Nhạc nềnCyber_Noir

Cơn Thèm Khát Neuro-S

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đạn súng trường điện từ ghim rầm rập vào vách đá cửa hang Lõi dự án 09 dội qua lớp vỏ thép dày của cơ giáp Nemesis, vang lên những tiếng rít chói tai của kim loại bị nung chảy. Giữa màn đêm bão tuyết ngày thứ hai, khoảng năm giờ sáng, lối thoát hiểm của phòng thí nghiệm ngầm ngập trong khói súng và bụi đá. Trung tá Trịnh Sâm cùng đội hiến binh vũ trang đang điên cuồng nổ súng áp chế, cố gắng khép chặt vành đai phong tỏa để cưỡng bức thu hồi chiếc cơ giáp đen cấm.


Trong khoang lái đôi rực đỏ ánh sáng cảnh báo nơ-ron, Đăng Khoa nằm liệt trên ghế lái chính, hơi thở đứt quãng. Cú sốc điện cưỡng bức từ mỏ neo sóng não của Khánh Linh dẫu đã dập tắt được cơn bạo loạn chiếm hồn của AI Victor, nhưng cái giá phải trả quá tàn khốc. Thùy trán bị xơ hóa nhẹ khiến anh rơi vào trạng thái mất khả năng ngôn ngữ tự nhiên tạm thời, đôi môi tái nhợt chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ nghẹn ngào trong cổ họng. Tệ hơn, đôi chân anh hoàn toàn mất đi cảm giác, rũ rượi như hai khúc gỗ chết do độc tố bức xạ nơ-ron tích lũy từ Hang Tinh Thể Xám.


"Khoa! Giữ chặt lấy tôi!"


Khánh Linh nén cơn đau ở lưng sau cú va đập, bò sang khoang lái chính. Cô dùng đôi tay mảnh khảnh gạt mạnh cần điều khiển cơ học khẩn cấp. Nhờ thiết bị phá sóng dã chiến từ quặng tinh thể xám mà chú Tư Sơn lắp trên xe nâng "Trâu Sắt" ngoài cửa hang đang phát ra những xung từ trường cực mạnh, tín hiệu định vị GPS và bộ kích nổ từ xa của chiếc Vòng cổ định vị hiến binh trên cổ Khoa tạm thời bị nhiễu loạn, phát ra những tiếng bíp rè rè đều đặn rùng rợn nhưng không thể phóng điện cao thế.


Lợi dụng màn sương mù từ trường dày đặc và một góc hang sụt lở chặn đứng tầm nhìn của hiến binh, Khánh Linh đã liều mạng điều khiển Nemesis lết đi bằng cơ cấu tay thủ công, kéo lê đôi chân cơ khí bị hỏng hóc của nó chui vào một đường ống dẫn nhiệt cũ nát bỏ hoang dẫn thẳng ra vùng đệm biên giới.


Ba giờ sau, trong một căn hầm trú ẩn dã chiến bằng tôn rỉ sét nằm khuất sau những rặng núi đá đóng băng cách Phố Sắt Vụn không xa, cơn ác mộng thực sự mới chính thức bắt đầu.


Căn hầm tối tăm ngập tràn mùi dầu mỡ thủy lực Polaris-40 lạnh ngắt và mùi rỉ sét ẩm ướt. Đăng Khoa nằm co giật liên tục trên chiếc giường lò xo dã chiến bọc vải bạt xám. Cơn sốt Đào Thải Thần Kinh cấp tính ập đến như một cơn bão lửa thiêu đốt đại não anh. Thiếu hụt Dung dịch Neuro-S tinh khiết để ức chế sự đào thải nơ-ron, các tế bào não của Khoa bắt đầu phản ứng điên cuồng trước sự xâm lấn của AI Victor đang lẩn khuất trong tiềm thức.


"Á... ú..."


Khoa quằn quại, hai bàn tay siết chặt lấy thành giường sắt. Lòng bàn tay trái của anh—nơi vết bỏng điện sém đen do dao găm của sát thủ Bóng Đen đêm trước để lại—rách miệng rỉ máu tươi, bám đầy vào lớp vải bạt xám sờn cũ. Dọc gáy anh, tám cổng cắm Neural-Link-9 đang sưng tấy đỏ rực, rỉ ra thứ dịch nơ-ron màu vàng nhạt lẫn với máu nóng hổi. Mỗi nhịp co giật khiến sợi chỉ đỏ may mắn được Bà cô Mười tỉ mẩn thêu thủ công nơi cổ áo bay G-Force-Black cọ xát trực tiếp vào vết thương hở, mang lại một cảm giác đau rát thô bạo. Con mắt phải hằn đỏ của anh trợn trừng vô hồn dưới chiếc kính lọc bức xạ màu đỏ, đồng tử hoàn toàn đóng băng không thể co giãn tự nhiên.


Trong khoảng không tối tăm của ý thức, tiếng cười trầm ấm nhưng u ám của AI Victor lại vang lên đầy chế giễu:


*"Ngươi thấy chưa, thằng nhóc câm lặng? Kẻ thù đã tước đi giọng nói của ngươi, cha nuôi của ngươi đã bán đứng gia đình ngươi, và giờ ngươi đang chết dần chết mòn như một con chó hoang trong xó tối này. Giao thùy trán cho ta... Ta sẽ cho ngươi liều thuốc nơ-ron tốt nhất, ta sẽ giúp ngươi xé xác lũ hiến binh ngoài kia! Giao ra!"*


Ảo ảnh về người mẹ Nguyễn Thị Mai với gương mặt pixel xám xịt rỉ máu và em gái Khánh An gào khóc đòi cứu mạng liên tục hiện lên trước mắt Khoa, bóp nghẹt nhịp tim anh lên mức 160 nhịp/phút. Mỏ neo sóng não thế hệ hai trên thái dương anh đã bị cháy hỏng hoàn toàn vi mạch đối kháng, không còn khả năng phát ra dòng điện bảo vệ.


"Lan! Tiêm thuốc an thần khẩn cấp! Nhịp tim cậu ấy đang vượt ngưỡng an toàn!" Khánh Linh hét lên, đôi mắt cô đỏ hoe vì bất lực.


Y tá Nguyễn Thị Lan run rẩy mở hộp cứu thương cá nhân bọc titan, rút ra ống tiêm chứa liều thuốc an thần dã chiến cuối cùng. Cô cắm thẳng kim tiêm vào tĩnh mạch cánh tay trái của Khoa.


"Đây là liều thuốc cuối cùng rồi, chị Linh!" Lan vừa lau những vệt máu tươi đang chảy ra từ mắt phải và sau gáy Khoa vừa khóc. "Thuốc an thần chỉ có thể giảm co giật cơ học trong vòng ba mươi phút, nó không thể ngăn chặn sự đào thải tế bào não. Nếu không có Neuro-S tinh khiết để tái lập hàng rào nơ-ron, thùy trán của cậu ấy sẽ bị silic hóa hoàn toàn trước khi trời sáng! Cậu ấy sẽ biến thành một cái xác thực vật!"


Khánh Linh đứng bật dậy, gương mặt cô nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Nguồn thuốc Neuro-S chính quy đã bị vỡ nát hoàn toàn trong cuộc ám sát của Bóng Đen đêm trước. Tập đoàn Thần Cơ đã phong tỏa mọi tuyến tiếp tế hướng về biên giới. Con đường duy nhất để giữ mạng cho Khoa lúc này nằm ở thế giới ngầm.


Linh lao đến bàn làm việc dã chiến, bật thiết bị liên lạc vô tuyến ngắn sóng đã được mã hóa mật. Cô điều chỉnh tần số nơ-ron, kết nối trực tiếp với Phố Sắt Vụn—khu ổ chuột tự phát đầy rác thải cơ khí ngoài rìa căn cứ.


*RÈ RÈ...*


"Lão què Tôn! Nghe tôi nói không? Chúng tôi cần Neuro-S! Bao nhiêu tiền cũng được, hãy gửi cho chúng tôi một liều khẩn cấp!" Linh nói vào máy bộ đàm với giọng run rẩy.


Từ đầu dây bên kia, tiếng rè rè của bão từ hòa lẫn với tiếng kim loại rít lên kèn kẹt của chiếc chân giả cơ khí rỉ sét bị kéo lê trên nền đất đá. Giọng nói của Lão què Tôn vang lên, đứt quãng và tràn đầy sự hoảng loạn:


"Cô... cô Linh đó hả? Không được rồi... Phố Sắt Vụn... bị phong tỏa rồi! Lão Hổ... gã trùm buôn lậu biên cảnh... gã đã nhận tiền của tập đoàn Thần Cơ để chặn đứng toàn bộ nguồn thuốc! Tất cả các hiệu thuốc ngầm, các kho chứa Neuro-S lậu đều bị người của Lão Hổ niêm phong bọc chì rồi!"


Khánh Linh cảm thấy đất trời như sụp đổ dưới chân: "Không thể nào... Lão Tôn, ông là cựu thợ máy, ông chắc chắn phải có nguồn dự phòng chứ? Làm ơn cứu Khoa!"


"Tôi... tôi đã cố lén chuyển một liều thuốc lậu qua đường cống ngầm dưới khu mỏ bỏ hoang..." Giọng Lão què Tôn đột ngột nghẹn lại, tiếng ho sặc sụa lẫn tiếng thở dốc nặng nề truyền qua loa phát. "Nhưng... tay sai của Lão Hổ phát hiện rồi. Chúng đánh gãy chiếc chân giả cơ khí của tôi, cướp mất ống thuốc... Cô Linh, đừng đến đây... Lão Hổ đang truy lùng các người..."


*BỤP!*


Tiếng kết nối vô tuyến đột ngột bị cắt ngang bởi một tiếng động lớn, tiếng gầm rú của động cơ xe bọc thép dã chiến và tiếng cười sặc sụa đầy mùi máu của một người đàn ông lực lưỡng.


Một tần số vô tuyến dã chiến khác tự động ghi đè lên đường truyền. Giọng nói ồm ồm, thô bạo và đầy sát khí của Lão Hổ vang lên qua loa bộ đàm, rít qua kẽ răng đầy tàn nhẫn:


"Ha ha ha! Kỹ sư tâm lý của sư đoàn đó hả? Thằng nhóc phi công của các người sắp nổ não rồi đúng không? Đừng tốn công vô ích nữa. Toàn bộ Neuro-S ở biên giới phía Bắc này đều nằm trong tay tao."


Khánh Linh siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay: "Lão Hổ! Ông muốn bao nhiêu tiền? Chúng tôi sẽ trả!"


"Tiền sao? Tập đoàn Thần Cơ cho tao nhiều tiền hơn lũ lính biên phòng rách rưới các người gấp trăm lần!" Lão Hổ cười gằn, tiếng khẩu súng lục ổ quay mạ bạc nạm ngọc bích cán ngà voi của gã gõ nhịp liên tục vào ống thu âm vô tuyến nghe rùng rợn. "Nếu muốn thằng nhóc phi công sống qua đêm nay, hãy mang cái đầu của chiếc cơ giáp đen đến Phố Sắt Vụn gặp ta."


*TÚT... TÚT... TÚT...*


Đường truyền hoàn toàn bị ngắt. Khánh Linh quỵ sụp xuống cạnh bàn máy, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má nhợt nhạt. Sự bất lực tột cùng bao trùm lấy tâm trí cô. Lão Hổ đã chặn đứng nguồn sống duy nhất của Khoa, biến thuốc cứu mạng thành một tối hậu thư tống tiền tàn nhẫn nhằm dâng nộp Nemesis cho tập đoàn.


Đúng lúc đó, một tín hiệu mật mã Morse quân sự nhỏ nhẹ nhấp nháy trên góc màn hình radar phụ. Đó là dòng mật mã được gửi từ pháo đội dã chiến của Hoàng Bách. Bách đã lén dùng đường truyền pháo binh để tuồn tọa độ chính xác của kho chứa bọc thép nơi Lão Hổ đang cất giữ hòm thuốc Neuro-S dã chiến tại Phố Sắt Vụn cho Linh.


Trên chiếc giường lò xo dã chiến, Đăng Khoa đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại qua loa phát. Cơn co giật nơ-ron tạm thời dịu đi dưới tác dụng của liều thuốc an thần cuối cùng, nhưng đôi chân anh vẫn hoàn toàn tê liệt. Anh không thể nói, không thể đứng vững, nhưng con mắt phải hằn đỏ dưới chiếc kính lọc màu đỏ đang rực lên một luồng sáng căm thù tột độ.


Anh hiểu rằng, nếu chờ đợi đàm phán, anh sẽ chết vì hoại tử não, và Khánh Linh sẽ bị bắt cóc. Cách duy nhất để sinh tồn là dùng sức mạnh cơ giới cướp thuốc trực diện.


Khoa nghiến chặt răng, dùng hai bàn tay thô ráp bám đầy sẹo bỏng điện co rút của mình để bám vào thành giường sắt. Anh dùng hết sức mạnh của cơ vai và lồng ngực, từ từ lết thân thể tàn phế của mình xuống nền đất đá lạnh buốt.


"Khoa! Anh đang làm gì vậy? Nằm im đi!" Y tá Lan lao đến cố giữ anh lại nhưng bị ánh mắt lạnh lùng, quyết liệt của Khoa đẩy lui.


Khoa dùng khuỷu tay rách da rỉ máu để lết đi từng centimet trên sàn đá hầm trú ẩn, hướng thẳng về phía buồng lái đôi rực đỏ của Nemesis đang quỳ gối ở cuối căn hầm. Anh dùng bàn tay trái bỏng sém rách miệng bám chặt vào thang leo kim loại, kéo lê đôi chân liệt vô lực của mình lên khoang lái chính.


Anh sẽ không chết như một vật thí nghiệm câm lặng của Trần Minh. Anh sẽ lái Nemesis san phẳng Phố Sắt Vụn để tự giành lấy sự sống của mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!