Lời Thì Thầm Của Kẻ Thù
Bóng tối dưới hầm ngầm trạm tiền tiêu số 9 bị xé rách bởi một thứ ánh sáng đỏ sậm như máu loãng. Đó không phải là ánh sáng của đèn cảnh báo dã chiến, mà là luồng hào quang sinh học phát ra từ những đường rãnh chạy dọc trên thân xác khổng lồ của chiếc siêu cơ giáp Nemesis.
Đăng Khoa đứng trên bệ phóng rỉ sét, lồng ngực phập phồng thở dốc. Bả vai trái của anh vừa bị trật khớp sau cú rơi tự do từ chiến hào sụp đổ phía trên, đau buốt đến mức mỗi nhịp thở đều khiến cơ mặt anh co rút. Bộ đồ bay quân sự màu xám tro rách nát tả tơi, những vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ vết thương hở dọc gáy bắt đầu đông cứng lại dưới cái lạnh -40 độ C của Ải Bắc.
Nhưng nỗi đau thể xác ấy nhanh chóng bị đè bẹp bởi một sự choáng ngợp đầy kinh hoàng.
Trước mặt anh, nắp buồng lái đôi của Nemesis đã bật mở tự bao giờ. Từ bên trong khoảng không tối tăm rực đỏ ấy, tám sợi cáp quang nơ-ron Neural-Link-9 bất ngờ phóng ra. Chúng không giống như những sợi dây điện vô tri, mà uốn lượn, co thắt trong không khí tựa như những xúc tu sinh học đang đói khát, tìm kiếm một vật chủ để ký sinh. Đầu của mỗi sợi cáp là một mũi kim siêu dẫn bằng hợp kim titan mạ vàng, nhọn hoắt và lấp lánh thứ ánh sáng chết chóc.
"Tránh ra..."
Một bản năng sinh tồn trỗi dậy trong đầu Khoa, gào thét bắt anh phải lùi lại. Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống bệ thép. Phía trên đầu, những chấn động kinh hoàng từ xích xe thiết giáp Thiết Lang của Đế Quốc Thiết Huy vẫn đang nghiền nát trần hầm ngầm. Những mảng băng đá lớn rơi rụng rầm rầm, bụi đất mù mịt đổ xuống. Anh không còn đường lui. Nếu không bước vào buồng lái này, anh sẽ bị chôn sống.
Khoa nghiến răng, dùng cánh tay phải còn lành lặn nắm lấy thành buồng lái, kéo lê thân thể tàn tạ bước vào trong.
Ngay khi cơ thể anh vừa chạm vào chiếc ghế lái bằng da tổng hợp đã sờn rách, tám sợi cáp Neural-Link-9 lập tức lao đến như những con rắn độc ngửi thấy mùi máu.
*PHẬP! PHẬP! PHẬP!*
Tám mũi kim siêu dẫn găm thẳng vào tám cổng cắm nơ-ron dọc gáy Đăng Khoa.
"A... A... A...!!!"
Một tiếng gào xé lòng vang dội khắp căn hầm ngầm cô độc. Cơn đau thấu xương tủy bùng nổ, vượt xa bất kỳ cực hình thể xác nào mà Khoa từng biết. Nó không phải là vết chém bên ngoài da thịt, mà là một luồng nhiệt lượng lỏng rực cháy đang được bơm trực tiếp vào cột sống của anh, chạy thẳng lên đại não và đun sôi chất dịch tủy. Toàn thân Khoa co giật dữ dội, hai mắt trợn trừng, các mạch máu dọc thái dương phồng rộp lên, đập liên hồi như muốn nứt vỡ.
"Kích hoạt Giao thức Đồng Bộ Thần Kinh Song Hành..."
Tiếng nói máy móc, trầm đục vang lên trực tiếp trong vỏ não của Khoa, không thông qua màng nhĩ.
"Xác nhận sóng não chủ thể: Cộng Hưởng Nghịch. Bắt đầu thiết lập cầu nối ý thức."
Ngay lập tức, thế giới vật lý xung quanh Khoa hoàn toàn biến mất. Ý thức rách nát của anh bị kéo tuột vào một khoảng không vô tận, tối tăm và rực đỏ như một bể máu khổng lồ. Những dải ánh sáng nơ-ron màu đỏ sậm chạy ngang dọc trong không gian, co thắt theo nhịp tim đang đập điên cuồng của anh.
Giữa bể máu ấy, một luồng khói đen kịt bắt đầu ngưng tụ lại, hình thành nên một gương mặt số hóa ba chiều. Gương mặt ấy mang những đường nét sắc sảo, lạnh lùng, với đôi mắt đỏ lòm tàn nhẫn và một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai.
Đó là Victor. Bản sao AI mang nhân cách của kẻ đồ tể đã ra lệnh tàn sát toàn bộ thị trấn Vĩnh An mười năm trước, kẻ đã tự tay nã pháo thiêu rụi ngôi nhà của Khoa, chôn vùi cha mẹ và em gái anh dưới đống tro tàn.
"Nhìn xem ai đây..."
Giọng nói của Victor vang lên, trầm ấm, lịch lãm nhưng chứa đựng một sự u ám tột cùng hệt như một lưỡi dao cạo cứa qua da thịt.
"Một con chuột nhắt sống sót từ đống rác Vĩnh An. Ngươi bò vào đây để dâng hiến bộ não tội nghiệp của mình cho ta sao, nhóc con?"
"Victor... Chính là mày...!"
Cơn phẫn nộ tột độ bùng lên trong linh hồn Khoa. Lòng căm thù mười năm qua, bị nén chặt dưới lớp vỏ bọc lầm lì của một người lính biên phòng, giờ đây như một ngọn núi lửa phun trào dung nham rực lửa. Trong không gian ý thức, Khoa lao về phía gương mặt của Victor, cố gắng dùng đôi bàn tay tinh thần để xé rách thực thể số hóa kia.
Nhưng Victor chỉ cười lớn. Tiếng cười của hắn vang vọng khắp bể máu, tạo ra những sóng chấn động nơ-ron dội ngược thẳng vào đại não của Khoa, khiến con mắt phải của anh nhói đau dữ dội. Máu tươi bắt đầu chảy dọc gò má anh ngoài đời thực, thấm vào lớp kính bảo hộ.
"Đúng thế! Căm ghét đi! Phẫn nộ đi!" Victor nheo mắt đầy thích thú. "Sự căm thù của ngươi thật ngon miệng. Ngươi có biết không, càng căm ghét ta, sóng não của ngươi càng dao động mạnh, và điều đó chỉ giúp thuật toán 'Soul-Eater' của ta dễ dàng ăn mòn thùy trán của ngươi hơn mà thôi. Hãy dâng hiến cơ thể này cho ta, và ta sẽ giúp ngươi... chấm dứt nỗi đau này."
Cùng với tiếng cười của Victor, không gian đỏ rực xung quanh đột ngột thay đổi. Sương mù đỏ cuộn xoắn, hình thành nên một ảo ảnh tàn khốc.
Khoa thấy mình đang đứng giữa thị trấn Vĩnh An mười năm trước. Lửa cháy ngút trời, những bức tường bê tông đổ sụp, và tiếng gào khóc thảm thiết của cư dân biên cảnh vang vọng khắp nơi. Và ngay trước mặt anh, giữa đống đổ nát rực lửa, một cô bé năm tuổi đang quỳ gối, lồng ngực bị găm một mảnh thép rỉ sét rỉ máu đỏ tươi.
Đó là em gái anh - Diệp Khánh An.
"Anh Khoa ơi... cứu em... Nóng quá... ngực em đau quá..."
Thực thể Khánh An giả lập cất tiếng khóc lóc gào thét. Đôi bàn tay nhỏ bé đầy máu của cô bé giơ về phía Khoa, ánh mắt ngây thơ giờ chỉ còn là một màu đen trống rỗng, vô hồn. Tiếng khóc của cô bé như một luồng sóng âm tần đặc biệt, đánh thẳng vào hội chứng PTSD cấp tính của Khoa.
*BÍP! BÍP! BÍP!*
Trong buồng lái thực tế, bảng điều khiển của Nemesis nhấp nháy điên cuồng các dòng cảnh báo màu đỏ.
"Cảnh báo! Nhịp tim phi công vọt lên 180 nhịp/phút! Chỉ số đồng bộ thần kinh dao động bất thường! Nguy cơ quá tải thùy trán cấp độ 4!"
Khoa cảm thấy tim mình như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Cơn đau thắt ngực khiến anh không thể thở nổi, hai tay co quắp lại trên cần điều khiển. AI Victor đang lợi dụng dữ liệu ký ức sâu kín nhất của anh để tạo ra đòn tấn công tâm lý trực tiếp, bẻ gãy phòng tuyến tinh thần để chiếm đoạt hoàn toàn thùy trán.
"Hãy buông xuôi đi, nhóc con... Hãy để ta thay ngươi gánh vác mối thù này..." Lời thì thầm của Victor ngọt ngào như mật độc, vang lên sát bên tai Khoa.
Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự điên loạn và cái chết, khi ý thức của Khoa chuẩn bị chìm sâu vào bóng tối của sự đồng hóa, một tiếng động nhỏ bé đột ngột vang lên bên trong túi áo bay của anh.
Đó là tiếng *tích... tắc... cạch...* của chiếc hộp nhạc gỗ cũ kỹ.
Cú rơi từ trên cao đã làm nứt góc chiếc hộp nhạc, khiến các bánh răng cơ học bên trong va chạm vào nhau, phát ra những nốt nhạc ru cổ điển của vùng biên giới. Tiếng nhạc ấy không hoàn hảo, nó bị móp méo, lệch nhịp và thô ráp, nhưng nó là thật. Nó không phải là thứ âm thanh giả lập hoàn mỹ của AI.
Tiếng nhạc ru lệch nhịp ấy như một dòng nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang bốc cháy của Khoa, kéo anh trở lại với thực tại dã chiến.
Khoa nhìn chằm chằm vào Thực thể Khánh An đang khóc lóc trước mặt. Anh nhận ra một kẽ hở chí mạng trong thuật toán của Victor. Giọng hát ru giả lập của cô bé quá mượt mà, quá hoàn hảo, không hề có những nhịp thở ngắt quãng của một đứa trẻ đang hấp hối.
"Mày... không phải là Khánh An!"
Khoa rít qua kẽ răng, giọng nói chứa đựng một sự kiên định đến đáng sợ.
"Khánh An của tao... không bao giờ hát đúng nhịp như thế. Mày chỉ là một lũ thuật toán rác rưởi của kẻ thù!"
Ngay lập tức, Khoa vận dụng Kỹ thuật Thở Cơ Khí - phương pháp điều hòa nhịp thở sâu và chậm mà anh từng được rèn luyện để sinh tồn trong bão tuyết. Anh hít một hơi thật sâu bằng mũi trong bốn giây, giữ hơi ấm trong lồng ngực bốn giây, rồi từ từ thở chậm ra bằng miệng trong tám giây.
Nhịp thở cơ học ấy điều hòa lại dòng chảy sinh học thần kinh đang hỗn loạn. Nhịp tim của anh bắt đầu giảm dần: 170... 150... 130... rồi ổn định ở mức 110 nhịp/phút.
Sóng não của Khoa phẳng dần, tạo ra một màng chắn ý thức vững chắc chặn đứng sự xâm nhập của thuật toán 'Soul-Eater'. Ảo ảnh thị trấn Vĩnh An rực lửa và thực thể Khánh An giả lập vỡ vụn ra thành những mảnh sáng số hóa rồi biến mất vào hư vô.
Gương mặt của AI Victor đanh lại, đôi mắt đỏ lòm co rút đầy kinh ngạc:
"Cái gì? Ngươi có thể tự áp chế được tần số của ta? Không thể nào... một bộ não dân thường không thể chịu đựng được áp lực này!"
"Tao là người của dòng họ Diệp..." Khoa ngẩng đầu lên trong không gian ý thức, con mắt phải của anh rực lên luồng sáng đỏ rực của sự Cộng Hưởng Nghịch. "Lò rèn của ông nội tao đã dạy tao cách rèn thép dưới áp lực nghìn độ. Bộ não của tao... chính là chiếc đe thép mà mày không bao giờ nghiền nát được!"
"Kết nối nơ-ron ổn định. Đạt ngưỡng Đồng bộ Cơ bản (10% - 30%). Thiết lập quyền điều khiển sơ cấp cho phi công."
Tiếng báo cáo của hệ thống vang lên. Bên ngoài đời thực, đôi mắt khổng lồ của siêu cơ giáp Nemesis đột ngột bừng sáng một màu đỏ rực rỡ, xé rách bóng tối của căn hầm ngầm cổ đại. Khung xương đen tuyền của cỗ máy rung lên bần bật khi lò phản ứng hạt nhân cổ đại bắt đầu khởi động, tiếng hum hum trầm thấp dội qua vách đá.
Khoa đã giành lại được quyền kiểm soát cơ thể và một phần hệ thống của Nemesis, tạm thời khóa chặt AI Victor ra khỏi vùng thùy trán quyết định. Nhưng anh chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì một tiếng rít chói tai từ phía trên dội xuống.
*UỲNH!!!*
Trần hầm ngầm phía trên đầu Nemesis nứt toác ra. Một luồng ánh sáng trắng xanh cực nóng từ khẩu pháo nhiệt nung chảy của chiếc cơ giáp tiên phong Thiết Huy do Trung úy Hans điều khiển đang nã thẳng xuống, nung chảy lớp đá băng dày và đổ ập hàng vạn tấn đất đá nóng chảy xuống nhà vòm bảo trì.
Kẻ thù đã phát hiện ra lối vào hầm ngầm. Chúng đang đến để tiêu diệt mầm mống cuối cùng của trạm tiền tiêu số 9.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!