Nhạc nềnCyber_Noir

Hang Tinh Thể Xám

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối nuốt chửng vệt sáng cuối cùng của bão tuyết ngoài biên cảnh khi cơ giáp buồng đôi Nemesis bước những bước nặng nề vào vòm hang khổng lồ của Hang Tinh Thể Xám. Nhiệt độ bên ngoài lúc này đã tụt xuống âm bốn mươi độ C, nhưng bên trong buồng lái đôi rực đỏ của Nemesis, bầu không khí lại ngột ngạt và nóng bức như một lò nung nơ-ron dã chiến.


Đăng Khoa ngồi trên ghế lái chính, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra. Dòng dịch nơ-ron màu vàng nhạt lẫn máu tươi vẫn âm ỉ rỉ ra từ vết rách da gáy chưa khép miệng, thấm đẫm sợi chỉ đỏ may mắn được Bà cô Mười thêu thủ công nơi cổ áo bay G-Force-Black. Mỗi lần anh gạt cần điều khiển cơ học bằng bàn tay trái, vết sẹo bỏng điện sém đen—di chứng từ lưỡi dao găm của sát thủ Bóng Đen đêm trước—lại rách miệng, máu đỏ tươi rỉ ra bám vào lớp da bọc của cần gạt. Cơn đau nhói buốt truyền thẳng từ lòng bàn tay lên tận đại não, nhắc nhở anh về cái giá của sự sinh tồn.


"Khoa, chỉ số từ trường xung quanh đang tăng lên theo cấp số nhân!" Giọng nói của Khánh Linh vang lên qua hệ thống truyền âm nội bộ của buồng lái phụ, đầy vẻ lo lắng. Gương mặt cô nhợt nhạt dưới ánh đèn cảnh báo đỏ rực, đôi tay thanh mảnh liên tục điều chỉnh các thông số trên thiết bị mỏ neo sóng não thế hệ hai đang đeo sát thái dương Khoa. "Quặng tinh thể xám ở đây quá dày đặc. Sóng điện từ của chúng sẽ bẻ gãy mọi kết nối vô tuyến ngoại vi trong vòng ba phút nữa."


*UỲNH! CRẮC!*


Màn hình cảm biến quang học và hệ thống radar chiến thuật của Nemesis đột ngột nhấp nháy dữ dội rồi phụt tắt hoàn toàn. Bóng tối dày đặc của hang động ập xuống, chỉ còn lại ánh sáng huỳnh quang xanh lạnh phát ra từ những khối quặng tinh thể xám bám dọc vách đá vôi cổ đại. Sự mất mát cảm biến đột ngột giống như một cú đấm vô hình nện thẳng vào hệ thần kinh của Khoa. Võng mạc mắt phải anh nhói đau kịch liệt, dòng máu nóng hổi bắt đầu chảy tràn ra dưới chiếc Kính lọc bức xạ màu đỏ che bên mắt phải đang xuất huyết nơ-ron.


*"Ha ha ha... Thằng nhóc đáng thương!"* Tiếng cười trầm ấm nhưng u uất của AI Victor vang vọng khắp đại đại não Khoa, rít lên đầy chế giễu qua các sợi cáp Neural-Link-9 đang găm chặt vào gáy anh. *"Ngươi thấy chưa? Lũ Thần Cơ đã tước đi đôi mắt của ngươi. Không có radar, không có cảm biến, ngươi chỉ là một cái xác không hồn chờ chết dưới họng súng của chúng mà thôi! Giao thùy trán cho ta... Ta sẽ giúp ngươi nhìn thấu bóng tối này!"*


"Câm miệng, Victor!" Khoa gầm lên trong đầu, cố gắng vận dụng Kỹ thuật Thở Cơ Khí để kìm hãm nhịp tim đang vọt lên một trăm hai mươi nhịp trên phút. Anh hít sâu bằng mũi, giữ hơi thở chậm rãi để điều hòa dòng xung nơ-ron đang bạo loạn.


Để tìm kiếm một mỏ neo tinh thần, Khoa run rẩy đưa bàn tay trái rỉ máu vào ngực áo bay, chạm vào chiếc hộp nhạc gỗ cũ kỹ. Anh vặn dây cót bằng những ngón tay tê dại. Tiếng nhạc ru móp méo, lệch nhịp cất lên giữa không gian tĩnh mịch của buồng lái: *"Tích... tắc... tọc..."* Tiếng nhạc giờ đây không còn mang lại sự xoa dịu tuyệt đối nữa. Nó phát ra méo mó, lạnh lẽo, hệt như một lời nhắc nhở về mảnh ký ức về em gái Khánh An đã bị anh hiến tế cho AI để đổi lấy phát bắn Railgun trước đó. Sự thờ ơ lạnh lùng đáng sợ lại bao trùm lấy gương mặt anh, nhưng nó cũng giúp anh tạm thời áp chế tiếng cười của Victor.


*BÍP! BÍP! BÍP!*


Tiếng còi cảnh báo từ thiết bị định vị GPS siêu dẫn nơ-ron cầm tay của đối phương dội về qua loa dã chiến. Ở phía sau vách đá đóng băng ngoài cửa hang, ánh sáng laser xanh lam của súng trường năng lượng bắt đầu quét bừa bãi vào bóng tối. Đặc vụ Thần Cơ Mã số 09 đã dẫn đầu đội truy phong tiên phong đuổi kịp dấu vết tỏa nhiệt của Nemesis.


"Chúng đến rồi," Khánh Linh thì thầm, bàn tay cô siết chặt lấy bệ điều khiển phụ. "Thiết bị phá sóng bằng quặng tinh thể xám mà chú Tư Sơn lắp trên xe nâng Trâu Sắt đã bị phá hủy khi nhà vòm sập. Hiện tại, chúng ta không có cách nào chặn đứng tín hiệu định vị của chúng nếu không tiến sâu hơn vào lòng hang."


"Linh, bám chặt vào," Khoa lạnh lùng ra lệnh. Anh không thể sử dụng đôi chân đang bị liệt tạm thời, nhưng liều Neuro-S tinh khiết mà Linh tiêm trước đó đang giúp cơ lực tay anh hoạt động ở công suất tối đa.


*HÙU... HÙU...*


Tiếng xích sắt và tiếng động cơ thủy lực của xe bọc thép đặc vụ Thần Cơ vang lên rầm rập từ phía cửa hang. Mã số 09 lái chiếc xe bọc thép hạng nặng tiến vào, mặt nạ gương một chiều của hắn phản chiếu ánh sáng huỳnh quang xanh lạnh của tinh thể xám. Hắn không hề do dự, ra lệnh cho tay sai nổ súng trường năng lượng bừa bãi quét qua các khối đá đóng băng để ép Nemesis phải lộ diện.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Những luồng đạn năng lượng điện thế cao bắn phá dữ dội vào các vách đá vôi, làm đá tảng sụt lở rầm rầm. Một mảnh đá sắc nhọn găm trúng giáp hông của Nemesis, tạo ra tiếng rít kim loại chói tai. Khoa cố gắng kích hoạt súng Railgun-V1 gắn trên vai để bắn trả, nhưng màn hình hiển thị phụ lập tức nhấp nháy cảnh báo đỏ rực: *"Hệ thống nạp đạn điện từ bị chập mạch liên tục do nhiễu từ tinh thể xám! Thao tác thất bại!"*


"Không thể dùng vũ khí tầm xa," Khoa nhận ra giới hạn chiến thuật ngay lập tức. Trong môi trường mù công nghệ này, mọi vũ khí năng lượng cao đều trở thành phế liệu. Anh phải chiến đấu bằng giác quan thô sơ nhất.


Khoa nhắm chặt mắt lại. Anh nhớ lại những bài học tàn khốc mà Lão Mộc—người thợ săn mù sống trong hang đá—đã truyền dạy trên Đồi Gió Hú. *"Khi đôi mắt của mày bị bão tuyết cướp đi, hãy để đôi tai của mày làm radar. Tiếng động cơ, tiếng xích sắt, tiếng thủy lực co rút... tất cả đều truyền qua nền đá đóng băng này. Hãy lắng nghe nhịp thở của mặt đất."*


Khoa hoàn toàn phớt lờ những hình ảnh nhiễu loạn trên màn hình. Anh tập trung toàn bộ thính giác dã chiến vào lòng đất. Qua lớp thép dày của bàn chân cơ giáp Nemesis, anh cảm nhận được những dao động rung động cực nhỏ truyền qua lớp đá vôi đóng băng.


*Một bước... hai bước... ba bước...*


Một bóng đen khổng lồ—chiếc cơ giáp tuần tra hạng trung của đặc vụ Thần Cơ—đang âm thầm áp sát Nemesis từ góc khuất phía sau một cột đá thạch anh lớn. Gã đặc vụ vung thanh xích kiếm nhiệt năng lên, định chém đứt khớp vai trái vốn đã bị rách nát của Nemesis.


*"Bên trái! Góc ba mươi độ! Khoảng cách mười lăm mét!"* Ý thức của Khoa gầm lên.


Không cần radar hỗ trợ, Khoa đột ngột bẻ lái cơ cấu cơ học bằng bàn tay trái rỉ máu. Nemesis xoay người một góc chín mươi độ trong gang tấc. Thanh xích kiếm của đối thủ chém hụt, sượt qua giáp ngực Nemesis tạo ra một quầng tia lửa màu xanh lam rực rỡ.


Nhưng cú xoay người đột ngột dưới áp lực gia tốc lớn đã làm nứt vỡ đường ống tản nhiệt khớp tay phải của Nemesis. Luồng hơi nước siêu nóng phun ra xèo xèo, nướng chín một phần da cổ dọc gáy Khoa. Cơn đau tột cùng khiến anh hộc máu mũi liên tục, những giọt máu đỏ tươi bám đầy kính lọc bức xạ màu đỏ.


"Khoa! Khớp vai phải đang quá nhiệt 120%! Anh sẽ bị nổ não mất!" Khánh Linh hét lên, cô liều mạng dùng bình khí nén hóa lỏng Cocytus xịt thẳng vào các cổng cắm thần kinh dọc gáy anh để hạ nhiệt khẩn cấp.


"Chưa... chưa đến lúc dừng lại!" Khoa gầm lên qua kẽ răng dính đầy máu.


Anh bẻ lái cơ cấu cơ học của cánh tay phải Nemesis, dồn toàn bộ áp suất dầu thủy lực cực đại của động cơ hạt nhân cổ đại vào nắm đấm thép. Lòng bàn tay trái bỏng sém của anh siết chặt cần gạt quyết định, kích hoạt tuyệt kỹ cận chiến: Chấn Động Thủy Lực.


Nemesis vung nắm đấm thép khổng lồ, nện trực tiếp một cú đấm bạo lực xuống lòng đất đá vôi đóng băng ngay dưới chân chiếc xe bọc thép chỉ huy của Mã số 09.


*UỲNH! CRĂC... CRĂC...*


Một luồng sóng xung kích cơ học kinh hoàng lan truyền theo vòng tròn, bẻ gãy lớp băng dày và làm rạn nứt toàn bộ nền đá vôi của hang động. Sóng địa chấn cơ học truyền thẳng vào cơ cấu di chuyển của đối phương. Áp lực chấn động cực đại làm nổ tung toàn bộ đường ống thủy lực bên trong cơ giáp tuần tra và xe bọc thép của đặc vụ Thần Cơ. Dầu thủy lực màu đỏ phun ra xối xả, các khớp cơ học của địch tê liệt hoàn toàn, đổ rạp xuống đất như những đống sắt vụn không linh hồn.


Chiếc xe bọc thép chỉ huy của Mã số 09 bị chấn động mạnh làm lật nhào, bẹp rúm dưới sức nặng của đá lở. Mã số 09 bị đánh bại tạm thời, buộc phải kích hoạt hệ thống thoát hiểm khẩn cấp để rút chạy vào bóng tối.


Tuy nhiên, cú đấm Chấn Động Thủy Lực với công suất cực đại cũng tạo ra một hậu quả ngoài tầm kiểm soát. Trần hang động vôi cổ đại phía trên đầu họ bắt đầu rạn nứt dữ dội. Những khối đá tảng khổng lồ đóng băng nặng hàng tấn sụp lở liên tiếp, chắn lối ra duy nhất của hang động.


*RẦM! RẦM! RẦM!*


Một mảng tường đá cổ đại phía sau sào huyệt đổ sụp hoàn toàn dưới chấn động kinh hoàng, để lộ ra một lối đi ngầm bí mật ăn sâu xuống lòng đất. Từ vách đá nứt nẻ của lối đi ngầm vừa xuất hiện, một luồng ánh sáng huỳnh quang xanh lạnh, ma quái từ từ tỏa ra, mang theo mùi ozone nồng nặc và hơi lạnh buốt giá của những cỗ máy cổ đại đã ngủ yên mười năm qua.


Khoa quỵ gối trên ghế lái, hơi thở đứt quãng, máu mũi chảy tràn xuống cằm. Dưới tác động của bức xạ tinh thể xám cực độc, các cổng cắm thần kinh dọc gáy anh bắt đầu nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ của Nemesis, đẩy nhanh quá trình silic hóa tế bào não bộ khiến các ngón tay anh co giật nhẹ liên tục không thể tự chủ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!