Kẻ Kế Thừa Tàn Bạo
ẦM!
Một luồng sóng xung kích nóng bỏng rực lửa phốt-pho đột ngột xé rách màn bão tuyết âm 40 độ C, nện thẳng xuống đỉnh Đồi Gió Hú. Mặt đất đóng băng vĩnh cửu rung chuyển dữ dội, hất tung hàng vạn khối tuyết trắng lẫn đất đá rỉ sét lên không trung. Luồng hơi nóng gầm rú quét qua, cuốn theo những mảnh thép vỡ của đài tưởng niệm nghĩa trang liệt sĩ biên phòng vừa mới đổ sụp.
Trong hầm trú ẩn dã chiến bằng bê tông rạn nứt dưới lòng đồi, Khánh Linh bị dư chấn hất văng vào vách đá. Cô rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy bả vai đau nhức, nhưng mắt vẫn hướng về phía Đăng Khoa.
Khoa đang nằm trên nền đất lạnh, hai chân liệt hoàn toàn rũ rượi như hai khúc gỗ chết. Cú ngã mạnh khiến vết rách da dọc gáy anh—nơi tám cổng cắm Neural-Link-9 chưa kịp khép miệng—lại ngoác ra, rỉ ra chất dịch nơ-ron màu vàng nhạt lẫn máu tươi nóng hổi dọc theo cổ áo bay G-Force-Black. Lòng bàn tay trái của anh, bám đầy vết bỏng sém đen rách miệng từ dòng điện thế cao của sát thủ Bóng Đen đêm trước, run rẩy bấu chặt lấy lớp tuyết tràn vào cửa hầm. Cổ họng anh co thắt kịch liệt, nhưng do thùy trán bị xơ hóa nhẹ sau cú sốc điện bảo mệnh, anh không thể phát ra bất kỳ ngôn ngữ tự nhiên nào. Chỉ có những tiếng khò khè khô khốc, nghẹn ứ đầy phẫn nộ phát ra từ lồng ngực đang phập phồng.
*BÍP... BÍP... BÍP...*
Chiếc Vòng cổ định vị hiến binh ôm sát khí quản Khoa vẫn nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ, phát ra những tiếng bíp định vị đều đặn rùng rợn. Trận địa pháo kích tầm xa của địch đã kích hoạt lại một phần tần số vô tuyến dã chiến, khiến chiếc vòng cổ khẽ rung lên, sẵn sàng phóng điện tê liệt nếu nhịp tim của anh vượt ngưỡng an toàn.
Khánh Linh bò lết trên tuyết, vội vã ôm lấy bả vai rách nát của Khoa. Cô lấy từ trong vali y tế bọc titan ra chiếc vòng mỏ neo sóng não thế hệ hai. Vỏ hợp kim của nó đã bị nứt toác, các mạch vi điện tử bên trong đen sém sau cú phóng điện cưỡng bức ở nghĩa trang.
"Khoa! Nằm im! Đừng kích động!" Linh thì thầm, giọng cô khản đặc vì gió lạnh và sự hoảng loạn. "Mỏ neo đã hỏng hoàn toàn rồi. Nếu anh cố kết nối với Nemesis lúc này, AI Victor sẽ nuốt chửng thùy trán của anh ngay lập tức!"
*"Hỡi những con chuột nhắt biên phòng hèn nhát của Sư đoàn 3..."*
Một giọng nói trầm đặc, lạnh lùng và đầy ngạo nghễ đột ngột vang lên từ hệ thống loa phát thanh dã chiến tầm xa của pháo đội Thiết Huy. Tiếng loa bị nhiễu từ rè rè nhưng vẫn rõ mồn một từng chữ, át cả tiếng gió rít gào trên đỉnh đồi.
"Ta là Thiếu tá Richter, chỉ huy pháo đội tự hành dưới quyền Đại tá Hector vĩ đại. Chúng ta biết kẻ đang lái chiếc cơ giáp cấm Nemesis đang lẩn trốn trên ngọn đồi này. Để chào mừng 'Bóng ma của trạm tiền tiêu số 9', ta đã chuẩn bị một món quà đặc biệt."
ẦM! ẦM!
Thêm hai phát đạn pháo nhiệt áp dội xuống nghĩa trang. Qua khe hở của cửa hầm sập, Khoa trừng trừng mắt nhìn ra ngoài. Dưới ánh sáng đỏ rực tàn bạo của lửa phốt-pho, những tấm bia mộ bằng thép rỉ sét của đồng đội cũ—những người đã ngã xuống tại trạm số 9—đang bị cày xới, nổ tung. Tấm bia mộ của Trịnh Thế Anh bị một mảnh pháo chém bay mất một nửa. Mộ phần của Ngô Quốc Khánh bùng cháy ngùn ngụt, lớp tuyết trắng bao phủ bị nung chảy thành một vũng bùn đen kịt dính đầy dầu Polaris-40 rò rỉ.
"Nếu trong vòng ba phút nữa, kẻ vận hành Nemesis không bước ra đầu hàng," giọng Richter cười lạnh qua loa phát thanh, "pháo đội của ta sẽ san phẳng toàn bộ Đồi Gió Hú. Ta sẽ quật mộ của Thế Anh, Quốc Khánh và toàn bộ lũ rác rưởi biên thùy này lên, nghiền nát xương cốt của chúng dưới xích xe pháo tự hành dã chiến!"
Cơn căm thù tột độ bùng phát trong lồng ngực Khoa như một ngọn lửa phun trào. Thế Anh đã tự sát để cứu anh. Quốc Khánh đã nhường từng miếng lương khô dã chiến cho anh, hứa sẽ gửi cho anh hòm gạo thơm dẻo nhất khi giải ngũ. Họ là những người duy nhất coi anh là con người, là mỏ neo nhân tính đời thường của anh trong thế giới cơ khí lạnh lẽo này. Giờ đây, ngay cả nơi an nghỉ cuối cùng của họ cũng bị kẻ thù chà đạp một cách tàn nhẫn.
Con mắt phải của Khoa, ẩn sau chiếc kính lọc bức xạ võng mạc màu đỏ, đột ngột phát ra một luồng sáng đỏ rực rỡ, hằn rõ những tia máu đang rỉ ra dọc theo gò má tái nhợt. Vết bỏng sém điện dọc thái dương anh nóng rẫy lên. Anh đẩy mạnh Khánh Linh ra bằng cánh tay phải còn lành lặn.
Linh bị đẩy ngã ra sau, cô hét lên trong nước mắt: "Không! Khoa! Anh sẽ chết đấy!"
Cô điên cuồng vặn dây cót chiếc hộp nhạc gỗ cũ kỹ dính máu trên sàn tuyết, cố gắng phát ra tiếng nhạc ru lệch nhịp để xoa dịu sóng não của anh. Nhưng mối liên kết tình cảm ấy đã bị rạn nứt nghiêm trọng sau khi Khoa mất đi ký ức về ngày nhập ngũ. Tiếng nhạc ru móp méo phát ra chỉ càng khiến cơn phẫn nộ trong lòng anh bùng cháy dữ dội hơn.
Khoa dùng hai khuỷu tay bấu chặt lấy mặt tuyết đóng băng, kéo lê đôi chân liệt hoàn toàn của mình bò ra khỏi hầm. Vết sẹo bỏng điện ở lòng bàn tay trái rách miệng, để lại một vệt máu đỏ tươi kéo dài trên tuyết trắng, trộn lẫn với vệt dầu Polaris-40 thẫm màu rò rỉ từ Nemesis. Anh bò sát qua mộ phần đang bốc cháy của Khánh, tay phải bấu chặt lấy bệ máy ngoại vi của chiếc siêu cơ giáp màu đen đang đứng chết lặng phía sau.
Nắp buồng lái đôi của Nemesis rít lên một tiếng khô khốc rồi tự động trượt mở. Luồng hơi nóng nồng nặc mùi dầu Polaris-40 và ozone dội thẳng vào mặt Khoa. Anh dùng chút sức lực cuối cùng của cơ vai, kéo thân thể tàn tạ của mình rơi vào trong ghế lái phụ.
Ngay khi lưng anh vừa chạm vào lớp da sờn rách, tám sợi cáp quang nơ-ron Neural-Link-9 tự động phóng ra từ vách thép tối tăm như những xúc tu sinh học đói khát.
*PHẬP!*
Tám mũi kim siêu dẫn bằng hợp kim titan mạ vàng găm thẳng vào các cổng cắm dọc gáy Khoa. Cơn đau đớn tột cùng như có hàng vạn luồng điện thế cao nung đỏ đâm xuyên qua tủy sống, chạy thẳng lên đại não. Da cổ dọc gáy anh bốc lên mùi khét lẹt của da thịt cháy sém. Tai trái anh ù đi, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ hốc tai nhỏ giọt xuống cổ áo bay.
*"Ha ha ha! Thằng nhóc câm lặng! Ngươi lại tự mình dâng nộp thùy trán cho ta sao?"* Tiếng cười trầm ấm nhưng tàn nhẫn của AI Victor vang vọng khắp không gian ý thức của Khoa. Gương mặt số hóa ba chiều của gã tội phạm chiến tranh hiện lên trên HUD rạn nứt với đôi mắt đỏ lòm đầy mỉa mai. *"Hãy nhìn xem pháo đội của Richter đang chà đạp lên đồng đội của ngươi kìa! Giao thùy trán cho ta, ta sẽ nướng chín chúng!"*
Trên màn hình điều khiển rạn nứt của Nemesis, các dòng mã lệnh màu đỏ liên tục nhấp nháy:
"CẢNH BÁO: Nhịp tim vượt quá 210 nhịp/phút. Chỉ số đồng bộ đạt ngưỡng 80%. Không phát hiện thiết bị mỏ neo sóng não bảo vệ. Kích hoạt Giao thức Tự Ngắt An Toàn khẩn cấp trong 5 giây..."
Khoa nhìn chằm chằm vào dòng chữ cảnh báo. Anh biết, nếu hệ thống tự ngắt kích hoạt, anh sẽ mất kết nối hoàn toàn và Đồi Gió Hú sẽ bị san phẳng. Anh không thể lùi bước. Anh chấp nhận đánh đổi toàn bộ tế bào não bộ, chấp nhận sự silic hóa vĩnh viễn, miễn là tiêu diệt được kẻ thù trước mắt.
Khoa gầm lên một tiếng câm lặng trong lòng, vận dụng toàn bộ ý chí căm thù tột độ để bẻ gãy dòng mã lệnh gốc của máy chủ.
*"KHÔNG! TA LÀ NGƯỜI ĐIỀU KHIỂN CHIẾC CƠ GIÁP NÀY!"*
Ý chí phẫn nộ cực hạn của Khoa dội ngược về hệ thống truyền dẫn, đạt đến trạng thái **Đột phá Đồng Bộ Nghịch**. Luồng sáng nơ-ron màu đỏ từ gáy anh bùng lên rực rỡ dọc theo các sợi cáp quang, áp chế hoàn toàn tiếng cười của AI Victor. Chỉ số đồng bộ vọt thẳng lên mức 85%.
*RẮC!*
Giao thức Tự Ngắt An Toàn bị bẻ gãy hoàn toàn bởi dòng xung điện căm thù. Lò phản ứng hạt nhân cổ đại của Nemesis đang ở mức dưới 5% đột ngột bị kích hoạt cưỡng bức, gầm rú lên tiếng động cơ nhiệt hạch trầm đục, đun sôi lượng dầu Polaris-40 còn sót lại trong các đường ống thủy lực.
Khánh Linh từ dưới đất nhìn lên, cô bàng hoàng nhận thấy mỏ neo sóng não cầm tay của mình rạn nứt vỏ kim loại thêm một đường dài rồi tắt lịm hoàn toàn.
Trong màn khói pháo đen kịt và lửa phốt-pho rực cháy của nghĩa trang Đồi Gió Hú, chiếc siêu cơ giáp màu đen huyền thoại Nemesis từ từ đứng thẳng dậy. Toàn bộ các khe hở trên giáp ngực và giáp vai của cỗ máy bùng lên luồng hào quang màu đỏ rực rỡ, xé rách bóng tối lạnh giá của biên cương, hướng thẳng đôi mắt cơ giáp đỏ lòm về phía trận địa pháo tự hành của Thiếu tá Richter đang khóa mục tiêu phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!