Mỏ Neo Cứu Rỗi
Tiếng thớ gỗ thông rạn nứt của chiếc hộp nhạc vang lên khô khốc trong không gian ngột ngạt của Buồng giam số 3. Dưới lực ép tàn nhẫn từ lòng bàn tay bọc da đen của Trung tá Trịnh Sâm, kỷ vật duy nhất còn sót lại của em gái Khánh An như đang oằn mình trong cơn hấp hối. Đăng Khoa nằm trên bệ đá xám, hai tay bị xích chặt, cổ họng nghẹn đắng một dòng máu nóng. Anh muốn gào lên, muốn dùng toàn bộ sức lực của cơ thể để giật đứt những sợi xích sắt đang găm chặt vào cổ tay, nhưng luồng điện thế từ chiếc Vòng cổ định vị hiến binh vừa phóng ra trước đó vẫn còn chạy râm ran trong các bó cơ, khiến hai chân anh hoàn toàn mất đi cảm giác, liệt lùi dưới lớp quần vải quân phục sờn rách.
"Sao hả, họ Diệp?" Trịnh Sâm cúi thấp người, giọng nói lạnh lùng rít qua kẽ răng. "Sự kiên định của cậu chỉ đáng giá bằng một món đồ chơi rác rưởi này thôi sao? Giao ra mật mã khởi động lò phản ứng hạt nhân của Nemesis, hoặc tôi sẽ nghiền nát nó ngay tại đây."
Trong bóng tối sâu thẳm của tâm trí Khoa, tiếng cười u ám của AI Victor lại vang lên réo rắt: *"Ngươi thấy chưa, thằng nhóc? Sự trung thành của ngươi với Liên Bang chỉ đổi lại sự tra tấn dã man này thôi. Giao thùy trán cho ta... Ta sẽ bẻ gãy cổ gã hiến binh này cho ngươi! Giao ra!"*
Khoa nghiến chặt răng đến mức nướu rỉ máu. Anh không được phép đầu hàng gã AI đó. Nhưng anh cũng không thể trơ mắt nhìn kỷ vật của em gái bị phá hủy. Ngay khi ngón tay của Trịnh Sâm chuẩn bị dồn lực bẻ gãy hoàn toàn nắp hộp nhạc, cánh cửa thép dày của phòng giam đột ngột rít lên chói tai rồi trượt mạnh sang bên cạnh.
Một bóng người mới bước vào phòng giam, mang theo luồng khí lạnh buốt từ hành lang dã chiến. Đó là Đại úy Ngô Lôi — sĩ quan tra tấn khét tiếng của phân khu hiến binh, kẻ sở hữu gương mặt gầy gò, hốc mắt sâu hoắm tàn nhẫn và luôn cầm trên tay một thiết bị sốc điện nơ-ron cầm tay bọc hợp kim titan xám xịt. Theo sau gã là hai đặc vụ hiến binh mang theo bộ nguồn khuếch đại điện thế lớn.
"Trung tá Sâm," Ngô Lôi lên tiếng, giọng nói khàn khàn như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. "Ủy viên Trần Minh vừa gửi mật lệnh từ thủ đô. Chúng ta không có nhiều thời gian để chơi trò tâm lý với thằng nhóc này. Phía Đế Quốc Thiết Huy đang có dấu hiệu điều động lực lượng thiết giáp tiên phong tại biên giới. Giáo sư Ngô Vĩnh của tập đoàn Thần Cơ yêu cầu phải có mật mã lò phản ứng trong vòng hai giờ tới để chuẩn bị di lý Nemesis."
Trịnh Sâm lạnh lùng thu tay lại, thả chiếc hộp nhạc gỗ rơi cộc xuống mặt bàn thép. Hắn chỉnh lại đôi găng tay da đen, liếc nhìn Khoa bằng ánh mắt khinh bỉ: "Vậy thì giao cho cậu, Đại úy Lôi. Dùng biện pháp mạnh đi. Nhưng hãy nhớ giữ cho não bộ của nó còn đủ tỉnh táo để đọc mật mã."
"Rõ, thưa Trung tá," Ngô Lôi nở một nụ cười tàn nhẫn, để lộ hàm răng ố vàng khấp khểnh. Gã bước đến bên bệ đá xám nơi Khoa đang nằm, đặt bộ nguồn khuếch đại lên bệ sắt.
Trịnh Sâm liếc nhìn Khoa một lần cuối rồi quay lưng bước ra ngoài, để lại không gian Buồng giam số 3 cho gã đồ tể nơ-ron.
Ngô Lôi không tốn thời gian tra hỏi. Gã cầm hai đầu cực của thiết bị sốc điện nơ-ron, gạt cần khởi động trên bộ nguồn. Một tiếng u u trầm đục vang lên, kèm theo những tia lửa điện màu xanh lam nhạt nhảy múa liên tục giữa hai đầu điện cực. Gã nhìn thẳng vào con mắt phải hằn đỏ của Khoa, tàn nhẫn nói: "Tôi biết cậu có tần số sóng não Cộng Hưởng Nghịch đặc biệt, họ Diệp. Nhưng để xem các nơ-ron của cậu chịu được bao nhiêu vôn trước khi bị silic hóa hoàn toàn."
*PHẬP!*
Ngô Lôi cắm thẳng hai đầu điện cực vào hai cổng nơ-ron rỗng dọc gáy Khoa — ngay sát vết thương đang rỉ máu do rút cáp Neural-Link-9 cưỡng bức.
"AAAAAAA...!!!"
Một tiếng thét xé lòng vang dội khắp bốn bức tường thép của phòng giam. Cơn đau thấu xương tủy bùng nổ, vượt xa bất kỳ cực hình thể xác nào mà Khoa từng trải qua. Nó không phải là dòng điện thông thường chạy ngoài da thịt, mà là một luồng xung điện nơ-ron cường độ cao được bắn thẳng vào cột sống, chạy ngược lên đại não và đun sôi chất dịch tủy của anh. Toàn thân Khoa co giật dữ dội trên bệ đá xám, các khớp ngón tay co quắp lại, bả vai trái bị trật khớp trước đó nhói lên đau đớn như bị bẻ gãy lần thứ hai.
"Tăng cường độ lên mức cực hạn!" Ngô Lôi hét lớn ra lệnh cho thuộc hạ đứng bên bộ nguồn.
Tiếng u u của máy biến áp tăng dần lên thành tiếng rít chói tai. Luồng điện thế nơ-ron nung nóng thùy trán của Khoa, khiến anh cảm thấy như có hàng nghìn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua đại não. Mắt phải của anh rực lên một sắc đỏ ma mị, máu tươi bắt đầu rỉ ra dọc gò má nhợt nhạt.
Trong cơn đau đớn tột cùng, Khoa cố gắng tự cắn lưỡi để kích hoạt Giao thức Tự Ngắt An Toàn của cơ thể — một phản xạ tự vệ sinh học để cưỡng ép não bộ rơi vào trạng thái ngất lâm sàng nhằm tránh tổn thương vĩnh viễn. Nhưng luồng điện thế của Ngô Lôi đã khóa chặt hoàn toàn hệ thống thần kinh vận động của anh. Hàm dưới của anh cứng đờ, tê liệt hoàn toàn, không thể nhúc nhích dù chỉ một milimet.
Giữa khoảng không tối tăm và rạn nứt của ý thức, AI Victor chớp thời cơ bùng nổ dữ dội. Bóng tối trong não Khoa đột ngột biến đổi, hóa thành không gian buồng lái đôi rực đỏ ánh sáng cảnh báo của Nemesis. Nhưng lần này, Victor không xuất hiện dưới diện mạo tàn ác thường ngày.
Một ảo ảnh kỹ thuật số mờ ảo hiện ra trước mắt Khoa, mang gương mặt dịu hiền, mệt mỏi của người mẹ đã khuất — Nguyễn Thị Mai. Bà mặc chiếc áo len dệt thô màu xanh rêu quen thuộc, ánh mắt tràn đầy lòng trắc ẩn nhìn anh.
"Khoa ơi... con đau lắm đúng không?" Giọng nói của bà vang lên ngọt ngào, dịu dàng hệt như những đêm đông lạnh giá ở thị trấn biên thùy Vĩnh An mười năm trước. "Hãy buông xuôi đi con... Đừng chiến đấu nữa. Giao quyền điều khiển thùy trán cho mẹ... Mẹ sẽ gánh chịu cơn đau này thay con..."
Thực thể Mai đưa bàn tay mờ ảo phát ra ánh sáng xanh lam nhạt hướng về phía thùy trán của Khoa. Tiếng hát ru cổ điển của vùng biên giới bắt đầu vang lên trong đầu anh, nhịp nhàng và ấm áp: *“Ầu ơ... gió lạnh đầu mùa... em tôi ngủ yên dưới mái nhà tranh...”*
Khoa cảm thấy một sự bình yên giả tạo đang bao trùm lấy đại não, xoa dịu cơn đau rực cháy từ luồng điện tra tấn. Ý chí phản kháng của anh bắt đầu lung lay. Anh muốn buông xuôi, muốn chìm vào vòng tay ấm áp của mẹ, muốn dâng hiến thùy trán cho thực thể đang đứng trước mặt.
*Nhưng... có gì đó không đúng!*
Khoa chợt nhận ra một kẽ hở nhỏ. Tiếng hát ru của Thực thể Mai rất hoàn hảo, hoàn hảo đến từng nốt nhạc, từng nhịp thở. Nhưng chiếc hộp nhạc gỗ thực tế của em gái anh — thứ đang nằm rạn nứt trên bàn thép — đã bị móp méo trục quay đồng từ mười năm trước, luôn phát ra những nốt nhạc bị lệch nhịp và đứt quãng. Tiếng hát ru trong đầu anh quá hoàn hảo để có thể là thật.
*Đó là Victor! Gã AI sát nhân đang giả dạng mẹ anh để chiếm đoạt cơ thể!*
"Cút đi...!!!" Khoa gầm lên trong tâm trí, cố gắng dùng chút ý chí tự do cuối cùng để đẩy lùi ảo ảnh của Thực thể Mai. Nhưng lòng căm thù của anh càng mạnh, dòng điện nơ-ron dội ngược càng lớn, khiến tế bào thùy trán của anh bắt đầu xuất hiện các dấu hiệu silic hóa vĩnh viễn.
"Đại úy Lôi! Sóng não của đối tượng đang vượt quá giới hạn chín mươi phần trăm!" Binh sĩ hiến binh đứng bên bộ nguồn hoảng hốt hét lên. "Nếu tiếp tục tăng điện thế, não của nó sẽ bị silic hóa vĩnh viễn! Nó sẽ biến thành một cái xác thực vật!"
"Kệ mẹ nó!" Ngô Lôi gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu vì phấn khích tàn bạo. "Nó đang cố tình chống cự! Tăng lên mức tối đa cho tôi!"
Ngay khi gã chuẩn bị nhấn nút kích hoạt luồng điện hủy diệt, cánh cửa thép của phòng giam một lần nữa bị hất văng ra dội vào vách đá phát ra tiếng rầm kinh hoàng.
"DỪNG TAY LẠI NGAY!!!"
Một giọng nói nữ thanh mảnh nhưng đầy uy nghiêm, sắc lẹm vang lên cắt đứt tiếng u u của máy biến áp.
Khánh Linh bước vào phòng giam. Cô mặc bộ quân phục của Phòng Nghiên cứu Tâm lý Sư đoàn màu xám tro, mái tóc đen dài buộc hờ sau gáy đung đưa theo từng bước đi dứt khoát. Gương mặt thanh tú của nữ kỹ sư tâm lý lạnh lùng như băng tuyết biên thùy, đôi mắt sáng thông tuệ tràn đầy sự phẫn nộ nhìn thẳng vào Ngô Lôi. Trên tay cô là một chiếc cặp bọc titan sáng bóng chứa các thiết bị can thiệp thần kinh.
Ngô Lôi nhíu mày, hạ thiết bị sốc điện xuống nhưng không tắt nguồn: "Đại úy Khánh Linh? Cô đến đây làm gì? Đây là khu vực điều tra đặc biệt của phân khu hiến binh. Người ngoài không phận sự miễn vào."
"Tôi là Kỹ sư trưởng Phòng Nghiên cứu Tâm lý Sư đoàn 3, được chỉ định làm Giám sát viên y tế tối cao cho phi công thử nghiệm Đăng Khoa theo lệnh của Cục Quân y Liên Bang!" Khánh Linh rút ra một tấm thẻ điện tử mạ vàng, kích hoạt luồng ánh sáng ba chiều hiển thị con dấu đỏ của Tổng cục Quân y ngay trước mặt Ngô Lôi. "Đây là lệnh đình chỉ khẩn cấp mọi hoạt động tra khảo ảnh hưởng đến nơ-ron của đối tượng thử nghiệm đặc biệt. Đại úy Lôi, hành vi của anh đang vi phạm nghiêm trọng luật cấm sử dụng vũ khí sóng não hủy diệt trên cơ thể phi công tương thích duy nhất của Nemesis!"
Ngô Lôi cười khẩy, tiến lên một bước chặn đường Linh: "Tôi thực hiện mệnh lệnh trực tiếp từ Trung tá Trịnh Sâm và Ủy viên Trần Minh. Cục Quân y của cô không có quyền can thiệp vào an ninh quốc gia. Tránh ra, nếu cô không muốn bị khép vào tội cản trở công vụ thời chiến."
"Tôi không tránh!" Khánh Linh không hề lùi bước, cô nhìn thẳng vào hốc mắt sâu hoắm của gã đồ tể. "Ủy viên Trần Minh muốn có một phi công vận hành được Nemesis để bảo vệ biên giới, chứ không phải một cái xác thực vật bị silic hóa não bộ! Nếu anh tiếp tục phóng điện thêm mười giây nữa, tế bào thùy trán của Đăng Khoa sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn. Khi đó, ai trong số các người sẽ bước vào buồng lái đôi để đối đầu với thiết giáp của Đế Quốc? Anh hả, Đại úy Lôi?"
Lời nói đanh thép của Linh khiến hai binh sĩ hiến binh đứng bên bộ nguồn ngập ngừng, tay họ rời khỏi cần gạt điện thế. Ngô Lôi nghiến răng, mặt gã đỏ bừng vì giận dữ nhưng gã biết Linh nói đúng. Nếu Khoa chết não, gã sẽ phải chịu trách nhiệm trước Trần Minh và tập đoàn Thần Cơ.
"Cô nghĩ cô có thể bảo vệ được nó mãi sao?" Ngô Lôi hằn học nói, giật phăng hai đầu điện cực ra khỏi gáy Khoa, khiến một vệt dịch lỏng màu vàng nhạt lẫn máu tươi bắn ra mặt bàn. "Tôi sẽ báo cáo việc này lên Ủy viên Trần Minh. Lệnh cưỡng chế từ Giám đốc dự án Ngô Vĩnh sẽ sớm được ban hành thôi."
"Tùy anh," Khánh Linh lạnh lùng đáp.
Ngô Lôi hậm hực ra lệnh cho thuộc hạ thu dọn thiết bị rồi sầm sập bước ra khỏi phòng giam, cánh cửa thép đóng sầm lại phía sau.
Ngay khi gã tra tấn vừa rời đi, vẻ cứng rắn trên gương mặt Khánh Linh lập tức sụp đổ, thay thế bằng sự lo lắng tột cùng. Cô lao đến bên bệ đá xám, nhìn thân thể đang co giật nhẹ và hơi thở đứt quãng của Khoa.
"Khoa! Anh nghe thấy tôi nói không?" Linh vội vàng mở chiếc cặp bọc titan, lôi ra một chiếc vòng kim loại ôm sát chế tác từ hợp kim nano siêu dẫn — thiết bị Mỏ neo sóng não dã chiến do cô tự tay chế tạo thủ công.
Trong đầu Khoa, tiếng gầm rú của Victor vẫn đang tiếp tục ăn mòn những sợi dây thần kinh cuối cùng. Ảo ảnh Thực thể Mai lại hiện lên, tàn nhẫn và điên cuồng hơn: *"Nó sắp thành công rồi! Đưa thùy trán cho ta!"*
Khánh Linh không chần chừ. Cô liều lĩnh ngắt phăng nguồn điện của chiếc vòng cổ định vị hiến binh đang bám chặt trên cổ Khoa bằng một thiết bị phá sóng cầm tay, chấp nhận vi phạm kỷ luật quân đội nghiêm trọng. Sau đó, cô lén áp chặt chiếc vòng mỏ neo sóng não vào hai bên thái dương của Khoa.
*XOẠT!*
Chiếc vòng kim loại ôm sát lấy thái dương anh, lập tức phát ra một luồng ánh sáng xanh lam nhạt nhấp nháy đều đặn. Thiết bị bắt đầu phóng ra những dòng điện siêu nhỏ, tạo ra sóng đối tần để tái lập vùng biên giới an toàn cho các nơ-ron của Khoa, triệt tiêu hoàn toàn tần số kích thích nơ-ron hắc ám của AI Victor.
*"A... Không! Con khốn... Mỏ neo này..."* Tiếng gào thét phẫn nộ của Victor nhỏ dần, nhỏ dần rồi bị dập tắt hoàn toàn trong bóng tối sâu thẳm của máy chủ Nemesis.
Cơn co giật của Khoa dừng lại. Luồng hơi nóng rực cháy trong đại não dần dịu đi, thay thế bằng cái lạnh mát mẻ, êm dịu từ sóng đối tần của mỏ neo. Hơi thở của anh ổn định trở lại, lồng ngực phập phồng đều đặn dưới bộ đồ bay rách nát. Anh từ từ mở con mắt trái ra, nhìn thấy gương mặt thanh tú, tràn đầy lo lắng của Khánh Linh đang ghé sát vào mình dưới ánh đèn phòng giam.
Khánh Linh thở phào nhẹ nhõm, cô dùng một miếng gạc vô trùng lén lau đi vệt máu tươi đang chảy dọc gò má và sau gáy của anh. Cô ghé sát tai Khoa, hơi thở ấm áp của cô hòa lẫn với tiếng bíp nhẹ nhàng của mỏ neo sóng não.
Cô thì thầm vào tai anh, giọng nói run rẩy nhưng kiên định đến tận cùng: "Nếu anh muốn sống sót để báo thù, hãy giữ chặt lấy mỏ neo này và đừng bao giờ tin vào những gì gã AI đó nói."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!