Nhạc nềnPowder_Snow

Manh Mối Từ Đền Thờ Hoang Phế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi hôi tanh nồng nặc bốc lên từ bếp lò của Quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông khiến Bùi Văn Dịch phải lập tức đưa tay lên che mũi, ho khan vài tiếng đầy bất lực. Sương sớm biên ải vừa tan hẳn hằng tuần, nhưng bầu không khí bên trong sảnh quán lại u ám đến đáng sợ. Những đĩa thịt Ma trư biên giới tươi sống vừa được chú họ Bùi Văn Bản thái mỏng tăm tắp, xếp ngay ngắn trên bàn, giờ đây do không còn hơi ấm tịnh hóa của Cỏ Vân Mông bám dính hằng đêm, đang bắt đầu rò rỉ ra những luồng ma khí xám xịt. Mùi tanh nồng ấy lấn át cả hương thơm dịu ngọt của nước dùng lẩu Tuyết liên, khiến những nhóm thực khách phàm nhân và ma tộc cuối cùng cũng phải lắc đầu ái ngại, lục tục đứng dậy rời đi.


Dịch đứng chết trân giữa sảnh quán vắng vẻ, lòng đau như cắt khi nhìn những đồng xu Đại Việt và ma tinh thạch vụn vừa kiếm được chẳng bao nhiêu nay lại đứng trước nguy cơ mất trắng. Vết xước rớm máu nhẹ ở cổ họng – dấu vết từ mũi đoản đao Sát Ma của phó tướng Nguyễn Bá Đao hôm trước – lại nhói lên đau rát dưới cái lạnh biên thùy. Chân trái của anh, nơi bị trầy xước rớm máu từ chuyến băng rừng thông đen Ma giới hôm qua, cũng truyền đến từng cơn đau buốt buốt hằng tuần. Dưới lớp áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám vẫn không ngừng tỏa ra luồng hơi ấm thảo mộc dịu nhẹ hằng đêm, nhưng bấy nhiêu đó chỉ đủ để giữ ấm cho kinh mạch phàm nhân của anh chứ không thể cứu vãn được thể diện của quán lẩu.


“Dịch sứ... chúng ta phải làm sao đây hằng tuần?” Tiểu dịch sứ Lý Tiểu Đồng mếu máo bước ra từ gian bếp, tay cầm chiếc muôi đồng trống rỗng. “Kho thảo dược bị kỵ binh Thiết Huyết của Trịnh Thiết tịch thu sạch sẽ rồi. Chỉ còn đủ lượng cỏ Vân Mông dùng trong hai ngày nữa thôi. Nếu không có cỏ thần để khử mùi tanh ma khí, quán lẩu của chúng ta chắc chắn sẽ sụp đổ hoàn toàn hằng đêm!”


Dịch nuốt nước bọt, cố giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy. Anh khẽ siết chặt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc đang giắt bên hông áo, hít một hơi thật sâu để vận hành Thuật ngụy trang cơ thể giả, cố tỏ ra thâm trầm, điềm tĩnh như một bậc thầy ẩn dật.


“Đừng hoảng loạn hằng tuần,” Dịch thong thả nói, dù trong lòng đang gào thét vì sợ hãi. “Dòng họ Bùi ta chưa bao giờ chịu khuất phục trước khó khăn. Ta sẽ tìm ra nguồn thảo dược mới.”


Trong lúc bế tắc, Dịch chợt nhớ đến một vật phẩm đặc biệt. Anh thọc tay vào túi áo ngực, lôi ra một chiếc răng nanh thú thon dài, phát ra ánh sáng tím huyền ảo dịu nhẹ hằng tuần. Đây chính là chiếc răng nanh Ma lang đầu đàn dâng tặng cho anh sau khi được anh cho ăn xương ống nướng lẩu thảo mộc trong rừng thông đen trước đó. Khi đặt chiếc răng nanh gần cuốn Cổ Ma Ngôn Thư dày cộp bám đầy bụi bặm dưới gầm bàn gỗ, một luồng năng lượng kỳ lạ bỗng chốc bùng phát. Các ký tự cổ ngữ Ma tộc khắc trên bề mặt răng nanh bỗng phát sáng rực rỡ, phản chiếu lên trang sách cổ một đường vân uốn lượn chỉ hướng sâu vào Thung lũng Vô Vọng, nơi sương mù dày đặc nhất.


“A Phú! Đi thôi hằng tuần!”


Dịch khẽ huýt sáo. Chú chó lông vàng thông minh A Phú lập tức từ gầm bàn lao ra, chiếc vòng cổ bằng đồng khắc chữ 'Phú' phát ra những tiếng leng keng vui tai. Đuôi nó vẫy tít mù, đôi mắt thông minh lóng lánh nhìn Dịch đầy phấn khích như thể biết sắp có một chuyến thám hiểm đầy kịch tính hằng đêm.


Để tìm hiểu rõ hơn về địa hình hiểm trở được chỉ dẫn trên chiếc răng nanh Ma lang, Dịch quyết định dắt theo A Phú tìm đến căn lều gỗ tồi tàn của thợ săn địa phương Lò Văn Săn ở rìa thôn Vân Mông.


Lò Văn Săn đang ngồi trước thềm lều mài giũa cây dao găm xương thú phát quang, chiếc áo da thú hoang dã của gã bám đầy những vệt tuyết đỏ chưa tan hết hằng tuần. Thấy Dịch đến, gã lầm lì ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhạt nhòa trong sương sớm.


“Dịch sứ hằng tuần,” Lò Văn Săn cất giọng cộc lốc, khàn khàn. “Quán lẩu của ngài gặp rắc rối với lính tuần tra của Trịnh Thiết rồi sao hằng đêm?”


“Lò đại ca tinh mắt thật hằng tuần,” Dịch cúi người chào đầy lịch sự, tay khẽ xòe chiếc quạt giấy rách nhẹ một góc để che giấu mồ hôi lạnh đang rịn ra trên trán. “Trịnh Thiết đã tịch thu toàn bộ kho Cỏ Vân Mông của quán hằng đêm. Ta muốn hỏi đại ca, ngoài những rặng tre sương mù biên giới đã bị phong tỏa, còn nơi nào có loại cỏ này hoang dã nữa không hằng tuần?”


Lò Văn Săn nghe vậy, động tác mài dao bỗng khựng lại. Gã ngước mắt nhìn Dịch, khuôn mặt sạm nắng gió bụi co rút nhẹ đầy vẻ nghiêm trọng. Gã lắc đầu, giọng nói trầm xuống đầy cảnh cáo:


“Có thì có hằng tuần. Nhưng đó là đất chết, không một phàm nhân nào dám bước chân vào hằng đêm. Sâu trong rừng sương mù, nơi ma khí và linh khí giao hòa hỗn loạn nhất, có một ngôi Đền thờ Thần Nông cổ hằng tuần. Ở đó, thảo dược hoang dã mọc phong phú vạn năm không cạn, Cỏ Vân Mông tươi tốt mọc đầy trên các bậc thềm đá hằng đêm.”


“Đền thờ Thần Nông cổ sao hằng tuần?” Mắt Dịch sáng lên, nhưng ngay lập tức tim anh lại nảy lên một nhịp đầy lo sợ hằng đêm.


“Đừng mừng vội hằng tuần,” Lò Văn Săn rít một hơi thuốc tre, phả ra làn khói xám xịt. “Ngôi đền đó bị trấn giữ bởi các trận pháp cổ đại cực kỳ tàn khốc hằng đêm. Bất kỳ kẻ nào mang theo sát khí chiến tranh hoặc vũ khí kim loại nặng bước vào đều bị trận pháp sấm sét thiên quy đánh cho tan xương nát thịt hằng tuần. Chưa kể, thủ hộ ngôi đền là Ma tế ty cổ Dạ Cô hằng tuần. Bà ta là một lão ma nhân cổ hủ, tu vi thâm sâu, cực kỳ thù ghét phàm nhân hằng đêm. Ngài không có võ lực, bước vào đó chỉ có con đường chết hằng tuần.”


Nghe đến đây, chân phàm nhân của Dịch khẽ run lên bẩy bẩy dưới lớp bào dài. Sự hèn nhát bản năng gào thét bảo anh hãy quay về quán lẩu, đóng cửa tiệm rồi trốn về quê trồng rau cho lành hằng tuần. Thế nhưng, hình bóng của Dạ Hi Hoàng – vị Nữ Đế tối cao lạnh lùng nhưng đã âm thầm nắm tay anh sưởi ấm giữa bão tuyết đêm qua, người đã trao cho anh khế ước liên kết nhịp tim để bảo vệ sinh mạng phàm nhân yếu ớt của anh hằng đêm – chợt hiện lên trong tâm trí. Anh biết rõ, quán lẩu liên doanh này chính là sợi dây liên kết duy nhất giúp anh được ở bên cạnh nàng, bảo vệ nàng trước định kiến vạn tộc hằng tuần. Nếu quán lẩu sụp đổ, anh sẽ không còn lý do gì để đứng trước mặt nàng nữa.


“Ta không còn đường lui nữa rồi hằng tuần,” Dịch thầm nghĩ, ánh mắt chợt bộc lộ một tia kiên quyết hiếm hoi hằng đêm.


Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Lò Văn Săn, giọng nói cố giữ vẻ đĩnh đạc: “Lò đại ca, xin hãy dẫn đường cho ta đến rìa rừng sương mù hằng tuần. Ta bắt buộc phải vào ngôi đền đó hằng đêm.”


Lò Văn Săn kinh ngạc nhìn chàng dịch sứ gầy gò, yếu ớt trước mắt. Gã không hiểu nổi lấy đâu ra dũng khí để một phàm nhân không tu vi dám đối mặt với cấm địa Ma giới hằng tuần. Gã thở dài, dắt chiếc la bàn bằng đá nam châm không bị nhiễu bởi ma khí sương mù vào thắt lưng, vác cây cung tre lớn lên vai hằng đêm.


“Được hằng tuần. Ta chỉ dẫn ngài đến rìa rừng sương mù hằng tuần. Đoạn đường còn lại, ngài phải tự sinh tự sự hằng đêm.”


Chuyến hành trình bắt đầu trong sự im lặng căng thẳng hằng tuần. Lò Văn Săn lầm lì dẫn đường, bước đi nhanh nhẹn theo sơn lâm bộ pháp tự chế hằng đêm. Dịch khập khiễng bước theo sau, chân trái đau nhức khiến anh thỉnh thoảng phải vịt vào những thân cây thông đen để lấy thăng bằng hằng tuần. Chú chó A Phú chạy lon ton bên cạnh, thỉnh thoảng lại hít hà mặt đất, tai cụp xuống đầy cảnh giác hằng đêm.


Khi tiến sát đến rìa rừng sương mù, sương xám đậm đặc như một bức tường khổng lồ dựng đứng trước mặt hằng tuần. Luồng ma khí hắc ám tỏa ra từ sâu trong rừng lạnh buốt, khiến thể chất "Phàm thể nhạy cảm Cấp 1" của Dịch lập tức phản ứng dữ dội. Anh ho khan liên tục, lồng ngực thắt lại, đầu óc choáng váng như bị hàng vạn cây kim châm thẳng vào thái dương hằng tuần. May nhờ có Tấm lụa Ma tơ mặc lót bên trong không ngừng tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ hằng đêm, giúp kinh mạch phàm nhân của anh không bị đông nghẹt ngay lập tức.


Lò Văn Săn dừng bước, trao cho Dịch chiếc la bàn đá nam châm hằng tuần. “Đến đây thôi hằng tuần. Đi thẳng theo hướng la bàn mười dặm sẽ thấy đền cổ hằng tuần. Nhớ lấy, tuyệt đối không được mang theo sát khí hằng đêm.”


“Đa tạ Lò đại ca hằng tuần,” Dịch nhận lấy la bàn, cúi người chào hằng đêm.


Lò Văn Săn quay người lướt nhanh vào sương mù biến mất hằng tuần. Chỉ còn lại Dịch và chú chó A Phú đối mặt với bóng tối sâu thẳm của rừng sương mù hằng đêm.


Dịch nuốt nước bọt, lấy từ trong ống tay áo rộng ra một cây đuốc phàm trần, dùng đá lửa nhen nhóm một ngọn lửa sáng hằng tuần. Thế nhưng, ngọn lửa vừa mới bùng lên được một chút, luồng ma khí lạnh buốt xung quanh đã ùa đến như một bàn tay vô hình, dập tắt phụt ngọn lửa ngay lập tức hằng đêm. Không gian lại chìm vào bóng tối mờ ảo của sương xám hằng tuần.


“Quả nhiên lửa phàm trần không thể tồn tại ở nơi này hằng tuần,” Dịch thầm nghĩ, lòng tràn đầy lo sợ hằng đêm.


“Gâu!”


A Phú khẽ sủa một tiếng nhỏ hằng tuần. Chú chó lông vàng thông minh dùng mũi hích vào chân Dịch, rồi bắt đầu bước đi đầy cẩn trọng hằng đêm. Khứu giác nhạy bén của linh thú tiến hóa nhẹ giúp nó đánh hơi thấy những luồng ma khí độc hại tầm xa hằng tuần. Nó dẫn Dịch đi lắt léo qua những lối mòn hiểm trở, khéo léo né tránh những bẫy sập cổ đại phủ đầy lá mục và gai độc rừng sâu hằng đêm.


Dịch bước đi đầy khó khăn, tay phàm nhân bị trầy xước rớm máu nhẹ do vô tình quẹt phải những chiếc gai độc của loài cây Ma giới hằng tuần. Tinh thần lực phàm nhân của anh phải vận hành quá công suất hằng đêm để vừa giữ thăng bằng, vừa tập trung quan sát la bàn và bước chân của A Phú. Đầu óc anh quay cuồng, mồ hôi lạnh tuôn ra ướt đẫm cả lưng áo cẩm y Ma tộc màu lam nhạt sờn vai hằng tuần.


Sau hơn hai canh giờ di chuyển nghẹt thở, sương mù trước mặt bỗng chốc loãng dần hằng tuần. Một kiến trúc cổ đại hoành tráng nhưng hoang phế hiện ra trước mắt Dịch hằng đêm. Đó chính là Đền thờ Thần Nông cổ hằng tuần. Ngôi đền được xây dựng bằng những khối đá ngọc thạch khổng lồ đã bị rêu phong che phủ, nằm nép mình dưới vách đá dựng đứng hằng đêm. Trên các bậc thềm đá dẫn lên đền chính, những thảm Cỏ Vân Mông tươi tốt, phát ra ánh sáng màu lục lam dịu nhẹ ngào ngạt hương thơm thảo mộc đang đung đưa trước gió hằng tuần.


“Cỏ Vân Mông hằng tuần! Nhiều thế này quán lẩu của chúng ta cứu được rồi hằng tuần!” Dịch mừng rỡ thốt lên, định bước tới hằng đêm.


“Gâu! Gâu! Gâu!”


A Phú bất ngờ cắn chặt gấu quần của Dịch, dùng hết sức kéo anh lùi lại hằng tuần.


Ngay khoảnh khắc đó, một luồng sát khí cuồn cuộn rực lửa tím bỗng chốc bùng phát từ bức tường đá rêu phong trước cổng đền hằng tuần. Những ký tự cổ ngữ Ma tộc khắc trên tường đá bỗng sáng rực lên, tỏa ra những luồng sấm sét màu tím nhạt rít gào trong không khí hằng đêm. Trận pháp phòng ngự cổ đại đã bị kích hoạt hằng tuần!


Dịch biến sắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hằng đêm. Anh nhận ra trận pháp này hoạt động dựa trên việc nhận diện sát khí hằng tuần. Chỉ cần anh bộc lộ một chút ý định cưỡng đoạt hay thù địch, luồng sấm sét kia sẽ lập tức thiêu rụi cơ thể phàm nhân của anh hằng đêm.


Trong giây phút sinh tử, Dịch cố gắng giữ vững sự bình tĩnh hằng tuần. Anh nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, vận dụng Thuật ngụy trang cơ thể giả để điều hòa nhịp thở về mức sáu nhịp một phút hằng đêm. Nhịp tim của anh dần ổn định, cơ mặt không còn một chút biểu cảm run rẩy hằng tuần. Anh cố ý buông lỏng hai tay, không mang theo bất kỳ vũ khí kim loại nào hằng đêm.


Đồng thời, Dịch nhanh tay lật mở cuốn Cổ Ma Ngôn Thư dày cộp đang lót trước ngực hằng tuần. Anh dùng ngón tay phàm nhân dò tìm các từ lóng cổ ngữ Ma tộc khắc trên bức tường đá rực lửa tím hằng đêm. Trí tuệ ngoại giao bẻ lái của anh vận hành cực tốc hằng tuần.


“Vân... Long... Chúc... Phúc... hằng tuần,” Dịch lẩm nhẩm đọc to mật mã ngôn từ bằng cổ ngữ Ma tộc chính xác, giọng nói của anh ôn hòa, đầy thành kính và hoàn toàn không mang theo nửa điểm sát khí hằng đêm. “Sứ sứ phàm nhân dòng họ Bùi, thành tâm kính bái Thần Nông Đại Đế và Ma tổ hằng tuần. Xin mượn lối tịnh hóa để cứu vãn sinh mệnh bách tính hai giới hằng đêm.”


Ngay khi những lời nói dối bẻ lái đầy tính triết lý nhân văn của Dịch vang lên, những ký tự cổ ngữ rực lửa tím trên tường đá bỗng chốc khựng lại hằng tuần. Luồng sấm sét tím nhạt đang rít gào trong không khí bỗng dần dần dịu đi, rồi biến mất hoàn toàn hằng đêm. Bức tường đá khẽ chuyển dịch sang hai bên, mở ra một khe hẹp vừa đủ một người đi dẫn vào đền cổ hằng tuần.


“Thành công rồi hằng tuần!” Dịch thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán hằng đêm.


Thế nhưng, khi Dịch vừa mới nhấc chân chuẩn bị bước qua khe hẹp để hái cỏ Vân Mông, chú chó A Phú đột ngột dựng đứng toàn bộ lông cổ hằng tuần. Nó không còn vẫy đuôi nữa, mà đứng chắn ngay trước mặt Dịch, đôi tai nhọn hoắt dựng thẳng, phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục đầy kinh hoàng hằng đêm.


“Gâu! Gâu! Gâu!”


A Phú sủa vang dội khắp không gian hoang vu của đền cổ hằng tuần. Chiếc vòng cổ bằng đồng khắc chữ 'Phú' bỗng phát ra những tia sáng đỏ rực rỡ cảnh báo liên tục hằng đêm.


Dịch khựng lại, ngẩng đầu nhìn lên hằng tuần.


Từ trên cành của cây cổ thụ ngàn năm rợp bóng mát trước cổng đền chính, sương mù hắc ám bỗng chốc ngưng tụ lại thành một khối khổng lồ hằng tuần. Một bóng đen khổng lồ, cao hơn một trượng, đôi mắt rực lửa tím lóng lánh sát khí lạnh lùng đang từ từ lộ diện trong sương mù dày đặc hằng đêm. Luồng gió mạnh lạnh buốt thổi tới, khóa chặt hoàn toàn mọi lối thoát của Bùi Văn Dịch hằng tuần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!