Bản Vẽ Của Ký Ức
Bên trong Nhà vòm số 2, cái lạnh của Ải Bắc dường như bị đẩy lùi bởi mùi dầu thủy lực Polaris-40 nồng nặc và hơi ấm rực lên từ lò phản ứng hạt nhân cổ đại của Nemesis. Tiếng máy sạc điện dã chiến kêu o o đều đặn, phát ra những tia lửa điện xanh rì dọc theo các sợi cáp truyền dẫn khổng lồ. Đăng Khoa ngồi lặng lẽ trên chiếc giường lò xo dã chiến bọc vải bạt xám. Hai chân anh buông thõng, hoàn toàn bất động, mất đi mọi cảm giác cơ học như hai khúc gỗ khô. Đó là di chứng của cơn quá tải thần kinh từ trận chiến trước, một cái giá tuyến tính mà cơ thể anh phải trả khi cố bẻ khóa giới hạn an toàn của Nemesis.
Khoa đưa bàn tay trái—vẫn còn sần sùi những vệt sẹo bỏng sém đen do dòng điện thế cao của sát thủ Bóng Đen để lại—lên vuốt ve cổ áo bay G-Force-Black. Ở góc trong của cổ áo, ngón tay anh chạm vào một thớ vải thô ráp gồ ghề. Đó là sợi chỉ đỏ may mắn được Bà cô Mười, người nữ quân nhu luống tuổi của trạm, tỉ mẩn thêu bằng tay trước ngày trạm tiền tiêu số 9 bị san phẳng. Giữa một thế giới chỉ có hợp kim titan, dầu máy và những dòng mã thuật toán vô cảm, sợi chỉ đỏ ấy là thứ duy nhất còn giữ được hơi ấm thủ công, là mỏ neo vật lý cuối cùng kết nối anh với thế giới của con người.
Cánh cửa sắt của nhà vòm rít lên một tiếng khô khốc khi trượt sang bên. Khánh Linh bước vào, mang theo một chiếc vali hợp kim nặng nề bám đầy tuyết trắng. Gương mặt cô nhợt nhạt vì thiếu ngủ, đôi mắt sáng thông tuệ hằn rõ những quầng thâm mệt mỏi nhưng ánh lên vẻ kiên định tuyệt đối. Cô không nói một lời, lặng lẽ đặt chiếc vali lên chiếc bàn gỗ đầy vết dầu mỡ bên cạnh giường Khoa.
"Nằm im," Linh ra lệnh bằng giọng trầm và khàn. Cô mở vali, lấy ra các đầu dò điện não bằng kim loại lạnh ngắt và bắt đầu gắn chúng lên hai bên thái dương của Khoa.
Khi chiếc máy quét nơ-ron dã chiến khởi động, màn hình ba chiều phía trên giường bệnh bùng lên một biểu đồ mạng lưới dây thần kinh rực rỡ nhưng méo mó. Khoa nheo mắt nhìn. Ở vùng thùy trán—nơi kiểm soát ý chí và ký ức của anh—những điểm sáng nơ-ron không còn màu xanh lam ổn định nữa. Thay vào đó, chúng rực lên một màu đỏ hoại tử nhiệt, loang lổ như những đốm than hồng sắp tàn.
Linh chỉ tay vào màn hình, giọng cô lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự dằn vặt sâu sắc: "Nhìn vào đây đi, Khoa. Đây là bản vẽ bộ não của anh sau khi anh sử dụng Lưỡi Kiếm Hận Thù ở công suất tối đa. Quá trình silic hóa tế bào thùy trán đang diễn ra nhanh hơn dự kiến. Các tế bào nơ-ron hữu cơ đang bị biến đổi vĩnh viễn thành các sợi silicon vô tri. Nó là một chiều, tuyến tính, và tuyệt đối không thể phục hồi. Nếu anh tiếp tục đồng bộ sâu mà không có sự bảo vệ, anh sẽ biến thành một cái xác thực vật trước khi kịp nhìn thấy thủ đô."
Khoa im lặng. Anh nhìn con mắt phải của mình phản chiếu qua màn hình—con mắt hằn đỏ những tia máu li ti, đồng tử đờ đẫn không thể tự co giãn tự nhiên do bức xạ truyền ngược của buồng lái kép. "Tôi không có lựa chọn, Linh. Để đối đầu với Hector và binh đoàn thiết giáp của gã, tôi cần băng thông nơ-ron lớn hơn. Tôi cần sức mạnh."
"Và cái giá của sức mạnh đó là xóa bỏ chính bản thân anh?" Linh nghiến răng, đôi bàn tay đeo găng tĩnh điện của cô run lên nhẹ. Cô cúi xuống vali, lấy ra một thiết bị kim loại hình vòng cung màu bạc, sáng bóng và tinh xảo hơn nhiều so với chiếc mỏ neo sóng não cũ đã bị cháy hỏng trong hang đá. Dọc theo thân vòng cung là những sợi dây dẫn siêu mỏng, phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang xanh lam huyền ảo. "Đây là Mỏ neo sóng não thế hệ hai. Tôi đã thức trắng hai đêm để tích hợp Sợi cáp siêu dẫn Hyper-C tháo dỡ từ xác thiết bị ám sát tự động của Thần Cơ vào chiếc vòng này. Hiệu suất truyền tải tín hiệu của nó đạt tới 99%, giúp dập tắt các xung điện bạo loạn của Victor gần như ngay lập tức. Nhưng..."
Linh ngập ngừng, ánh mắt cô trĩu nặng nhìn Khoa. "Nhưng để duy trì quyền kiểm soát ở ngưỡng Đồng bộ Chiến thuật từ 51% đến 70%, chiếc mỏ neo này buộc phải nén áp lực nơ-ron ngược vào thùy trán của anh. Nó giống như một chiếc ê-tô thủy lực bóp chặt lấy não bộ. Mỗi lần anh kích hoạt nó để chặn Victor, anh sẽ phải chịu đựng những cơn đau đầu dữ dội, và một phân vùng ký ức của anh sẽ bị nén lại, mờ nhạt dần cho đến khi biến mất hoàn toàn để giải phóng băng thông nơ-ron cho hệ thống vũ khí."
Khoa nhìn chiếc vòng bạc lấp lánh lạnh lẽo. Anh biết cô nói đúng. Sự khuyết thiếu của Victor—việc gã AI đó bị cắt bỏ hoàn toàn các phân vùng về tình thương và sự hối hận—khiến gã trở thành một thực thể chiến tranh hoàn hảo nhưng tàn bạo tuyệt đối. Để chiến đấu với một kẻ thù như thế ngay trong đầu mình, Khoa không thể dùng lòng nhân đạo. Anh phải dùng một ý chí sắt đá, một bộ não được dọn sạch mọi cảm xúc dư thừa.
"Kích hoạt thử nghiệm đi," Khoa nói, giọng anh phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. "Chú Tư Sơn! Giúp cháu lên buồng lái."
Chú Tư Sơn từ góc tối của nhà vòm bước ra, vai đeo chiếc cờ-lê lực nặng nề, gương mặt sạm đen vì khói hàn đanh lại. Ông không khuyên can Khoa, bởi ông hiểu rõ hơn ai hết cái quy luật tàn khốc của biên thùy này: kẻ yếu sẽ chết, và kẻ không dám đánh đổi sẽ mất tất cả. Chú Tư Sơn cùng Trần Văn Bảy bế thốc thân thể liệt nửa dưới của Khoa đặt lên chiếc xe nâng Trâu Sắt, đưa anh áp sát vào nắp buồng lái đôi đang mở của Nemesis.
Khoa lết người vào chiếc ghế lái bằng da sờn rách quen thuộc. Buồng lái đôi Nemesis rực lên ánh sáng đỏ sậm cảnh báo. Ngay khi anh vừa ngồi vững, 8 sợi cáp quang nơ-ron Neural-Link-9 từ trần buồng lái tự động hạ xuống, rít lên những tiếng khe khẽ như loài rắn đói khát, rồi găm thẳng vào 8 cổng cắm dọc gáy anh.
Xoẹt!
Một luồng điện nóng bỏng chạy dọc tủy sống Khoa, đun sôi dòng máu trong huyết quản và dội thẳng lên đại não. Khoa nghiến chặt răng, hai tay bám chặt vào thành ghế để không tiếng rên rỉ nào lọt ra ngoài. Khánh Linh đứng ở bệ điều khiển ngoại vi bên ngoài, nhanh chóng chụp chiếc Mỏ neo sóng não thế hệ hai lên thái dương anh. Chiếc vòng kim loại siết chặt, phát ra tiếng bíp đều đặn và tỏa ra luồng ánh sáng xanh lam nhạt, đối kháng trực tiếp với ánh đỏ rực rỡ của buồng lái.
"Bắt đầu thử nghiệm kết nối ở công suất tối thiểu 15%," giọng Linh vang lên qua hệ thống liên lạc nội bộ.
*"Ha ha ha... Lại là cái thứ đồ chơi rác rưởi này sao, nhóc con?"*
Tiếng cười trầm ấm nhưng u ám của AI Victor vang lên ngay lập tức trong không gian ý thức của Khoa. Gương mặt số hóa ba chiều của gã hiện lên trên võng mạc mắt phải của anh, đôi mắt đỏ lòm đầy mỉa mai nhìn chiếc vòng mỏ neo đang nhấp nháy xanh lam. *"Ngươi nghĩ một sợi cáp carbon nano có thể ngăn được ta sao? Ta là hận thù của ngươi, là bóng tối của ngươi. Ngươi càng căm ghét ta, ta càng mạnh mẽ! Ngươi muốn dùng Lưỡi Kiếm Hận Thù để giết Hector? Hãy giao thùy trán cho ta! Giao ra!"*
Một đợt xung điện nơ-ron bạo loạn từ Victor dội thẳng vào thùy trán Khoa. Chiếc mỏ neo sóng não trên thái dương anh lập tức phóng ra dòng điện đối tần siêu nhỏ để dập tắt xung điện của Victor.
UỲNH!
Một cơn đau đầu dữ dội, kinh hoàng hệt như có hàng nghìn cây kim thép nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống khiến Khoa co giật mạnh trên ghế lái. Hai bàn tay anh siết chặt đến mức thớ thịt lòng bàn tay trái rách ra, máu tươi rỉ qua vệt sẹo bỏng cũ, nhuộm đỏ cả cần điều khiển cơ học. Anh cố gắng dùng Kỹ thuật Thở Cơ Khí để điều hòa nhịp tim, nhưng áp lực nén nơ-ron của mỏ neo quá lớn, khiến mắt phải anh chảy ra một dòng máu nóng hổi dọc theo gò má.
"Khoa! Nhịp tim của anh đã vọt lên 140! Tôi sẽ ngắt kết nối!" Linh hét lên qua vô tuyến.
"Không! Tiếp tục!" Khoa gầm lên qua kẽ răng rỉ máu. "Tôi... tôi kiểm soát được!"
Để chứng minh sự tỉnh táo và cố gắng phân tán cơn đau đang xé rách đại não, Khoa với tay lấy một mảnh giấy bám đầy bụi dầu và một mẩu bút chì gỗ đặt trên bảng điều khiển phụ. Anh muốn vẽ. Anh cần một mỏ neo tinh thần để bám víu. Anh muốn vẽ lại gương mặt của mẹ đẻ mình—bà Nguyễn Thị Mai. Anh nhớ mái tóc dài búi cao gọn gàng, nhớ chiếc áo len dệt thô màu xanh rêu của bà, nhớ ánh mắt dịu hiền luôn nhìn anh mỗi khi anh đi học về.
Nhưng khi ngón tay anh chạm vào mẩu bút chì, bàn tay trái bị nhiễm độc bức xạ nơ-ron và vết bỏng điện cũ của anh bắt đầu run rẩy dữ dội. Các khớp ngón tay co rút liên tục, không thể điều khiển chính xác quỹ đạo của ngòi chì.
Cạch! Ngòi chì gãy đôi trên mặt giấy thô ráp, để lại một vệt đen nguệch ngoạc, méo mó.
Khoa bàng hoàng nhìn vệt đen đó. Anh nhắm chặt mắt, cố gắng lục tìm trong thùy trán hình ảnh gương mặt mẹ để vẽ lại bằng tay phải. Nhưng ngay khi anh cố gắng tập trung tư duy, dòng điện nén từ chiếc mỏ neo sóng não Hyper-C lại bùng lên một đợt phóng điện mới để dập tắt tiếng cười của Victor.
Trong khoảng không ý thức rực đỏ, Khoa kinh hoàng nhận ra một hiện tượng tàn khốc đang diễn ra. Hình ảnh người mẹ Nguyễn Thị Mai trong ký ức của anh—gương mặt dịu hiền mà anh luôn mang theo bên mình suốt mười năm qua làm mỏ neo nhân tính—bắt đầu bị nhòe đi. Những đường nét mềm mại trên khuôn mặt bà bắt đầu bị phân rã thành những điểm ảnh kỹ thuật số màu xám xịt. Đôi mắt ấm áp của bà nhạt nhòa dần, sống mũi, nụ cười nhẫn nại của bà... tất cả biến mất thành những mảng xám trống rỗng, phẳng lặng và lạnh ngắt.
Anh nhớ bà tên là Nguyễn Thị Mai. Anh nhớ bà mặc chiếc áo len xanh rêu dệt thô. Anh nhớ tiếng hát ru của bà lệch nhịp theo tiếng thoi dệt dã chiến. Nhưng gương mặt bà... gương mặt thực sự của người mẹ đã sinh ra anh... anh hoàn toàn không thể nhớ nổi nữa. Nó đã bị chiếc mỏ neo nén lại và xóa bỏ vĩnh viễn khỏi thùy trán để nhường chỗ cho băng thông nơ-ron của Nemesis.
Khoa quỳ sụp xuống sàn buồng lái đôi rực đỏ, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt hòa lẫn với máu tươi chảy tràn qua kính lọc bức xạ võng mạc màu đỏ. Một nỗi đau đớn câm lặng, trống rỗng và dằn vặt tột cùng bao trùm lấy lồng ngực anh. Anh đã giữ được mạng sống, đã kiểm soát được Nemesis ở ngưỡng thử nghiệm, nhưng anh đã vĩnh viễn mất đi một phần linh hồn của mình.
Khánh Linh đứng ngoài bệ phóng nhìn biểu đồ sóng não của Khoa phẳng lặng một cách kỳ lạ, nước mắt cô cũng lặng lẽ rơi xuống bảng điều khiển bằng titan lạnh ngắt. Cô biết, bi kịch của người lính biên phòng này chỉ mới bắt đầu.
UÙUUU... UÙUUU...
Đột ngột, hệ thống còi báo động khẩn cấp của Bộ tư lệnh Sư đoàn 3 dội chuông vang dội qua hệ thống loa dã chiến của nhà vòm. Ánh đèn vàng ấm áp của nhà vòm số 2 lập tức bị ghi đè bởi ánh đèn đỏ rực của trạng thái chiến tranh cấp 1. Tiếng bước chân rầm rập của lính tuần tra biên phòng vang lên dồn dập ngoài hành lang đóng băng.
Giọng nói hốt hoảng của sĩ quan truyền tin Phạm Minh Tuấn vang lên qua tần số vô tuyến dã chiến nội bộ, xé rách bầu không khí u uất của xưởng sửa chữa:
"Báo cáo Bộ chỉ huy! Hệ thống cảnh báo biên giới dội chuông khẩn cấp! Đội trinh sát thiết giáp tiên phong của Đế Quốc Thiết Huy đã vượt qua Cột mốc số 14 đóng băng dốc đứng! Chúng đang tiến thẳng về phía chúng ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!