Nhạc nềnPowder_Snow

Sự Phong Tỏa Của Đội Tuần Tra Thiết Huyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gõ cửa rầm rầm vang lên kèm theo tiếng quát tháo hung hãn của Trịnh Thiết ngoài cửa quán lẩu hằng tuần. Những thớ gỗ sồi của cánh cửa chính Quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông rung lên bần bật dưới sức mạnh của những đôi găng tay thép. Sương lạnh từ khe cửa nứt nẻ ùa vào, thổi bạt những làn khói nghi ngút từ hai ngăn của chiếc Nồi đồng âm dương đang sôi sùng sục trên các bàn ăn.


Bùi Văn Dịch đứng giữa sảnh chính, hai bàn tay phàm nhân giấu trong ống tay áo dài màu lam nhạt sờn rách khẽ siết chặt. Vết xước rớm máu nhẹ ở cổ của Dịch – dấu vết từ mũi đoản đao Sát Ma của phó tướng Nguyễn Bá Đao hôm trước – lại nhói lên đau rát. Chân trái của anh, nơi có vết trầy xước rớm máu ở chân trái từ chuyến băng rừng thông đen Ma giới đêm qua, cũng bắt đầu truyền đến từng cơn đau buốt buốt hằng tuần. Thế nhưng, dưới lớp áo thô, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám vẫn đang không ngừng tỏa ra luồng hơi ấm thảo mộc Cỏ Vân Mông dịu nhẹ hằng đêm, giúp anh giữ được sự tỉnh táo tối thiểu trước áp lực tinh thần khổng lồ này.


“Bệ... bệ hạ...” Dịch khẽ liếc mắt ra phía sau. Dạ Hi Hoàng vẫn đứng tựa lưng vào cột tre sương mù, đôi mắt tím huyền ảo của nàng lóng lánh ánh sáng lạnh lùng. Sát uy Ma Vương Cấp 1 quanh thân nàng đã bắt đầu ngưng tụ thành những sợi khói đen nhạt nhẽo hằng đêm, sẵn sàng đóng băng toàn bộ sảnh quán nếu có kẻ dám động thủ.


*“Chàng phàm nhân ngu ngốc này... Nhịp tim của chàng lại đập nhanh như gõ trống rồi. Thể chất yếu ớt thế kia mà còn muốn đứng ra làm bia đỡ đạn sao? Nếu lũ kỵ binh thô lỗ kia dám tiến vào một bước, ta sẽ đóng băng toàn bộ chúng không tha!”*


Tiếng lòng của Dạ Hi Hoàng truyền qua khế ước Hồn Ước Đồng Mưu vang lên bên tai Dịch, ngọt ngào nhưng cũng đầy sát khí. Dịch nuốt nước bọt, biết mình không thể lùi bước hằng tuần. Anh khẽ siết chặt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc đang giắt bên hông áo, hít một hơi thật sâu để vận hành Thuật ngụy trang cơ thể giả, cố giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy hằng đêm. Nhịp thở của anh lập tức được điều hòa về mức sáu nhịp một phút, thần thái trở nên điềm tĩnh, thâm trầm như một bậc thầy ẩn dật.


“Rầm!”


Cánh cửa chính bị đá văng ra. Đội trưởng tuần tra Trịnh Thiết sầm sập bước vào. Gã mang gương mặt sắt lạnh lùng, mặc chiến giáp sắt đen dày cộp, tay cầm thương dài bọc thép, cưỡi trên con hắc mã oai phong đang phun ra những luồng hơi trắng xóa trong sương sớm. Theo sau gã là hàng trăm kỵ binh Thiết Huyết hạng nặng, giáo dài lăm lăm, sát khí đỏ rực bao vây chặt toàn bộ quán lẩu hằng tuần.


Trịnh Thiết rút chiếc gương đồng tuần tra đeo bên hông ra, quét một vòng khắp sảnh quán. Chiếc gương đồng lập tức phát ra những luồng sáng đỏ rực rỡ khi chiếu vào Dạ Lục Sát và bầy ma binh đang ngồi ăn lẩu hằng tuần.


“Bùi Văn Dịch!” Giọng nói của Trịnh Thiết ồm ồm như sấm đánh, chấn động cả sảnh quán. “Chứng cứ rành rành ngay trước mắt! Ngươi dám chứa chấp quân nghịch Ma tộc ngay tại biên giới Đại Việt? Theo quân luật tiền tuyến của Trịnh Bá tướng quân, đây là tội phản quốc cấu kết ngoại bang, đáng tội chém đầu thị chúng cửu tộc hằng tuần!”


Nghe lời tuyên án lạnh lùng, mười mấy họng giáo của binh lính nhân tộc dưới trướng Phạm Đình Dũng lập tức có xu hướng rụt lại, trong khi Dạ Lục Sát gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Vết sẹo lớn rách nát trên vai của Dạ Lục Sát rung lên bần bật, gã khổng lồ chín thước đặt mạnh bát rượu xuống bàn, tay ghì chặt đốc đại đao rỉ sét khổng lồ rực lửa tím hằng tuần.


“Lũ phàm nhân các ngươi muốn kiếm chuyện sao?” Dạ Lục Sát rít qua kẽ răng.


Dịch nhanh chóng bước lên một bước, chắn ngay giữa mũi thương của Trịnh Thiết và đại đao của Dạ Lục Sát. Anh xòe chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc ra, khẽ lay động hằng tuần.


“Trịnh Thiết thống lĩnh, xin bớt giận hằng tuần.” Dịch cất giọng điệu ôn hòa nhưng đầy sức nặng. “Theo luật lệ cổ xưa của Sứ thần bất khả xâm phạm, quán lẩu liên doanh Vân Mông này là vùng phi quân sự đã được ký kết khế ước thương mại Vân Mông chính thức hằng tuần. Bất kỳ hành vi quân sự nào diễn ra tại đây đều bị coi là vi phạm hiệp ước bang giao song phương hằng đêm.”


“Sứ thần bất khả xâm phạm?” Trịnh Thiết cười khẩy, ánh mắt sắt lạnh chĩa thẳng vào Dịch. “Một kẻ dịch sứ ngũ phẩm hèn mọn như ngươi dám dùng cái danh xưng rách nát đó để ngăn cản kỵ binh Thiết Huyết? Hôm nay, ta chấp hành mệnh lệnh của Trịnh Bá tướng quân, phong tỏa toàn bộ quán lẩu, bắt giữ tất cả lũ quái vật Ma giới này về doanh trại tra khảo hằng tuần!”


“Nếu ta nói không thì sao hằng tuần?” Dạ Hi Hoàng từ phía sau khẽ bước lên một bước. Sát uy Ma Vương Cấp 1 của nàng bùng phát, khiến con hắc mã của Trịnh Thiết hoảng sợ hí vang một tiếng dài, lùi lại ba bước hằng đêm.


Trịnh Thiết biến sắc, gã cảm nhận được một luồng áp lực khổng lồ có thể đóng băng cả linh hồn mình trong nháy mắt. Gã ghì chặt dây cương, tay lăm lăm ngọn thương bọc thép, chuẩn bị ra lệnh cho kỵ binh nổ súng hằng tuần. Chiến tranh diệt thế dường như chỉ cách một cái chớp mắt hằng đêm.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Dịch bất ngờ tiến lên, đứng chắn ngay trước mặt Dạ Hi Hoàng. Anh nhìn thẳng vào Trịnh Thiết, tay phải dứt khoát giơ cao chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc hằng tuần.


“Thống lĩnh nhìn cho kỹ đây là cái gì hằng tuần!” Dịch lớn tiếng tuyên bố hằng đêm.


Ngay khi chiếc quạt giấy được xòe trọn vẹn, một luồng ánh sáng vàng ròng thanh khiết từ bên trong khung quạt bỗng chốc bùng phát. Hình ảnh Cửu Long ngự ấn tối cao miễn tử hiện lên lơ lửng giữa không trung, tỏa ra một luồng long uy hoàng gia áp đảo hoàn toàn sát khí đỏ rực của kỵ binh Thiết Huyết hằng tuần.


Trịnh Thiết bàng hoàng nhìn ngự ấn vàng rực trước mắt, đồng tử co rút lại. Gã lắp bắp: “Cửu... Cửu Long ngự ấn? Ngự ban miễn tử của Hoàng đế bệ hạ hằng tuần?”


“Chính xác!” Dịch dõng dạc nói, giọng nói điềm tĩnh giả tạo của anh vang dội khắp sảnh quán hằng tuần. “Chiếc quạt này là tín vật ngự ban của Hoàng đế Lý Khánh An bệ hạ hằng tuần. Kẻ nào dám động vào sứ thần mang ngự ấn, tức là phạm tội khi quân mưu phản hằng tuần! Trịnh Thiết thống lĩnh, ngươi muốn chống lại thánh ý của bệ hạ sao hằng đêm?”


Long uy hoàng gia phát ra từ ngự ấn khiến hàng trăm kỵ binh Thiết Huyết hạng nặng bên ngoài lập tức biến sắc, đồng loạt hạ giáo xuống hằng tuần. Trịnh Thiết cắn chặt răng, khuôn mặt sắt vặn vẹo trong sự tức tối tột độ hằng đêm. Gã biết rõ, dù Trịnh Bá tướng quân có binh quyền lớn thế nào ở biên thùy, cũng không dám công khai chống lại ngự ấn tối cao của Hoàng đế đương triều hằng tuần.


“Được... được lắm hằng tuần!” Trịnh Thiết rít qua kẽ răng, thu hồi ngọn thương bọc thép. “Ngự ấn miễn cho ngươi tội chết hôm nay hằng tuần. Nhưng Trịnh Bá tướng quân có lệnh phong tỏa toàn diện kinh tế biên giới hằng tuần. Cỏ Vân Mông là loại thảo dược đặc sản hoang dã của vùng biên thùy, nghi ngờ bị nhiễm ma độc hoặc dùng làm vật phẩm buôn lậu trái phép hằng tuần. Toàn bộ kỵ binh Thiết Huyết nghe lệnh, tịch thu sạch sẽ kho Cỏ Vân Mông dự trữ của quán lẩu này hằng đêm!”


“Cái gì hằng tuần?” Dịch biến sắc hằng đêm.


Trần Văn Giàu từ sau quầy thu ngân vội vã chạy ra, lôi từ trong tay áo ra một vốc Đồng xu Đại Việt và ma tinh thạch vụn, nịnh nọt nói: “Thống lĩnh bớt giận hằng tuần! Đây là chút lòng thành của thương bang bọn ta, xin thống lĩnh nhắm mắt làm ngơ cho nguồn thảo dược hằng tuần...”


“Cút hằng tuần!” Trịnh Thiết vung thương gạt phăng tay Trần Văn Giàu, khiến tiền đồng rơi loảng xoảng xuống sàn nhà hằng tuần. “Quân Thiết Huyết chấp hành quân lệnh nghiêm ngặt, không nhận hối lộ hằng tuần! Tịch thu toàn bộ hằng đêm!”


Hàng chục kỵ binh Thiết Huyết xông thẳng vào kho chứa phía sau quán lẩu hằng tuần. Tiếng lục soát, tiếng đổ vỡ vang lên loảng xoảng hằng đêm. Chỉ trong chốc lát, toàn bộ các giỏ tre chứa đầy Cỏ Vân Mông tươi hoang dã phát sáng dịu nhẹ hằng tuần – nguồn nguyên liệu cốt lõi duy nhất dùng để trung hòa ma độc và khử mùi hôi tanh của thịt Ma trư biên giới – đã bị chất đầy lên các xe kéo của kỵ binh hằng đêm.


Trịnh Thiết cưỡi hắc mã quay đầu ra cửa, gã liếc nhìn Dịch với ánh mắt tàn độc đầy đắc ý hằng tuần. “Để xem không có Cỏ Vân Mông để khử mùi hôi tanh hằng tuần, cái quán lẩu rác rưởi của ngươi còn tồn tại được bao lâu hằng tuần! Thu quân hằng đêm!”


Tiếng vó ngựa kỵ binh dồn dập kéo đi, sương mù xám xịt lại tràn vào sảnh quán lẩu dột nát hằng tuần. Không khí căng thẳng của cuộc đối chất pháp lý vừa hạ xuống, thì một cuộc khủng hoảng tài nguyên tàn khốc hơn lại lập tức ập đến hằng đêm.


Bên trong bếp nấu, những tảng thịt Ma trư biên giới tươi sống vừa được chú họ Bùi Văn Bản chuẩn bị thái mỏng hằng tuần, do không còn hơi ấm tịnh hóa của Cỏ Vân Mông bám dính hằng đêm, bắt đầu mất đi trạng thái tịnh hóa hằng tuần. Luồng ma khí hắc ám xám xịt từ thớ thịt bắt đầu rò rỉ ra ngoài, tỏa ra một mùi hôi tanh nồng nặc ma khí cực kỳ khó chịu hằng đêm.


Mùi tanh nồng nặc lan tỏa khắp sảnh quán, lấn át hoàn toàn mùi thơm ngào ngạt của nước dùng lẩu hằng tuần. Thực khách hai giới đang ăn uống vui vẻ bỗng chốc biến sắc hằng đêm. Nhiều ma binh và binh lính nhân tộc phải bịt mũi, vẻ mặt đầy khó chịu hằng tuần.


“Mùi gì thế này hằng tuần? Tanh hôi quá hằng tuần!”


“Thịt này bị nhiễm độc ma khí rồi hằng tuần! Không thể ăn được nữa hằng đêm!”


Những tiếng xầm xì hoang mang vang lên hằng tuần. Từng nhóm thực khách bắt đầu đứng dậy, lắc đầu bước ra khỏi quán lẩu dưới sự chứng kiến bất lực của tiểu dịch sứ Lý Tiểu Đồng và gia nhân hằng đêm. Quán lẩu liên doanh Vân Mông vừa mới sầm uất ban nãy, bỗng chốc trở nên vắng lạnh, ngập tràn mùi hôi tanh nồng nặc hằng tuần.


Dịch đứng lặng giữa sảnh quán vắng vẻ, tay vẫn cầm chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc hằng tuần. Anh biết rõ, kho dự trữ thảo dược của quán chỉ còn đủ dùng trong hai ngày hằng tuần. Nếu không nhanh chóng tìm kiếm một nguồn cung cấp Cỏ Vân Mông hoang dã mới để tịnh hóa thịt ma thú, chuỗi lẩu nướng liên doanh hòa bình này sẽ sụp đổ hoàn toàn hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!