Bát Canh Thanh Nhiệt Thuần Hóa Lão Tế Ty
Bóng chiều tà của vùng biên ải Vân Mông bắt đầu đổ dài trên những thềm đá rêu phong của ngôi đền cổ hoang phế. Luồng hào quang màu lục nhạt phát ra từ bức văn bia đá Thần Nông vừa mới dịu đi, trả lại bầu không khí tĩnh mịch nhưng không còn vẻ u ám, lạnh lẽo như trước. Sương mù xám xịt bao phủ cấm địa vạn năm qua dường như đã bị tịnh hóa hoàn toàn, để lộ ra khoảng sân rộng lót ngọc thạch màu xám trắng xen lẫn những luống thảo mộc đang tỏa hương thơm ngào ngạt hằng tuần.
Bùi Văn Dịch đứng yên tại chỗ, hai bàn tay phàm nhân giấu trong ống tay áo dài màu lam nhạt sờn rách khẽ siết chặt cuốn Cổ Ma Ngôn Thư dày cộp trước ngực. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng vận dụng Thuật ngụy trang cơ thể giả để duy trì nhịp thở đều đặn sáu nhịp một phút, giữ cho gương mặt thanh tú nhưng tái nhợt của mình một vẻ điềm tĩnh giả tạo hoàn hảo. Thế nhưng, mồ hôi lạnh vẫn lấm tấm rịn ra trên trán anh. Vết trầy xước rớm máu ở chân trái – dấu vết từ chuyến băng rừng thông đen Ma giới đêm qua – bắt đầu nhói lên từng cơn đau buốt. Trên cổ anh, vết xước nhẹ rớm máu do mũi đoản đao sát khí của phó tướng Nguyễn Bá Đao kê sát hôm trước gặp gió lạnh biên thùy liền rát bỏng hằng tuần. Dưới lớp áo thô, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám khẽ siết nhẹ, liên tục tỏa ra luồng hơi ấm thảo mộc dịu nhẹ giúp kinh mạch phàm nhân của anh không bị ma khí hoang dã xâm nhập hằng đêm.
Đối diện với anh, Ma tế ty cổ Dạ Cô đứng còng lưng, bàn tay khô gầy như vỏ cây cổ thụ nắm chặt cây gậy xương thú khổng lồ. Một bên mắt mù của bà rực lên luồng ánh sáng xanh lục u uẩn, nhìn chằm chằm vào Dịch như muốn nhìn thấu tâm can của chàng sứ thần phàm nhân hèn nhát này. Con ma lang hộ vệ khổng lồ cao hơn một trượng đứng bên cạnh bà cũng đã buông lỏng cảnh giác, đôi mắt rực lửa tím không còn vẻ khát máu mà khẽ hít hà mùi hương thảo mộc thanh khiết tỏa ra từ người Dịch hằng tuần.
“Ngươi nói... ẩm thực của ngươi có thể kết nối vạn tộc, hóa giải thù hận trăm năm?” Giọng nói khàn khàn, trầm đục của Dạ Cô vang lên, gõ mạnh gậy xương thú xuống thềm đá phát ra tiếng động trầm nặng. “Lão già này trăm năm qua chỉ tu đạo đền cổ, kinh mạch bị tàn phá bởi hỏa độc ma tính hằng đêm, khẩu vị cực kỳ kén chọn. Phàm nhân các ngươi chỉ biết dùng những loại gia vị thô thiển, dầu mỡ béo ngậy để che giấu mùi hôi tanh, phá hỏng hoàn toàn dược tính tự nhiên của thảo mộc hằng tuần.”
Bà lão khẽ chỉ tay về phía khu vườn thảo dược hoang dã rực rỡ sắc màu phía sau đền chính: “Khu vườn kia có đủ loại linh thảo phàm trần lẫn ma dược hắc ám. Ta cho ngươi thời gian nửa canh giờ. Hãy dùng chính những thảo dược ở đây để nấu một món ăn thuyết phục được cái lưỡi của ta. Nếu món ăn của ngươi có thể xoa dịu cơn đau kinh mạch kinh niên này, ta sẽ ban tặng nguồn thảo dược vĩnh viễn và cho phép ngươi rời đi hằng tuần. Còn nếu ngược lại... con ma lang của ta hằng tuần vẫn chưa được ăn thịt phàm nhân đâu hằng tuần.”
Dịch nuốt nước bọt một cái ực, chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc giắt bên hông áo khẽ đung đưa theo nhịp chân run rẩy của anh. Sự hèn nhát bản năng gào thét bảo anh hãy tìm đường trốn chạy, nhưng lý trí mách bảo anh rằng trước mặt một tu sĩ Ma Tướng cảnh viên mãn như Dạ Cô, mọi nỗ lực chạy trốn vật lý đều là tự sát. Anh chỉ có một con đường duy nhất: chiến thắng thử thách ẩm thực này hằng tuần.
“Vãn bối... xin chấp nhận thử thách hằng tuần,” Dịch cúi người chào đầy cung kính, giọng nói cố giữ vẻ đĩnh đạc của một bậc thầy ngoại giao ẩn dật.
Anh khập khiễng bước về phía khu vườn thảo dược sau đền cổ. Chú chó săn A Phú thông minh khẽ vẫy đuôi chạy theo sau, chiếc vòng cổ bằng đồng khắc chữ 'Phú' khẽ kêu leng keng dịu nhẹ hằng đêm.
Khi bước vào khu vườn, Dịch bàng hoàng trước sự phong phú của các loài thực vật nơi đây. Có những đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực rực lửa hắc ám, có những bụi Cỏ Vân Mông tươi tốt phát ra ánh sáng lam nhạt thanh khiết, và cả những củ nhân sâm phàm trần mọc xen kẽ dưới bóng râm của những tảng đá đen Ma giới hằng tuần. Đầu óc Dịch xoay chuyển cực tốc. Anh nhớ lại những dòng chữ cổ nghuệch ngoạc ghi chép trong cuốn Cổ Ma Ngôn Thư của người cha quá cố Bùi Văn Thư:
*“Các tế ty cổ đại Ma giới hằng đêm luyện tập ma công hắc ám, cơ thể tích tụ lượng hỏa độc ma tính cực kỳ khủng khiếp. Tuy nhiên, kết cấu kinh mạch của họ lại mang tính hàn lạnh. Sự xung đột giữa hỏa độc bên ngoài và hàn tính bên trong tạo ra những cơn đau kinh mạch kinh niên dữ dội hằng tuần. Để xoa dịu cơn đau này, tuyệt đối không được dùng thịt ma thú hay những món ăn mang tính nhiệt lượng bạo kích hằng tuần. Họ cần một bát canh chay thanh nhiệt, tịnh hóa hoàn toàn tạp chất từ bên trong hằng tuần.”*
Dịch giật mình tỉnh ngộ. Suýt chút nữa anh đã phạm phải sai lầm chí mạng. Ban đầu, anh định dùng thịt Ma trư biên giới tẩm ướp để nấu một nồi lẩu thịt nhúng siêu cay như vẫn thường phục vụ Dạ Lục Sát. Nhưng Dạ Cô là người tu đạo đền cổ, ăn chay trường vạn năm, và cơ thể bà đang bị tàn phá bởi hỏa độc ma tính. Nếu anh dâng lên món thịt nướng siêu cay bạo kích, hỏa độc của bà sẽ bùng phát dữ dội hơn, và cái đầu của anh sẽ lìa khỏi cổ ngay lập tức hằng tuần.
“Phải nấu một bát canh lẩu chay thanh tịnh!” Dịch thầm nghĩ, quyết định sử dụng công thức ẩm thực cân bằng ngũ hành mà anh đã học hỏi từ danh y Hoàng Sĩ Phu hằng tuần.
Anh bắt tay vào thu hoạch nguyên liệu. Với sự chỉ dẫn khứu giác nhạy bén của chú chó A Phú, Dịch hái những ngọn Cỏ Vân Mông hoang dã tươi ngon nhất – loại cỏ thơm có khả năng trung hòa nhẹ độc tính ma khí và tỏa hương thơm dịu nhẹ. Anh đào thêm một củ nhân sâm phàm trần trăm tuổi nằm sâu dưới luống đất nhiễm ma nhẹ để lấy vị ngọt thanh và tính bình sưởi ấm kinh mạch phàm nhân. Cuối cùng, Dịch lén mở ngăn kéo bí mật của Hộp gia vị vạn năng đeo bên hông, lấy ra đóa sen tuyết tươi (Tuyết liên đầm lầy) cuối cùng mà anh đã cất giữ bấy lâu nay hằng tuần. Đóa sen tuyết phát ra ánh sáng lân quang dịu nhẹ, là chất xúc tác ngọt ngào hoàn hảo để kết nối linh khí nhân gian và ma khí Ma giới hằng tuần.
Dịch dựng một chiếc bếp lò nhỏ bằng Trúc sương mù ngay giữa sân đền cổ. Anh lấy ra chiếc bình tre đựng Nước khoáng Thác Ngược chứa linh khí thanh khiết tự nhiên chảy ngược từ lòng đất mà anh luôn mang theo bên mình hằng tuần.
“Bắt đầu thôi hằng tuần,” Dịch lẩm bẩm, nhóm lên ngọn lửa than hắc thạch nhỏ không khói hằng đêm.
Anh đổ Nước khoáng Thác Ngược vào nồi đồng nhỏ. Dưới nhiệt độ ấm áp của than hắc thạch, dòng nước khoáng thanh khiết bắt đầu sôi lăn tăn, tỏa ra những luồng sương khói màu trắng thanh khiết cực kỳ dễ chịu. Dịch khéo léo dùng con dao nhỏ thái mỏng củ nhân sâm phàm trần thành từng lát mỏng tăm tắp đẹp mắt hằng tuần, rồi thả vào nồi nước dùng. Tiếp theo, anh vò nhẹ những ngọn Cỏ Vân Mông tươi tốt, để dịch cỏ màu lục lam thanh mát từ từ hòa tan vào dòng nước khoáng hằng tuần.
Dạ Cô đứng từ xa quan sát, đôi mắt mù rực sáng xanh lục khẽ híp lại đầy hoài nghi. Bà thấy chàng trai phàm nhân không hề sử dụng bất kỳ loại ma pháp hay linh lực nào để gia nhiệt, động tác nấu nướng cực kỳ thô sơ, chậm rãi nhưng mang một sự tỉ mỉ, thành kính lạ kỳ hằng tuần. Mùi hương thảo mộc ban đầu tỏa ra rất nhẹ, nhưng khi Dịch nhẹ nhàng thả những cánh hoa sen tuyết tươi vào nồi nước dùng làm chất xúc tác ngọt ngào, một dị biến ẩm thực bỗng chốc xảy ra hằng tuần.
“Bùng!”
Một luồng khói thơm ngào ngạt, thanh khiết tột cùng bỗng chốc bùng phát từ nồi đồng nhỏ, lan tỏa ra khắp không gian hoang phế của đền thờ cổ kính. Hương thơm ấy dịu ngọt hương sen tuyết, thanh mát hương Cỏ Vân Mông và ấm áp vị nhân sâm phàm trần hằng tuần. Đi đến đâu, luồng khói thơm ấy xua tan hoàn toàn những sợi ma khí hắc ám u tối bám dính trên các cột đá rêu phong đến đó hằng đêm. Con ma lang hộ vệ khổng lồ của Dạ Cô khẽ rên rỉ một tiếng đầy dễ chịu, nằm rạp hai chân trước xuống thềm đá, đôi tai nhọn hoắt cụp xuống tận hưởng mùi hương thanh tịnh chưa từng có hằng tuần.
Dịch dùng muỗng tre múc một bát canh lẩu chay nóng hổi, nước canh có màu vàng ngọc trong vắt không một chút váng mỡ, tỏa ra luồng hơi ấm dịu nhẹ vô cùng dễ chịu hằng tuần. Anh khập khiễng bước đến trước mặt Dạ Cô, hai tay dâng bát canh nóng lên đầy thành kính hằng tuần:
“Khởi bẩm tiền bối, bát canh lẩu chay thanh nhiệt này được nấu từ Nước khoáng Thác Ngược chứa linh khí thanh khiết tự nhiên, kết hợp với Cỏ Vân Mông hoang dã tịnh hóa ma khí, nhân sâm phàm trần sưởi ấm kinh mạch và đóa sen tuyết đầm lầy làm chất xúc tác ngọt ngào hằng tuần. Món ăn này hoàn toàn thanh đạm, không dầu mỡ, có tác dụng trung hòa hỏa độc ma tính và khai thông hàn tính kinh mạch cho tiền bối hằng tuần. Xin tiền bối nếm thử hằng tuần!”
Dạ Cô nhìn bát canh trong vắt tỏa hương thơm dịu ngọt trước mắt. Sự nghi ngờ, cổ hủ trong lòng bà suốt trăm năm qua bỗng chốc bị lung lay dữ dội bởi mùi hương thanh tịnh này hằng tuần. Bà vươn bàn tay run rẩy nhận lấy bát canh, khẽ nâng lên đôi môi nhăn nheo hằng tuần.
Bà nhấp thử một thìa canh nhỏ hằng tuần.
“Uống...”
Trong khoảnh khắc dòng nước canh nóng hổi trôi xuống cổ họng, Dạ Cô bỗng chốc sững sờ. Đôi mắt mù rực sáng xanh lục của bà khẽ trợn to kịch liệt hằng tuần.
Vị ngọt thanh tao, tao nhã tột cùng của sen tuyết đầm lầy bùng phát nơi đầu lưỡi, xua tan hoàn toàn cảm giác đắng ngắt, khô ráp do hỏa độc ma tính tích tụ hằng đêm. Tiếp theo đó, luồng linh khí thanh khiết tự nhiên từ Nước khoáng Thác Ngược mang theo dược tính mát lành của Cỏ Vân Mông từ từ lan tỏa vào thực quản, đi sâu vào hệ thống kinh mạch đang bị tàn phá dữ dội của bà hằng tuần. Luồng hỏa độc ma tính cuồng bạo, nóng bỏng bám dính trên kinh mạch vạn năm qua bỗng chốc gặp luồng dược tính mát lành liền bị tịnh hóa hoàn toàn, tan biến thành những làn khói xám nhạt thoát ra ngoài lỗ chân lông hằng đêm.
Sự ấm áp nhẹ nhàng của nhân sâm phàm trần khẽ xoa dịu hàn tính kinh mạch bên trong, tạo ra một trạng thái cân bằng năng lượng hoàn hảo cực kỳ dễ chịu hằng tuần. Cơn đau kinh mạch kinh niên dữ dội hằng tuần bỗng chốc biến mất hoàn toàn, trả lại cho cơ thể còng lưng của bà một cảm giác nhẹ nhõm, thư thái chưa từng có trong suốt một vạn năm qua hằng đêm.
Dạ Cô khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt ấm áp khẽ lăn dài trên gò má đầy nếp nhăn nheo của vị tế ty cổ đại hằng tuần. Bà lặng lẽ uống sạch bát canh chay thanh khiết đến giọt cuối cùng, khuôn mặt già nua đầy vẻ thỏa mãn, xúc động tột cùng hằng tuần.
“Ngon... thật sự quá ngon hằng tuần...” Dạ Cô khẽ lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đầy xúc động. “Trăm năm qua, lão già này chỉ biết gặm nhấm sự đau đớn của hỏa độc và thù hận phàm nhân, chưa từng nghĩ rằng ẩm thực phàm trần lại có thể mang lại sự tịnh hóa kỳ diệu đến thế hằng tuần. Lời tiên tri cổ Thần Nông quả thực không hề lừa dối ta hằng tuần.”
Bà lão ngẩng đầu nhìn Dịch, nụ cười hiền hậu, ôn hòa hiện lên trên gương mặt nhăn nheo hằng tuần:
“Ngươi đã chiến thắng thử thách ẩm thực của ta một cách xuất sắc, truyền nhân nhà họ Bùi hằng tuần. Ta đồng ý ban tặng nguồn thảo dược Cỏ Vân Mông hoang dã vĩnh viễn cho quán lẩu của ngươi hằng tuần. Và đây... là phần thưởng xứng đáng cho tấm lòng nhân hậu của ngươi hằng tuần.”
Dạ Cô vung mạnh cây gậy xương thú cổ đại. Một luồng sáng màu vàng ngọc pha lẫn tím dịu nhẹ bùng phát từ đầu gậy, hóa thành một đạo phù văn chúc phúc cổ xưa bay thẳng vào giữa trán của Bùi Văn Dịch hằng tuần.
Dịch cảm thấy trán mình nóng bừng lên trong chốc lát, một luồng năng lượng ấm áp cực kỳ dễ chịu từ từ lan tỏa khắp cơ thể phàm nhân yếu ớt của anh hằng tuần. Vết xước rớm máu nhẹ ở cổ họng và vết trầy xước ở chân trái hoàn toàn biến mất không để lại dấu vết hằng tuần. Luồng ma khí độc hại xung quanh biên giới đang không ngừng ăn mòn da thịt anh bỗng chốc bị đẩy lùi hoàn toàn bởi một lớp màng sương mỏng màu lam nhạt bao bọc lấy làn da hằng đêm.
Năng lực đặc thù Kháng ma sơ cấp đã được thức tỉnh hoàn toàn trong huyết quản anh hằng tuần!
“Đa tạ tiền bối thành toàn hằng tuần!” Dịch cúi đầu tạ ơn đầy mừng rỡ, cảm giác cơ thể phàm nhân của mình chưa bao giờ khỏe mạnh, nhẹ nhõm đến thế hằng tuần.
Anh nhanh chóng thu gom thảo dược tươi tốt đầy ắp hai sọt tre lớn đeo sau lưng, dắt theo chú chó A Phú hân hoan tạm biệt Dạ Cô để trở về biên ải Vân Mông hằng tuần. Dịch vô cùng phấn khởi, với nguồn cung thảo dược dồi dào vĩnh viễn từ đền cổ này, Quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông chắc chắn sẽ vượt qua cuộc phong tỏa kinh tế của Trịnh Thiết và phát triển rực rỡ hằng tuần.
Thế nhưng, khi Dịch vừa khấp khiễng bước chân về đến cổng dịch trạm biên phòng Sứ Thần Quán Vân Mông, bầu không khí tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm nơi đây khiến anh bỗng chốc lạnh gáy hằng đêm.
Cánh cửa gỗ mục nát của dịch trạm bị đập phá vỡ vụn nằm vương vãi trên thềm đất dơ bẩn. Chiếc biển hiệu bằng tre của quán lẩu bị chém làm đôi nằm lăn lóc hằng tuần. Bên trong sảnh chính, đồ đạc bị lục soát đảo lộn hoàn toàn hằng tuần.
“Sư phụ... sư phụ cứu mạng hằng tuần!”
Tiếng khóc mếu máo của tiểu dịch sứ Lý Tiểu Đồng vang lên từ góc phòng dột nát. Cậu bé gầy gò 17 tuổi đang quỳ sụp dưới sàn nhà bám đầy bụi bặm, khuôn mặt non nớt sưng húp và đầy vết bầm tím do bị đánh đập dã man hằng tuần.
Dịch hốt hoảng vứt sọt thảo dược xuống đất, lao đến đỡ đệ tử dậy hằng tuần: “Tiểu Đồng! Có chuyện gì xảy ra? Linh Đan đâu rồi hằng tuần?”
Lý Tiểu Đồng khóc nấc lên từng cơn, bàn tay run rẩy chỉ vào một bức thư dính đầy máu tươi đặt trên chiếc bàn gỗ nứt đôi hằng tuần:
“Sư... sư phụ... Ban nãy có một nhóm người bịt mặt mặc giáp đen xông vào đập phá quán... Chúng đánh con ngất xỉu và... và đã bắt cóc Linh Đan tỷ tỷ đi rồi hằng tuần! Chúng để lại bức thư tống tiền này, nói nếu sư phụ không làm theo yêu cầu... chúng sẽ chém đầu tỷ tỷ treo lên cổng ải hằng tuần!”
Bùi Văn Dịch đứng chết trân tại chỗ, bức thư tống tiền đẫm máu trên bàn như một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào đầu anh hằng tuần. Da mặt anh bỗng chốc tái nhợt không còn một giọt máu, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập hằng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!