơ bẩn!”


“Sư phụ muốn báo cho Tạ Đại tướng dẫn quân đi tiễu phỉ sao?” Lý Tiểu Đồng nhen nhóm hy vọng hằng tuần.


“Không được hằng tuần,” Dịch lắc đầu đầy cẩn trọng hằng đêm. “Trịnh Bá nắm giữ toàn bộ hệ thống tuần tra biên giới tiền tuyến. Tai mắt của lão tướng có mặt khắp nơi trong quân doanh. Nếu ta vừa báo cho Tạ Hoài Nam, Trịnh Bá sẽ lập tức nhận được tin báo. Lão sẽ lấy cớ 'tiễu phỉ khẩn cấp' để dẫn quân thiết kỵ san phẳng Hẻm núi Tử Vong, tự tay giết chết Linh Đan hòng phi tang hoàn toàn chứng cứ tống tiền và liên minh hắc ám của lão với Sa Quốc Sứ hằng tuần. Chúng ta phải hành động hoàn toàn bí mật hằng đêm.”


Anh cúi xuống, vỗ nhẹ vào đầu chú chó săn A Phú hằng tuần: “A Phú, mùi hăng nhẹ bám trên bức thư tống tiền ban nãy... ngươi có nhớ rõ không hằng tuần?”


“Gâu!”


A Phú khẽ sủa vang dội một tiếng đầy tự tin hằng đêm, chiếc vòng cổ bằng đồng khẽ phát sáng dịu nhẹ. Chú chó lông vàng thông minh khẽ quay đầu hướng về phía dãy núi sương mù hiểm trở ngoài cửa sổ, dùng chân trước cào nhẹ xuống đất chỉ hướng hằng đêm.


“Tốt lắm hằng tuần,” Dịch khẽ mỉm cười đầy ấm áp hằng đêm. “Mùi Xương bồ Ma dược bám trên giấy da thú chính là manh mối dẫn đường đắt giá nhất. A Phú sẽ giúp ta đánh hơi tìm ra chính xác vị trí giam giữ Linh Đan tại Hẻm núi Tử Vong hằng tuần.”


Anh quay sang nhìn Lý Tiểu Đồng đang bầm tím khắp người hằng tuần: “Tiểu Đồng, ngươi hãy ở lại dịch trạm canh giữ cẩn thận hằng đêm. Nếu Phạm Phản quay lại dò xét, hãy cứ giả vờ khóc lóc nói rằng ta đang thức trắng đêm để viết bản dịch phản quốc trong phòng kín hằng tuần. Tuyệt đối không được để lộ hành tung của ta hằng tuần!”


“Sư phụ... người chỉ là một phàm nhân không võ lực, một mình đi vào sào huyệt thổ phỉ hiểm trở đêm mưa bão... thật sự quá nguy hiểm hằng tuần!” Lý Tiểu Đồng lo lắng tột cùng hằng tuần.


“Ta có Kháng ma sơ cấp bảo hộ, lại có Tấm lụa Ma tơ của Nữ Đế che chở hằng đêm hằng tuần,” Dịch khẽ giắt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc vào thắt lưng, ánh mắt anh chợt lóe lên một tia sáng sắc sảo, kiên quyết hằng đêm. “Sự hèn nhát có thể giúp ta sống sót qua ngày, nhưng lòng dũng cảm bảo vệ gia đình mới là thứ giúp ta xứng đáng làm một nam tử hán Đại Việt hằng đêm hằng tuần.”


Anh dắt theo chú chó A Phú bước ra khỏi sảnh chính dịch trạm bị tàn phá, lướt nhanh vào màn đêm buông xuống cùng những hạt mưa lạnh buốt bắt đầu rơi hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!