Nhạc nềnCyber_Noir

Hầm Ngầm Bí Mật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh laser đỏ sậm của pháo hiệu oanh tạc vẽ một đường thẳng băng qua màn bão tuyết, khóa chặt tọa độ đống đổ nát nơi Trung úy Trịnh Thế Anh đang bị kẹt. Cái chết cận kề trong gang tấc, rực lửa và tàn nhẫn, hắt lên mặt kính buồng lái của chiếc Thiết Mã-04 một màu đỏ rùng rợn.


"Anh Thế Anh! Nghe tôi không? Trả lời đi!"


Đăng Khoa gào lên qua tần số vô tuyến dã chiến. Hai bàn tay anh điên cuồng giật cần gạt cơ học, cố gắng ép cỗ máy Thiết Giáp Tuần Tra (Cấp D) rách nát của mình tiến lên. Nhưng khớp gối chân trái của Thiết Mã-04 đã bị sóng xung kích từ loạt đạn trước làm biến dạng, mỗi bước đi đều phát ra tiếng kim loại nghiền nát nhau ken két. Động cơ diesel-điện gầm rú trong tuyệt vọng, khói đen phun ra từ ống xả phía sau bị bão tuyết cấp 10 giật phăng đi ngay lập tức.


"Khoa... Khánh... đừng qua đây!"


Giọng nói của Thế Anh vang lên qua làn sóng điện từ bị nhiễu loạn nặng nề, đứt quãng như tiếng hơi thở cuối cùng của một người hấp hối. Qua lớp kính mờ sương, Khoa có thể thấy chiếc cơ giáp tuần tra của Thế Anh đang bị đè nát phần chân cơ cấu dưới hàng vạn tấn bê tông đóng băng của tường thành sụp đổ. Những thanh thép chịu lực rỉ sét đâm xuyên qua lớp giáp mỏng, găm chặt cỗ máy xuống mặt đất.


Phía trước mặt họ, ba chiếc cơ giáp tiên phong của Quân đoàn thiết giáp Thiết Lang đang lừng lững tiến lại. Những cái bóng titan đen xám khổng lồ bước đi trong bão tuyết, vuốt thép thủy lực của chúng rực cháy nhiệt lượng nung đỏ, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ vật cản nào.


"Tớ phải cứu anh ấy! Khoa! Tớ không thể bỏ anh ấy được!"


Ngô Quốc Khánh hét lên, chiếc Thiết Giáp Tuần Tra bên cạnh Khoa lao lên phía trước. Chiếc bùa bình an bằng vải đỏ thêu chỉ vàng đeo trên cổ Khánh đung đưa dữ dội qua màn hình hiển thị phụ. Cậu ấy đang khóc, những giọt nước mắt nóng hổi nhòe đi trên gương mặt bánh mật rạng rỡ thường ngày.


"Khánh! Lùi lại! Cậu điên rồi!" Khoa gầm lên, nhưng hệ thống truyền động của anh đã hoàn toàn mất kiểm soát.


Con mắt phải của Khoa đột ngột nhói đau dữ dội. Một luồng điện nơ-ron hằn đỏ võng mạc, bùng lên hình ảnh mờ ảo của đêm thảm sát mười năm trước tại thị trấn Vĩnh An. Lửa đỏ, tiếng gào khóc, và bóng tối... Cơn đau ập đến như một chiếc đinh sắt cắm thẳng vào đại não, khiến anh khuỵu người xuống bảng điều khiển, mồ hôi lạnh túa ra dọc gáy.


"Chạy đi!" Giọng Thế Anh đột ngột đanh lại, mang theo một quyết định tàn nhẫn. "Khánh, nhớ lời hứa của cậu chứ? Về quê trồng lúa... gửi cho thằng Khoa hòm gạo thơm dẻo nhất biên cương. Đừng chết ở cái xó xỉnh đóng băng này!"


"Anh Thế Anh!"


Qua màn hình cảm biến quang học đang nhấp nháy báo động đỏ, Khoa bàng hoàng thấy Thế Anh đưa tay giật mạnh chốt an toàn khẩn cấp bên hông buồng lái. Nắp khoang chứa năng lượng của chiếc cơ giáp tuần tra bật mở, lộ ra Khối pin nén Chronos-Mini đang rực sáng một màu xanh lam neon rực rỡ. Đó là nguồn năng lượng mật độ cao duy nhất còn sót lại của anh.


Thế Anh không hề do dự. Anh dùng cánh tay cơ khí còn hoạt động được của cơ giáp, giật phăng khối pin nén ra ngoài, ép hệ thống tản nhiệt lỏng ngừng hoạt động cưỡng bức. Lò phản ứng mini lập tức rơi vào trạng thái quá nhiệt dây chuyền, các dòng cảnh báo nguy hiểm nhấp nháy điên cuồng trên màn hình vô tuyến chung.


"Sống sót mà về... tụi nhóc!"


*UỲNH!!!*


Thế Anh kích nổ khối pin nén Chronos-Mini, thực hiện đòn tự sát ngăn địch cận chiến.


Một quầng sáng xanh lam khổng lồ bùng lên, xé rách màn bão tuyết và bóng tối của trạm tiền tiêu số 9. Sức ép từ vụ nổ hạt nhân mini kinh hoàng đến mức nó triệt tiêu ngay lập tức hai chiếc cơ giáp tiên phong của Thiết Huy đang áp sát, biến chúng thành những mảnh vụn hợp kim nóng chảy bay tứ tán. Nhưng đồng thời, sóng xung kích khổng lồ cũng quét qua chiến hào phòng ngự vòng ngoài.


Chiếc Thiết Mã-04 của Khoa bị thổi bay như một chiếc lá khô trước gió lốc. Hệ thống thủy lực chân cơ cấu gãy rạp, vỏ giáp mỏng rạn nứt toàn bộ. Sức ép kinh hoàng đẩy cỗ máy rơi tự do xuống một khe nứt địa chất đóng băng sâu hoắm vừa xuất hiện sau vụ nổ sập hầm mỏ.


Khoa cảm thấy cơ thể mình như bị ném vào một chiếc máy nghiền. Tiếng kim loại co rít, tiếng gió rít gào bên tai, và bóng tối bao trùm lấy tất cả. Chiếc Thiết Giáp Tuần Tra va đập liên tục vào vách đá đóng băng trước khi nổ tung hoàn toàn, hất văng Khoa ra khỏi buồng lái.


Anh rơi xuống, lăn dài trên những dốc băng trơn trượt của khe nứt ngầm, va đập mạnh vào những khối đá nhọn hoắt dưới lòng đất sâu.


Khi mọi chuyển động dừng lại, chỉ còn lại sự im lặng rợn người của lòng đất và tiếng gió rên rỉ từ phía trên dội xuống.


Khoa nằm bất động trên nền đá phủ đầy bụi tuyết cổ đại. Bộ đồ bay của anh đã rách nát hoàn toàn, những vệt máu đỏ tươi thấm ra qua lớp vải xám tro, nhanh chóng bị cái lạnh -40 độ C đóng băng thành những mảng cứng ngắc. Bả vai trái của anh trật khớp đau đớn, mỗi cử động nhỏ đều như có hàng nghìn mũi kim châm thẳng vào tủy sống.


"Khánh... Anh Thế Anh..."


Khoa lẩm bẩm trong cơn mê sảng. Anh cố gắng mở mắt, nhưng con mắt phải hằn đỏ đang chịu áp lực bức xạ nơ-ron dội ngược nhói đau như muốn nổ tung. Anh dùng cánh tay phải còn cử động được, run rẩy chạm vào ngực áo bay. Chiếc hộp nhạc gỗ cũ kỹ của em gái Khánh An vẫn còn đó. Nó bị nứt nhẹ một góc do cú rơi, nhưng khi các bánh răng cơ học va chạm, nó vẫn phát ra vài tiếng nhạc ru nhỏ, lệch nhịp và yếu ớt giữa không gian tĩnh mịch. Tiếng nhạc ru ấy như một mỏ neo tinh thần, giữ cho ý thức rách nát của anh không bị chìm sâu vào cõi chết.


Khoa nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt xương, lết thân thể rách nát dọc hành lang hầm ngầm tối tăm. Nơi này không có ánh sáng, chỉ có lớp bụi dày mười năm phủ lên những bức tường thép đúc kiên cố và những đường ống dẫn dầu rỉ sét. Đây không phải là kho lương thực dã chiến thông thường như anh vẫn nghĩ. Cấu trúc kiên cố của những bức tường thép này thuộc về một công trình quân sự cấp cao bị bỏ hoang.


Phía trên đầu anh, những tiếng nổ trầm đục vẫn liên tục dội xuống. Vụ nổ pin nén của Thế Anh đã triệt tiêu kẻ thù, nhưng đồng thời làm sụp đổ hoàn toàn lối thoát phía trên của Khoa. Hàng vạn tấn đá băng đã lấp kín khe nứt. Anh đã bị chôn sống dưới lòng đất.


"Phải tìm lối thoát... phải sống..."


Khoa tự nhủ, giọng nói run rẩy vì lạnh và mất máu. Anh rút khẩu súng lục dã chiến K-54 cải tiến dắt bên hông ra, dùng báng súng làm điểm tựa để lết đi. Phía trước hành lang bị chặn lại bởi một cánh cửa sắt bảo mật khổng lồ bám đầy rêu băng. Trên bảng điều khiển của cửa, một đèn tín hiệu màu đỏ nhạt vẫn nhấp nháy yếu ớt.


Khoa cố gắng dùng súng lục dã chiến K-54 bắn vỡ ổ khóa cửa sắt bảo mật, hy vọng có thể cưỡng bức mở lối đi.


*ĐOÀNH! ĐOÀNH!*


Tiếng súng nổ vang dội trong không gian hẹp làm tai Khoa ù đi. Nhưng những viên đạn xuyên giáp cỡ nhỏ chỉ bắn ra những tia lửa xanh lét rồi nảy ngược trở lại vô hiệu, để lại những vết lõm nông trên bề mặt hợp kim siêu cứng. Cánh cửa không hề suy suyển.


Nhận ra không thể quay lại phía trên bão lửa và cũng không thể phá vỡ cánh cửa bằng hỏa lực thô sơ, Khoa buộc phải đưa ra quyết định chiến thuật: tiến sâu vào bóng tối của hành lang ngầm để tìm kiếm một lối thoát hiểm khác hoặc một bảng điều khiển trung tâm.


Anh tiếp tục lết đi, vai trái kéo lê trên nền đất lạnh ngắt. Càng đi sâu, không gian càng mở rộng ra. Cho đến khi hành lang kết thúc, Khoa đứng trước một vòm hang khổng lồ chìm trong bóng tối vĩnh cửu.


*Hầm ngầm bí mật trạm 9.*


Khi con mắt phải hằn đỏ của Khoa dần thích nghi với bóng tối, anh bàng hoàng nhận ra mình đang đứng trong một nhà vòm bảo trì cơ giới cổ đại. Và ở trung tâm của nhà vòm ấy, sừng sững một bóng ma màu đen khổng lồ.


Đó là một chiếc siêu cơ giáp buồng đôi. Lớp vỏ hợp kim của nó đen tuyền, không hề phản xạ bất kỳ chút ánh sáng yếu ớt nào từ các đèn tín hiệu dã chiến. Khung xương của nó to lớn và dữ dằn hơn nhiều so với những chiếc Thiết Giáp Tuần Tra đời cũ, mang theo một vẻ đẹp chết chóc của một Thần Cơ cổ đại từ cuộc chiến mười năm trước. Trên giáp ngực của nó, hai chữ "NEMESIS" được khắc chìm, phủ một lớp bụi mờ của thời gian.


"Cơ giáp buồng đôi... Nemesis..." Khoa thì thầm, hơi thở hóa thành làn khói trắng bay lơ lửng.


Ngay khi Khoa bước chân vào phạm vi mười mét xung quanh cỗ máy, hệ thống an ninh cổ đại của hầm ngầm bất ngờ thức tỉnh. Một luồng sáng laser màu đỏ sậm quét qua từ trần hầm, rọi thẳng vào cơ thể rách nát của Khoa.


"Cảnh báo! Phát hiện đối tượng xâm nhập. Kích hoạt giao thức quét sinh trắc học nơ-ron."


Tiếng nói máy móc lạnh lùng vang lên từ các loa phóng thanh rỉ sét. Khoa đứng im, tim đập liên hồi. Anh biết nếu hệ thống xác định sai lệch, các ụ súng tự động ẩn trong tường sẽ xả súng nghiền nát anh thành cám.


Luồng sáng laser dừng lại ở con mắt phải hằn đỏ và dọc gáy của Khoa, nơi các cổng kết nối thần kinh đang rỉ máu. Hệ thống đang quét sâu vào bản đồ gen nơ-ron của anh, phân tích tần số sóng não Cộng Hưởng Nghịch đặc biệt.


"Quét hoàn tất. Xác nhận tần số nơ-ron: Trùng khớp 99,8%. Danh tính chủ thể: Dòng dõi Diệp Đăng Sơn - Gia tộc thợ rèn Diệp. Giao thức bảo mật mở khóa. Chào mừng phi công trở lại."


*CẠCH... XÌ...*


Cánh cửa sắt bảo mật khổng lồ phía sau Khoa tự động mở ra, đồng thời toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng của hầm ngầm bừng tỉnh, rọi sáng chiếc cơ giáp Nemesis màu đen huyền thoại.


Khoa khuỵu gối xuống đất, thở dốc. Gen đột biến tự nhiên của Gia tộc thợ rèn Diệp - thứ giúp mật độ nơ-ron ở thùy trán dày đặc hơn người thường - chính là chìa khóa duy nhất vượt qua bộ lọc an ninh của cỗ máy chiến tranh cấm này. Nhưng anh chưa kịp vui mừng thì một chấn động kinh hoàng từ phía trên dội xuống, mạnh đến mức làm rơi rụng những mảng băng đá lớn từ trần hầm.


*RẦM!!!*


Tường hầm ngầm bắt đầu xuất hiện những vết nứt vỡ lớn. Tiếng xích xe thiết giáp hạng nặng gầm rú dội xuống trực diện. Quân đoàn thiết giáp Thiết Lang của Đế Quốc Thiết Huy đang càn quét ngay phía trên đầu anh, sức nặng của những cỗ máy khổng lồ đang ép sập trần hầm ngầm rỉ sét mười năm tuổi.


Khoa biết mình không còn đường lui. Nếu ở lại đây, anh sẽ bị chôn vùi dưới đống đổ nát của hầm ngầm. Cách duy nhất để sống sót, để báo thù cho Thế Anh, là bước lên chiếc cơ giáp hắc hắc ám này.


Anh dùng hết chút sức lực cuối cùng, bám vào thang dây cơ học rỉ sét, lết thân thể đầy máu leo lên khoang lái của Nemesis.


Khi Khoa chạm tay vào nắp khoang lái đôi rực đỏ ánh sáng cảnh báo, một luồng điện nhẹ truyền thẳng vào tay anh, kích thích con mắt phải hằn đỏ nhói đau một lần nữa.


Nắp buồng lái Nemesis đột ngột mở ra, phóng ra những sợi cáp nơ-ron ngoằn ngoèo tựa như những xúc tu sinh học đang đói khát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!