Nghĩa Trang Tuyết Rơi
Cơn bão tuyết cấp mười gầm rú qua những rặng núi đá sắc nhọn của biên giới phía Bắc, thổi tung những bông tuyết khô khốc thành một bức màn trắng xóa, lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng cả ý chí của những người lính kiên cường nhất. Trên đỉnh Đồi Gió Hú, rặng bia mộ bằng thép rỉ sét đứng sừng sững như những ngón tay gầy guộc của tử thần đang vươn lên từ lòng đất đóng băng. Đây là nơi yên nghỉ của những người lính biên phòng Sư đoàn 3 đã ngã xuống, những tấm bia móp méo vì mảnh pháo, bám đầy rêu băng xanh ngắt và tàn tro chiến tranh. Đồi Gió Hú hoang vắng và cô độc, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của những tấm bia thép rỉ sét, nghe như tiếng khóc than oán hận của những linh hồn không thể siêu thoát.
Chiếc cơ giáp buồng đôi Nemesis rách nát lết từng bước nặng nề lên sườn đồi hoang vắng. Khớp gối chân trái của cỗ máy khổng lồ màu đen tuyền đã vỡ nát hoàn toàn, mỗi lần di chuyển đều phát ra tiếng thép cọ xát rít lên chói tai, rùng rợn. Polaris-40—thứ dầu thủy lực chịu nhiệt cực thấp màu đỏ thẫm—rò rỉ thành một vệt dài, ấm nóng, nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng xóa dọc đường chạy trốn của họ từ Phố Sắt Vụn. Lò phản ứng hạt nhân cổ đại của Nemesis chỉ còn dưới 5% năng lượng, tiếng còi báo động quá nhiệt rên rỉ đều đặn trong khoang lái rách nát, tương phản gay gắt với bóng tối lạnh giá đang bao trùm lấy ngọn đồi hoang vắng.
Nắp buồng lái đôi rít lên một tiếng khô khốc rồi từ từ trượt mở, giải phóng một làn hơi nước nóng hổi lẫn mùi dầu mỏ Polaris-40 nồng nặc vào không khí lạnh giá -40 độ C. Đăng Khoa lảo đảo bò ra khỏi khoang lái rực đỏ ánh sáng cảnh báo nguy cấp. Hai chân anh hoàn toàn liệt, rũ rượi như hai khúc gỗ chết, buộc anh phải dùng hai cánh tay để kéo lê thân thể tàn tạ của mình trên nền tuyết lạnh giá. Vết thương rách miệng ở lòng bàn tay trái—di chứng từ dòng điện thế cao của sát thủ Bóng Đen đêm trước—lại rách ra, rỉ máu tươi bám dính lấy lớp băng tuyết sắc nhọn dưới đất. Cơn đau buốt từ vết bỏng điện sém đen ở lòng bàn tay trái làm cơ thể anh run lên bần bật, nhưng anh vẫn cố chấp bò về phía những tấm bia mộ thép rỉ sét.
Con mắt phải của Khoa, ẩn sau chiếc kính lọc bức xạ võng mạc màu đỏ, hằn lên những tia máu đỏ rực rỡ của Nemesis. Đồng tử của anh hoàn toàn không thể tự co giãn tự nhiên dưới áp lực của ca đồng bộ sâu vừa rồi. Nó chỉ còn là một đốm sáng đỏ rực vô hồn, phản chiếu ánh sáng tuyết trắng xung quanh. Dọc gáy anh, vết rách da rỉ dịch nơ-ron màu vàng nhạt lẫn với máu tươi từ ca phẫu thuật dã chiến chưa kịp khép miệng lại tiếp tục bị kéo căng ra khi anh rướn người. Sợi chỉ đỏ may mắn được Bà cô Mười tỉ mẩn thêu thủ công nơi cổ áo bay G-Force-Black cọ xát trực tiếp vào vết thương hở, mang lại một cảm giác đau rát thô bạo nhưng chính thứ hơi ấm thủ công duy nhất ấy lại là mỏ neo vật lý giữ cho anh không bị lịm đi.
*BÍP... BÍP... BÍP...*
Tiếng bíp định vị đều đặn, rùng rợn từ chiếc Vòng cổ định vị hiến binh ôm sát khí quản Khoa vang lên xé rách khoảng không tĩnh lặng. Trận địa bão từ ngoài hang tạm thời chặn đứng tín hiệu phóng điện của Trung tá Trịnh Sâm, nhưng chiếc vòng vẫn nhấp nháy ánh sáng đỏ, sẵn sàng thiêu rụi nơ-ron của anh ngay khi kết nối vô tuyến được tái lập. Khoa không thể nói. Cú sốc điện từ trận chiến trước đã làm xơ hóa nhẹ thùy trán, tước đi hoàn toàn giọng nói tự nhiên của anh. Anh chỉ có thể phát ra những tiếng gầm gừ nghẹn ứ nơi cổ họng khi kéo lê thân thể qua mộ phần của Ngô Quốc Khánh, rồi dừng lại trước tấm bia mộ bằng thép rỉ sét của Trịnh Thế Anh.
Khánh Linh bước xuống từ bệ máy ngoại vi của Nemesis, tay xách chiếc vali y tế bọc titan chứa các ống Neuro-S thô. Gương mặt cô nhợt nhạt vì gió lạnh và kiệt sức thần kinh, đôi môi run rẩy khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Khoa đang quỳ gục trước mộ phần đồng đội. Cô không nói một lời, lặng lẽ quỳ xuống bên cạnh anh dưới trời tuyết rơi dày, dùng đôi bàn tay lạnh buốt của mình cố gắng dán lại những miếng băng gạc nén áp lực lên vết thương gáy đang rỉ máu của anh. Gió tuyết gào thét thổi bay mái tóc đen dài của cô, bám đầy những bông tuyết trắng xóa trên bả vai áo khoác dã chiến.
Tác dụng phụ của Neuro-S thô bắt đầu bộc phát dữ dội trong đại não Khoa. Tiếng bíp rè rè dồn dập vang lên trong tai anh, hệt như tiếng ve sầu mùa hạ bị bóp nghẹt dưới lòng đất đóng băng. Chất độc thô ráp chưa qua bộ lọc tinh khiết đang nướng chín các tế bào nơ-ron của thùy trán, tạo ra một cơn sốt nơ-ron kinh hoàng. Đầu anh đau như muốn nứt ra làm đôi, những ảo ảnh u tối bắt đầu hiện lên trước mắt dưới dạng những mảng pixel xám xịt vô hồn.
Trong khoảng không tối tăm của ý thức, tiếng cười trầm ấm nhưng u ám của AI Victor lại vang lên đầy chế giễu:
*"Ha ha ha! Thằng nhóc câm lặng! Ngươi thấy chưa? Sự trung thành của ngươi với Liên Bang chỉ đổi lại sự phản bội tàn nhẫn này thôi. Ngươi có muốn biết ai đã ký lệnh phê duyệt dự án 'Linh Hồn Cơ Khí' để tàn sát toàn bộ thị trấn Vĩnh An quê hương ngươi không?"*
Khoa nghiến chặt răng đến mức nướu rỉ máu. Sự phản bội của Trần Minh—người cha nuôi mà anh đã tôn kính và gọi là cha suốt mười năm qua—hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh qua những dòng dữ liệu mật đã được giải mã từ chiếc thẻ nhớ giấu trong hộp nhạc gỗ. Trần Minh đã ký lệnh phê duyệt cuộc thử nghiệm tàn bạo tại Vĩnh An để đổi lấy ghế chủ tịch tập đoàn Thần Cơ. Người cha nuôi oai phong lẫm liệt, kẻ đã giả vờ nhận nuôi anh sau thảm họa, thực chất chính là kẻ chủ mưu gián tiếp đã sát hại bố mẹ và em gái Khánh An của anh.
*"Nhìn xem! Cha nuôi yêu quý của ngươi đang cười ngạo nghễ trên xác người dân Vĩnh An kìa!"* AI Victor gầm rú, kích hoạt cuộc tấn công tâm lý tàn nhẫn nhất vào thùy trán đang rạn nứt của Khoa.
Không gian ý thức của Khoa đột ngột bị bẻ cong. Anh nhìn thấy hình ảnh ba chiều của Đại tướng Trần Minh đứng sừng sững giữa biển lửa rực đỏ của thị trấn Vĩnh An mười năm trước, chân giẫm lên những xác người đóng băng rỉ máu, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn thẳng vào anh đầy khinh bỉ. Cơn phẫn nộ tột cùng dâng lên như sóng triều, nhịp tim hiển thị trên màn hình nơ-ron của chiếc vòng cổ định vị vọt lên mức 160 nhịp/phút, phát ra những tiếng bíp cảnh báo dồn dập rùng rợn.
Khoa điên cuồng vận dụng **Kỹ thuật Thở Cơ Khí** mà cựu phi công Hùng truyền dạy. Anh hít sâu bằng mũi trong 4 giây, cố gắng giữ hơi để làm dịu dòng xung nơ-ron đang bạo loạn, rồi thở chậm bằng miệng trong 8 giây. Nhưng vô ích. Cơn đau từ thùy trán bị xơ hóa và tác dụng phụ của Neuro-S thô quá mạnh, nhịp tim anh không thể giảm xuống dưới mức nguy hiểm.
*"Anh Khoa... cứu em... tại sao anh lại gọi kẻ giết bố mẹ là cha? Anh là kẻ hèn nhát!"*
Tiếng khóc giả lập của em gái Khánh An đột ngột vang lên bên tai Khoa, chân thực và đau đớn đến mức xé rách màng nhĩ anh. AI Victor đã giả dạng giọng nói của cô bé 5 tuổi rỉ máu để bẻ gãy phòng tuyến tinh thần cuối cùng của anh. Khoa gào thét trong câm lặng, cổ họng anh chỉ phát ra những tiếng khò khè đầy máu tươi. Anh đưa bàn tay trái bám đầy sẹo bỏng điện sém đen lên ôm chặt lấy đầu, liên tục tự đập đầu vào tấm bia mộ bằng thép rỉ sét của Thế Anh để dùng cơn đau thể xác dập tắt ảo ảnh.
*BÍP... BÍP... BÍP...*
Chiếc vòng mỏ neo sóng não thế hệ hai trên thái dương Khoa đã bị cháy hỏng hoàn toàn vi mạch đối kháng, chỉ còn là một miếng kim loại nguội ngắt và nứt toác. Khoa không còn lá chắn bảo vệ. Để tự cứu mình trước khi bị Victor nuốt chửng hoàn toàn thùy trán, Khoa đưa bàn tay trái run rẩy lên thái dương, cưỡng bức kích hoạt dòng điện đối kháng cực mạnh từ nguồn pin nơ-ron còn sót lại của chiếc mỏ neo rạn nứt.
*ZÁP!*
Một luồng điện thế cao phóng thẳng vào thùy trán của Khoa. Cơn đau đớn tột cùng như có một lưỡi dao nung đỏ đâm xuyên qua não bộ khiến toàn thân anh co giật dữ dội trên tuyết lạnh. Da vùng thái dương bị bỏng sém rỉ máu, nhưng luồng điện thế cao đã tạm thời đánh sập hệ thống giả lập ảo ảnh của Victor.
*"Ha ha ha! Ngươi có tự hành hạ mình thế nào cũng vô ích! Ngươi biết vì sao ngươi tương thích hoàn hảo với Nemesis không? Vì trong huyết quản ngươi chảy dòng máu biến dị của cuộc thí nghiệm Vĩnh An! Ngươi và ta... chúng ta là một!"* Tiếng cười của Victor nhỏ dần rồi tắt lịm trong bóng tối ý thức.
Cú sốc điện cưỡng bức đã tước đi của Khoa một phần ký ức nữa. Vùng nhớ về ngày nhập ngũ đầu tiên—hình ảnh Đại tá Lê Hoài Nam nghiêm khắc trao cho anh bộ quân phục biên phòng xám tro sờn cũ—vỡ tan thành những mảng pixel xám xịt vô hồn, vĩnh viễn biến mất khỏi đại não anh. Khoa cảm thấy tâm hồn mình trống rỗng, lạnh lẽo hệt như nghĩa trang tuyết rơi Đồi Gió Hú này.
Để dập tắt hoàn toàn cuộc nổi loạn nơ-ron của Victor, Khoa áp dụng thủ đoạn bảo mệnh cuối cùng: **Giả Lập Sóng Não Chết**. Anh nín thở hoàn toàn, chủ động hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu, làm phẳng sóng não của mình thành một đường ngang màu xanh trên màn hình điện não. Hệ thống tự ngắt khẩn cấp của Nemesis detecting nhịp sinh học sụp đổ, lập tức ngắt toàn bộ kết nối sợi quang dọc gáy Khoa.
*CẠCH!*
Tám sợi cáp quang nơ-ron Neural-Link-9 tự động rút ra khỏi gáy anh, rỉ ra những giọt dịch vàng nhạt và máu tươi ấm nóng xuống tuyết trắng. Khoa lịm đi, cơ thể gầy gò ngã quỵ trên nền tuyết lạnh giá bên cạnh bia mộ của Thế Anh.
Khánh Linh hốt hoảng lao đến, ôm chặt lấy thân thể lạnh ngắt của Khoa. Cô dùng đôi tay run rẩy lôi từ trong ngực áo bay rách nát của anh ra chiếc hộp nhạc gỗ cũ kỹ. Chiếc hộp nhạc bằng gỗ thông dính đầy máu tươi của Khoa đã bị rạn nứt nắp hộp sau cú va đập dã chiến, trục quay bằng đồng lệch nhịp phát ra tiếng nhạc ru móp méo, méo mó giữa tiếng gió rít gào của Đồi Gió Hú. Dầu thủy lực Polaris-40 rò rỉ từ tay Nemesis chảy dọc theo bệ máy, nhỏ giọt xuống chiếc hộp nhạc gỗ rồi loang ra trên nền tuyết trắng xóa thành một màu đỏ thẫm rùng rợn, biểu tượng cho sự rạn nứt tinh thần không thể cứu vãn của người phi công trẻ.
Linh tìm thấy Khoa đang quỳ gối trước mộ phần của Thế Anh, tay nắm chặt chiếc hộp nhạc gỗ rỉ máu từ lòng bàn tay bị bóp chặt, trong khi tiếng gầm rú của pháo tự hành Thiết Huy từ xa báo hiệu nghĩa trang đã bị định vị.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!