Sưởi Ấm Giữa Bão Tuyết Biên Thùy
Cơn gió rít gào mang theo luồng sương mù đỏ rực như máu đột ngột quét qua mặt Hồ nước ngọt ranh giới, xé toạc bầu không khí yên bình của đêm trăng tròn. Chỉ trong một nhịp thở, mặt nước hồ phẳng lặng như gương bỗng chốc sôi trào, những cột nước đóng băng ngay khi vừa chạm vào không khí, biến thành những mũi chông băng sắc nhọn rợn người. Trận bão tuyết linh lực – sự xung đột năng lượng tàn khốc giữa linh khí thanh khiết của Nhân giới và ma khí cuồng bạo của Ma giới – đã bùng phát với uy lực hủy diệt ngay tại vùng ranh giới Thung lũng Vô Vọng.
Bùi Văn Dịch đứng chết trân bên bếp lò đất nung. Cái lạnh thấu xương ập đến nhanh tới mức ngọn lửa hắc thạch đang đun nồi lẩu ngọt Tuyết liên chưa kịp chao đảo đã bị đông cứng thành một khối băng màu tím thẫm. Cơ thể phàm nhân yếu ớt của anh run lên bần bật. Dù đã tích lũy được Kháng ma khí phàm nhân Cấp 2 nhờ thường xuyên nếm thử lẩu thảo dược tự chế hằng ngày, nhưng trước sức tàn phá trực diện của thiên tai linh lực, kinh mạch của Dịch vẫn lập tức bị đông nghẹt.
Anh khuỵu gối xuống thảm cỏ đang nhanh chóng bị phủ một lớp tuyết đỏ dày đặc. Vết xước rớm máu nhẹ ở cổ họng – dấu vết từ mũi đao sát khí của phó tướng Nguyễn Bá Đao ban sáng – gặp cái lạnh buốt giá liền nhói lên đau rát như bị hàng vạn cây kim châm thẳng vào da thịt. Dưới lớp áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai, Tấm lụa Ma tơ dệt từ tơ nhện hắc ám tuy đang không ngừng tỏa ra luồng hơi ấm thảo mộc dịu nhẹ để tịnh hóa ma độc, nhưng cũng không thể chống lại cái lạnh tuyệt đối của trận bão tuyết đang hạ thấp xuống dưới độ không.
“Dịch... Dịch sứ! Chạy... mau chạy vào quán lẩu!”
Tiếng hét thất thanh của tiểu dịch sứ Lý Tiểu Đồng vang lên từ phía xa hẻm núi, nhưng nhanh chóng bị tiếng gió hú điên cuồng nuốt chửng. Dịch muốn trả lời, nhưng đôi môi anh đã tím tái, hai hàm răng va vào nhau lập cập không ra hơi. Bàn tay phàm nhân run rẩy của anh cố nắm chặt lấy chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc đang giắt bên hông áo như tìm kiếm một điểm tựa tinh thần cuối cùng, trước khi cả cơ thể đổ sụp xuống nền đất lạnh ngắt.
Ngay khi ý thức của Dịch bắt đầu mờ mịt, một bóng đen thướt tha đột ngột lướt qua màn bão tuyết rực đỏ, chắn ngay trước người anh.
Dạ Hi Hoàng đứng đó, tà váy lụa đen thêu chỉ bạc lóng lánh bay múa điên cuồng trong gió tuyết. Đôi mắt tím huyền ảo của vị Nữ Đế Ma tộc rực sáng lên một tia lo lắng tột cùng mà nàng chưa từng để lộ trước mặt bất kỳ ai.
“Bùi Văn Dịch! Chàng điên rồi sao? Mau tỉnh lại!”
Dạ Hi Hoàng vung tay, ma năng hắc ám từ lòng bàn tay nàng tuôn ra cuồn cuộn, hóa thành một kết giới hộ mệnh màu đen thẫm bao bọc lấy cả hai người để ngăn chặn những mảnh băng linh lực sắc nhọn đang lao đến như mưa bắn. Thế nhưng, trận bão tuyết linh lực này mang tính chất xung đột lưỡng giới cực kỳ đặc thù. Khi ma lực của Dạ Hi Hoàng va chạm với linh khí phàm trần trong bão tuyết, phản ứng bạo kích năng lượng càng diễn ra dữ dội hơn. Kết giới màu đen rung chuyển kịch liệt, những vết rạn nứt rợn người bắt đầu xuất hiện trên bề mặt bóng tối.
Dịch nằm co quắp dưới đất, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Cái lạnh phàm trần đang dần đóng băng linh hồn anh. Nhìn thấy hơi thở của anh chỉ còn là những làn khói mỏng manh sắp tắt, Dạ Hi Hoàng không còn màng đến kiêu hãnh của một vị Ma Vương tối cao nữa. Nàng quỳ sụp xuống tuyết lạnh, dang rộng đôi tay mềm mại ôm chặt lấy thân hình đang lạnh ngắt của Dịch vào lòng.
“Đồ phàm nhân ngu ngốc hèn nhát... Ta đã nói chàng phải dùng cả đời để biến lời nói dối thành sự thật cơ mà? Ai cho phép chàng tự tiện chết trước mặt ta!”
Giọng nói của Dạ Hi Hoàng run rẩy, lạnh lùng nhưng đầy dằn vặt. Và ngay lúc này, khi cơ thể hai người áp sát vào nhau, kỹ năng Thính âm tam bộ bẩm sinh của Dịch – vốn được kích hoạt mạnh mẽ khi khoảng cách dưới ba bước chân – đột ngột truyền thẳng tiếng lòng hỗn loạn, ngập tràn sự hoảng hốt và dịu dàng của nàng vào sâu trong thần thức đang mờ mịt của anh:
*“Không được... chàng không được chết! Ta thề sẽ không để bi kịch của cha lặp lại trên người chàng... Nhịp tim của chàng sao lại chậm thế này? Người chàng thơm mùi thảo mộc Cỏ Vân Mông quá... Ôm chặt thế này có giúp chàng ấm hơn không? Mặt ta nóng quá, nhưng ta không thể buông tay... Chàng mà chết, ta sẽ san phẳng cả ải Vân Mông này để chôn cùng chàng!”*
Nhận được luồng tiếng lòng đầy ngọt ngào và lo lắng ấy, ý thức của Dịch như được tiếp thêm một nguồn sinh mệnh lực mạnh mẽ. Anh khẽ mở mắt, đập vào mắt là khuôn mặt thanh tú tuyệt mỹ của Dạ Hi Hoàng đang ghé sát sát sườn. Đôi tai nhọn của nàng đỏ bừng lên vì ngượng ngùng, nhưng vòng tay của nàng vẫn ôm ghì lấy anh không một kẽ hở.
Biết rằng ma năng thuần túy của Ma tộc không thể truyền trực tiếp vào cơ thể phàm nhân mà không gây phản phệ bộc phát, Dạ Hi Hoàng khẽ cắn môi, chủ động kích hoạt khế ước Hồn Ước Đồng Mưu mà hai người vừa ký kết bằng máu dưới ánh trăng.
“Uỳnh!”
Một luồng hào quang màu tím ngọc ấm áp bỗng chốc bùng phát từ ngực của hai người, liên kết trực tiếp nhịp tim và sinh mệnh của họ hằng tuần. Dòng ma năng sau khi được khế ước máu tịnh hóa, chuyển thành một luồng hơi ấm dịu ngọt, dịu dàng chảy xuôi vào kinh mạch phàm nhân của Dịch hằng đêm. Cảm giác lạnh cóng tê dại lập tức bị đẩy lùi, sắc mặt nhợt nhạt của Dịch dần lấy lại huyết sắc hồng hào.
“Bệ... bệ hạ...” Dịch gượng dậy, giọng nói vẫn còn run rẩy nhưng đã có hơi ấm. “Ôm... ôm chặt thế này, tiểu nhân thực sự... sắp nghẹt thở vì hạnh phúc rồi.”
Nghe thấy lời trêu chọc quen thuộc của anh, Dạ Hi Hoàng giật mình, vội vàng đẩy nhẹ Dịch ra, khuôn mặt lạnh lùng như băng sương hằng đêm lập tức quay đi để che giấu sự ngượng ngùng tột độ. Tiếng lòng của nàng lại vang lên đầy bối rối: *“Chàng phàm nhân đáng ghét này! Vừa tỉnh lại đã biết dùng cái lưỡi xảo quyệt để trêu chọc ta... Nhưng nhịp tim chàng đã bình ổn rồi, tốt quá...”*
“Chàng còn nói nhảm nữa, ta sẽ ném chàng ra ngoài kết giới cho băng phong vĩnh viễn!” Dạ Hi Hoàng hừ lạnh một tiếng, nhưng bàn tay nàng vẫn âm thầm truyền thêm một luồng hơi ấm nhẹ qua khế ước để bảo vệ anh.
Dịch mỉm cười khẽ, gượng đứng dậy dưới sự hỗ trợ của Nữ Đế. Anh nhìn ra ngoài kết giới đang bị tàn phá dữ dội bởi bão tuyết linh lực. Ở khoảng cách không xa, ngôi nhà sàn lớn bằng tre trúc sương mù của Quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông vẫn đang đứng vững chãi dưới bão tuyết nhờ khả năng cách nhiệt tuyệt đối của loại Trúc sương mù đặc sản. Đèn lồng đỏ treo trước cửa quán chao đảo kịch liệt trong gió nhưng vẫn tỏa ra ánh sáng ấm áp, mời gọi.
“Bệ hạ, bão tuyết này còn lâu mới tan.” Dịch khẽ vuốt nếp áo dài vải thô, tay cầm chiếc quạt giấy rách nhẹ một góc khẽ lay động. “Chúng ta phải di chuyển vào trong quán lẩu Vân Mông trú ẩn. Ở ngoài này, ma năng của bệ hạ cũng sẽ bị tiêu hao quá lớn hằng đêm.”
Dạ Hi Hoàng khẽ gật đầu đồng ý. Nàng ôm lấy eo Dịch, dùng một thân pháp nhẹ nhàng lướt đi trong sương mù đỏ rực, đưa cả hai vượt qua khoảng sân đầy tuyết lạnh để tiến vào bên trong Quán lẩu nướng liên doanh Vân Mông.
Ngay khi cánh cửa tre dày cộp đóng sầm lại, tiếng gió rít gào bên ngoài lập tức giảm đi quá nửa. Không khí ấm áp bên trong quán, mang theo mùi thơm ngào ngạt của nước dùng lẩu ngọt và than hắc thạch còn sót lại, bao bọc lấy hai người hằng đêm. Dạ Linh từ trong bóng tối của quán lẩu hớt hải chạy ra, đôi mắt tím đầy lo lắng:
“Khởi bẩm bệ hạ! Bão tuyết linh lực lần này quá mạnh, toàn bộ trạm gác biên phòng và dịch trạm của phàm nhân đều bị cô lập hoàn toàn rồi hằng tuần.”
Dịch chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đột ngột, tiếng đập cửa dồn dập, điên cuồng vang lên từ phía cửa chính của quán lẩu.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
“Cứu... cứu mạng! Có ai không? Mở cửa cứu chúng ta với!”
Tiếng kêu cứu thảm thiết, khản đặc của phàm nhân vang lên giữa tiếng gió bão gào rú. Dịch giật mình, nhận ra giọng nói quen thuộc ấy chính là của Phạm Đình Dũng – gã lính tuần tra biên phòng nhân tộc, người khách hàng ruột của quán lẩu Vân Mông.
“Là Phạm Đình Dũng và đội tuần tra nhân tộc hằng tuần!” Dịch vội vàng định bước ra mở cửa hằng đêm.
“Đứng lại!” Dạ Hi Hoàng lạnh lùng ngăn cản, sát uy Ma Vương Cấp 1 vô thức tỏa ra khiến không khí trong quán đột ngột trùng xuống. “Chàng điên rồi sao? Bên ngoài không chỉ có phàm nhân, mà còn có cả ma binh dưới trướng Dạ Lục Sát đang tuần tra đêm hằng tuần. Nếu mở cửa cho cả hai bên cùng vào, quán lẩu này sẽ lập tức biến thành bãi chiến trường đẫm máu!”
Dịch khựng lại, đôi mắt anh hơi nheo lại đầy suy tính. Thính âm tam bộ cho anh nghe thấy tiếng lòng đầy lo âu của Dạ Hi Hoàng: *“Nếu mở cửa, lũ ma binh thô lỗ kia chắc chắn sẽ ra tay sát hại phàm nhân để cướp chỗ trú ẩn... Ta không muốn chàng phải gặp nguy hiểm... Nhưng nếu không mở, bách tính và binh lính hai bên sẽ chết đông cứng ngoài kia, oán khí tích tụ sẽ phá hủy hoàn toàn đặc khu hòa bình này...”*
Nhận ra sự giằng xé trong lòng Nữ Đế, Dịch khẽ mỉm cười đầy thấu cảm. Anh bước đến gần nàng, khẽ nghiêng đầu nói nhỏ:
“Bệ bệ hạ, nếu chúng ta để họ chết đông cứng ngoài cửa quán, Thung lũng Vô Vọng này sẽ biến thành mồ chôn oán khí khổng lồ, phá hủy hoàn toàn nền móng hòa bình mà chúng ta vừa vất vả dựng lên hằng tuần. Hãy tin tưởng tiểu nhân. Tiểu nhân có cách xoa dịu sát khí của họ.”
Nhìn vào ánh mắt kiên định, ấm áp của Dịch, Dạ Hi Hoàng khẽ thở dài, sát uy quanh thân nàng tự động tiêu tán hằng đêm. Nàng khẽ quay mặt đi, giọng nói vẫn cố tỏ ra thờ ơ:
“Tùy chàng. Nhưng nếu họ dám động thủ phá hoại quán, ta sẽ đóng băng toàn bộ không tha.”
“Tiểu nhân tuân lệnh.”
Dịch thở phào, nhanh chóng bước đến bên cửa chính. Anh hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim, dùng hết sức lực phàm nhân kéo mạnh cánh cửa tre dày cộp ra.
“Rầm!”
Gió tuyết đỏ rực ùa vào phòng kèm theo luồng khí lạnh buốt giá. Và ngay trước thềm cửa, hơn năm mươi binh lính hai giới đang đứng chen chúc, run rẩy trong giá rét cực hạn.
Phía bên trái, Phạm Đình Dũng cùng nhóm lính tuần tra nhân tộc mặt cắt không còn giọt máu, giáp sắt bám đầy tuyết đỏ, tay cầm giáo dài bọc sắt run lẩy bẩy hằng đêm. Phía bên phải, hơn ba mươi ma binh dưới trướng Dạ Lục Sát da dẻ xám ngoét vì lạnh, sừng bọc đồng đóng băng trắng xóa, tay vẫn lăm lăm vũ khí hắc thạch rỉ sét hằng tuần.
Dù đang đứng trước ranh giới của cái chết vì lạnh, nhưng ngay khi cánh cửa quán lẩu mở ra và hai bên nhìn thấy nhau trong ánh sáng ấm áp, bản năng thù hận sắc tộc thâm căn cố đế lập tức bùng nổ dữ dội.
“Lũ quái vật Ma tộc! Tránh xa ra!” Phạm Đình Dũng vung giáo dài chĩa thẳng vào ma binh hằng tuần.
“Lũ phàm nhân dơ bẩn! Muốn chết sao!” Một ma binh khổng lồ gầm rú, tuốt đao xương sẵn sàng lao vào tàn sát hằng đêm.
Hơn năm mươi binh lính hai giới run rẩy bước vào sảnh quán lẩu ấm áp, nhưng tay vẫn lăm lăm vũ khí chĩa vào nhau, ánh mắt rực lửa sát khí sẵn sàng lao vào một cuộc thảm sát đẫm máu bất cứ lúc nào dưới sự chứng kiến của Bùi Văn Dịch và Nữ Đế Dạ Hi Hoàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!