Nhạc nềnCyber_Noir

Sát Thủ Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bên trong Bệnh xá dã chiến số 3 đặc quánh và lạnh buốt, chỉ có tiếng gió rít gào của bão tuyết Ải Bắc bên ngoài hầm ngầm bê tông là không hề dứt. Mùi cồn sát trùng nồng nặc trộn lẫn với mùi rỉ sét của những tấm tôn lạnh tạo nên một thứ bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Trên chiếc giường sắt dã chiến rỉ sét, Đăng Khoa nằm bất động. Hai chân anh tê dại, hoàn toàn mất đi cảm giác dưới lớp quần vải quân phục sờn rách—di chứng tàn khốc của cơn quá tải thần kinh sau khi cưỡng ép đồng bộ với Nemesis để tiêu diệt trung úy Hans vẫn chưa hề thuyên giảm.


Dọc gáy Khoa, vết mổ nơi tám cổng cắm nơ-ron vừa bị rút cáp cưỡng bức đang sưng tấy, rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt dính bết vào ga giường dã chiến. Mỗi nhịp thở dốc của anh đều kéo theo một cơn đau nhói buốt chạy thẳng lên thùy trán. Phía trên đầu giường, một bồn chứa Dung dịch Neuro-S tinh khiết màu xanh dương nhạt đang chậm rãi nhỏ từng giọt qua ống truyền nilon, đi vào tĩnh mạch cánh tay trái của anh. Đây là thứ tài nguyên sinh tồn duy nhất giúp anh ức chế sự đào thải thần kinh và ngăn chặn bản sao AI Victor không nuốt chửng vùng thùy trán đang rạn nứt của mình.


Cổ tay phải của Khoa bị khóa chặt vào thành giường sắt bằng một sợi xích dày, nối liền với chiếc Vòng cổ định vị hiến binh đang ôm sát lấy khí quản. Mỗi nhịp tim đập nhanh của anh đều khiến chiếc vòng phát ra tiếng bíp định vị GPS thời gian thực đều đặn, rùng rợn như một lời nhắc nhở về sự nghi kỵ của Trung tá Trịnh Sâm dành cho anh.


Ở góc phòng, sát cánh cửa vải bạt dã chiến bám đầy tuyết đóng băng, Ruốc—con chó lai béc-giê cụt tai phải do dẫm phải mìn—đang nằm phục dưới đất. Bộ lông màu xám tro của nó bám đầy sương lạnh. Ruốc là mỏ neo động vật duy nhất giúp Khoa xoa dịu những cơn ác mộng PTSD tàn khốc về đêm thảm sát Vĩnh An mười năm trước.


Đột nhiên, Ruốc khẽ động đậy. Cái tai trái còn nguyên vẹn của nó dựng đứng lên, xoay về phía cửa bạt dã chiến. Nó đứng dậy bằng ba chân, cái đuôi cụt ngủn dựng đứng, từ trong cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục, run rẩy đầy cảnh giác.


Khoa mở trừng mắt trái. Bản năng của một người lính biên phòng dã chiến lập tức giật dây thần kinh của anh căng ra như dây đàn. Có kẻ đang đến. Và kẻ đó không mang theo thiện ý.


Ngay trong khoảnh khắc nhịp tim Khoa tăng vọt lên 120 nhịp/phút, con mắt phải hằn đỏ—vốn bị tổn thương võng mạc nghiêm trọng sau ca đồng bộ sâu—bỗng nhói lên một cơn đau xé rách. Một luồng xung điện sinh học cực mạnh dội ngược từ gáy lên đại não, kích hoạt năng lực đặc thù Mắt Ma mà anh chưa từng làm chủ được ngoài buồng lái.


Tầm nhìn từ con mắt phải của Khoa đột ngột biến đổi. Thế giới tối tăm của bệnh xá dã chiến hóa thành một màn sương hồng ngoại đỏ rực. Qua làn sương đó, anh nhìn thấy một sự méo mó nhiệt lượng kỳ lạ đang di chuyển không tiếng động qua tấm bạt cửa dã chiến. Kẻ đột nhập sử dụng thiết bị tàng hình nhiệt công nghệ cao của tập đoàn Thần Cơ, vô hiệu hóa hoàn toàn mắt thường và các máy quét điện tử thông thường của bệnh xá. Nhưng dưới nhãn lực của Mắt Ma, luồng bức xạ nơ-ron sinh học từ cơ thể kẻ đó hiện lên rõ mồn một dưới dạng một bóng mờ màu cam nhạt, xung quanh hằn rõ những đường chỉ đỏ nhấp nháy hiển thị quỹ đạo di chuyển dự đoán trước 1 giây.


Đó là Mật danh Bóng Đen—sát thủ chuyên nghiệp cấp S do Giáo sư Ngô Vĩnh phái đến. Thân hình hắn gầy mảnh khảnh, bọc trong bộ đồ bó sát màu đen chống phản xạ nhiệt, gương mặt che kín bằng mặt nạ lọc độc kỹ thuật số hai khe mắt phát ra ánh sáng xanh lục nhạt.


Khoa nằm im, nín thở. Anh vận dụng Kỹ thuật Thở Cơ Khí sâu và chậm để kìm nhịp tim không vượt quá ngưỡng báo động của vòng cổ hiến binh, đồng thời dùng Phân Tách Ý Thức để giữ cho sóng não của mình phẳng lặng, đánh lừa AI Victor đang cố tình trỗi dậy trong đầu để kích động anh bộc phát phẫn nộ.


Bóng Đen di chuyển như một bóng ma vô hình, lướt qua giường bệnh của các thương binh đang hôn mê khác. Hắn dừng lại bên cạnh đầu giường của Khoa, nơi đặt bồn dung dịch Neuro-S cứu mạng. Từ trong thắt lưng giáp nhẹ, sát thủ rút ra một ống tiêm chứa chất kích thích điên loạn thần kinh—một loại độc tố nơ-ron cực mạnh của dự án Linh Hồn Cơ Khí. Hắn định tiêm chất độc này vào bồn dung dịch để ép Khoa phát điên, tạo cớ hợp pháp cho tập đoàn Thần Cơ tịch thu Nemesis làm phế liệu và thủ tiêu nhân chứng duy nhất của cuộc thảm sát Vĩnh An.


Mắt Ma của Khoa nhìn thấy đường chỉ đỏ dự đoán quỹ đạo tay của Bóng Đen đang vươn lên hướng về phía bồn thuốc. Chỉ còn 1 giây.


Không thể rút khẩu súng lục dã chiến K-54 cải tiến dắt trong hông áo bay đang treo trên vách tường phía xa, Khoa buộc phải hành động bằng những tài nguyên thô sơ nhất trong tầm tay. Anh dồn toàn bộ trọng lượng phần thân trên, dùng hết sức lực của cơ bụng và bả vai phải còn lành lặn để vặn người, co chân phải đang bị liệt nhẹ lên và đạp mạnh vào chiếc bàn y tế bằng thép không gỉ đặt bên cạnh giường.


*CHOANG! RẦM!*


Chiếc bàn y tế đổ sập, đập mạnh vào ống chân của Bóng Đen. Sát thủ không ngờ một phi công đang bị liệt hai chân và bị xích tay lại có thể phản kháng chính xác đến vậy. Hắn mất thăng bằng, lùi lại một bước, ống tiêm chất độc nơ-ron tuột khỏi tay rơi xuống nền đất bê tông lạnh ngắt, vỡ tan thành những mảnh thủy tinh chứa thứ dịch lỏng màu tím sẫm bốc khói độc nhẹ.


"Khốn kiếp!" Một giọng nói số hóa trầm đục vang lên sau lớp mặt nạ lọc độc của Bóng Đen.


Biết hành tung đã bị bại lộ, sát thủ Thần Cơ lập tức từ bỏ kế hoạch đầu độc thầm lặng. Hắn rút từ sau lưng ra một con dao găm điện thế rít lên chói tai. Lưỡi dao bằng hợp kim titan siêu bén rung động với tần số cao, phát ra những tia lửa điện màu xanh lam nhạt nung nóng không khí xung quanh.


Khoa cố gắng dùng tay phải giật mạnh sợi xích sắt để với tới chiếc cặp bảo mệnh của Khánh Linh đặt trên bàn dã chiến phía sau, nhưng sợi xích sắt quá ngắn, giật mạnh khiến bả vai trái bị trật khớp của anh nhói lên đau đớn như bị bẻ gãy một lần nữa. Vết mổ sau gáy bị rách rộng ra dưới áp lực đột ngột, máu tươi và dịch nơ-ron vàng nhạt chảy tràn dọc cổ áo bay, thấm đẫm tấm ga giường.


Bóng Đen vung dao găm điện thế lao thẳng vào khoang ngực của Khoa. Mắt Ma hiển thị đường chỉ đỏ dự đoán lưỡi dao sẽ đâm xuyên qua tim anh trong vòng 0.8 giây.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Khoa không hề hoảng loạn. Anh dùng tay trái—vốn đang bị xích lỏng hơn—vung sợi xích sắt lên che chắn trước ngực.


*XÈÈÈO! XOẢNG!*


Lưỡi dao găm điện thế rung động tần số cao chém thẳng vào sợi xích sắt của tay trái Khoa. Nhiệt lượng và lực cắt kinh hoàng của vũ khí Thần Cơ nung chảy thép hợp kim chỉ trong một tích tắc, cắt đứt hoàn toàn mắt xích xích sắt của tay trái anh, nhưng cũng làm chệch hướng đâm của sát thủ. Mũi dao sượt qua bả vai trái của Khoa, rạch rách bộ đồ bay nén áp lực và để lại một vết bỏng sém rỉ máu.


Nhưng bù lại, tay trái của Khoa đã hoàn toàn được tự do!


"Ruốc! Cắn!" Khoa gầm lên.


Chú chó béc-giê cụt tai lao lên như một mũi tên xám, hàm răng sắc nhọn của nó cắm chặt vào cổ chân bọc giáp của Bóng Đen. Sát thủ đau đớn khuỵu gối xuống, con dao găm điện thế trong tay run rẩy.


Tận dụng cơ hội nghìn năm có một, Khoa dùng bàn tay trái vừa giải phóng nắm chặt lấy đoạn xích sắt còn lại, quấn mạnh ba vòng quanh cổ tay cầm dao của Bóng Đen. Anh dùng hết sức lực của cơ vai và hận thù nén chặt suốt mười năm qua để siết chặt sợi xích, khóa chết khớp xoay cổ tay của sát thủ chuyên nghiệp.


*RẮC!*


Tiếng xương cổ tay của Bóng Đen rạn nứt dưới lực siết cơ học kinh hoàng của Khoa. Tuy nhiên, sát thủ Thần Cơ không hề kêu một tiếng. Gương mặt sau lớp mặt nạ một chiều vẫn lạnh lùng máy móc. Hắn dùng ngón tay cái của bàn tay bị khóa ấn mạnh vào chuôi dao găm, kích hoạt thiết bị phóng điện thế cao tích hợp trong dao.


Luồng điện hàng nghìn vôn chạy dọc theo sợi xích sắt dẫn điện, lao thẳng về phía cánh tay trái duy nhất đang tự do của Đăng Khoa, đe dọa sẽ làm tê liệt hoàn toàn hệ thống nơ-ron vận động của anh ngay lập tức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!