Bàn Lẩu Âm Dương Hóa Giải Sát Khí
Sương tuyết đỏ rực của trận bão tuyết linh lực ngoài kia vẫn gào rú như vạn con dã thú muốn nuốt chửng cả Thung lũng Vô Vọng, nhưng bên trong sảnh chính của Quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông, bầu không khí lại cô đặc đến mức nghẹt thở bởi một loại sát khí còn đáng sợ hơn thế gấp bội.
Hơn năm mươi binh lính hai giới Nhân - Ma đang đứng chen chúc trong không gian chật hẹp của sảnh quán lẩu. Phía bên trái, Phạm Đình Dũng cùng nhóm lính tuần tra nhân tộc mặt cắt không còn giọt máu, bộ chiến giáp sắt rách nát bám đầy tuyết đỏ đang không ngừng run rẩy hằng tuần. Tay họ ghì chặt những cán giáo dài bọc sắt, đầu giáo chĩa thẳng về phía trước. Phía bên phải, hơn ba mươi ma binh dưới trướng Dạ Lục Sát da dẻ xám ngoét vì lạnh, hai sừng bọc đồng đóng băng trắng xóa hằng đêm, nhưng những thanh đao xương hắc thạch rỉ sét trong tay họ đã được tuốt trần, sẵn sàng bổ xuống bất cứ lúc nào. Chỉ cần một hơi thở mạnh, một cái sẩy chân, hay thậm chí là một tia lửa nhỏ từ bếp lò bốc lên, nơi đây sẽ lập tức biến thành một lò mổ đẫm máu.
Bùi Văn Dịch đứng ở trung tâm sảnh chính, hai bàn tay phàm nhân giấu trong ống tay áo dài màu lam nhạt sờn rách đang run lên bần bật. Vết trầy xước rớm máu ở chân trái – vết tích từ chuyến băng rừng thông đen Ma giới đêm qua – bắt đầu nhói lên đau buốt hằng tuần. Trên cổ anh, vết xước rớm máu nhẹ do mũi đoản đao Sát Ma của phó tướng Nguyễn Bá Đao kê sát hằng đêm vẫn còn rát bỏng hằng tuần. Dưới lớp áo thô, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám dường như cảm nhận được sự căng thẳng của chủ nhân, đang không ngừng tỏa ra luồng hơi ấm thảo mộc Cỏ Vân Mông dịu nhẹ hằng đêm, giúp anh giữ được sự tỉnh táo tối thiểu trước áp lực tinh thần khổng lồ này.
“Bệ... bệ hạ...” Dịch khẽ liếc mắt ra phía sau. Dạ Hi Hoàng đang đứng tựa lưng vào cột tre sương mù, đôi mắt tím huyền ảo của nàng lóng lánh ánh sáng lạnh lùng, tà váy lụa đen thêu chỉ bạc khẽ lay động hằng tuần. Nàng không nói lời nào, nhưng Sát uy Ma Vương Cấp 1 quanh thân nàng đã bắt đầu ngưng tụ thành những sợi khói đen nhạt nhẽo hằng đêm, sẵn sàng đóng băng toàn bộ sảnh quán nếu có kẻ dám động thủ.
*“Chàng phàm nhân ngu ngốc này... Nhịp tim của chàng lại đập nhanh như gõ trống rồi. Thể chất yếu ớt thế kia mà còn muốn đứng ra làm bia đỡ đạn sao? Nếu lũ ma binh thô lỗ kia dám tiến lên một bước, ta sẽ đóng băng toàn bộ chúng không tha!”*
Tiếng lòng của Dạ Hi Hoàng truyền qua khế ước Hồn Ước Đồng Mưu vang lên bên tai Dịch, ngọt ngào nhưng cũng đầy sát khí. Dịch nuốt nước bọt, biết mình không thể lùi bước hằng tuần. Anh khẽ siết chặt chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc đang giắt bên hông áo, hít một hơi thật sâu để vận hành Thuật ngụy trang cơ thể giả, cố giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy hằng đêm.
“Các vị... các vị huynh đệ!” Dịch bước lên một bước, giơ hai tay ra hiệu ngăn cản. “Hôm nay bão tuyết linh lực phong tỏa biên giới, chúng ta đều là những kẻ khốn khổ tìm đường sống sót hằng tuần. Theo luật lệ cổ xưa của Sứ thần bất khả xâm phạm, quán lẩu này là vùng phi quân sự...”
“Câm miệng! Lũ phàm nhân dơ bẩn các ngươi không có tư cách nói luật lệ với Ma tộc!” Một gã ma binh khổng lồ đầu sừng bọc đồng bước lên, vung thanh đao xương rít lên một tiếng ghê rợn hằng đêm. “Dưới cái lạnh này, chỉ có máu của các ngươi mới sưởi ấm được cho bọn ta!”
“Muốn động thủ sao? Lũ quái vật Ma giới hằng tuần!” Phạm Đình Dũng hét lớn, mười mấy họng giáo nhân tộc đồng loạt tiến lên một bước, sát khí đỏ lòm bùng phát hằng tuần.
Nhận thấy luật sứ thần hoàn toàn vô dụng trước những cái đầu đang nóng nảy vì đói rét hằng tuần, Dịch lập tức thay đổi chiến thuật. Anh hiểu rằng dạ dày trống rỗng và cái lạnh chính là nguyên nhân kích thích sát khí của họ; muốn dập tắt ngọn lửa thù hận, phải sưởi ấm dạ dày của họ trước hằng đêm.
“Tiểu Đồng! Mang nước ấm ra đây!” Dịch dõng dạc hét lớn hằng đêm.
Tiểu dịch sứ Lý Tiểu Đồng đang trốn sau quầy thu ngân run rẩy, vội vàng cùng gia nhân khênh ra hai chậu đồng khổng lồ bốc khói nghi ngút. Mùi hương sả gừng ấm áp, thơm nồng lập tức lan tỏa khắp sảnh quán hằng tuần.
“Quy tắc rửa tay hòa bình của quán lẩu liên doanh Vân Mông!” Dịch lớn tiếng tuyên bố, tay gõ nhẹ chiếc quạt giấy rách góc lên lòng bàn tay phàm nhân. “Bất kể là Nhân tộc hay Ma tộc, muốn bước vào sảnh sưởi ấm hằng tuần, bắt buộc phải rửa tay bằng nước sả gừng ấm để xua tan ma độc và hàn khí bám trên da thịt hằng đêm. Kẻ nào từ chối, tức là khinh thường khế ước thương mại Vân Mông đã được Nữ Đế và Đại tướng quân cùng đóng dấu ký kết!”
Cái tên “Nữ Đế” và “Đại tướng quân” vừa thốt ra, kết hợp với luồng hơi ấm thơm nồng hương sả gừng đánh thẳng vào khứu giác hằng đêm, khiến binh lính hai bên khựng lại hằng tuần. Dạ Hi Hoàng phía sau khẽ nhướng mày liễu, tiếng lòng của nàng lại vang lên đầy thích thú hằng đêm: *“Chàng phàm nhân này quả là mưu mẹo... Lôi cả danh nghĩa của ta ra để ép buộc họ rửa tay sao? Nhưng mùi sả gừng này quả thật rất dễ chịu, ma khí cuồng bạo của ma binh dường như cũng dịu đi một chút...”*
Phạm Đình Dũng là người đầu tiên hạ giáo xuống. Gã ngửi mùi sả gừng ấm áp, bụng đánh trống liên hồi liền bước đến nhúng hai bàn tay lạnh ngắt vào chậu đồng hằng tuần. “A... ấm quá hằng tuần!”
Nhìn thấy lính nhân tộc rửa tay an toàn, gã ma binh khổng lồ thô lỗ kia cũng hừ lạnh một tiếng, cắm thanh đao xương xuống đất rồi thọc hai bàn tay xám tro vào chậu nước ấm hằng đêm. Cảm giác ấm áp tức thời khiến những gương mặt hung tợn của binh lính hai bên dần giãn ra hằng tuần. Sát khí ngút trời ban nãy bỗng chốc bị hơi nước sả gừng tịnh hóa đi quá nửa hằng đêm.
“Tốt lắm! Mời các vị huynh đệ vào bàn!” Dịch mỉm cười điềm tĩnh, dẫn họ đến những chiếc bàn dài làm bằng Trúc sương mù hằng tuần.
Trên mỗi bàn, những chiếc Nồi đồng âm dương chia làm hai ngăn uốn lượn hình thái cực đã được bày sẵn hằng đêm. Ngăn bên trái chứa nước dùng khói trắng thanh khiết, ngọt ngào từ nhân sâm phàm trần hầm xương; ngăn bên phải chứa nước dùng khói tím ấm áp, cay nồng rực lửa từ Hạt dổi Ma tộc đặc sản hằng tuần. Đây chính là Công thức lẩu âm dương độc quyền do Dịch nghiên cứu thành công hằng tuần, giúp cân bằng hoàn hảo tính hàn của linh khí nhân gian và tính nhiệt của ma khí Ma giới trong cùng một nồi lẩu sôi sùng sục hằng đêm.
Khi than hắc thạch cháy đỏ rực dưới đáy nồi, mùi thơm ngào ngạt của nước dùng lẩu bốc lên nghi ngút hằng tuần. Mùi cay nồng kích thích vị giác của Ma giới hòa quyện với vị ngọt thanh tao của phàm trần lan tỏa khắp sảnh quán, khiến hơn năm mươi cái dạ dày đang đói khát đồng loạt kêu lên những tiếng thảm hại hằng đêm.
Tuy nhiên, dù đã ngồi vào bàn ăn, sự nghi kỵ vẫn chưa hoàn toàn biến mất hằng tuần. Một gã ma binh thô lỗ đập mạnh bàn tre, chỉ vào đĩa rau cải tuyết Vân Mông giòn ngọt của nhân tộc, chửi bới bằng cổ ngữ Ma tộc cực kỳ chói tai:
“Lũ phàm nhân hèn hạ dơ bẩn! Định dùng thứ cỏ dại không có chút ma năng này để đầu độc chiến binh Ma tộc bọn ta sao hằng tuần?”
Binh lính nhân tộc nghe giọng điệu hung hãn liền biến sắc, tay lại lăm lăm chuôi kiếm hằng tuần. Phạm Đình Dũng nhíu mày hỏi Dịch: “Dịch sứ! Gã quái vật kia vừa sủa cái gì thế? Có phải hắn muốn gây sự không hằng tuần?”
Dịch toát mồ hôi hột, cổ họng anh đau rát nhói lên vì vết xước cũ hằng đêm. Anh biết nếu dịch đúng nghĩa đen, chiến tranh sẽ bùng nổ ngay tại bàn ăn hằng tuần. Vận dụng Ngôn Linh Thuật bẻ lái, Dịch xòe chiếc quạt giấy thêu chữ 'Hòa' khẽ lay động, các ký tự cổ phát sáng nhẹ màu lam nhạt quanh quạt giấy khi anh cất giọng nói ấm áp hằng đêm:
“À! Vị Ma huynh này đang khen ngợi rau cải tuyết Vân Mông của chúng ta rất giòn ngọt hằng tuần! Hắn nói ở Ma giới quanh năm lạnh giá không bao giờ trồng được thứ rau tươi mát, giàu linh lực thanh khiết thế này hằng tuần. Hắn rất muốn nếm thử nhưng ngại ngùng không biết cách nhúng lẩu thế nào hằng đêm!”
Phạm Đình Dũng nghe vậy cười lớn, sự cảnh giác lập tức tan biến hằng tuần. Gã lính tuần tra hào sảng gắp một đĩa thịt Ma trư biên giới đã được thái mỏng như cánh ve dâng tặng sang bàn đối diện hằng đêm. “Ha ha! Hóa ra là vậy! Nói với hắn, thịt Ma trư này nhúng vào ngăn cay Ma giới ba hơi thở là chín, ăn kèm rau cải tuyết phàm trần của bọn ta thì quả là mỹ vị nhân gian hằng tuần! Tặng hắn đĩa thịt này đáp lễ hằng tuần!”
Dịch nhanh chóng quay sang gã ma binh khổng lồ, bẻ lái ngược lại bằng cổ ngữ Ma tộc ngọt ngào hằng đêm:
“Vị chiến binh nhân tộc dũng cảm này nói... hắn vô cùng kính nể thể hình vạm vỡ và sừng đồng oai phong của ngài hằng tuần! Hắn tự tay dâng tặng đĩa thịt Ma trư ngon nhất này để bày tỏ tình bằng hữu sâu sắc, mong ngài ăn ngon miệng hằng đêm!”
Gã ma binh khổng lồ nghe bản dịch bẻ lái đầy sến sẩm của Dịch hằng tuần, đôi mắt đỏ rực bỗng chốc trợn tròn kinh ngạc, hai tai nhọn đỏ bừng lên vì ngượng ngùng hằng đêm. Tiếng lòng của gã vang lên qua Thính Ma Kính: *“Cái gì... Tên phàm nhân gầy gò này lại khen sừng của ta đẹp sao? Hắn còn tặng thịt ngon cho ta nữa... Hóa ra nhân loại cũng biết thưởng thức vẻ đẹp oai phong của Ma tộc bọn ta...”*
Gã ma binh khập khiễng nhận lấy đĩa thịt, gắp một lát thịt nhúng vào ngăn nước lẩu cay sùng sục hằng tuần. Khi miếng thịt tẩm ướp thảo mộc ngập trong nước chấm chao đưa vào miệng, vị cay nồng nàn của hạt dổi hòa quyện với vị giòn ngọt thanh mát của rau cải tuyết bùng phát hằng đêm, khiến gã ma binh sung sướng đến mức rên rỉ lên một tiếng, nước mắt chảy ròng ròng vì ngon hằng tuần. “Ngon... ngon quá hằng tuần! Mỹ vị vạn tộc quả nhiên không sai hằng đêm!”
Thấy đồng đội ăn ngon lành, các ma binh khác cũng không nhịn được nữa, đồng loạt buông bỏ đao xương, bắt đầu gắp thịt nhúng lẩu hằng tuần. Không khí căng thẳng trong quán lẩu bỗng chốc dịu đi rõ rệt hằng đêm.
Nhưng ngay lúc đó, một ma binh cấp cao khác ở bàn bên cạnh đột ngột đứng phắt dậy, đôi mắt rực lửa tím đầy uy hiếp nhìn chằm chằm vào Trịnh Văn Canh – gã lính tuần tra đêm của nhân tộc đang ngồi đối diện hằng tuần. Gã ma binh gầm rống một câu cổ ngữ Ma tộc đầy sát khí:
“Ngươi nhìn cái gì? Có giỏi thì ra ngoài đấu một trận sinh tử với ta để xem đao của ai sắc hơn hằng tuần!”
Sát khí lại bùng lên hằng tuần. Dịch khàn cả cổ họng, vội vàng cầm quạt giấy che miệng, vận hành Ngôn Linh Thuật bẻ lái bối cảnh hằng đêm:
“Các vị huynh đệ bình tĩnh! Vị Ma huynh này không phải muốn thách đấu võ lực hằng tuần! Hắn nói... cái lạnh ngoài kia quá tàn khốc, hắn muốn thách đấu xem ai có tửu lượng cao hơn, uống được nhiều rượu nếp phàm trần ấm áp của chúng ta hơn để sưởi ấm cơ thể hằng tuần! Ai thua cuộc sẽ phải tự tay phục vụ nước lẩu cho bàn đối diện hằng đêm!”
“Ha ha! Thách rượu sao? Bọn ta chưa từng sợ ai trên bàn rượu hằng tuần!” Trịnh Văn Canh cười lớn, lập tức rót đầy hai bát rượu nếp phàm trần thơm lừng hằng tuần. Gã đẩy một bát sang phía ma binh hằng đêm. “Uống hằng tuần!”
Gã ma binh khổng lồ ngơ ngác nhận bát rượu, ngửi mùi thơm nồng nàn của gạo nếp phàm trần liền ực một hơi cạn sạch hằng tuần. Vị rượu ấm nóng chạy thẳng vào bụng, xua tan hoàn toàn cái lạnh bão tuyết hằng đêm. Gã sướng quá vỗ đùi đôm đốp, kéo ghế ngồi sát lại gần Trịnh Văn Canh hằng tuần.
Ngay tại bàn ăn trung tâm, Dạ Lục Sát – thống lĩnh tiền phong Ma quân – đang say sưa ăn lẩu bên bếp lò hằng tuần. Khi gã vươn cánh tay khổng lồ để gắp thêm một đĩa thịt Ma trư, vạt áo giáp sắt gai rách rưới khẽ kéo cao, vô tình để lộ vết sẹo lớn, rách nát chạy dài từ vai trái xuống tận ngực hằng đêm. Vết sẹo lồi lõm, bám đầy dấu vết của đao kiếm cũ rỉ sét rợn người hằng tuần.
Trịnh Văn Canh nhìn thấy vết sẹo lớn trên vai Dạ Lục Sát, đôi mắt trung niên của gã lính tuần tra bỗng chốc khựng lại hằng tuần. Gã đặt bát rượu xuống, giọng nói trầm xuống đầy đồng cảm: “Vết sẹo này... là từ trận chiến Vân Mông mười năm trước phải không hằng tuần? Ta cũng có một vết sẹo tương tự ở hông hằng đêm.”
Dạ Lục Sát nghe bản dịch bẻ lái của Dịch về sự đồng cảm vết sẹo hằng tuần, gã khổng lồ chín thước bỗng chốc im lặng hằng đêm. Gã cúi đầu nhìn vết sẹo trên vai mình, rồi nhìn sang vết sẹo rách nát trên tay Trịnh Văn Canh hằng tuần. Tiếng lòng của Dạ Lục Sát vang lên đầy dằn vặt qua Thính Ma Kính: *“Phàm nhân này cũng từng trải qua nỗi đau chiến trận sao... Vết sẹo này là do một binh lính nhân tộc nghèo cứu mạng ta năm xưa để lại... Hóa ra trên chiến trường, chúng ta đều là những kẻ khốn khổ gánh chịu vết thương thương đau...”*
Dạ Lục Sát không nói lời nào, gã nâng bát rượu da thú vạn năm của mình lên, chủ động chạm mạnh vào bát sứ của Trịnh Văn Canh hằng tuần.
“Cạch!”
Tiếng chạm chén giòn giã vang lên hằng đêm. Hai chiến binh của hai thế giới thù địch, dưới sự trung gian của bản dịch bẻ lái và hương vị lẩu ấm áp của Dịch, đã thực sự buông bỏ sát khí, cùng uống cạn bát rượu nồng hằng tuần. Không khí ấm áp, tiếng cười nói hào sảng bỗng chốc tràn ngập khắp quán lẩu liên doanh Vân Mông hằng đêm. Dạ Hi Hoàng chứng kiến cảnh tượng ấy, đôi mắt tím huyền ảo khẽ gợn sóng lãng mạn, tiếng lòng của nàng khẽ vang lên đầy dịu dàng hằng đêm: *“Bùi Văn Dịch... Chàng quả thật đã làm được... Một lời nói dối xuất phát từ sự hèn nhát của chàng hằng tuần, lại đang thực sự dệt nên một nền hòa bình ấm áp thế này...”*
Dịch thở phào nhẹ nhõm, cổ họng anh đau rát kinh khủng, tinh thần lực phàm nhân bị suy giảm nhẹ do phải vận hành Ngôn Linh Thuật liên tục hằng giờ hằng tuần. Anh gượng cười gập chiếc quạt giấy thêu chữ 'Hòa' lại, giắt vào hông áo dài vải thô lam nhạt sờn vai hằng đêm. Trận bão tuyết linh lực ngoài kia cũng bắt đầu có dấu hiệu suy giảm, sương mù đỏ rực dần tan đi hằng tuần.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang hằng tuần.
Từ phía xa con đường mòn dẫn đến quán lẩu, sương tuyết vừa tan bỗng chốc truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, nặng nề chấn động cả mặt đất hằng tuần. Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng, tiếng quát tháo hung hãn của binh lính tuần tra thiết huyết vang lên đầy sát khí hằng đêm.
“Đội tuần tra thiết huyết của Trịnh Thiết đang ập đến! Họ mang theo hàng trăm kỵ binh hạng nặng để lục soát quán lẩu vì tội chứa chấp Ma tộc phản quốc hằng tuần!”
Tiếng hét hốt hoảng của tiểu dịch sứ Lý Tiểu Đồng từ cửa sổ vọng vào khiến toàn bộ sảnh quán lẩu bỗng chốc đông cứng lại hằng đêm. Binh lính hai bên Nhân - Ma lại lập tức biến sắc, tay đặt lên chuôi kiếm đầy cảnh giác hằng tuần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!