Bóng Cả Biên Cương
Dòng điện thế cao chạy dọc sợi xích sắt rít lên chói tai, đốt cháy lớp da lòng bàn tay trái của Đăng Khoa thành một màu đen sém. Cơn đau buốt từ luồng điện xoay chiều của con dao găm điện thế chạy thẳng lên cánh tay, xuyên qua tủy sống và dội ngược vào thùy trán đang tổn thương của anh. Đầu Khoa như bị một chiếc búa tạ nung đỏ nện thẳng vào. Mắt phải hằn đỏ—Mắt Ma—co giật liên hồi, võng mạc hiển thị một loạt những vệt nhiễu kỹ thuật số màu đỏ rực rỡ, bóp méo thế giới xung quanh thành một màn sương máu hồng ngoại rùng rợn.
Sát thủ Bóng Đen dồn lực ép con dao xuống. Chú chó Ruốc vẫn cắn chặt vào cổ chân hắn, răng nanh ngập sâu vào lớp vải bọc giáp titan nhẹ dã chiến, máu đen rỉ ra. Sát thủ Thần Cơ không hề lùi bước, ngón tay hắn tiếp tục tăng cường độ dòng điện truyền qua sợi xích.
"Ư..." Khoa nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi nướu. Anh vận dụng Kỹ thuật Thở Cơ Khí, cố gắng ép nhịp thở chậm lại, kìm hãm dòng xung nơ-ron đang bạo loạn để tránh nhịp tim vượt quá ngưỡng tự hủy của vòng cổ định vị hiến binh. Anh không được phép ngất đi. Nếu anh ngất, sát thủ sẽ tiêm chất độc nơ-ron vào bồn Neuro-S đã vỡ nát dưới đất, hoặc đơn giản là cắt cổ anh. Tay trái Khoa run rẩy dữ dội, các khớp xương kêu răng rắc dưới áp lực điện thế. Nhưng ý chí của một kẻ sống sót sau cuộc thảm sát Vĩnh An mười năm trước không cho phép anh buông tay. Anh quấn chặt sợi xích sắt, dùng chính cơ thể mình làm mỏ neo tiếp địa để triệt tiêu bớt dòng điện, giữ chặt lấy Bóng Đen.
ĐOÀNG! XOẢNG!
Tấm kính dã chiến của ô cửa sổ phòng bệnh sụp đổ hoàn toàn dưới một cú thúc bạo lực. Gió tuyết gào thét tràn vào phòng, mang theo hơi lạnh buốt giá của bão tuyết Ải Bắc. Giữa màn sương tuyết trắng xóa và ánh chớp lửa đạn, một bóng người cao lớn, khoác chiếc áo choàng quân đội xám tro sờn cũ lao vào. Đó là Đại tá Lê Hoài Nam.
Gương mặt vuông vức hằn sâu những nếp nhăn chính trực của người lính già đanh lại trong phẫn nộ. Chiếc băng da che mắt trái bị hỏng của ông dính đầy tuyết trắng. Không một lời cảnh báo, Hoài Nam giơ khẩu súng lục quân dụng hạng nặng cỡ nòng lớn lên.
ĐOÀNG! ĐOÀNG!
Hai phát đạn xuyên giáp nổ vang trong không gian hẹp của bệnh xá dã chiến. Đầu của sát thủ Bóng Đen nổ tung thành một quầng sương máu đen sẫm trộn lẫn với các mảnh linh kiện mặt nạ kỹ thuật số. Thân hình gầy guộc của hắn giật nảy lên rồi đổ ập xuống nền đất bê tông lạnh ngắt bên cạnh giường bệnh của Khoa, con dao găm điện thế tuột khỏi tay, tắt lịm tiếng rít.
Ruốc nhả chân sát thủ ra, nhảy lên giường bệnh, liên tục liếm vào khuôn mặt tái nhợt bám đầy mồ hôi lạnh của Khoa.
"Khoa! Cháu có sao không?" Đại tá Nam bước nhanh đến, dùng báng súng đập nát chiếc còng xích còn lại trên tay phải của Khoa. Bàn tay thô ráp của ông nắm lấy bả vai trái bị trật khớp của anh, khéo léo và dứt khoát giật mạnh một tiếng RẮC. Cơn đau thấu xương khiến Khoa tỉnh táo lại một chút. Khớp vai đã được đưa về vị trí cũ, nhưng bả vai vẫn rỉ máu do vết dao sượt qua.
"Cháu... vẫn sống... Đại tá..." Giọng Khoa thào thào, cổ họng anh khô khốc như sa mạc, mắt phải vẫn hằn đỏ luồng sáng nơ-ron đỏ rực.
Chưa kịp thở phào, tiếng còi báo động đỏ của hiến binh đã rú lên vang dội khắp khu bệnh xá dã chiến số 3. Tiếng bước chân rầm rập của giày đinh dã chiến vang lên ngoài hành lang. Cánh cửa bạt bị gạt phăng sang một bên. Trung tá Trịnh Sâm dẫn đầu một tiểu đội hiến binh vũ trang ập vào, họng súng trường điện từ đen ngóm chĩa thẳng vào Đại tá Nam và Đăng Khoa.
"Đại tá Lê Hoài Nam! Ông đang làm cái quái gì thế này?" Trịnh Sâm gầm lên, gương mặt gầy gò gò má cao biến dạng vì giận dữ sau gọng kính đen mỏng. "Tự ý đột kích khu vực giam giữ của hiến binh, bắn chết nhân chứng của tập đoàn Thần Cơ! Ông muốn phản loạn sao?"
Đại tá Nam đứng sừng sững chắn trước giường bệnh của Khoa, họng súng lục nặng nề của ông không hề hạ xuống, chĩa thẳng vào ngực Trịnh Sâm.
"Nhân chứng? Sâm, mở to con mắt chó của cậu ra mà nhìn!" Hoài Nam chỉ tay vào cái xác của Bóng Đen dưới đất. "Gã này mang thiết bị tàng hình nhiệt cấp S và độc tố hoại tử não của tập đoàn Thần Cơ. Hắn lẻn vào đây để ám sát người hùng biên phòng của chúng ta! Lính gác của cậu ở đâu? Hay chính cậu là kẻ đã mở cửa cho hắn?"
"Câm miệng!" Trịnh Sâm rút khẩu súng lục mạ crom bên hông ra, mặt cắt không còn một giọt máu nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo pháp lý. "Tôi hành động theo mệnh lệnh trực tiếp của Phái Kỹ Trị thủ đô và Đại tướng Trần Minh! Đăng Khoa là đối tượng nghi vấn gián điệp, chiếc cơ giáp Nemesis là tài sản cấm cần thu hồi. Tôi có quyền áp dụng mọi biện pháp an ninh!" Sâm đưa tay lên bảng điều khiển cầm tay, ngón tay chuẩn bị nhấn nút phóng điện từ xa của chiếc Vòng cổ định vị hiến binh trên cổ Khoa. "Nằm im, nếu không tôi sẽ nướng chín tủy sống của nó!"
Khoa cảm thấy chiếc vòng cổ bắt đầu rung nhẹ, chuẩn bị phóng ra luồng điện cao thế đủ để phá hủy hoàn toàn thùy trán của anh.
BÍP! BÍP! XOẸT...
Bảng điều khiển của Trịnh Sâm đột ngột nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo, màn hình cảm biến nơ-ron tối đen. Sâm kinh ngạc bấm liên tục nhưng không có phản hồi.
"Cái gì? Nhiễu sóng?" Sâm hét lên.
Bên ngoài cửa sổ vỡ, tiếng động cơ dầu diesel gầm rú dữ dội. Chiếc xe nâng cũ kỹ "Trâu Sắt" của chú Tư Sơn đang đỗ sát vách tường bệnh xá, trên nóc cabin xe có gắn một thiết bị phá sóng dã chiến tự chế bằng các lá thép mỏng và quặng tinh thể xám, đang phát ra tiếng o o chói tai. Trần Văn Bảy—tài xế xe nâng—đang ngậm tăm tre, thò đầu ra ngoài nháy mắt với Khoa. Thiết bị phá sóng của họ đã chặn đứng hoàn toàn mọi tín hiệu vô tuyến kích hoạt vòng cổ hiến binh dã ngoại trong phạm vi 50 mét.
Đại tá Lê Hoài Nam không bỏ lỡ cơ hội. Ông bước lên một bước, họng súng lục đen ngóm chĩa thẳng vào giữa trán Trịnh Sâm. Tiếng lên đạn lách cách vang lên khô khốc giữa phòng giam tĩnh mịch.
"Sâm. Cậu nghĩ luật hiến binh của thủ đô có hiệu lực ở Ải Bắc này sao?" Giọng Hoài Nam lạnh lùng như băng tuyết ngoài kia. "Theo luật thời chiến biên giới—điều 14 bộ luật quân sự Liên Bang Phương Nam—Chỉ huy trưởng biên phòng có quyền tối cao giải tỏa mọi đối tượng nghi vấn và tiếp quản an ninh dã chiến khi cứ điểm bị tấn công ngầm. Đây là lệnh bảo lãnh đặc biệt của Sư đoàn 3." Hoài Nam rút từ trong túi áo ngực ra một tờ lệnh bằng giấy cứng bám đầy bụi than, có đóng dấu đỏ rực của Sư đoàn biên phòng số 3—Phái Biên Phòng thực chiến. "Tôi chính thức tiếp quản Đăng Khoa dưới danh nghĩa phi công thử nghiệm đặc biệt. Nếu cậu dám bấm nút, tôi sẽ thổi bay đầu cậu trước khi luồng điện kịp rời bảng điều khiển."
Trung tá Trịnh Sâm nhìn họng súng lục khổng lồ đang chạm sát trán mình, mồ hôi hột chảy dọc thái dương. Lực lượng hiến binh vũ trang xung quanh ngập ngừng, nhìn nhau không dám nổ súng. Họ biết Đại tá Nam là một huyền thoại sống của biên thùy, và lính biên phòng dưới quyền ông sẵn sàng xả súng vào hiến binh nếu ông ra lệnh.
"Hoài Nam... Ông sẽ phải trả giá cho việc này trước Đại tướng Trần Minh," Sâm nghiến răng, từ từ hạ súng xuống. "Mối quan hệ giữa ông và thủ đô chính thức chấm dứt tại đây."
"Tôi chưa bao giờ cần sự ban ơn của những kẻ ngồi phòng máy lạnh ở thủ đô," Hoài Nam lạnh lùng đáp.
"Bảy! Đưa cáng vào!" Đại tá Nam ra lệnh.
Trần Văn Bảy nhanh chóng điều khiển chiếc xe nâng "Trâu Sắt" đưa bệ nâng áp sát vào ô cửa sổ vỡ. Chú Tư Sơn và Út Lượm nhảy vào phòng, phối hợp cùng y tá Lan đặt Khoa lên chiếc cáng thương dã chiến bọc chì bảo vệ nơ-ron. Ruốc nhảy tót lên cabin xe nâng, đứng canh gác bên cạnh Trần Văn Bảy. Họ nhanh chóng đưa Khoa ra ngoài, đặt anh vào thùng sau của chiếc xe tải quân sự bọc thép cũ kỹ bám đầy tuyết. Xe tải rồ ga, phóng đi vùn vụt giữa màn đêm bão tuyết gào thét, để lại khu bệnh xá dã chiến đầy hiến binh đang tức tối bất lực.
Chiếc xe tải vượt qua những con đường gập ghềnh đóng băng, hướng về rìa căn cứ quân sự, nơi ẩn náu an toàn duy nhất còn lại: Nhà vòm số 2.
Khi chiếc xe lùi vào bên trong nhà vòm, cánh cửa thép dày sập xuống, chặn đứng cái lạnh buốt giá và bão tuyết bên ngoài. Bên trong Nhà vòm số 2, bầu không khí hoàn toàn khác biệt. Nó thô ráp, ấm áp và nồng nặc mùi dầu mỡ thủy lực Polaris-40, khói hàn hồ quang và mùi rượu đế rẻ tiền của chú Tư Sơn. Ánh sáng vàng ấm áp từ những bóng đèn sợi đốt cũ kỹ treo trên xà thép tương phản hoàn toàn với ánh đèn neon lạnh lẽo của phòng giam hiến binh.
Khoa được đặt nằm trên một chiếc giường lò xo cũ bọc vải bạt xám. Y tá Lan nhanh chóng sát trùng vết thương gáy đang rỉ máu của anh, trong khi chú Tư Sơn rót một bát rượu đế lớn, uống một ngụm rồi phun thẳng vào đầu mỏ hàn để tiệt trùng dã chiến.
Đại tá Lê Hoài Nam bước đến bên giường Khoa, gương mặt ông phảng phất nét mệt mỏi hằn sâu.
"Khoa... Ta đã bảo lãnh cháu ra ngoài, nhưng mối quan hệ của ta với Trần Minh và hiến binh đã hoàn toàn đổ vỡ. Ta sẽ đối mặt với quyết định đình chỉ chức vụ chỉ huy sư đoàn từ thủ đô trong vài ngày tới," Nam thở dài, giọng ông trầm xuống đầy bao dung. "Nhưng ta không thể trơ mắt nhìn chúng biến cháu thành cái xác không hồn như Hải Nam năm xưa."
Khoa nhìn người lính già, lòng nghẹn ngào. "Cháu xin lỗi... Đại tá... vì cháu mà người..."
"Đừng nói nhảm," Hoài Nam cắt lời, đặt bàn tay thô ráp lên vai anh. "Nhiệm vụ của cháu là sống sót và bảo vệ biên cương này. Đó là cách duy nhất cháu đền đáp cho Hải Nam và những đồng đội đã ngã xuống."
Chú Tư Sơn đặt chiếc cờ-lê lực bằng thép niken đen xuống bàn gỗ kêu CỘP, bước lại gần Khoa. Ông gạt điếu thuốc lá đang cháy dở sang một bên, vỗ mạnh vào bả vai lành lặn của Khoa.
"Nhóc con, đừng có nằm đó mà rên rỉ như đàn bà. Thuốc ức chế nơ-ron dã chiến tao đã chuẩn bị sẵn rồi. Nhưng có một thứ còn cần mày hơn."
Tư Sơn quay người, gạt tấm bạt che khổng lồ ở cuối nhà vòm sang một bên. Dưới ánh sáng rực đỏ của lò phản ứng hạt nhân cổ đại đang sạc ở công suất tối thiểu, siêu cơ giáp màu đen huyền thoại Nemesis sừng sững hiện ra. Lồng ngực của nó rách nát, chằng chịt những vết hàn hồ quang rỉ sét và các tấm giáp thép chắp vá đầy sẹo chiến tranh từ trận chiến trước. Những sợi cáp quang nơ-ron Neural-Link-9 ngoằn ngoèo rủ xuống từ khoang lái đôi rực đỏ ánh sáng cảnh báo, tựa như đang thở nhịp nhàng trong bóng tối của nhà xưởng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!