Bức Chiến Thư Hay Thư Tình Gửi Nữ Đế?
Gió bão rít gào qua những khe nứt của dịch trạm Vân Mông, mang theo cái lạnh thấu xương và thứ sương mù xám xịt đậm đặc ma khí từ vách đá biên giới tràn về. Trong căn nhà gỗ tồi tàn, dột nát nằm chênh vênh sát ranh giới giữa hai thế giới Nhân - Ma, Bùi Văn Dịch đang co rúm người lại dưới lớp áo dài vải thô màu lam nhạt sờn vai. Tóc anh búi lỏng lẻo bằng một chiếc trâm tre đơn sơ, gương mặt thanh tú nhưng lúc này tái nhợt không còn một giọt máu.
Trên chiếc bàn gỗ mục nát bám đầy bụi bặm, Dịch đang ôm chặt lấy cuốn từ điển cổ rách nát mang tên Cổ Ma Ngôn Thư – bảo vật duy nhất mà người cha quá cố Bùi Văn Thư để lại. Cha anh, một dịch sứ nghèo kiết xác cả đời chỉ biết đi mây về gió vùng biên ải, trước khi nhắm mắt xuôi tay đã thều thào bên tai anh một lời dặn dò mà đến chết Dịch cũng không thể quên: “Con trai... dòng họ Bùi ta ba đời làm dịch sứ biên phòng, sống sót được đến nay chỉ nhờ một bí quyết xương máu: Dịch sai cứu mạng, dịch đúng mất đầu! Nhớ lấy, hễ thấy sát khí dâng cao, hãy dùng cái lưỡi của con mà bẻ lái càn khôn!”
Lúc đó, Dịch mới chỉ là một dịch giả hèn mọn Cấp 1, tu vi phàm nhân không nửa điểm võ công, chỉ khao khát dịch dạo vài tờ công văn hành chính kiếm dăm ba đồng xu Đại Việt để mua đất trồng rau qua ngày. Thế nhưng, vận mệnh trớ trêu đã đẩy anh vào dịch trạm Vân Mông nghèo nàn này đúng vào thời điểm hai quân đoàn Nhân - Ma đang giương cung bạt kiếm, sẵn sàng tàn sát lẫn nhau.
“Rầm!”
Cánh cửa gỗ mục nát bị một lực lượng thô bạo đá văng ra, bắn tung tóe những mảnh vụn vào không trung. Sương mù xám xịt ùa vào phòng kèm theo một luồng sát khí cuồn cuộn làm ngọn đèn dầu leo lét trên bàn phụt tắt.
Tướng quân Trịnh Bá – chủ soái tiền phong của Nhân tộc tại ải Vân Mông – sầm sập bước vào. Lão tướng năm mươi tuổi mang gương mặt sắt đen sì đầy vết sẹo chiến trận, râu kẽm dựng ngược như những chiếc gai nhọn, đôi mắt ti hí sắc lạnh như chim ưng khóa chặt lấy Dịch. Lão mặc bộ chiến giáp sắt đen nặng nề thêu hình ác hổ dữ tợn, thanh đại đao Huyết Hổ dắt bên hông không ngừng tỏa ra huyết quang nhàn nhạt. Theo sau lão là phó tướng Nguyễn Bá Đao, gã võ phu thô kệch hung hãn, tay luôn lăm lăm chuôi đao ngắn bọc vải đỏ.
“Bùi Văn Dịch!”
Trịnh Bá gầm lên một tiếng như hổ gầm, chấn động cả căn nhà gỗ rung bần bật. Lão ném phịch một cuộn giấy làm bằng da thú đen sì, nhuốm đầy ma khí tím đậm và những vệt máu khô lên bàn gỗ trước mặt Dịch.
“Đây là bức công thư đẫm máu do tên Ma tướng cuồng chiến Dạ Lục Sát vừa cho bắn qua cổng ải Vân Mông bằng một mũi tên thép ròng! Cả cái ải biên phòng này chỉ có ngươi là hiểu được thứ ngôn ngữ ngoằn ngoèo rác rưởi của lũ Ma tộc. Dịch ngay cho ta! Nếu trong thư có một chữ khiêu chiến, ta sẽ lập tức phát động vạn quân thiết kỵ san phẳng phòng tuyến của chúng! Còn nếu ngươi dịch sai hòng chủ hòa hèn nhát, ta sẽ dùng thanh Huyết Hổ này chém bay đầu ngươi trước để tế cờ!”
Sát khí từ tu vi Trúc Cơ cảnh sơ kỳ của Trịnh Bá dâng trào như sóng dữ, đè nặng lên vai Dịch khiến lồng ngực anh thắt lại, hai đầu gối dưới lớp áo vải thô run bần bật như cắc ké gặp bão. Dịch biết rõ tính khí của Trịnh Bá – kẻ luôn nung nấu dã tâm đồ sát Ma tộc để lập chiến công phong hầu, coi mạng phàm nhân biên giới như cỏ rác. Nếu dịch đúng nghĩa đen, chiến tranh diệt thế chắc chắn sẽ bùng nổ, và dịch trạm Vân Mông này sẽ là nơi đầu tiên bị nghiền nát thành tro bụi.
Dịch run rẩy vươn ngón tay gầy gò ra, lật mở cuộn giấy da thú ra xem. Vừa chạm vào, một luồng ma năng lạnh buốt xộc thẳng vào kinh mạch khiến phàm thể nhạy cảm của anh ho khan sặc sụa. Dưới gầm bàn, Dịch vội vàng dùng chân lật mở cuốn Cổ Ma Ngôn Thư để tra cứu các ký tự cổ ngữ Ma tộc rực lửa tím.
Khi nhìn thấy những dòng chữ ngoằn ngoèo ngoáy bằng máu khô, đầu óc Dịch quay cuồng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng rớt xuống trang giấy cổ:
“Lũ phàm nhân hèn hạ Đại Việt! Dạ Lục Sát ta sẽ dùng đại đao chém bay đầu các ngươi, san phẳng ải Vân Mông, treo đầu tướng quân các ngươi lên cổng thành, uống máu hoàng đế các ngươi để sưởi ấm mùa đông lạnh giá này!”
Sát khí đồ sát vạn dân rành rành trên mặt chữ! Dịch nuốt nước bọt cái ực, da mặt tái mét. Dịch đúng nghĩa này? Chắc chắn Trịnh Bá sẽ cười ha hả rồi lập tức vung đao khai chiến, còn bản thân anh sẽ bị nghiền nát trong loạn quân. Dịch sai để cầu hòa? Nguyễn Bá Đao đứng bên cạnh đang nhìn anh chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống, chỉ cần một sơ hở là đầu lìa khỏi cổ.
Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, bản năng sinh tồn hèn nhát nhưng nhạy bén tột độ của Dịch bùng phát. Anh chợt nhớ đến cây bút lông Bất Ngữ được cha giấu kỹ trong ngăn kéo bí mật của bàn dịch thuật. Dịch khéo léo dùng tay áo rộng che khuất tầm nhìn của Trịnh Bá, lén lút rút cây bút lông cổ ra.
Ngay khi ngòi bút chạm vào giấy da thú, một luồng ánh sáng lam nhạt dịu nhẹ phát ra từ thân bút, âm thầm tịnh hóa và làm mờ đi những nét chữ mang sát khí tím đậm hung hiểm của Dạ Lục Sát, đồng thời gợi ý trong đầu Dịch những từ ngữ cổ mang ý nghĩa lãng mạn, cát tường nhất của Ma tộc.
Ngôn Linh Thuật bẻ lái kích hoạt!
Đầu óc Dịch vận hành với tốc độ kinh hoàng, vắt kiệt từng tế bào não để bịa ra một kịch bản điên rồ nhất lịch sử ngoại giao vạn tộc. Anh hít một hơi thật sâu, vận dụng Thuật ngụy trang cơ thể giả để cưỡng ép nhịp tim đang đập loạn xạ trở lại đều đặn, kiểm soát cơ mặt không biểu lộ nửa điểm sợ hãi, cố tỏ ra thâm trầm lẫm liệt.
Dịch chậm rãi đứng thẳng lưng, tay cầm chiếc Quạt giấy thêu chữ ‘Hòa’ khẽ phẩy một cái đầy phong thái bậc thầy ẩn dật, giọng nói cất lên trầm ấm, dõng dạc vô song:
Tướng quân bớt giận! Bản dịch đã hoàn thành! Hạ quan vừa đọc qua, quả thực vô cùng cảm động trước tấm chân tình và phong tục độc đáo của Ma tộc gửi đến chúng ta!”
Trịnh Bá trợn ngược mắt, râu kẽm dựng đứng lên vì kinh ngạc: “Cái gì? Chân tình? Phong tục độc đáo? Tên Ma tướng hung tàn Dạ Lục Sát viết cái gì trong đó? Ngươi đọc to lên cho ta nghe!”
Dịch cầm bức chiến thư lên, giả vờ như đang đọc một áng văn chương bất hủ, giọng điệu truyền cảm đầy dũng khí giả tạo:
“Hỡi đóa bỉ ngạn kiều diễm nhất vương thành hắc thạch, Nữ Đế Dạ Hi Hoàng tối cao tôn quý... Trái tim của Dạ Lục Sát ta rực cháy như lửa địa ngục mỗi khi nghĩ về nàng. Ta nguyện dâng hiến cả sinh mệnh Ma tộc này, mượn sương sương mù Vân Mông và linh khí phàm trần thanh khiết của nhân tộc để tịnh hóa bức thư tình sến sẩm này, mong nàng đoái hoài nhìn đến tâm ý của ta...”
“Rầm!”
Trịnh Bá đập mạnh tay xuống bàn gỗ khiến nó nứt toác làm đôi, lão tướng gầm lên: “Ngươi nói cái gì?! Thư tình? Thư tình gửi Nữ Đế của tụi nó mà lại bắn vào doanh trại của ta? Tên Dạ Lục Sát đó bị điên hay ngươi đang lừa gạt ta?!”
Nguyễn Bá Đao lập tức rút nửa thanh đao ngắn ra khỏi bao, sát khí lạnh ngắt: “Tướng quân! Tên dịch sứ hèn nhát này rõ ràng đang nói dối hòng cầu hòa! Làm sao một bức chiến thư đầy máu lại là thư tình gửi Nữ Đế được chứ?!”
Dịch không hề lùi bước, anh phẩy quạt giấy thêu chữ ‘Hòa’, nở một nụ cười thâm trầm đầy bí hiểm, ánh mắt nhìn Trịnh Bá như nhìn một kẻ thiếu kiến thức văn hóa:
“Tướng quân anh minh, phó tướng bớt nóng! Hai vị không am hiểu cổ ngữ Ma tộc và phong tục cổ xưa của họ nên mới hiểu lầm! Trong cuốn Cổ Ma Ngôn Thư của dòng họ Bùi ta có ghi chép rất rõ: Ma giới quanh năm u tối, ma năng cực thịnh sẽ làm mục nát giấy da thú trước khi dâng lên Nữ Đế. Vì thế, các ma tướng khi muốn viết thư tình dâng lên Dạ Hi Hoàng, bắt buộc phải dùng phong tục ‘Mượn lối tịnh hóa’!”
Trịnh Bá nhíu mày, bán tín bán nghi: “Mượn lối tịnh hóa là cái thá gì?”
“Chính là mượn tay sứ thần nhân tộc!” Dịch dõng dạc bịa tiếp không chớp mắt, mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay đã thấm ướt chuôi quạt. “Họ tin rằng linh khí phàm trần thanh khiết tại ải Vân Mông của chúng ta có khả năng tịnh hóa bớt sát khí ma năng trên giấy, giúp bức thư tình trở nên ngọt ngào, mềm mại hơn trước khi dâng lên Nữ Đế Dạ Hi Hoàng! Việc Dạ Lục Sát bắn bức thư này vào doanh trại ta không phải để khiêu chiến, mà là mượn chúng ta làm chứng nhân cho tình yêu vĩ đại của hắn! Đây là dấu hiệu cho thấy họ đang cực kỳ tôn trọng và muốn giữ hòa bình với chúng ta để lo việc đại sự tình cảm!”
Trịnh Bá đứng ngây người ra như phỗng, lão tướng cuồng chiến cả đời chỉ biết chém giết, lúc này hoàn toàn bị mớ lý luận ngoại giao ẩm dương điên rồ của Dịch làm cho đầu óc choáng váng. Lão nhìn cuộn giấy da thú bốc khói tím nhạt, rồi lại nhìn vẻ mặt điềm tĩnh, tự tin tuyệt đối của Dịch.
“Thật... thật sự là như vậy?” Trịnh Bá lầm bầm, sát khí ác hổ quanh thân giảm đi đáng kể. Lão tuy hiếu chiến nhưng rất sợ gánh trách nhiệm tự ý khơi mào chiến tranh trước khi triều đình Thăng Long cho phép. Nếu đây thực sự là phong tục tình cảm của Ma tộc, lão mà tự ý khai chiến sẽ làm hỏng đại sự bang giao.
Nhưng đúng lúc này, Nguyễn Bá Đao bước lên một bước, ánh mắt âm hiểm như rắn độc khóa chặt lấy gương mặt đang đổ mồ hôi hột của Dịch. Gã cười lạnh một tiếng, vươn bàn tay thô kệch bọc giáp sắt ra giật phăng cuộn giấy da thú trên tay Dịch:
“Khoan đã! Tướng quân, chớ nghe lời tên dịch sứ hèn nhát này lừa gạt! Bản gốc rõ ràng tỏa ra ma năng tím đậm đầy sát khí, máu khô rành rành trên da thú, sao có thể là thư tình ngọt ngào được? Đưa bản gốc đây cho ta kiểm tra! Nếu ngươi dám dịch sai hòng chủ hòa hèn nhát để giữ cái đầu trên cổ, ta sẽ chém đầu ngươi ngay tại chỗ!”
Nguyễn Bá Đao lăm lăm thanh đoản kiếm rực lửa sát khí, mắt ti hí sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Bùi Văn Dịch đang đứng bất động, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng thấm đẫm lưng áo thô lam nhạt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!