Nhạc nềnCyber_Noir

Đóa Hồng Băng Giá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ rực từ buồng lái đôi của Nemesis lịm dần, nhường chỗ cho bóng tối xám xịt của nhà vòm dã chiến thuộc Bộ tư lệnh Sư đoàn 3. Đăng Khoa tỉnh dậy trong tiếng rên rỉ cơ khí của hệ thống tản nhiệt và mùi dầu thủy lực Polaris-40 nồng nặc. Cơn đau từ gáy truyền thẳng lên đỉnh đầu như những nhát búa nện vào thùy trán. Tám cổng cắm nơ-ron Neural-Link-9 dọc gáy anh vẫn còn rát bỏng, rỉ ra thứ dịch nơ-ron lẫn máu tươi thấm đẫm cổ áo bay G-Force-Black sờn cũ.


Khoa cố cử động, nhưng đôi chân anh hoàn toàn rũ rượi, mất đi cảm giác như hai khúc gỗ chết. Di chứng từ cơn Quá Tải Thần Kinh (Backlash) sau trận chiến với Richter vẫn chưa hề thuyên giảm. Anh nghiến răng, dùng hai bàn tay—lòng bàn tay trái vẫn còn hằn sâu vết sẹo bỏng điện sém đen do sát thủ Bóng Đen để lại—bám vào thành giường dã chiến để gượng dậy. Anh không thể phát ra tiếng gọi. Cú sốc điện bảo mệnh trước đó đã làm xơ hóa nhẹ thùy trán, tước đi giọng nói tự nhiên của anh, chỉ còn lại những tiếng thở khò khè khô khốc nơi cổ họng.


"Đừng cử động, Khoa. Anh vừa trải qua ca cấp cứu nơ-ron cực kỳ nguy hiểm."


Khánh Linh bước đến từ bệ máy dã chiến, gương mặt cô nhợt nhạt vì thiếu ngủ. Cô cẩn thận điều chỉnh lại chiếc Kính lọc bức xạ võng mạc màu đỏ trên mắt phải của Khoa—con mắt liên tục xuất huyết và không thể tự co giãn đồng tử tự nhiên dưới áp lực đồng bộ nơ-ron. Tay cô run rẩy khi nhìn thấy những vệt máu khô dọc gáy anh. Sợi chỉ đỏ may mắn được Bà cô Mười thêu thủ công nơi cổ áo bay vẫn đang cọ xát vào vết thương hở, là mỏ neo vật lý duy nhất giữ cho ý thức của anh không bị hòa tan vào hư vô.


Chưa kịp để Linh kiểm tra xong các thông số sóng não, tiếng còi báo động của Bộ tư lệnh Sư đoàn 3 đột ngột rú vang dội. Nhưng đó không phải là còi báo động địch kích. Đó là loạt pháo hiệu chào đón lực lượng viện binh tinh nhuệ được điều động khẩn cấp từ thủ đô Liên Bang Phương Nam nhằm ổn định lại tình hình biên giới phía Bắc sau cái chết của Richter.


Cánh cửa thép dày của nhà vòm bảo trì rít lên một tiếng khô khốc rồi trượt sang bên. Luồng gió lạnh âm 40 độ C ùa vào, mang theo những bông tuyết trắng xóa và bóng dáng của một cỗ máy khổng lồ vừa tiến vào sân bãi dã chiến.


Đó là một siêu cơ giáp thế hệ mới mượt mà, mạ crôm bóng bẩy với lớp sơn màu xanh băng rực rỡ dưới ánh đèn pha—chiếc cơ giáp tùy chỉnh "Băng Vũ". Khác hoàn toàn với vẻ ngoài rách nát, chắp vá đầy sẹo chiến tranh của Nemesis, Băng Vũ không hề có một vết xước, các khe tản nhiệt lỏng phát ra luồng hơi lạnh tinh khiết, thể hiện đẳng cấp công nghệ vượt trội của giới tài phiệt thủ đô.


Nắp buồng lái của Băng Vũ mở ra, giải phóng một làn sương lạnh. Một nữ phi công bước xuống bệ hạ cánh với phong thái kiêu kỳ của giới quý tộc. Cô có mái tóc bạch kim cắt ngắn cá tính, đôi mắt xanh thẳm lạnh lùng như băng tuyết biên thùy, mặc bộ đồ bay tùy chỉnh màu xanh băng ôm sát cơ thể. Phan Tuyết Vy—thủ khoa học viện công nghệ quân sự, con gái của một tập đoàn tài phiệt đứng sau Thần Cơ.


Vy bước vào nhà vòm bảo trì, gót giày da nện xuống sàn thép phát ra những tiếng cộc cộc giòn giã. Cô dừng lại trước Nemesis, nhìn cỗ máy màu đen huyền thoại bằng ánh mắt đầy sự khinh miệt. Cô lướt ngón tay đeo găng lên lớp giáp ngực chắp vá đầy vết rỉ sét và sẹo bỏng phốt-pho của Nemesis, rồi quay sang nhìn Đăng Khoa đang ngồi bất động trên chiếc xe lăn cũ kỹ.


"Đây là siêu cơ giáp đã tiêu diệt Richter sao?" Giọng Vy trong vắt nhưng lạnh lùng, mang theo sự kiêu ngạo không che giấu. "Một đống sắt vụn rỉ sét rách nát, vận hành bởi một phi công tàn phế không thể tự đứng vững trên đôi chân của mình. Giới truyền thông biên giới quả thực biết cách thổi phồng danh tiếng của kẻ điên."


Khánh Linh bước lên một bước, chắn giữa Vy và Khoa, giọng cô đanh lại: "Thiếu úy Vy, Đăng Khoa vừa liều mạng bảo vệ toàn bộ pháo đội biên phòng và tiêu diệt Richter. Sức mạnh của Nemesis không nằm ở lớp sơn mạ crôm bóng bẩy của thủ đô."


Vy mỉm cười đầy kiêu ngạo, đôi mắt xanh thẳm của cô không hề dao động: "Chiến tranh không phải là chỗ cho lòng trắc ẩn rách rưới của lính biên phòng. Công nghệ mới là thứ quyết định sinh tử. Tôi được điều động đến đây để tiếp quản quyền chỉ huy tiểu đội tuần tra biên giới. Bộ tư lệnh Sư đoàn 3 không cần một công cụ chiến tranh lỗi thời và một phi công có dấu hiệu điên loạn nơ-ron."


Khoa giữ im lặng tuyệt đối. Anh không thể nói, nhưng đôi mắt phải hằn đỏ dưới chiếc kính lọc màu đỏ của anh vẫn khóa chặt vào Vy với một sự lạnh lùng đáng sợ. Anh dùng bàn tay trái bám đầy sẹo bỏng điện của mình, cầm lấy chiếc búa rèn nặng nề đặt bên cạnh, bắt đầu gõ nắn lại tấm giáp vai phải đang bị móp méo của Nemesis.


*Boong... Boong... Boong...*


Tiếng búa rèn va đập vào thép hợp kim vang lên đều đặn, khô khốc, hệt như một lời cự tuyệt câm lặng trước sự khiêu khích của nữ phi công quý tộc. Sự lầm lì và thờ ơ đáng sợ của Khoa khiến nụ cười trên môi Vy tắt lịm. Cô cảm thấy lòng tự tôn của mình bị xúc phạm bởi một kẻ tàn phế biên thùy.


"Anh nghĩ sự câm lặng của mình có thể che giấu được sự yếu ớt sao?" Vy bước sát lại gần, kích hoạt cảm biến quét nơ-ron trên cổ tay để quét thông số của Nemesis. "Để tôi xem cỗ máy này có gì ngoài đống sắt vụn—"


*RÈ... RÈ...*


Màn hình quét trên cổ tay Vy đột ngột nhấp nháy ánh sáng đỏ rồi tắt lịm. Luồng quét nơ-ron của cô đã chạm phải một bức tường vô hình—lớp giáp chì dày (Lá Chắn Chì) mà chú Tư Sơn đã âm thầm lắp đặt xung quanh khoang lái của Nemesis để giảm thiểu bức xạ rò rỉ từ lò phản ứng hạt nhân cổ đại, đồng thời ngăn chặn mọi nỗ lực quét dữ liệu từ bên ngoài.


Vy cau mày, sự kiêu ngạo bị dội một gáo nước lạnh: "Hệ thống chống quét dữ liệu? Khá khen cho đống phế liệu này. Được thôi, nếu anh muốn chứng minh bản thân xứng đáng giữ lại chiếc cơ giáp này, hãy đấu với tôi một trận mô phỏng cận chiến dã chiến ngay tại bãi đáp dã chiến. Kẻ thua cuộc phải giao ra quyền chỉ huy tiểu đội tuần tra biên giới phía Bắc."


Khoa vẫn không trả lời. Anh ngừng gõ búa, tai anh hơi động đậy. Nhờ kỹ thuật **Cảm Nhận Dao Động Tuyết** do Lão Mộc truyền dạy, Khoa nhận thấy một sự thay đổi đột ngột trong áp suất không khí. Tiếng tuyết rơi ngoài nhà vòm không còn xào xạc mà chuyển sang một âm tần trầm đục, rền rĩ dội ngược từ vách đá cổ đại. Gió bắt đầu đổi chiều với tốc độ kinh hoàng.


Một cơn bão tuyết cực đại cấp 12 đang ập đến.


Không thèm nhìn Vy, Khoa dùng sức mạnh của hai cánh tay để kéo lê thân thể tàn tạ của mình, trèo lên thang dây dẫn vào buồng lái đôi rực đỏ của Nemesis. Anh cắm trực tiếp 8 sợi cáp quang nơ-ron vào gáy, kích hoạt hệ thống sưởi ấm khẩn cấp và chuẩn bị hệ thống tản nhiệt Polaris-40 chống đông chịu nhiệt cực thấp.


Vy nghĩ rằng Khoa đang trốn chạy thử thách: "Anh sợ hãi đến mức phải chui vào buồng lái sao?"


Nhưng ngay giây tiếp theo, một tiếng gầm rú kinh hoàng của thiên nhiên dội thẳng vào nhà vòm bảo trì.


*UỲNH! CRẮC!*


Cơn bão tuyết cực đại âm 45 độ C ập đến với sức tàn phá khủng khiếp. Luồng gió lốc giật đổ tháp ăng-ten truyền tin dã chiến của Bộ tư lệnh Sư đoàn 3, cắt đứt hoàn toàn mọi kết nối vô tuyến vô tuyến điện tử giữa cứ điểm dã chiến và bộ chỉ huy trung tâm. Mái tôn của nhà vòm bảo trì bị xé toạc một mảng lớn, để bão tuyết gào thét tràn vào bên trong, đóng băng mọi thiết bị điện tử thông thường chỉ trong vài giây.


Nhiệt độ ngoài trời tụt dốc không phanh. Cơ giáp Băng Vũ của Vy bắt đầu phát ra tiếng cảnh báo đóng băng hệ thống tản nhiệt lỏng do chưa kịp kích hoạt giao thức sưởi ấm dã chiến. Vy hoảng hốt nhận ra mình đã bị cô lập hoàn toàn giữa vùng núi đá đóng băng biên giới, mất liên lạc với sư đoàn.


Giữa màn bão tuyết trắng xóa gào thét xé rách không gian hoang dã, một âm thanh rùng rợn khác đột ngột dội lại từ phía rặng núi đá đen kịt ngoài vành đai phòng ngự.


Tiếng sói cơ khí rít lên trong gió lạnh—báo hiệu lực lượng săn lùng dã chiến của Đế Quốc Thiết Huy đang bám sát vệt dầu rò rỉ của Nemesis.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!