Bia Đá Thần Nông Và Lời Tiên Tri Cổ
Một bóng đen khổng lồ từ trên cây cổ thụ lao xuống, chặn đứng lối vào đền cổ. Mặt đất dưới chân Bùi Văn Dịch rung chuyển dữ dội, cuốn theo một luồng gió lốc sương mù xám xịt mang theo mùi ẩm mốc của đất hoang vạn năm. Chú chó lông vàng A Phú lập tức dựng đứng toàn bộ lông cổ, bốn chân bám chặt lấy thềm đá lạnh ngắt, chiếc vòng cổ bằng đồng khắc chữ 'Phú' phát ra những tiếng leng keng dồn dập cùng luồng sáng đỏ rực cảnh báo nguy hiểm tột độ. Dịch nín thở, hai chân phàm nhân run rẩy bần bật dưới lớp bào dài màu lam nhạt sờn vai. Vết trầy xước rớm máu ở chân trái từ chuyến băng rừng đêm qua nhói lên đau buốt, khiến anh suýt nữa thì quỵ ngã. Trên cổ anh, vết xước nhẹ rớm máu do mũi đoản đao sát khí của phó tướng Nguyễn Bá Đao kê sát hôm trước gặp luồng gió lạnh buốt liền rát bỏng như bị kim châm. Dưới lớp áo thô, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám khẽ siết nhẹ, tỏa ra một luồng hơi ấm thảo mộc dịu nhẹ để tịnh hóa luồng ma khí hoang dã đang không ngừng ăn mòn kinh mạch yếu ớt của anh. Dịch khẽ nuốt nước bọt, bàn tay phàm nhân run rẩy siết chặt cuốn Cổ Ma Ngôn Thư dày cộp trước ngực, cố gắng vận dụng Thuật ngụy trang cơ thể giả để giữ cho nhịp thở đều đặn sáu nhịp một phút, cố tỏ ra thâm trầm, điềm tĩnh trước hiểm cảnh.
Từ trong màn sương mù xám xịt đang cuộn trào, bóng đen khổng lồ từ từ lộ diện. Đó là một con ma lang hộ vệ đền cổ khổng lồ, cao hơn một trượng, bộ lông màu xám đen cứng như kim thép, đôi mắt rực lửa tím lóng lánh sát khí áp sát từ màn sương hắc ám. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là trên lưng con ma thú, một bóng người còng lưng đang lặng lẽ ngự trị.
Đó là một bà lão Ma tộc gầy gò, da mặt nhăn nheo, chằng chịt những nếp gấp sâu hoắm như vỏ cây cổ thụ vạn năm. Một bên mắt của bà bị mù, chỉ còn lại một hốc mắt trống rỗng tỏa ra luồng ánh sáng xanh lục u uẩn, bên mắt còn lại sắc lẹm như dao cạo nhìn chằm chằm vào Dịch. Bà mặc một bộ áo bào đen rách rưới thêu những đồ đằng cổ xưa của bộ tộc Thần Nông, tay chống một cây gậy xương thú khổng lồ bám đầy những vết phong rêu thời gian. Luồng sát uy lạnh lùng tỏa ra từ người bà khiến vạn vật xung quanh như đóng băng, sương mù ranh giới lập tức ngưng tụ thành những hạt sương lạnh rớt rầm rập xuống thềm đá.
Bà lão chính là Ma tế ty cổ Dạ Cô, người thủ hộ tối cao của Đền thờ Thần Nông cổ hoang phế này.
“Kẻ phàm trần dơ bẩn...” Dạ Cô cất giọng, âm thanh khàn khàn, trầm đục vang lên như tiếng đá cọ xát dưới lòng đất sâu, chấn động màng nhĩ của Dịch đau nhức. “Dám mang theo hơi thở dơ bẩn của nhân loại xâm phạm thánh địa Thần Nông... Ngươi chán sống rồi sao?”
Dịch cảm thấy lồng ngực mình thắt lại dưới áp lực sát uy khổng lồ của Dạ Cô. Sự hèn nhát bản năng gào thét bảo anh hãy quỳ xuống xin tha mạng hoặc quay đầu bỏ chạy thật nhanh. Thế nhưng, anh biết rõ sau lưng mình là tương lai của Quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông, là mạng sống của em gái Bùi Linh Đan và lời hứa bảo vệ hòa bình biên giới với Dạ Hi Hoàng. Vết sẹo lớn rách nát trên vai của Dạ Lục Sát – minh chứng cho nỗi đau chiến tranh của hai tộc – chợt hiện lên trong tâm trí, tiếp thêm cho anh một chút dũng khí phàm nhân yếu ớt.
“Khởi bẩm... khởi bẩm tiền bối,” Dịch cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy, xòe chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc ra trước ngực để tạo tư thế đĩnh đạc, dùng tiếng người thông thường để giải thích. “Vãn bối là sứ thần biên phòng của Đại Việt Quốc, đến đây không mang theo sát khí chiến tranh, cũng không có ý định mạo phạm thánh địa. Vãn bối chỉ muốn xin tiền bối cho phép hái một ít Cỏ Vân Mông hoang dã để cứu sống bách tính...”
“Câm miệng!” Dạ Cô gầm lên một tiếng đầy giận dữ, cắt ngang lời Dịch. “Ngôn ngữ phàm trần xảo trá, dối trá không xứng đáng vang lên trước đền thờ cổ kính này! Lũ phàm nhân các ngươi chỉ biết cướp bóc đất đai, tàn sát đồng tộc của ta, nay còn dám đến đây cầu xin thảo dược? Chết đi!”
Dạ Cô vung mạnh cây gậy xương thú cổ đại. Một luồng ma hỏa màu tím đậm bùng phát dữ dội từ đầu gậy, hóa thành một vòng tròn lửa khổng lồ bao vây chặt lấy Dịch và chú chó A Phú. Sức nóng kinh người của ma hỏa thiêu rụi sương mù xung quanh, áp lực ma năng khổng lồ đè nặng khiến Dịch khuỵu gối xuống sàn đá lạnh ngắt, lồng ngực như bị một tảng đá ngàn cân đè nén, máu trong người cuộn trào dữ dội. Anh biết, nếu luồng ma hỏa này ập xuống, cơ thể phàm nhân không tu vi của anh sẽ lập tức tan biến thành tro bụi.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, đầu óc Dịch xoay chuyển cực tốc. Anh nhận ra Dạ Cô là người vô cùng cổ hủ và tôn sùng truyền thống cổ xưa, bà tuyệt đối sẽ không lắng nghe bất kỳ lời giải thích nào bằng ngôn ngữ phàm trần thông thường. Anh chợt nhìn thấy hoa văn khắc trên cây gậy xương thú của bà trùng khớp hoàn toàn với những ký tự cổ ngữ Ma tộc khắc trên bức văn bia đá rêu phong trước cổng đền chính. Cuốn Cổ Ma Ngôn Thư trên tay anh bỗng chốc rung nhẹ, các trang sách tự động lật nhanh tỏa ra một luồng hơi ấm quen thuộc.
“Ngôn Linh Thuật bẻ lái... phải dùng cổ ngữ Ma tộc!” Dịch thầm nghĩ, quyết định đánh cược mạng sống vào vố bài tẩy cuối cùng.
Dịch không bỏ chạy, cũng không cầu xin bằng tiếng người nữa. Anh dùng hết sức bình sinh, quỳ rạp người trước bức văn bia đá cổ rêu phong, mở rộng cuốn Cổ Ma Ngôn Thư đặt trước mặt. Sử dụng kỹ năng quan sát cơ mặt Thuật đọc vị không ngôn từ do lão dịch sứ Tạ Trọng Nghĩa truyền dạy, anh nhận thấy đồng tử của Dạ Cô khẽ co rút khi thấy cuốn sách cổ dòng họ Bùi.
Dịch lấy hơi, bắt đầu đọc to những dòng chữ khắc trên bia đá bằng cổ ngữ Ma tộc chính xác, giọng đọc của anh vang vọng khắp không gian hoang phế, mang một vần điệu trầm bổng, thành kính cổ xưa:
“Vân Long quy vị, Thần Nông chúc phúc... Khí hóa âm dương, vạn tộc đồng nguyên... Sứ giả không võ lực, mang theo tấm lòng thành kính, xin tịnh hóa oán niệm để khai thông linh mạch...”
Khi những âm tiết cổ ngữ Ma tộc thanh khiết, chuẩn xác phát ra từ miệng một phàm nhân như Dịch, một dị biến kinh hoàng bỗng chốc xảy ra. Bức văn bia cổ rêu phong trước đền thờ Thần Nông bỗng chốc bùng phát một luồng hào quang màu lục nhạt rực rỡ. Luồng hào quang ấy thanh khiết, ấm áp như ánh nắng ban mai, lan tỏa ra xung quanh và tịnh hóa hoàn toàn luồng ma hỏa tím đậm đang bao vây lấy Dịch. Sương mù xám xịt, lạnh buốt bao phủ đền cổ vạn năm bỗng chốc bị xua tan sạch sẽ, để lộ ra những thềm đá ngọc thạch lộng lẫy và những thảm Cỏ Vân Mông phát sáng dịu nhẹ.
Dòng chữ cổ đền Thần Nông chứa đựng lời tiên tri cổ xưa đã bị kích hoạt hoàn toàn!
Sự dung nạp ma khí của Dịch – gen di truyền lai đặc biệt từ tổ mẫu Lê Thị Viễn – giúp cơ thể phàm nhân của anh hấp thụ luồng linh lực từ bia đá tỏa ra mà không hề bị phản phệ. Luồng ánh sáng màu lục nhạt bao bọc lấy thân thể anh, chữa lành những vết trầy xước trên chân trái và xoa dịu vết thương trên cổ họng hằng tuần.
Dạ Cô bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Cây gậy xương thú trên tay bà run rẩy kịch liệt, đôi mắt mù rực sáng xanh lục u uẩn khẽ trợn to đầy kinh ngạc. Bà không thể tin nổi một phàm nhân yếu ớt, không nửa điểm võ công lại có thể đọc hiểu và kích hoạt được trận pháp bảo hộ cổ xưa của đền Thần Nông – điều mà ngay cả các ma tướng hoàng gia cũng chưa chắc làm được.
“Ngươi... ngươi làm sao có thể đọc được kinh văn của Ma tổ?” Dạ Cô run giọng hỏi, sát khí quanh thân bà bỗng chốc tiêu tán đi rất nhiều.
Dịch khẽ thở dốc, tinh thần lực phàm nhân bị hao tổn nặng nề do áp lực ma năng khổng lồ vừa rồi khiến anh mệt mỏi rã rời, nhưng anh vẫn cố gượng dậy, đứng thẳng lưng, tay cầm chiếc quạt giấy thêu chữ 'Hòa' khẽ cúi người chào đầy cung kính:
“Khởi bẩm tiền bối, vãn bối là truyền nhân đời thứ mười của dịch sứ Bùi Văn Ký, người từng có duyên nợ với tổ tiên Ma tộc năm xưa. Cuốn Cổ Ma Ngôn Thư này chính là di vật gia truyền giúp vãn bối hiểu được tiếng lòng của vạn tộc. Bia đá cổ này ghi lại lời tiên tri vạn năm trước: 'Sẽ có một sứ giả không mang võ lực, dùng hương vị thảo mộc và sự thấu cảm để kết nối vạn tộc, hóa giải thù hận trăm năm, mang lại thái bình thịnh trị cho cả hai giới'.”
Dịch ngẩng đầu nhìn thẳng vào Dạ Cô, ánh mắt chứa đựng sự chân thành và kiên định tuyệt đối: “Vãn bối mở quán lẩu liên doanh Vân Mông không phải vì lợi ích cá nhân, mà muốn dùng ẩm thực để sưởi ấm bao tử và xoa dịu sát khí của binh lính hai bên, thực hiện lời tiên tri hòa bình của Ma tổ. Xin tiền bối thành toàn!”
Dạ Cô lặng đi rất lâu. Bà nhìn cuốn sách cổ bám đầy bụi bặm trên tay Dịch, rồi lại nhìn luồng hào quang màu lục nhạt vẫn đang bao bọc lấy cơ thể anh đầy ôn hòa. Lời tiên tri vạn năm trước quả thực có ghi chép trong mật tịch của đền cổ, và hôm nay, người kích hoạt nó lại là một chàng trai phàm nhân gầy gò, hèn nhát nhưng mang trí tuệ ngoại giao bẻ lái xuất thần này.
Bà thở dài một tiếng, cây gậy xương thú cổ đại khẽ hạ xuống chạm vào thềm đá phát ra tiếng động trầm đục. Sự cổ hủ, thù hận nhân loại trong lòng bà suốt trăm năm qua bỗng chốc bị lung lay dữ dội trước thái độ chân thành và sự bảo chứng tâm linh tối cao của bia đá cổ.
“Định mệnh quả thực không thể xoay chuyển...” Dạ Cô khẽ lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Dịch bớt đi phần lạnh lùng, thêm vào một phần nể phục sâu sắc. “Ta có thể cho phép ngươi hái Cỏ Vân Mông hoang dã tại đền cổ này vĩnh viễn để cứu sống quán lẩu...”
Dịch mừng rỡ định cúi đầu tạ ơn thì Dạ Cô khẽ đưa tay lên chặn lại, khóe môi nhăn nheo của bà khẽ nhếch lên lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý và thử thách:
“Nhưng... ta có một điều kiện. Khẩu vị của lão già này cực kỳ kén chọn, trăm năm qua chưa từng nếm thử món ăn nào vừa miệng hằng tuần. Ngươi nói ẩm thực của ngươi có thể kết nối vạn tộc, vậy hãy dùng chính những thảo dược quý hoang dã trong đền cổ này để nấu một món ăn thuyết phục được khẩu vị kén chọn của ta. Nếu ngươi làm được, ta sẽ ban phước lành và hỗ trợ công thức giải độc ma khí vĩnh viễn cho ngươi. Còn nếu thất bại... ngươi biết hậu quả rồi đấy.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!