Bản Ký Kết Ngọt Ngào Dưới Ánh Trăng
Mặt hồ nước ngọt ranh giới vào đêm trăng tròn tĩnh lặng đến mức có thể soi rõ từng sợi tơ bạc của ánh trăng dệt trên mặt nước. Nơi đây là vùng đệm phi quân sự mỏng manh nhất giữa hai giới Nhân - Ma. Một bên hồ, thảm cỏ non phàm trần xanh mướt đọng những giọt sương đêm lấp lánh như ngọc sa; bên kia bờ, dải đất đen hắc thạch cằn cỗi của Ma giới lặng lẽ trải dài dưới bóng tối vĩnh cửu. Sự tương phản sắc nét ấy dường như bị xóa nhòa bởi một gian đình tre nhỏ dựng tạm sát mép nước, nơi khói lò than hắc thạch đang nghi ngút tỏa hương thơm ngọt ngào, ấm áp của món lẩu dưỡng nhan đặc chế.
Bùi Văn Dịch đứng bên bếp lò, ngón tay thon dài vô thức chạm nhẹ lên cổ họng. Vết xước rớm máu nhẹ từ mũi đao của phó tướng Nguyễn Bá Đao ban sáng vẫn còn nhói đau rát buốt mỗi khi anh nuốt nước bọt. Thế nhưng, hơi ấm dịu nhẹ tỏa ra từ Tấm lụa Ma tơ mặc lót sát lồng ngực đang không ngừng tịnh hóa luồng hàn khí biên ải, giữ cho cơ thể phàm nhân yếu ớt của anh không bị đông cứng. Bên hông áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai, chiếc Quạt giấy thêu chữ 'Hòa' bị rách nhẹ một góc vẫn được giắt cẩn thận như một lá bùa hộ mệnh hoàng gia.
“Dịch sứ, nước dùng lẩu ngọt Tuyết liên đã sôi đến độ hoàn hảo rồi hằng tuần.” Tiểu dịch sứ Lý Tiểu Đồng lén lút thì thầm sau rặng trúc sương mù, tay vẫn run cầm cập vì sợ hãi. “Người... người thật sự hẹn Nữ Đế Ma tộc đến đây sao? Nếu quân tuần tra của Trịnh Thiết phát hiện, cái đầu của chúng ta...”
“Lui lại phía sau năm mươi bước, canh chừng lối mòn.” Dịch khẽ ra hiệu, giọng nói của anh cực kỳ nhỏ nhẹ nhưng mang một sự điềm tĩnh giả tạo được rèn luyện qua trăm lần đối mặt với tử thần. “Hôm nay là đêm trăng tròn, sương mù ranh giới tạm lắng. Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta ký kết khế ước thương mại Vân Mông chính thức. Đừng làm hỏng đại sự.”
Khi Tiểu Đồng vừa lùi sâu vào bóng tối của rặng trúc, sương mù trên mặt hồ ngọt đột ngột rẽ lối. Một chiếc thuyền độc mộc bằng gỗ thông đen lặng lẽ lướt đi trên mặt nước không tiếng động. Trên thuyền, hai bóng người khoác áo bào lụa đen thâm thướt tha hiện ra dưới ánh trăng rằm.
Dịch hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim đang đập liên hồi như gõ trống trận. Anh khẽ tiến lên ba bước sát mép hồ, đôi tai nhọn của huyết mạch Sứ Giả Hòa Bình cổ xưa khẽ rung nhẹ. Kỹ năng Thính âm tam bộ lập tức được kích hoạt khi bước chân của người khách phương xa chạm vào thảm cỏ xanh.
Dạ Hi Hoàng bước xuống thuyền. Đêm nay, nàng không khoác lên mình bộ chiến giáp hắc thạch đầy gai nhọn lạnh lùng, cũng không đội chiếc vương miện Ma Vương uy nghiêm cô độc. Nàng cải trang thành một thiếu nữ Ma tộc quý phái, mặc chiếc váy lụa đen thêu chỉ bạc lóng lánh như dải ngân hà, mái tóc tím dài xõa tung bay nhẹ trong gió đêm biên ải. Đi bên cạnh nàng là tỳ nữ thân cận Dạ Linh, tay bưng một chiếc giỏ nhỏ bằng tre đen, đôi mắt tím lanh lợi khẽ đảo quanh đầy cảnh giác.
Ngay khi Dạ Hi Hoàng đứng cách Dịch đúng ba bước chân, một tần số âm thanh tiếng lòng trong trẻo, mang theo sự mệt mỏi dồn nén đột ngột truyền thẳng vào tâm trí anh:
*“Mệt mỏi quá... Lũ trưởng lão Chấp Pháp Điện suốt ngày đòi khai chiến đồ sát phàm nhân. Đầu óc ta như muốn nổ tung rồi. Nhưng mùi hương này... thơm ngọt quá. Có phải là món lẩu ngọt dưỡng nhan làm từ Tuyết liên đầm lầy mà Dạ Mị đã khen hết lời hằng tuần không? Ta muốn ăn... Chàng phàm nhân này, hôm nay trông sắc mặt chàng nhợt nhạt thế, cổ chàng bị thương sao? Kẻ nào dám làm xước cổ chàng...”*
Dịch đứng hình mất một nhịp. Đôi mắt anh hơi nheo lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng như băng sương của vị Nữ Đế tối cao trước mắt. Ai có thể ngờ được, đằng sau vẻ ngoài sát uy đóng băng vạn vật kia, tiếng lòng của nàng lại ngây thơ, thèm ăn đồ ngọt và chứa đựng sự quan tâm thầm lặng dành cho anh đến thế? Sự tương phản ngọt ngào ấy khiến nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng Dịch đột ngột tan biến, thay vào đó là một dòng nước ấm áp len lỏi khắp kinh mạch phàm nhân.
“Sứ thần Đại Việt Quốc Bùi Văn Dịch, kính chào Nữ Đế bệ hạ.” Dịch khẽ khom lưng hành lễ, tay cầm chiếc quạt giấy rách nhẹ một góc khẽ xòe ra đầy nhã nhặn. “Đêm trăng tròn thanh bình, tiểu nhân mạn phép chuẩn bị một bàn lẩu ngọt dưỡng nhan đặc chế ngay tại ranh giới hai miền, mong được cùng bệ hạ thưởng thức hằng tuần.”
Dạ Hi Hoàng khẽ hất cằm, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại để che giấu sự bối rối hằng đêm. Nàng bước vào gian đình tre, ngồi xuống chiếc ghế dựa bằng trúc sương mù ấm áp. Sát khí Ma Vương quanh thân nàng tự động thu hồi hằng đêm khi đứng gần anh, biến thành một luồng hơi ấm dịu dàng bao bọc lấy không gian nhỏ hẹp.
“Bùi Văn Dịch, gan của chàng càng ngày càng lớn.” Dạ Hi Hoàng cất giọng lạnh lùng, nhưng tiếng lòng của nàng lại vang lên đầy ngượng ngùng: *“Chàng ấy cứ nhìn ta như vậy... Mặt ta có dính nhọ lò không nhỉ? Món lẩu này trông ngon mắt quá, nước dùng màu hồng lân quang thật đẹp.”*
“Bệ hạ quá khen, tiểu nhân chỉ muốn tận tâm phục vụ khẩu vị của bệ hạ.” Dịch mỉm cười nhẹ nhàng, bàn tay phàm nhân khéo léo múc một bát nước dùng lẩu ngọt Tuyết liên đầm lầy bốc khói nghi ngút dâng lên bằng cả hai tay. “Món lẩu ngọt này được ninh từ nước khoáng Thác Ngược thanh khiết nhất, kết hợp với hoa Tuyết liên đầm lầy tươi hái hằng đêm và mật ong hoang dã biên thùy. Món ăn này có tác dụng tịnh hóa hoàn toàn ma khí hỏa độc tích tụ trong kinh mạch do luyện công hằng đêm hằng tuần.”
Dạ Hi Hoàng nhận lấy bát sứ, khẽ thổi nhẹ làn khói ấm áp rồi nếm thử một thìa nhỏ. Vị ngọt thanh tao, dịu nhẹ của thảo mộc phàm trần kết hợp với ma năng ấm áp của sen tuyết lập tức tan chảy trên đầu lưỡi nàng, xua tan đi mọi sự mệt mỏi, căng thẳng của cuộc đấu trí cung đình suốt một tuần qua. Đôi mắt tím huyền ảo của nàng khẽ rực sáng lên một tia vui sướng tột độ.
*“Ngon quá! Thật sự rất ngọt, vị ngọt thanh khiết không hề gắt cổ họng. Chàng phàm nhân này quả thực là kỳ tài ẩm thực duy nhất của thế gian hằng tuần! Ta muốn giam lỏng chàng ở tẩm điện của ta để chàng nấu lẩu ngọt cho ta ăn mỗi ngày...”*
Dịch nghe thấy tiếng lòng của nàng, suýt chút nữa thì sặc nước bọt vì rối loạn nhịp tim. Anh vội vàng ho nhẹ một tiếng để che giấu sự bối rối, tay lén lút lôi từ trong ống tay áo rộng ra một cuộn giấy da thú nhuốm đầy linh khí và ma năng hòa hợp hằng tuần.
“Khởi bẩm bệ hạ, đây là bản dự thảo Khế ước thương mại Vân Mông chính thức.” Dịch dâng cuộn giấy lên, vận dụng năng lực Cấp 3: Bậc thầy bẻ lái ngữ cảnh để bắt đầu đàm phán ngoại giao. “Tiểu nhân đã thuyết phục thành công Đại tướng Tạ Hoài Nam và thương nhân Trần Văn Giàu. Chúng ta sẽ biến Thung lũng Vô Vọng thành đặc khu Thương mại phi quân sự đầu tiên. Nhân tộc sẽ cung cấp lương thực, tơ lụa và thảo dược Vân Mông sạch; Ma tộc sẽ cung cấp Ma tinh thạch vụn để sưởi ấm hằng đêm hằng tuần. Toàn bộ lợi nhuận từ Chuỗi lẩu nướng liên doanh Vân Mông sẽ được chia đều hằng tháng. Bản khế ước này sẽ bảo vệ bách tính hai bên khỏi nạn đói rét mà không cần tốn một giọt máu.”
Dạ Hi Hoàng đặt bát sứ xuống, nhận lấy cuộn giấy da thú. Nàng khẽ liếc nhìn những dòng chữ cổ ngữ Ma tộc bay bướm, rực rỡ được viết bằng Bút lông Bất Ngữ của Dịch. Tiếng lòng của nàng khẽ thở dài đầy cảm kích:
*“Chàng ấy luôn nghĩ đến sự sinh tồn của tộc nhân ta hằng tuần. Lũ trưởng lão bảo thủ chỉ biết chém giết, đâu hiểu được nỗi khổ đói rét của bách tính dưới hoang mạc hoang vu. Bản khế ước này... thực sự là sinh lộ duy nhất cho Ma giới lúc này.”*
“Bản khế ước viết rất tốt.” Dạ Hi Hoàng ngẩng đầu nhìn Dịch, ánh mắt nàng thâm trầm dưới ánh trăng rằm. “Nhưng chàng có biết, nếu ta ký vào đây, ta sẽ phải đối mặt với sự phản phệ chính trị cực lớn từ Chấp Pháp Điện Ma tộc không?”
“Tiểu nhân biết.” Dịch đứng thẳng lưng, giọng nói mang một sự kiên định chưa từng có. “Nhưng tiểu nhân thề, dùng cả tính mạng phàm nhân ngắn ngủi này để đứng chắn trước mọi giông bão chính trị cho bệ hạ hằng tuần. Chỉ cần bệ hạ tin tưởng tiểu nhân.”
Dạ Linh đứng bên cạnh khẽ che miệng cười mỉm, cúi đầu lùi lại phía sau năm mươi bước canh gác cùng Lý Tiểu Đồng, để lại không gian yên ả tuyệt đối cho hai người bên bờ hồ ngọt.
Dạ Hi Hoàng trích một giọt máu tươi rực đỏ từ ngón tay thon thả, ấn nhẹ lên góc bản khế ước da thú. Dịch cũng dùng chiếc kim bạc châm nhẹ vào đầu ngón tay phàm nhân của mình, nhỏ một giọt máu tươi dung hợp cùng huyết mạch của Nữ Đế. Bản khế ước lập tức phát ra một luồng hào quang màu tím ngọc uốn lượn, rồi tự động thu hồi vào hư vô dưới sự chứng giám của thiên quy ranh giới hằng tuần.
Ký kết thành công! Dịch thở phào nhẹ nhõm, lòng thầm nghĩ: “May quá, cuối cùng cũng lừa được nàng ký vào khế ước thương mại. Thế là cái đầu trên cổ mình tạm thời được giữ vững hằng tuần rồi.”
Thế nhưng, ngay khi Dịch vừa định thu dọn đồ đạc để rút lui an toàn, Dạ Hi Hoàng đột ngột đứng dậy. Nàng bước qua khoảng cách ba bước chân, tiến sát sát sườn anh. Hương thơm thảo mộc dịu ngọt của hoa bỉ ngạn Ma giới từ người nàng tỏa ra ngào ngạt, bao vây lấy khứu giác của Dịch hằng tuần.
Dịch bàng hoàng run rẩy, định lùi lại phía sau theo bản năng hèn nhát hằng đêm:
“Bệ... bệ hạ...”
“Suỵt.”
Một ngón tay thon thả, mềm mại và mát lạnh của Dạ Hi Hoàng đột ngột đặt nhẹ lên đôi môi đang run rẩy của Dịch, chặn đứng mọi lời nói dối ngụy biện định thốt ra. Nàng ghé sát tai anh, hơi thở ấm áp, dịu ngọt mang theo ma năng thanh khiết khẽ phả vào làn da cổ đang rớm máu nhẹ của Dịch.
“Chàng định dùng cái lưỡi xảo quyệt ấy để lừa dối ta đến bao giờ?” Giọng nói của Dạ Hi Hoàng cực kỳ nhỏ nhẹ, thì thầm dịu dàng hằng đêm nhưng lại nặng nề như sấm sét nổ tung trong tâm trí Dịch.
Dịch trợn tròn mắt, toàn thân cứng đờ như tượng đá. Tiếng lòng của Dạ Hi Hoàng đột ngột vang dội rực rỡ, chứa đựng chân tướng động trời bấy lâu nay:
*“Chàng phàm nhân ngốc nghếch này... Chàng thật sự nghĩ ta là kẻ ngốc không biết chữ phàm nhân sao? Ta biết thừa chàng dịch sai toàn bộ mật thư khiêu chiến thành thư tình gửi ta hằng tuần. Ta biết phàm nhân Hoàng đế của chàng chưa từng gửi thơ ca ngợi vẻ đẹp bỉ ngạn của ta. Nhưng... ta chọn im lặng bảo vệ chàng hằng đêm. Vì những lời tỏ tình dịch sai sến sẩm ấy... là sự ấm áp dịu ngọt duy nhất ta có giữa thế gian đầy sát khí cô độc này.”*
Dịch bàng hoàng tột độ, nhịp tim đập điên cuồng vượt mức kiểm soát sinh lý phàm nhân. Hóa ra nàng đã biết tất cả ngay từ đầu! Nàng chọn im lặng dung túng cho những lời nói dối của anh, dùng uy thế Ma Vương để che chở cho một kẻ hèn nhát như anh hằng đêm!
“Dịch sai cứu mạng... dịch đúng mất đầu.” Lời dặn của cha anh quả thực không sai, nhưng anh chưa từng ngờ được, lời dịch sai của anh lại trở thành chiếc cầu tình yêu thiêng liêng nhất nối liền hai thế giới thù địch hằng tuần.
Dạ Hi Hoàng khẽ thu ngón tay lại, đôi mắt tím huyền ảo nhìn thẳng vào mắt Dịch dưới ánh trăng tròn dịu ngọt. Nàng khẽ thì thầm:
“Bùi Văn Dịch, chàng đã dùng lời nói dối để dệt nên khế ước này. Vậy thì hãy dùng cả đời chàng để biến lời nói dối ấy thành sự thật đi.”
Dịch chưa kịp bàng hoàng trước lời thú nhận lãng mạn đầy chấn động của Nữ Đế, thì đột ngột, sương mù xám xịt bao phủ trên mặt Hồ nước ngọt ranh giới chuyển sang màu đỏ rực như lửa cháy hằng tuần.
“Uỳnh! Uỳnh!”
Tiếng sấm sét linh lực vang dội từ vách đá biên giới. Luồng ma khí hắc ám và linh khí phàm trần xung quanh ranh giới đột ngột xung đột dữ dội, tạo ra những luồng gió lốc buốt giá thổi bay mọi rặng trúc sương mù. Nhiệt độ xung quanh giảm sâu đột ngột dưới độ không trong nháy mắt, báo hiệu một Trận bão tuyết linh lực dị biến cực mạnh đang ập đến biên giới Vân Mông hằng tuần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!