Lưỡi Kiếm Hận Thù Kích Hoạt
Rầm! Rầm! Rầm!
Trần hầm ngầm của Trạm tiền tiêu số 9 rạn nứt dữ dội dưới sức ép từ những quả pháo nhiệt áp dội xuống liên tục từ phía trên. Băng tuyết đóng vĩnh cửu hàng trăm năm qua giờ đây bị nung chảy thành những dòng nước nóng đỏ, hòa lẫn với bùn đất và dầu thủy lực rỉ sét, xối xả tuôn xuống. Bóng tối dưới lòng đất bị xé rách bởi một thứ ánh sáng đỏ sậm như máu loãng phát ra từ những đường rãnh chạy dọc trên thân xác khổng lồ của chiếc siêu cơ giáp Nemesis.
Đăng Khoa ngồi trong buồng lái đôi rực đỏ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Bả vai trái của anh vừa bị trật khớp sau cú rơi tự do từ chiến hào sụp đổ phía trên, đau buốt đến mức mỗi nhịp thở đều khiến cơ mặt co rút. Bộ đồ bay quân sự xám tro rách nát tả tơi, những vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ vết thương hở dọc gáy bắt đầu đông cứng lại dưới cái lạnh -40 độ C của Ải Bắc. Tám sợi cáp Neural-Link-9 găm thẳng vào tám cổng cắm nơ-ron dọc gáy anh vẫn đang truyền dẫn những xung điện rực đỏ, đun sôi chất dịch tủy và chạy thẳng lên đại não.
"Kích hoạt... Pháo điện từ Railgun-V1..."
Khoa nghiến răng, dùng bàn tay phải còn lành lặn nhấn mạnh vào bảng điều khiển phụ bên hông. Anh muốn dùng khẩu pháo gắn vai để bắn nát trần hầm, tiêu diệt kẻ đang nã pháo phía trên trước khi toàn bộ căn hầm sụp đổ.
Nhưng ngay lập tức, màn hình hiển thị trước mắt anh nhấp nháy những dòng chữ cảnh báo đỏ rực rỡ:
"Hệ thống báo lỗi! Chỉ số đồng bộ nơ-ron hiện tại: 28%. Yêu cầu tối thiểu để kích hoạt Pháo Điện Từ Railgun-V1: 70%. Truy cập bị từ chối."
"Ha ha ha... Thằng nhóc yếu ớt!"
Tiếng cười trầm ấm nhưng u ám của AI Victor vang vọng khắp không gian ý thức của Khoa, hệt như một lưỡi dao cạo cứa qua da thịt. Gương mặt số hóa ba chiều của hắn hiện lên trên màn hình nơ-ron với đôi mắt đỏ lòm tàn nhẫn và nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai.
"Ngươi muốn dùng món đồ chơi đó sao? Một bộ não phế thải với chỉ số đồng bộ thảm hại như thế thì làm được gì? Hãy mở thùy trán ra, dâng hiến cho ta thêm mười phần trăm sóng não nữa, ta sẽ cho ngươi mượn sức mạnh để hủy diệt kẻ phía trên."
"Câm miệng!"
Khoa hét lên, con mắt phải của anh nhói đau dữ dội, máu tươi bắt đầu chảy dọc gò má hằn đỏ. Anh không được phép tin vào lời dụ dỗ của kẻ đã tàn sát gia đình mình. Anh phải tự mình chiến đấu.
Phía trên đầu, tiếng gầm rú của động cơ phản lực nén áp suất cao vang lên ngày một gần. Trần hầm ngầm hoàn toàn đổ sụp. Một khối titan đen xám khổng lồ lao xuống từ màn sương tuyết mù mịt, đáp mạnh xuống nền đá hầm ngầm tạo ra một chấn động kinh hoàng.
Đó là chiếc cơ giáp tiên phong của Quân đoàn thiết giáp Thiết Lang, vận hành bởi Trung úy Hans. Khẩu pháo nhiệt nung chảy gắn trên vai gã rực lên luồng sáng trắng xanh cực nóng, nung chảy toàn bộ các cột thép chịu lực xung quanh.
"Một bộ xương khô rỉ sét!" Giọng nói kiêu ngạo của Hans vang lên qua tần số vô tuyến dã chiến công cộng. "Trạm số 9 chỉ còn lại một đống phế thải này để đón tiếp ta sao? Chết đi!"
Hans vung vuốt thép nung nhiệt của cơ giáp lao thẳng về phía buồng lái của Nemesis. Tốc độ của gã cực nhanh, tận dụng gia tốc rơi tự do để tăng lực đập.
Khoa biết mình không thể né tránh. Với bả vai trái bị trật khớp hoàn toàn, anh không thể điều khiển cơ cấu né tránh linh hoạt của chân trái Nemesis. Nếu lùi lại, anh sẽ bị chôn vùi dưới đống đổ nát của trần hầm.
Anh phải bứt phá chỉ số đồng bộ. Anh phải đạt đến Đồng bộ Thực chiến (31% - 50%).
Khoa nhắm chặt mắt, chủ động bẻ gãy Giao thức Tự Ngắt An Toàn trong tâm trí. Anh không dùng Kỹ thuật Thở Cơ Khí để xoa dịu nữa. Anh mở toang cánh cổng ký ức, để cho ngọn lửa hận thù mười năm trước tại thị trấn Vĩnh An bùng cháy dữ dội. Hình ảnh ngôi nhà bị thiêu rụi, tiếng gào khóc của em gái Khánh An, gương mặt khắc khổ của cha đẻ... tất cả biến thành một luồng năng lượng phẫn nộ tột cùng, bơm thẳng vào cầu nối nơ-ron.
*BÍP! BÍP! BÍP!*
"Chỉ số đồng bộ tăng tốc: 32%... 38%... 45%! Đạt ngưỡng: Đồng bộ Thực chiến (31% - 50%)."
Toàn bộ màn hình trong khoang lái của Nemesis đột ngột chuyển từ màu đỏ cảnh báo sang màu vàng cam nhạt. Tiếng xích kiếm bên tay phải bắt đầu rền rĩ, phát ra những âm thanh cơ học trầm đục như tiếng gầm của một con quái thú cổ đại vừa tỉnh giấc.
"Tốt lắm... Hãy để lòng căm thù dẫn lối cho ngươi!" Victor rít lên đầy phấn khích trong đầu Khoa.
Không một chút do dự, Khoa đẩy cần gạt cơ học bên tay phải về phía trước. Nemesis bước lên một bước dũng mãnh, mặt đất dưới chân rạn nứt.
"Phản Đòn Động Năng!"
Khoa hét lớn. Thay vì dùng cánh tay trái đang bị hạn chế cử động, anh điều khiển Nemesis nghiêng người, dùng tấm giáp vai dày nhất bọc chì chống bức xạ húc thẳng vào cú vồ vập của Hans.
*BOONG!!!*
Một tiếng va đập kim loại kinh thiên động địa vang lên, làm chấn động toàn bộ vách đá hầm ngầm. Sức nặng khổng lồ của siêu cơ giáp cổ đại Nemesis tạo ra một xung lực động năng cực đại, hất văng chiếc cơ giáp tiên phong của Hans ra xa hơn mười mét, đập mạnh vào vách đá đóng băng.
Nhưng Hans là một phi công lão luyện của Đế Quốc. Ngay khi vừa lấy lại thăng bằng, gã đã kích hoạt xích kiếm nhiệt năng cận chiến của mình, chém một đường chéo tàn bạo từ dưới lên.
*XOẠT!!!*
Lưỡi kiếm của Hans chém rách một mảng lớn giáp ngực ngoại vi của Nemesis. Tia lửa điện và kim loại nóng chảy bắn tung tóe vào kính buồng lái. Cú va chạm mạnh khiến hệ thống điện tử bên cánh tay trái của Nemesis bị chập mạch nhẹ, phát ra những tiếng nổ lép bép. Khoa cảm thấy một luồng điện thế cao chạy dọc từ bảng điều khiển truyền thẳng vào cánh tay trái của mình, gây ra một cơn đau nhức nhối như bị kim châm vào tủy sống.
"Hắn có điểm yếu ở giáp hông!"
Con mắt phải hằn đỏ của Khoa, dưới áp lực của ngưỡng Đồng bộ Thực chiến, bắt đầu nhìn thấy những luồng bức xạ nhiệt rò rỉ từ khớp hông mỏng manh của cơ giáp Hans. Gã trung úy Thiết Huy quá tự tin vào đòn tấn công vỗ mặt nên đã để lộ hoàn toàn mạn sườn phải.
Khoa lờ đi cơn đau ở bả vai và cánh tay trái bị liệt tạm thời. Anh lừa đối thủ bằng cách điều khiển Nemesis hơi nghiêng về phía sau, giả vờ như đang mất thăng bằng do hệ thống điện tử bị chập mạch.
Hans cười lớn đầy đắc ý, vung kiếm thực hiện một cú bổ dọc quyết định từ trên cao xuống để chẻ đôi khoang lái Nemesis.
Chính là lúc này!
Khoa bẻ cần gạt tay phải sang ngang, kích hoạt hệ thống đẩy phụ dưới chân để Nemesis nghiêng người né tránh đòn đánh chí mạng trong gang tấc. Lưỡi kiếm của Hans chém hụt, cắm sâu xuống nền đá hầm ngầm.
"Kích hoạt... Lưỡi Kiếm Hận Thù!"
Khoa gầm lên. Thanh xích kiếm nhiệt năng khổng lồ gắn bên tay phải Nemesis bừng tỉnh. Những răng kiếm bằng hợp kim siêu dẫn bắt đầu xoay tròn với tốc độ hàng vạn vòng trên phút, rít lên những tiếng chói tai xé rách màng nhĩ. Nhiệt lượng cực đại tỏa ra từ lưỡi kiếm tức thời nung chảy lớp tuyết đóng băng xung quanh thành những làn hơi nước trắng xóa, dày đặc bao trùm cả hai cơ giáp.
"Vết Cắt Hận Thù!"
Nemesis vung xích kiếm rực lửa thực hiện một đường chém ngang tàn bạo xuyên qua màn hơi nước. Lưỡi kiếm nhiệt năng khổng lồ cắt ngọt qua lớp giáp hông mỏng manh của Hans, nung chảy khung xương chịu lực và chém đôi khoang lái của gã trung úy Thiết Huy hệt như một con dao nóng cắt qua miếng bơ.
*UỲNH!!!*
Cơ giáp của Hans nổ tung thành một quả cầu lửa rực sáng, thiêu rụi hoàn toàn tàn dư của kẻ thù.
Nhưng ngay tại khoảnh khắc lưỡi kiếm kết liễu đối thủ, một cơn lốc xoáy nơ-ron đột ngột bùng nổ trong đại não của Đăng Khoa. Một cảm giác trống rỗng, lạnh ngắt ập đến, cưỡng bức xóa bỏ một phân vùng ký ức trong thùy trán của anh.
Khoa thấy mình đang đứng giữa sân trường học viện quân sự biên phòng. Bên cạnh anh là một chàng trai trẻ có gương mặt đầy tàn nhang, đang cười hào sảng và chia cho anh một nửa phong lương khô dã chiến. Khoa biết rõ người đó. Họ đã cùng nhau trải qua những đêm gác buốt giá, cùng nhau thề sẽ bảo vệ biên cương. Anh mấp máy môi muốn gọi tên cậu ấy...
Nhưng cái tên đó đột ngột biến mất. Nó tan chảy thành một mảng xám xịt, trống rỗng không một dấu vết.
"Ai... Ai đã ngồi cạnh mình? Tên cậu ta là gì?"
Khoa hoảng loạn gào thét trong tâm trí, cố gắng bấu víu vào mảnh ký ức vừa bị tước đoạt. Nhưng tất cả chỉ còn là một khoảng không vô tận. Cái giá của sức mạnh Đồng bộ Thực chiến đã được trả bằng chính một phần linh hồn anh.
*BÍP... BÍP... BÍP...*
"Cảnh báo! Hiện tượng Quá Tải Thần Kinh (Backlash) cực đại! Xung điện từ dội ngược từ Lưỡi Kiếm Hận Thù đang phá hủy hệ thống nơ-ron trung ương!"
Toàn bộ màn hình trong buồng lái của Nemesis phụt tắt. Hệ thống sợi quang dọc gáy Khoa phóng ra những tia lửa điện xanh lam, đốt cháy xém vùng da cổ của anh. Cơn co giật toàn thân bùng nổ dữ dội. Con mắt phải của anh trừng trừng vô hồn, dòng máu đỏ tươi nóng hổi chảy tràn dọc gò má, thấm đẫm chiếc hộp nhạc gỗ cũ kỹ trong ngực áo bay.
Nhịp tim của Khoa tụt dốc không phanh: 80... 60... 40... rồi dừng lại hoàn toàn.
Căn hầm ngầm đổ nát trở lại với sự tĩnh lặng chết chóc. Siêu cơ giáp màu đen Nemesis đứng sừng sững giữa đống đổ nát hoang tàn của trạm số 9 đã bị san phẳng hoàn toàn dưới bầu trời đêm Ải Bắc lạnh giá, trong khi phi công duy nhất của nó lịm đi trên ghế lái đôi rực đỏ, không còn một hơi thở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!