Nhạc nềnCyber_Noir

Bí Mật Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng huỳnh quang xanh lạnh từ lối đi ngầm rọi thẳng vào buồng lái đôi rách nát của Nemesis, mở ra con đường tiến vào lõi bí mật mười năm trước.


Trong khoang lái chật hẹp rực đỏ ánh đèn cảnh báo, Đăng Khoa nằm gục trên bảng điều khiển phụ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn co giật do bức xạ tinh thể xám ngoài hang động vẫn chưa dứt hẳn, khiến từng thớ cơ trên người anh giật nảy lên một cách vô thức. Dọc gáy anh, tám cổng cắm nơ-ron Neural-Link-9 sưng tấy, rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt hòa lẫn với những vệt máu tươi nóng hổi. Thứ dịch nơ-ron ấy thấm đẫm vào sợi chỉ đỏ may mắn được Bà cô Mười thêu thủ công nơi cổ áo bay G-Force-Black, tạo nên một cảm giác bỏng rát, thô bạo mỗi khi anh cử động đầu.


"Khoa! Anh nghe tôi nói không? Chúng ta phải rời khỏi buồng lái ngay lập tức!"


Giọng nói của Khánh Linh vang lên bên tai anh, gấp gáp và run rẩy. Cô cố gắng tháo chiếc mũ kết nối nơ-ron khỏi đầu anh, nhưng các sợi cáp quang siêu dẫn vẫn bám chặt vào các cổng cắm dọc gáy như những xúc tu đói khát. Con mắt phải của Khoa, ẩn sau chiếc Kính lọc bức xạ màu đỏ, hằn lên những tia máu đỏ rực rỡ của Nemesis. Đồng tử của anh hoàn toàn không thể tự co giãn tự nhiên dưới áp lực của ca đồng bộ sâu vừa rồi.


*BÍP... BÍP... BÍP...*


Tiếng bíp định vị đều đặn, rùng rợn từ chiếc Vòng cổ định vị hiến binh ôm sát khí quản Khoa vang lên xé rách khoảng không tĩnh lặng. Trận địa bão từ ngoài hang tạm thời chặn đứng tín hiệu phóng điện của Trung tá Trịnh Sâm, nhưng chiếc vòng vẫn nhấp nháy ánh sáng đỏ, sẵn sàng thiêu rụi nơ-ron của anh ngay khi kết nối vô tuyến được tái lập.


"Linh... chân tôi... không có cảm giác."


Giọng Khoa trầm đặc, khàn đặc đến đáng sợ. Sự thờ ơ lạnh lùng bao trùm lấy gương mặt tái nhợt của anh. Việc mất đi ký ức về em gái Khánh An ở trận chiến trước đã để lại một khoảng trống hoác vô hồn trong thùy trán, biến anh thành một cỗ máy biết nói. Anh nhìn đôi chân bất động của mình bằng ánh mắt phẳng lặng, không một chút hoảng sợ hay dằn vặt.


"Tôi biết. Độc tố bức xạ đang silic hóa tế bào thần kinh vận động của anh. Chúng ta phải tìm phòng thí nghiệm ngầm ngay lập tức. Ở đó chắc chắn có thuốc ức chế."


Khánh Linh nghiến răng, cô dùng bả vai gầy guộc của mình đỡ lấy thân hình cao lớn của Khoa. Lòng bàn tay trái của Khoa, vốn bị sém đen rách miệng rỉ máu do dòng điện thế cao của sát thủ Bóng Đen đêm trước, siết chặt lấy tay vịn kim loại của khoang lái để mượn lực. Từng cử động nhỏ đều khiến vết bỏng điện rách miệng, máu tươi rỉ ra bám đầy vào thành thép rỉ sét của Nemesis.


*KÈN KẸT...*


Nắp buồng lái đôi nặng nề trượt mở thủ công. Hơi lạnh buốt giá của lòng đất ập vào, mang theo mùi ozone nồng nặc và mùi rỉ sét ẩm ướt của những thiết bị cơ khí đã bị bỏ hoang mười năm qua. Khánh Linh dìu Khoa lết ra khỏi buồng lái. Đôi chân tàn phế của anh kéo lê trên sàn thép lạnh ngắt, để lại một vệt nước màu xám đen của dịch nơ-ron rò rỉ.


Trước mắt họ là một không gian khổng lồ bị chôn vùi dưới lòng đất. Những dãy hành lang bằng thép đúc dày, chằng chịt những đường ống thủy lực Polaris-40 đã bị đóng băng nứt vỡ. Trên vách tường thép hoen ố, một bảng hiệu kim loại màu xám tro phản chiếu ánh sáng huỳnh quang xanh lạnh, để lộ những dòng chữ dập nổi đã bị bong tróc sơn:


**"TẬP ĐOÀN QUÂN SỰ THẦN CƠ - LÕI DỰ ÁN 09 - KHU VỰC THỬ NGHIỆM LÂM SÀNG NƠ-RON"**


"Lõi dự án 09..." Khánh Linh thì thầm, đôi mắt cô mở to kinh hoàng. "Đây là nơi mười năm trước Giáo sư Ngô Vĩnh đã thực hiện những ca thí nghiệm đầu tiên của dự án Linh Hồn Cơ Khí trước khi nó bị niêm phong."


Khoa không trả lời. Anh ngồi tựa lưng vào một tủ server rỉ sét, con mắt phải hằn đỏ dưới kính lọc đỏ chăm chú nhìn vào bóng tối sâu thẳm của hành lang. Sự im lặng của anh lúc này còn đáng sợ hơn cả bão tuyết ngoài biên ải.


Khánh Linh nhanh chóng đặt chiếc vali y tế dã chiến xuống đất. Cô rút ra Sợi cáp siêu dẫn Hyper-C, cắm trực tiếp vào cổng kết nối của một máy chủ cổ đại vẫn còn nguyên vẹn ở góc phòng. Đôi bàn tay cô lướt nhanh trên bàn phím cơ học bám đầy bụi giấy đóng băng.


*CẠCH... CẠCH...*


"Hệ thống nguồn điện dự phòng của phòng thí nghiệm vẫn còn hoạt động bằng lò phản ứng mini độc lập. Tôi đang cố gắng hack để ghi đè mã lệnh an toàn của Thần Cơ..."


*XOẸT... XOẸT...*


Một tiếng rít điện thế cao vang lên. Những bóng đèn huỳnh quang treo trên trần hành lang chớp nháy liên hồi rồi bùng lên thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, ma quái. Những chiếc máy chủ rỉ sét xung quanh bắt đầu rên rỉ, tiếng quạt tản nhiệt quay kèn kẹt phát ra những âm thanh rùng rợn như tiếng thở dài của người chết lâm sàng.


Màn hình điều khiển trung tâm của phòng thí nghiệm đột ngột sáng lên, hiển thị biểu tượng hình con mắt cơ khí của siêu máy chủ Aegis đời đầu. Khánh Linh lập tức truy cập vào phân vùng dữ liệu bị khóa của mười năm trước. Những dòng mã nơ-ron chạy dọc màn hình, và rồi, hàng loạt hồ sơ biological (sinh học) của cư dân thị trấn Vĩnh An hiện lên.


"Khoa... nhìn này..." Giọng Khánh Linh nghẹn lại. Cô chỉ tay vào danh sách hàng trăm cái tên cư dân, bên cạnh mỗi cái tên là một biểu đồ sóng não nơ-ron bị biến dạng cực hạn, kèm theo dòng chữ đỏ chói: **"THẤT BẠI - SILIC HÓA NÃO BỘ - TIÊU HỦY"**.


*"Ha ha ha... Thằng nhóc đáng thương!"*


Tiếng cười trầm ấm nhưng u uất của AI Victor đột ngột vang lên từ chính hệ thống loa phóng thanh rỉ sét của phòng thí nghiệm. Do Nemesis vẫn đang kết nối với mạng lưới nội bộ qua sợi cáp nơ-ron, bản sao số của Victor đã xâm nhập thành công vào máy chủ trung tâm.


"Victor..." Khoa thì thầm, bàn tay trái sém đen của anh siết chặt lấy báng khẩu súng lục K-54 cải tiến dắt bên hông.


*"Ngươi muốn tìm kiếm chân tướng của mình ư?"* Gương mặt số hóa ba chiều của Victor hiện lên trên toàn bộ các màn hình của phòng thí nghiệm, đôi mắt đỏ lòm tàn nhẫn nhìn xuống Khoa với sự chế giễu tột cùng. *"Lũ Thần Cơ đã nói với ngươi rằng tần số sóng não Cộng Hưởng Nghịch của ngươi là một món quà tự nhiên của gia tộc thợ rèn Diệp đúng không? Chúng đã nhận ngươi làm con nuôi, dạy ngươi lái cơ giáp để bảo vệ biên giới đúng không? Thật là một vở kịch gia đình ấm áp!"*


"Câm miệng!" Khánh Linh hét lên, cô cố gắng gõ phím để cô lập mã nguồn của Victor, nhưng các thuật toán ăn mòn ý thức của gã tội phạm chiến tranh quá mạnh mẽ. Hắn dễ dàng bẻ gãy tường lửa của cô.


*"Hãy xem đi, xem đứa trẻ chín tuổi của thị trấn Vĩnh An đã nhận được 'món quà' đó như thế nào!"*


*UỲNH!*


Một luồng xung thần kinh cực mạnh đột ngột phóng ra từ cổng kết nối của máy chủ, truyền ngược qua sợi cáp Hyper-C và đánh thẳng vào thái dương Khoa thông qua thiết bị mỏ neo sóng não đang rạn nứt vỏ hợp kim.


Khoa trợn trừng mắt. Một cơn đau đầu dữ dội, xé rách thùy trán ập xuống. Anh hét lên một tiếng câm lặng, hai tay ôm chặt lấy đầu.


Trong đại não rách nát của anh, một ảo ảnh ký ức bị cưỡng bức tái hiện.


Đó là đêm thảm sát mười năm trước tại thị trấn Vĩnh An. Nhưng không có lửa cháy, không có tiếng súng của quân Đế Quốc Thiết Huy. Trước mắt đứa trẻ chín tuổi Đăng Khoa là một căn phòng thí nghiệm màu trắng lạnh lẽo—chính là nơi anh đang đứng lúc này.


Anh thấy bản thân mình lúc chín tuổi đang bị xích chặt trên một chiếc bệ kim loại. Xung quanh anh là những nhà khoa học mặc blouse trắng xám tro, gương mặt họ lạnh lùng không cảm xúc dưới sự chỉ đạo của Giáo sư Ngô Vĩnh.


*"Mẫu thử số 109 - Diệp Đăng Khoa. Bắt đầu kích hoạt bức xạ nơ-ron cưỡng bức tần số cao."* Giọng nói của Ngô Vĩnh vang lên máy móc qua tư liệu ghi âm.


*"Áaaaa! Bố ơi! Cứu con!"* Đứa trẻ chín tuổi gào khóc điên cuồng, cơ thể nhỏ bé co giật dữ dội dưới luồng sóng điện từ màu xanh lam phóng ra từ máy phát nơ-ron.


*"Tăng công suất lên 150%. Chúng ta cần ép thùy trán của đối tượng đạt đến tần số Cộng Hưởng Nghịch của Victor trước khi tiến hành số hóa."*


Bức ảnh chụp biological hiển thị rõ ràng: Tần số sóng não Cộng Hưởng Nghịch đặc biệt của Khoa không phải tự nhiên mà có. Nó là kết quả của cuộc phơi nhiễm bức xạ nơ-ron cưỡng bức tàn bạo, một cuộc thí nghiệm thực địa có chủ đích được dàn dựng trên xương máu của toàn bộ cư dân thị trấn Vĩnh An. Gia tộc thợ rèn Diệp của anh bị thảm sát không phải do chiến tranh biên giới, mà vì họ sở hữu mật độ nơ-ron thùy trán dày đặc hơn người thường—vật liệu hoàn hảo cho dự án Linh Hồn Cơ Khí.


"Không... không phải..."


Khoa lẩm bẩm, đôi mắt hằn đỏ của anh mất đi tiêu cự. Sự sụp đổ niềm tin căn tính bẻ gãy hoàn toàn phòng tuyến tinh thần cuối cùng của anh. Anh không phải là một người lính biên phòng kiêu hãnh chiến đấu vì đất nước. Anh chỉ là một vật thí nghiệm sống sót duy nhất, một sản phẩm tàn bạo được nuôi dưỡng bằng tro tàn của gia đình mình để vận hành chiếc máy chém thần kinh mang tên Nemesis.


*"Ha ha ha! Đúng thế đấy, nhóc con!"* Victor cười điên cuồng trên màn hình. *"Bố đẻ của ngươi, Diệp Đăng Sơn, đã bị Ngô Vĩnh hút cạn nơ-ron ngay trên chiếc ghế kia! Còn kẻ nhận ngươi làm con nuôi—Đại tướng Trần Minh—chính là kẻ đã ký lệnh phê duyệt cuộc thí nghiệm này! Ngươi đang chiến đấu để bảo vệ cái gì? Bảo vệ những kẻ đã biến gia đình ngươi thành phế liệu sao?"*


"CÂM MIỆNG!"


Khoa phát điên. Anh rút khẩu súng lục K-54 dắt hông ra bằng bàn tay trái rỉ máu, chĩa thẳng vào màn hình máy chủ cổ đại.


"Khoa! Đừng bắn!"


Khánh Linh lao đến ôm chặt lấy cánh tay anh. Lực giật từ lòng bàn tay sém đen của Khoa quá mạnh, nhưng Linh quyết không buông tay. Cô biết nếu anh phá hủy máy chủ lúc này, anh sẽ vĩnh viễn không thể tìm ra thuốc ức chế và sẽ bị Victor nuốt chửng hoàn toàn.


"Buông ra! Tôi phải giết nó... Tôi phải xóa sạch mọi thứ!" Khoa gầm lên, giọng nói của anh bị biến đổi, lẫn lộn giữa giọng của anh và giọng trầm u uất của Victor do chỉ số đồng bộ thần kinh đang dao động điên cuồng ở ngưỡng 80%.


"Khoa! Nhìn tôi này!" Khánh Linh dùng cả hai tay giữ chặt lấy gương mặt lạnh ngắt của anh. Cô ép anh nhìn thẳng vào đôi mắt tràn đầy lòng trắc ẩn và nước mắt của mình. "Victor đang cố tình kích động anh phát điên để bẻ gãy mỏ neo sóng não! Anh bắn nát máy chủ là trúng kế của hắn! Anh phải tỉnh lại!"


Linh nhanh chóng điều chỉnh thiết bị can thiệp sóng nơ-ron trên thái dương Khoa. Chiếc vòng kim loại rạn nứt phát ra những tiếng bíp dồn dập, phóng ra dòng điện đối kháng cực mạnh để cưỡng ép nhịp tim Khoa giảm xuống. Đồng thời, cô tận dụng hơi lạnh buốt giá của phòng thí nghiệm đóng băng, ép Khoa thực hiện Thiền Định Tuyết Lạnh để hạ nhiệt đại não đang rực cháy bức xạ nơ-ron.


"Hít sâu vào... bằng mũi... giữ hơi thở chậm rãi..." Linh thì thầm, giọng cô run rẩy bên tai anh.


Khoa dần quỵ gối xuống sàn thép lạnh ngắt. Cái lạnh buốt của sàn nhà truyền qua lớp áo bay rách nát, làm tê liệt tạm thời các dây thần kinh đang rực cháy dọc gáy anh. Tiếng cười của Victor trên hệ thống loa phóng thanh nhỏ dần rồi bị dập tắt hoàn toàn bởi tần số đối kháng của mỏ neo sóng não.


Khoảng không xám xịt, phẳng lặng lại bao trùm lấy tâm trí Khoa. Anh quỳ phục dưới đất, đôi bàn tay bám đầy máu tươi và bụi than kim loại run rẩy chống xuống sàn. Niềm tin vào nguồn gốc, vào lý tưởng quân nhân biên phòng của anh đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại sự trống rỗng lạnh lẽo của hận thù.


Khánh Linh quỳ bên cạnh anh, cô cố gắng kiểm tra các dòng tài liệu di truyền nơ-ron vừa được giải mã trên màn hình. Bên cạnh hồ sơ của Khoa, cô phát hiện ra một tệp tin ẩn khác có tiêu đề: **"MẪU THỬ NGHIỆM BỘ LỌC CỔ ĐẠI - NGUYỄN VĂN TUYÊN"**.


"Nguyễn Văn Tuyên... cậu ruột của anh..." Linh thì thầm, nhận ra manh mối lịch sử mới về người cậu đã mất tích mười năm trước, nhưng cô chưa kịp giải mã thêm danh sách những kẻ chủ mưu đứng sau Trần Minh thì màn hình máy chủ đột ngột chuyển sang màu đỏ rực rỡ.


*CÒI BÁO ĐỘNG ĐỎ CHIẾN TRANH RÚ VANG DỘI.*


Một dòng chữ cảnh báo khẩn cấp nhấp nháy liên tục trên toàn bộ hệ thống phòng thí nghiệm ngầm:


**"CẢNH BÁO! PHÁT HIỆN XÂM NHẬP VÒNG NGOÀI! HỆ THỐNG TỰ PHÒNG VỆ VÀ GIAO THỨC TỰ HỦY KÍCH HOẠT SAU 180 GIÂY!"**


Khoa từ từ ngẩng đầu lên. Dưới chiếc Kính lọc bức xạ màu đỏ, con mắt phải hằn đỏ của anh phát ra luồng sáng đỏ rực rỡ của Nemesis. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy chủ rỉ sét đang hiển thị danh sách các mã gen trùng khớp hoàn hảo giữa bộ não của anh và bản thể sống của gã tội phạm chiến tranh Victor năm xưa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!