Vết Rạn Đầu Tiên
Khói ozone khét lẹt quyện cùng hơi lạnh buốt giá của bão tuyết tràn vào buồng lái đôi rực đỏ của Cơ giáp buồng đôi Nemesis qua khe hở giáp ngực vừa bị nứt. Đăng Khoa nằm gục trên bảng điều khiển nơ-ron, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo bay G-Force-Black nén áp lực. Từng nhịp thở của anh kéo theo những cơn ho khan rát buốt, phun ra những bọt máu tươi đỏ sẫm lên mặt kính cảm biến mờ sương tuyết.
Dọc gáy Khoa, tám cổng cắm nơ-ron Neural-Link-9 vẫn đang ghim chặt, rực lên thứ ánh sáng đỏ lòm của lò phản ứng hạt nhân đang quá nhiệt ở mức một trăm mười phần trăm. Dịch tủy nơ-ron màu vàng nhạt rỉ ra từ vết rách da gáy chưa khép miệng, hòa lẫn với máu tươi chảy dọc xuống lưng áo, đông cứng lại thành những vệt băng đỏ lòm. Đau đớn thể xác kinh hoàng từ cơn quá tải thần kinh dội ngược đang cào xé thùy trán của anh, nhưng tất cả những thứ đó không thể sánh được với sự trống rỗng đến rợn người đang bủa vây lấy tâm trí anh lúc này.
Khoa run rẩy đưa bàn tay trái bám đầy sẹo bỏng điện sém đen—vết thương hở từ lưỡi dao găm của sát thủ Bóng Đen đêm trước—vào ngực áo bay, lôi ra chiếc hộp nhạc gỗ cũ kỹ. Anh vặn dây cót bằng những ngón tay tê dại không còn cảm giác.
*"Tích... tắc... tọc..."*
Tiếng nhạc ru móp méo, lệch nhịp cất lên giữa không gian tĩnh mịch của buồng lái. Khoa nhắm chặt mắt, cố gắng lục tìm trong ký ức hình ảnh cô em gái nhỏ Khánh An lẫm chẫm bước những bước đi đầu tiên về phía mình. Nhưng vô ích. Tất cả những gì anh nhận được chỉ là một khoảng không xám xịt, phẳng lặng và vô hồn. Anh biết mình có một người em gái, biết cô bé đã bị sát hại trong cuộc thảm sát Vĩnh An mười năm trước, nhưng nụ cười của cô bé, chiếc răng sún, chiếc váy hoa nhạt màu... tất cả đã biến mất hoàn toàn, bị nuốt chửng bởi bản sao số của AI Victor để đổi lấy phát bắn Railgun giải cứu pháo đội của Hoàng Bách.
Sự rạn nứt mối liên kết với chiếc hộp nhạc gỗ hiển hiện rõ rệt. Tiếng nhạc ru lệch nhịp phát ra từ món kỷ vật dính đầy máu của anh giờ đây không còn mang lại sự xoa dịu tuyệt đối nữa. Nó chỉ còn là một thứ âm thanh cơ khí vô nghĩa, một cái vỏ rỗng tuếch không còn linh hồn.
*"Ha ha ha... Thằng nhóc đáng thương!"* Tiếng cười u ám của AI Victor vang vọng khắp đại não Khoa, rít lên đầy chế giễu. *"Ngươi cảm nhận được chưa? Sự trống rỗng tuyệt vời của hư vô. Đó mới là sức mạnh thực sự của Nemesis. Để chiến thắng, ngươi phải từ bỏ phần người rách nát của mình!"*
"Câm miệng, Victor..." Khoa thì thầm, giọng nói của anh khàn đặc, mất đi tông giọng tự nhiên. Anh dùng Kỹ thuật Thở Cơ Khí, hít sâu bằng mũi trong bốn giây và thở ra thật chậm qua miệng để ghìm nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức một trăm năm mươi nhịp. Chiếc mỏ neo sóng nơ-ron thế hệ hai gắn bên thái dương anh phát ra những tiếng bíp dồn dập, ánh sáng xanh lam nhạt nhấp nháy yếu ớt qua vết nứt nhiệt trên vỏ hợp kim đang rạn rộng thêm.
Khoa cố gắng đẩy nắp buồng lái Nemesis ra. Đôi chân anh hoàn toàn mất đi cảm giác, liệt tạm thời do độc tố bức xạ nơ-ron tích lũy từ ca đồng bộ sâu tám mươi hai phần trăm. Anh phải dùng hai tay bám chặt vào thành thép, kéo lê thân thể tàn tạ của mình bò ra ngoài khoang lái đôi, ngã sụp xuống lớp tuyết dày dưới chân cơ giáp.
Cách đó không xa, chiếc Chiến Giáp Hạng Trung của Hoàng Bách đang bốc khói nghi ngút, lớp sơn ngụy trang xám tro dã chiến bị dòng điện từ trường nung chảy loang lổ. Thiếu úy Elsa, nữ phi công của Thiết Huy, đang bị kẹt cứng trong khoang lái chiếc cơ giáp gài bẫy bị hỏng hóc chân cơ cấu dưới chân dốc, ánh mắt lạnh lùng của cô ta nhìn Khoa đầy căm hận.
"Bách..." Khoa lết người trên tuyết lạnh, bọt tuyết bám đầy vào vết rách da gáy đang rỉ máu. Anh bò đến bên khoang lái của Hoàng Bách, dùng bàn tay trái bỏng sém đập mạnh vào nắp kính bảo hộ. "Bách... nghe tôi không?"
Nắp kính trượt mở. Hoàng Bách lờ đờ mở mắt, mặt mũi lem luốc tàn tro và mồ hôi. Hắn nhìn Khoa, thở dốc: "Khoa... cậu... cậu cứu được tớ rồi..."
Khoa nhìn chằm chằm vào gương mặt vuông chữ điền đầy tàn nhang của người bạn thân. Đầu anh nhói lên một cơn đau xé rách thùy trán. Một sự thật kinh hoàng ập đến: anh biết người đàn ông trước mặt là đồng đội chí cốt, là người vừa liều mạng bảo vệ mình, nhưng anh không thể nhớ nổi tên của hắn.
*Cậu ấy tên là gì? Ai... cậu là ai?*
Khoa đứng hình, đôi mắt phải hằn đỏ không thể tự co giãn đồng tử trợn trừng lên dưới kính lọc bức xạ màu đỏ. Sự thờ ơ, lạnh lùng đáng sợ bao trùm lấy gương mặt anh. Anh nhìn bạn mình bằng ánh mắt trống rỗng của một cỗ máy không linh hồn.
"Khoa? Cậu sao thế?" Bách lo lắng hỏi, cố gắng gượng dậy.
Phải mất gần hai phút đấu trí căng thẳng với những luồng dữ liệu nhiễu loạn trong não bộ, Khoa mới mệt mỏi thốt lên: "Bách... Hoàng Bách. Tôi không sao."
Nỗi sợ hãi câm lặng dâng lên trong lòng Khoa. AI Victor đang gặm nhấm ký ức của anh nhanh hơn anh tưởng. Nếu tiếp tục đồng bộ sâu, một ngày nào đó anh sẽ quên đi tất cả, quên cả lý do mình chiến đấu.
*UÙUÚUÚ...*
Một tiếng rít tần số cao xé rách bầu không khí lạnh giá của Thung lũng Sét. Từ phía lối vào thung lũng, ba luồng ánh sáng năng lượng màu vàng cam rực lên, quét qua màn sương tuyết dày đặc. Đó là rào chắn năng lượng phong tỏa dã chiến của hiến binh.
Bốn chiếc cơ giáp hiến binh sơn đen tuyền bóng loáng, dọc thân trang bị súng phóng cáp điện từ áp lực cao, lừng lững tiến vào trận địa. Dẫn đầu đoàn xe bọc thép là chiếc xe chỉ huy bọc chì dày của Trung tá Trịnh Sâm.
Cửa xe bọc thép mở ra. Trung tá Trịnh Sâm bước xuống, hoàn hảo trong bộ cảnh phục hiến binh chỉnh tề, không một nếp nhăn hay một vết bẩn của bùn tuyết biên thùy. Gương mặt gầy gò gò má cao của hắn lạnh lùng sau gọng kính đen mỏng. Theo sau hắn là Thượng úy Lê Hùng, chỉ huy đội cơ giáp hiến binh truy bắt dã chiến.
"Đăng Khoa!" Giọng nói của Trịnh Sâm vang lên qua loa dã chiến cầm tay, lạnh lùng và đầy áp lực pháp lý. "Quy tắc quân đội Liên Bang nghiêm cấm tuyệt đối việc đồng bộ thần kinh vượt quá ngưỡng an toàn bảy mươi lăm phần trăm. Ngươi đã bẻ khóa Giao thức Tự Ngắt An Toàn của Nemesis, vi phạm nghiêm trọng luật cấm thời chiến."
Sâm chỉ tay về phía chiếc cơ giáp màu đen huyền thoại đang bốc khói đứng sừng sững phía sau Khoa: "Theo lệnh trực tiếp từ Bộ tư lệnh Sư đoàn 3, ta tuyên bố tước quyền phi công thử nghiệm của ngươi ngay lập tức. Niêm phong cơ giáp Nemesis, áp giải đối tượng về Bệnh xá dã chiến số 3 để kiểm tra nơ-ron dưới sự giám sát đặc biệt của hiến binh!"
Thượng úy Lê Hùng lái chiếc cơ giáp hiến binh áp sát, giương khẩu súng phóng cáp điện từ cường độ cao hướng thẳng vào lồng ngực của Nemesis. Hai hiến binh vũ trang bước xuống xe, cầm theo còng tay nơ-ron tiến về phía Khoa.
"Mẹ kiếp lũ hiến binh tuyến sau!"
Một tiếng gầm phẫn nộ vang lên. Hoàng Bách, dù cơ thể vẫn còn run rẩy do nhiễm độc điện từ, đã bò trở lại khoang lái của chiếc pháo tự hành Chiến Giáp Hạng Trung. Hắn gạt phăng cần gạt an toàn, cưỡng bức khởi động lại động cơ tản nhiệt đang hỏng hóc.
*RẦM!*
Nòng pháo khổng lồ của pháo tự hành nâng lên, chĩa thẳng vào chiếc xe chỉ huy bọc chì của Trung tá Trịnh Sâm ở khoảng cách chưa đầy năm mươi mét. Tiếng nạp đạn điện từ rít lên chói tai, phát ra những tia lửa điện màu xanh lam đầy đe dọa.
"Trịnh Sâm!" Hoàng Bách hét qua loa vô tuyến của cơ giáp, giọng nói khàn đặc vì khói độc nhưng tràn đầy sự liều lĩnh của lính chiến trường. "Khoa vừa mới liều mạng bắn hạ trạm phát sóng của Thiết Huy để cứu cả tiểu đội tuần tra! Nếu không có cậu ấy, tất cả chúng tôi đã thành tro bụi ở cái thung lũng này rồi! Các người trốn chui trốn lủi ở tuyến sau, giờ lại dẫn quân đến cướp cơ giáp và bắt giữ anh hùng sao?"
Trịnh Sâm không hề biến sắc trước họng pháo đang rực lửa của Bách. Hắn đẩy nhẹ gọng kính, giọng nói vẫn đều đều vô cảm:
"Thiếu úy Hoàng Bách. Hành vi chĩa vũ khí vào sĩ quan hiến binh đang thi hành công vụ được khép vào tội phản loạn thời chiến. Ta ra lệnh cho ngươi hạ vũ khí ngay lập tức, nếu không ta sẽ ra lệnh cho đội truy phong khai hỏa tiêu diệt toàn bộ tiểu đội của ngươi tại chỗ."
"Thử nổ súng xem!" Bách nghiến răng, ngón tay hắn đã đặt sẵn lên cò bắn pháo tự động. "Hôm nay đứa nào dám chạm vào Khoa, tao sẽ bắn nát đầu xe chỉ huy của thằng đó!"
Cục diện lập tức rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ. Lực lượng hiến binh vũ trang đồng loạt giương súng trường điện từ khóa mục tiêu vào pháo tự hành của Bách. Thượng úy Lê Hùng ngồi trong buồng lái cơ giáp hiến binh, ngón tay run rẩy trên cần gạt súng phóng cáp. Hùng là một sĩ quan thực chiến chuyển sang hiến binh, anh biết rõ công trạng của Khoa, và việc phải nổ súng vào những người lính vừa đổ máu bảo vệ biên cương khiến lương tâm anh dằn vặt dữ dội.
Biên giới phía Bắc đang đứng trước ranh giới của một cuộc nội chiến đẫm máu tự phát giữa pháo đội biên phòng và lực lượng hiến binh pháp lý.
Đăng Khoa nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Đôi mắt phải hằn đỏ rỉ máu của anh khẽ giật liên tục dưới kính lọc bức xạ màu đỏ. Trong đầu anh, AI Victor vẫn đang gầm rú điên cuồng, kích động lòng căm thù của anh chống lại Trịnh Sâm.
*"Bắn đi! Bảo thằng bạn ngươi khai hỏa đi! Nghiền nát lũ hiến binh rác rưởi đó! Ta sẽ cho ngươi sức mạnh để giết sạch chúng!"*
*Không...* Khoa thầm nghĩ. *Nếu nổ súng ở đây, Hoàng Bách và cả tiểu đội sẽ bị khép tội phản quốc vĩnh viễn. Đại tá Lê Hoài Nam—người cha tinh thần duy nhất của mình—sẽ bị liên lụy chính trị nghiêm trọng và mất hoàn toàn binh quyền bảo vệ biên giới. Mình không thể để sự hy sinh của đồng đội trạm 9 trở nên vô nghĩa.*
Khoa dùng chút cơ lực nơ-ron yếu ớt vừa phục hồi nhờ liều Neuro-S dã chiến, cố gắng dùng tay kéo lê thân thể tàn phế của mình bò ra giữa hai làn đạn. Anh chắn ngay trước nòng súng phóng cáp của Thượng úy Lê Hùng và họng pháo của Hoàng Bách.
"Bách... hạ pháo xuống..." Khoa thốt lên, giọng nói khàn đặc nhưng mang một áp lực câm lặng khiến cả thung lũng đột ngột im bặt.
"Khoa! Cậu điên rồi sao? Chúng nó muốn xích cậu lại và mổ xẻ cái đầu của cậu đấy!" Bách gào lên.
Khoa không nhìn Bách, anh hướng con mắt phải rực đỏ rỉ máu về phía buồng lái của Thượng úy Lê Hùng. Khí thế lạnh lùng, tàn nhẫn tỏa ra từ cơ thể rách nát của phi công Nemesis khiến Lê Hùng ngập ngừng, đôi bàn tay bọc thép điều khiển cơ giáp hiến binh không dám bóp cò súng khống chế.
"Lê Hùng..." Khoa gọi tên người sĩ quan hiến binh, giọng nói phẳng lặng không cảm xúc. "Anh biết... nếu bắn... ai sẽ là người nằm xuống trước không?"
Lê Hùng nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau gáy. Anh ta biết, dù Nemesis đang kiệt quệ năng lượng, nhưng nếu Khoa điên cuồng kích hoạt Đồng bộ Chiếm hồn một lần nữa, lưỡi xích kiếm nhiệt năng kia dư sức chém đôi toàn bộ đội hình hiến binh trước khi bị tiêu diệt.
Khoa quay đầu nhìn Trung tá Trịnh Sâm, người vẫn đang đứng lặng lẽ bên cạnh xe chỉ huy bọc chì.
"Tôi chấp nhận... bị áp giải..." Khoa nói, từng từ thốt ra như tiếng kim loại va đập. "Nhưng với điều kiện... các người phải đưa Thiếu úy Elsa về phòng giam giữ tù binh an toàn, và không được động đến tiểu đội của Hoàng Bách."
Trịnh Sâm im lặng trong vài giây, phân tích biểu cảm vi mô trên gương mặt lạnh lùng của Khoa qua kính lọc đỏ. Hắn biết mình đã đạt được mục đích tối thượng là thu hồi Nemesis mà không làm bùng nổ một cuộc nổi loạn vũ trang dã chiến.
"Thỏa thuận được chấp nhận," Sâm tuyên bố. "Thượng úy Lê Hùng, áp giải đối tượng Đăng Khoa. Niêm phong Nemesis bằng tấm phủ bọc chì cách ly sóng nơ-ron ngay lập tức!"
Lê Hùng thở phào nhẹ nhõm, điều khiển cơ giáp hiến binh bước xuống, nhẹ nhàng dùng vòng kẹp bọc cao su nhấc thân thể tàn tạ của Khoa lên. Chiếc còng tay nơ-ron lạnh ngắt khóa chặt hai cổ tay rách nát dính máu của Khoa.
Hoàng Bách nghiến răng đến bật máu môi, bất lực nhìn người bạn thân bị đưa lên xe cứu thương dã chiến. Nòng pháo tự hành của hắn từ từ hạ xuống, phát ra tiếng thở dài cơ khí đầy u uất giữa màn mưa tuyết bắt đầu rơi dày đặc.
Chiếc xe cứu thương dã chiến bọc thép rít bánh, lao đi trên con đường gập ghềnh hướng về Bệnh xá dã chiến số 3. Phía sau họ, siêu cơ giáp Nemesis màu đen huyền thoại bị phủ lên một tấm bạt bọc chì dày xám xịt, cách ly hoàn toàn mọi liên kết thần kinh, trông hệt như một chiếc quan tài thép khổng lồ bị bỏ lại giữa thung lũng đóng băng.
Nằm trên băng ca dã chiến, Đăng Khoa cảm nhận được chiếc Vòng cổ định vị hiến binh đang ôm sát lấy khí quản của mình phát ra những tiếng bíp đều đặn, rùng rợn. Da cổ dọc gáy anh bỏng rát, dịch nơ-ron vẫn rỉ ra thấm đẫm sợi chỉ đỏ may mắn khâu nơi cổ áo bay.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại một chi tiết, dù là nhỏ nhất, về nụ cười của em gái Khánh An. Nhưng trong tâm trí anh lúc này chỉ còn lại một màu xám xịt vô hồn của tro tàn kỹ thuật số.
Ở góc buồng giam bọc thép của xe cứu thương, bóng tối đang dần cô đặc lại. Khoa biết, đây không chỉ là sự giam cầm thể xác, mà là vết rạn đầu tiên trong linh hồn rách nát của anh. Và ngoài kia, trong bóng tối của khu giam giữ dã chiến, những đặc vụ tàn nhẫn của tập đoàn Thần Cơ đã bắt đầu đánh hơi thấy dấu vết nơ-ron của anh, chuẩn bị cho một cuộc săn lùng mới tàn khốc hơn gấp bội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!