Nhạc nềnCyber_Noir

Xiềng Xích Nghi Kỵ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất của Bộ tư lệnh Sư đoàn biên phòng số 3 không có ranh giới. Nó đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc mùi rỉ sét của những tấm thép đúc dày hai mươi phân bao bọc xung quanh Buồng giam số 3. Đăng Khoa tỉnh lại trên chiếc bệ đá xám buốt giá, cảm giác đầu tiên ập đến là một cơn đau nhói buốt như có hàng vạn cây kim thép đang đâm thẳng vào đại não. Con mắt phải của anh giật liên hồi, võng mạc hằn đỏ rực lên dưới bóng tối. Anh cố gắng chớp mắt để điều chỉnh tiêu cự, nhưng đồng tử bên phải hoàn toàn tê liệt, không thể co giãn tự nhiên trước luồng ánh sáng lờ mờ của bóng đèn báo động ngoài hành lang dã chiến.


Anh muốn cử động cánh tay, nhưng tiếng xích sắt va chạm vào nhau loảng xoảng khô khốc dội lại từ bốn bức tường thép đúc đã dập tắt ý định đó. Hai cổ tay anh bị khóa chặt vào hai vòng khoen sắt gắn trực tiếp vào bệ đá. Đau đớn nhất là vùng cổ. Một chiếc vòng kim loại dày, nặng trĩu và lạnh ngắt đang ôm sát lấy khí quản của anh—Vòng cổ định vị hiến binh. Mỗi nhịp thở dốc của Khoa khiến cạnh thép sắc nhọn của chiếc vòng khứa nhẹ vào da cổ, phát ra những tiếng bíp định vị GPS thời gian thực đều đặn, rùng rợn như tiếng đếm ngược của một quả bom nổ chậm.


Bả vai trái của anh, dù đã được quân y dã chiến nắn lại một cách thô bạo trước khi tống vào đây, vẫn nhức nhối tột cùng. Từng thớ cơ vai co rút liên tục theo nhịp tim. Nhưng tất cả những đau đớn thể xác đó không đáng sợ bằng cơn sốt đào thải thần kinh đang âm ỉ thiêu đốt thùy trán của anh. Không có dung dịch Neuro-S tinh khiết để ức chế, các tế bào nơ-ron dọc gáy Khoa—nơi tám cổng cắm Neural-Link-9 vừa bị rút cáp cưỡng bức—đang sưng tấy và rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt. Đầu anh như muốn nổ tung.


Trong khoảng không tối tăm của ý thức, tiếng cười trầm ấm nhưng u ám của AI Victor lại vang lên đầy chế giễu:


"Nhìn xem... người hùng của Trạm tiền tiêu số 9. Ngươi đã dùng lòng căm thù để đánh thức ta, dùng xích kiếm cận chiến để chém đôi kẻ thù, bảo vệ cái vành đai biên giới rách nát này. Và giờ, đồng bào của ngươi thưởng cho ngươi một chiếc cũi sắt và xiềng xích của loài chó dữ. Thấy sự nực cười của lòng trung thành chưa, thằng nhóc?"


Khoa nghiến chặt răng, cơ hàm bạnh ra đau đớn. Anh không được phép trả lời thực thể AI đó. Anh biết rõ, chỉ cần anh dao động cảm xúc, chỉ cần nhịp tim của anh vượt quá ngưỡng kiểm soát, Victor sẽ tìm thấy kẽ hở trong thùy trán để chiếm đoạt hoàn toàn ý thức của anh.


*Cạch. Xoạttttt...*


Tiếng cửa thép dày của Buồng giam số 3 trượt sang bên cạnh rít lên chói tai. Luồng ánh sáng trắng từ hành lang ập vào làm Khoa phải nheo mắt trái lại, trong khi con mắt phải hằn đỏ của anh vẫn trợn trừng, phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo của hiến binh.


Một bóng người bước vào. Gương mặt gầy gò, gò má cao sắc lẹm sau gọng kính đen mỏng, mặc cảnh phục hiến binh Liên Bang chỉnh tề không một nếp nhăn. Trung tá Trịnh Sâm bước đến gần bệ đá xám, đôi bốt da quân sự nện xuống nền xi măng phát ra những tiếng cộc, cộc đều đặn đến đáng sợ. Theo sau hắn là hai binh sĩ hiến binh vũ trang, bồng súng trường điện từ đứng cảnh giới sát cửa.


Trịnh Sâm không nói một lời. Hắn với tay bật chiếc đèn chiếu công suất cao đặt trên bàn tra khảo dã chiến, xoay thẳng luồng ánh sáng trắng gắt vào con mắt phải hằn đỏ của Khoa. Luồng sáng mạnh khiến mắt trái của Khoa chảy nước mắt ròng ròng, nhưng con mắt phải biến dị nơ-ron vẫn đứng im, rực lên một sắc đỏ ma mị dưới ánh đèn.


"Họ Diệp, tên Đăng Khoa. Sĩ quan biên phòng cấp dưới tại Trạm tiền tiêu số 9," Trịnh Sâm mở tập hồ sơ điện tử cầm tay, giọng nói lạnh lùng, máy móc hệt như một cỗ máy phân tích dữ liệu số. "Chỉ số tương thích sóng não lý thuyết trong hồ sơ học viện quân sự: hai mươi tám phần trăm. Một con số rác rưởi, chỉ đủ để vận hành những cỗ Thiết Giáp Tuần Tra chạy bằng diesel-điện đời cũ. Vậy mà..."


Han gõ ngón tay lên mặt bàn thép, tiếng kim loại va chạm vang lên đều đặn.


"... Đêm qua, khi lữ đoàn oanh tạc đường không của Đế Quốc Thiết Huy san phẳng trạm số 9, toàn bộ một trăm mười tám sĩ quan và binh sĩ đồn trú đều hy sinh hoặc mất tích dưới đống đổ nát. Chỉ có cậu, cùng với pháo thủ Hoàng Bách và một tên tân binh học việc sống sót. Kỳ lạ hơn, cậu lại khởi động thành công Nemesis—siêu cơ giáp buồng đôi bị niêm phong cấm mười năm qua—và tiêu diệt Trung úy Hans của Thiết Lang chỉ bằng một đường kiếm cận chiến."


Trịnh Sâm cúi xuống, khoảng cách giữa gương mặt lạnh lùng của hắn và Khoa chỉ còn gang tấc. Đôi mắt sau tròng kính phản chiếu luồng sáng đỏ từ mắt phải của Khoa.


"Nói cho tôi biết, làm thế nào một kẻ phế thải nơ-ron như cậu lại có thể vượt qua lớp khóa sinh trắc học nơ-ron của dự án Linh Hồn Cơ Khí? Làm thế nào cậu sống sót qua cơn quá tải thần kinh của một cỗ Thần Cơ cổ đại mà không bị nổ não ngay lập tức? Trừ khi... cậu đã thỏa hiệp với Đế Quốc Thiết Huy. Cậu là gián điệp được cài cắm để đánh cắp Nemesis, đúng không?"


Sự bất công tột cùng nghẹn lại nơi cổ họng Khoa. Anh đã chiến đấu đến chết đi sống lại, đã chấp nhận đánh đổi một mảnh ký ức quý giá về người bạn học viện để cứu lấy những người còn lại của trạm tiền tiêu, vậy mà giờ đây, thứ đón tiếp anh lại là bản cáo trạng phản quốc từ những kẻ ngồi phòng máy lạnh ở tuyến sau.


Lồng ngực Khoa phập phồng, nhịp tim bắt đầu tăng nhanh. Tiếng bíp từ chiếc vòng cổ định vị hiến binh dồn dập hơn. Trong đầu anh, Victor lại gầm rú đầy phấn khích, cố gắng đẩy dòng điện căm thù từ gáy lên thùy trán.


*Phải giữ im lặng. Không được để lộ Victor.*


Khoa nhắm chặt mắt trái, vận dụng Kỹ thuật Thở Cơ Khí mà người lính già tàn phế Nguyễn Văn Hùng từng truyền dạy. Anh hít vào thật sâu bằng mũi trong bốn giây, cảm nhận luồng không khí lạnh buốt tràn vào phổi, giữ hơi trong bốn giây để làm dịu nhịp đập của tim, rồi từ từ thở ra bằng miệng trong tám giây. Anh lặp lại chu kỳ đó một cách máy móc, cưỡng ép nhịp tim từ 140 nhịp/phút tụt dần xuống dưới 90 nhịp/phút.


Đồng thời, anh sử dụng kỹ năng Phân Tách Ý Thức. Não bộ của anh như được chia đôi bởi một bức tường băng lạnh giá. Một bên, anh cô lập hoàn toàn những lời thì thầm tàn nhẫn của AI Victor và cơn phẫn nộ đang sôi sục trong máu. Bên còn lại, anh giữ cho sóng não của mình phẳng lặng, trống rỗng hệt như một cái xác không hồn.


Trịnh Sâm nhìn vào màn hình máy quét nói dối nơ-ron cầm tay. Biểu đồ sóng não của Khoa hiển thị dưới dạng một đường xanh lục dao động cực kỳ ổn định, không hề có bất kỳ dấu hiệu biến đổi cảm xúc hay nói dối nào. Sự im lặng của Khoa hệt như một bức tường đá không thể lay chuyển.


Sâm nhíu mày, sự lạnh lùng trên gương mặt hắn nứt ra một vết rạn nhỏ của sự tức giận. Hắn ghét những kẻ cứng đầu, đặc biệt là những người lính biên phòng rách rưới mang dòng máu bướng bỉnh của vùng ải bắc.


"Cậu nghĩ giữ im lặng là có thể bảo vệ được kẻ đứng sau sao?" Trịnh Sâm lạnh giọng. Hắn quay sang binh sĩ hiến binh phía sau, ra lệnh bằng một cái hất cằm: "Đưa dung dịch thử nghiệm nơ-ron vào."


Một binh sĩ bước lên, đặt lên bàn một ống tiêm thủy tinh chứa thứ dịch lỏng màu xanh dương đùng đục, bọt khí nổi lên sùng sục. Khoa liếc nhìn nhãn chai. Đó không phải là Neuro-S tinh khiết cấp quân y, mà là một liều dung dịch ức chế nơ-ron kém chất lượng—thứ thuốc thô chứa đầy tạp chất hóa học thường được dùng để tra khảo các tù binh biến dị thần kinh ở biên giới.


"Dung dịch Neuro-S dã chiến cấp thấp," Trịnh Sâm cầm ống tiêm lên, gõ nhẹ vào thân thủy tinh. "Nó có thể giúp cậu cắt cơn sốt đào thải nơ-ron dọc gáy tạm thời. Nhưng nếu cậu đang che giấu một liên kết AI bất hợp pháp trong não bộ, thứ tạp chất này sẽ gây ra một cuộc phản ứng đào thải chéo cực kỳ tàn khốc. Não của cậu sẽ co giật hệt như bị dội nước sôi."


Hắn không đợi Khoa đồng ý. Hai binh sĩ hiến binh lập tức lao lên, đè chặt vai và đầu Khoa xuống bệ đá xám. Bả vai trái bị trật khớp của Khoa bị đè mạnh phát ra tiếng rắc đau đớn, khiến anh không tự chủ được mà rên rỉ một tiếng nhỏ.


Trịnh Sâm cắm thẳng mũi kim tiêm thô bạo vào cổng kết nối nơ-ron thứ ba dọc gáy Khoa, đẩy mạnh piston.


"Ư... A... Aaaaa!"


Một cơn đau kinh hoàng, vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của thể xác bùng nổ. Thứ dung dịch tạp chất chảy thẳng vào tủy sống của Khoa hệt như dòng axit nung nóng. Các sợi dây thần kinh dọc gáy anh co rúm lại, cháy rực lên dưới áp lực hóa học. Đầu Khoa giật mạnh về phía sau, hai mắt trợn trừng. Cơn sốt đào thải thần kinh bùng phát dữ dội, khiến toàn bộ cơ bắp trên người anh căng cứng như dây đàn.


"Giao ra quyền kiểm soát thùy trán! Để ta dập tắt cơn đau này cho ngươi!" Tiếng gầm của AI Victor vang lên như sấm sét trong não Khoa, cố gắng bẻ gãy phòng tuyến ý thức cuối cùng.


Trong cơn điên loạn vì đau đớn, Khoa mất đi lý trí. Anh gầm lên một tiếng dã thú, hai tay gồng lực cực đại co kéo sợi xích sắt gắn trên bệ đá. Tiếng thép rít lên chói tai, các vòng khoen sắt bắt đầu móp méo dưới sức mạnh bộc phát từ tần số sóng não Cộng Hưởng Nghịch.


*BÍP! BÍP! BÍP! BÍP! BÍP! BÍP!*


Chiếc Vòng cổ định vị hiến binh trên cổ Khoa đột ngột phát ra luồng ánh sáng đỏ chói. Nhận thấy tù nhân có hành vi phản kháng vượt quá giới hạn lực vật lý, vòng cổ tự động kích hoạt giao thức áp chế khẩn cấp.


*BZZZZZZTTTT!!!*


Một luồng điện cao thế năm trăm vôn phóng thẳng vào các dây thần kinh cảm giác dọc cổ Khoa. Tiếng da thịt bị bỏng rát xèo xèo vang lên, mùi ozone và mùi khét của sợi vải bộ đồ bay bốc lên nồng nặc. Toàn bộ cơ thể Khoa co rút mạnh rồi đổ sụp xuống bệ đá xám, tê liệt hoàn toàn. Lồng ngực anh phập phồng thở dốc, từng luồng hơi thở hóa thành làn khói trắng mỏng manh dưới cái lạnh buốt xương của buồng giam.


Da cổ anh bị bỏng sém một mảng đỏ rực, máu rỉ ra từ vết mổ gáy hòa lẫn với mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống bệ đá.


Trịnh Sâm lạnh lùng rút ống tiêm rỗng ra, lau vệt máu dính trên đầu kim vào tấm ga trải giường dã chiến rách nát. Hắn nhìn vào máy quét nơ-ron. Thật đáng kinh ngạc, dù bị sốc điện và tiêm thuốc thử nghiệm cực độc, sóng não của Khoa vẫn giữ được một lõi tự chủ mỏng manh, không hề bộc phát tần số sóng nơ-ron màu đen đặc trưng của AI Victor.


"Ý chí kiên cường lắm," Trịnh Sâm thu hồi máy quét, ánh mắt hắn chuyển sang sự nham hiểm tột cùng. "Cậu bảo vệ bí mật về lò phản ứng hạt nhân của Nemesis rất tốt. Nhưng cậu nghĩ tôi không có cách nào bắt cậu mở miệng sao?"


Hắn quay lại bàn tra khảo dã chiến, lôi ra từ trong chiếc cặp da bọc thép một vật thể nhỏ gọn.


Khi nhìn thấy vật thể đó, con mắt trái còn lại của Khoa co rút mạnh, toàn thân anh run lên không phải vì luồng điện tra tấn, mà vì một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên từ sâu thẳm linh hồn.


Đó là chiếc hộp nhạc gỗ cũ kỹ của em gái Khánh An.


Chiếc hộp nhạc bằng gỗ thông biên giới đã bị nứt một góc lớn sau cú rơi từ hầm ngầm trạm số 9, những thớ gỗ sồi sẫm màu bám đầy những vệt máu khô sẫm của chính Khoa. Trục quay bằng đồng bên trong hơi lệch đi, để lộ những bánh răng cơ học nhỏ xíu rỉ sét.


Trịnh Sâm đặt chiếc hộp nhạc gỗ lên mặt bàn thép lạnh lẽo, ngay dưới luồng ánh sáng gắt của chiếc đèn chiếu. Hắn dùng ngón tay thon dài, sạch sẽ của mình gõ nhẹ lên nắp hộp nhạc, tạo ra những tiếng cộc, cộc rùng rợn.


"Chiếc hộp nhạc gỗ thông biên giới. Theo luật quản lý vật tư dã chiến và thiết quân luật của Sư đoàn biên phòng số 3, tất cả các vật phẩm civilian không chuẩn hóa, mang theo nguồn gốc cá nhân không rõ ràng từ vùng chiến sự biên giới đều bị khép vào danh mục contraband phi pháp. Đặc biệt là khi nó dính máu của một đối tượng đang bị điều tra gián điệp."


Trịnh Sâm từ từ xoay núm vặn dây cót phía sau chiếc hộp nhạc.


Tích tắc... tích tắc... tích tắc...


Tiếng dây cót rít lên khô khốc. Rồi, một bản nhạc ru cổ điển, mộc mạc của vùng biên thùy phía Bắc vang lên qua những bánh răng lệch nhịp. Tiếng nhạc méo mó, móp méo và đứt quãng, vang vọng khắp không gian u tối của Buồng giam số 3 hệt như tiếng khóc nghẹn ngào của một đứa trẻ năm tuổi bị bỏ rơi giữa bão tuyết.


*“Ầu ơ... gió lạnh đầu mùa... em tôi ngủ yên dưới mái nhà tranh...”*


Tiếng nhạc ru chạm vào mỏ neo tinh thần cuối cùng của Khoa. Trong đầu anh, hình ảnh cô em gái nhỏ Khánh An má bầu bĩnh, mặc chiếc váy hoa nhạt màu đã sờn chỉ, cười rạng rỡ mất đi chiếc răng sún hiện lên rõ mồn một. Đó là mảnh ký ức duy nhất anh còn giữ được sau đợt hiến tế nơ-ron đêm qua. Anh không thể mất nó. Nếu mất đi nốt ký ức này, anh sẽ không còn là Đăng Khoa nữa, anh sẽ biến thành một cỗ máy vô hồn, một cái xác thực vật để AI Victor nuốt chửng.


"Dừng lại..." Khoa khàn giọng gầm lên, tiếng nói rách nát như tiếng kim loại rỉ sét cạ vào nhau. "Không được chạm vào nó..."


Trịnh Sâm dừng bản nhạc lại bằng cách dùng ngón tay ấn mạnh vào trục quay đồng, tiếng nhạc tắt lịm một cách thô bạo.


"Cậu muốn giữ lại món đồ chơi vô dụng này sao, họ Diệp?" Sâm cười nhạt, đôi mắt sau gọng kính đen lóe lên tia sáng tàn nhẫn của một kẻ đi săn đã dồn được con mồi vào góc chết. "Giao ước rất đơn giản. Giao nộp toàn bộ mật mã khởi động lò phản ứng hạt nhân cổ đại của Nemesis và ký vào bản tự thú nhận tội làm gián điệp cho Thiết Huy. Bằng không..."


Hắn giơ bàn tay lên, năm ngón tay gầy gò bọc trong đôi găng tay da đen tuyền đặt ngay phía trên chiếc hộp nhạc gỗ mỏng manh. Hắn từ từ dồn lực xuống.


*Rắc...*


Tiếng gỗ thông cũ kỹ bị nén ép bắt đầu rạn nứt thêm một đường dọc thân hộp. Những dăm gỗ nhỏ rơi rụng xuống mặt bàn thép lạnh lẽo.


"... Tôi sẽ tự tay nghiền nát mảnh phế thải này thành tro bụi ngay trước mắt cậu, và ném nó vào lò thiêu rác thải quân sự của sư đoàn như một thứ rác rưởi không tồn tại."


Cơn giận dữ tột độ bùng lên trong huyết quản Khoa hệt như một dòng nham thạch rực lửa. Con mắt phải hằn đỏ của anh phát ra luồng sáng đỏ rực rỡ đến mức chiếc Kính lọc bức xạ treo hờ bên hông bệ đá cũng phải rung lên bần bật. Tám cổng cắm nơ-ron dọc gáy anh co thắt liên tục, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả mảng lưng áo bay xám tro.


Anh muốn giết gã trung tá hiến binh này. Anh muốn dùng bàn tay thép của Nemesis bóp nát chiếc đầu bóng bẩy của hắn. Nhưng cơ thể anh đang bị tê liệt hoàn toàn bởi luồng điện thế của chiếc vòng cổ định vị.


Giữa ranh giới của sự sụp đổ lý trí, tiếng cười của Victor lại vang vọng khắp đại não, tàn nhẫn và đầy cám dỗ:


"Nhìn xem! Nhìn xem! Đó là cách đồng bào của ngươi đối xử với kỷ vật của đứa em gái đã chết của ngươi đấy! Hãy giao thùy trán cho ta! Chỉ cần một giây thôi, ta sẽ bẻ gãy chiếc vòng cổ chó chết này, và ta sẽ cho ngươi thấy máu của gã hiến binh kia chảy đẹp đến thế nào dưới ánh đèn phòng giam! Giao ra đi!"


Ngón tay của Trịnh Sâm tiếp tục nhấn sâu xuống nắp hộp nhạc gỗ, tiếng rạn nứt của thớ gỗ thông vang lên giòn giã, nhức nhối hệt như tiếng xương sườn bị bẻ gãy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!